Biên Niên Ký Sao Hỏa

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Tháng Mười một năm 2033 Những quả cầu lửa

❊ ❊ ❊

Lửa bùng cháy trên những bãi cỏ đêm mùa hè. Ta thấy gương mặt lấp loáng của các dì các chú. Những con tàu vũ trụ vụt lên trong cặp mắt nâu lấp lánh của các anh chị em họ trên hiên nhà, và những mẩu than nguội rơi lả tả xuống những đồng cỏ khô ở đằng xa.

Đức cha Joseph Daniel Peregrine mở mắt. Ôi một giấc mơ. ông cùng các anh chị em họ của mình chơi đùa với lửa tại ngôi nhà cổ vùng Ohio của ông ngoại rất nhiều năm về trước!

Ông nằm lắng nghe không gian rỗng mênh mông của nhà thờ, các buồng khác nơi các cha khác đang nằm. Phải chăng họ, trong cái đêm con tàu vũ trụ Cruxifix cất cánh, cũng đã nằm nhớ về ngày mồng bốn tháng Bảy? Phải. Điều này giống như những buổi sáng sớm ngày Quốc khánh xưa kia, khi ta nín thở chờ đợi cơn chấn động đầu tiên rồi đổ xô ra các vỉa hè còn ướt hơi sương, trên tay đầy những điều kỳ diệu ồn ào.

Vậy là bây giờ họ ở đây, các cha giám mục, trong hơi thở của buổi bình minh này trước khi được phóng lên Sao Hỏa, bỏ lại khói nhang nơi không gian thánh đường mượt như nhung.

“Chúng ta có cần phải đi thế này không?” cha Peregrine thầm hỏi. “Chẳng phải chúng ta nên giải quyết tội lỗi của chính mình trên Trái Đất sao? Hay chúng ta đang chạy trốn cuộc đời mình ở nơi này?”

Ông ngồi dậy, cơ thể nần nẫn ngầy ngậy những dâu tây, sữa và bít tết bước đi nặng nề.

“Hay chỉ là sự lười biếng?” ông tự hỏi. “Hay mình sợ hành trình này?”

Ông bước vào vòi sen.

“Nhưng ta sẽ mang mi lên Sao Hỏa, cái thân xác này ạ.” Ông nói với chính mình. “Bỏ lại những tội lỗi cũ ở đây. Rồi lên Sao Hỏa để tìm ra những tội lỗi mới.” Một suy nghĩ thú vị, gần như thế. Những tội lỗi mà chưa ai từng nghĩ đến. Ồ, chính ông đã từng viết một cuốn sách mỏng: Vấn đề tội lỗi ở các thế giới khác, cuốn sách bị anh em đồng đạo ngó lơ vì cho rằng nó chưa đủ hệ trọng.

Chỉ đến tận đêm qua, bên điếu xì gà cuối cùng, ông và cha Stone mới nói chuyện về nó.

“Trên Sao Hỏa, tội lỗi có thể mang vẻ ngoài của phẩm hạnh. Ở trên đó chúng ta phải canh chừng những hành vi phẩm hạnh mà sau này biết đâu lại là tội lỗi!” cha Peregrine vừa nói vừa nheo mắt cười. “Thật thú vị làm sao! Đã nhiều thế kỷ trôi qua kể từ khi viễn cảnh trở thành một nhà truyền giáo kéo theo quá nhiều sự phiêu lưu!”

Tôi sẽ nhận ra đâu là tội lỗi,” cha Stone thẳng thừng, “ngay cả trên Sao Hỏa.”

“Ồ, các linh mục chúng ta thường hay tự hào coi mình là tờ giấy quỳ đổi màu trước sự hiện diện của tội lỗi,” cha Peregrine vặn lại, “nhưng nếu định luật hóa học trên Sao Hỏa làm cho chúng ta chẳng đổi màu gì hết thì sao! Nếu trên Sao Hỏa tồn tại những giác quan mới, ta sẽ buộc phải thừa nhận khả năng là có những tội lỗi không thể nhận ra.”

“Nếu trước đó không tồn tại một ý đồ xấu xa thì sẽ không có tội lỗi hay sự trừng phạt nào – Chúa đảm bảo với chúng ta như vậy,” cha Stone đáp.

“Trên Trái Đất thì đúng là như vậy. Nhưng biết đâu trên Sao Hỏa một tội lỗi có thể báo cho vô thức về cái ác của mình, bằng thuật viễn cảm, để cho tâm trí ý thức của con người có thể tự do hành động mà hầu như không có ác ý! Nếu vậy thì sao?”

“Liệu có gì có thể tạo thành những tội lỗi mới cơ chứ?”

Cha Peregrine nặng nề ngả người về phía trước. “Adam đã không phạm tội khi chỉ có một mình. Có thêm Eve, ta có sự cám dỗ. Có thêm một người đàn ông thứ hai, có khả năng xảy ra tội thông dâm. Mỗi khi thêm vào một giới tính hoặc một người mới, ta lại có thêm tội lỗi. Không có tay, con người không thể bóp cổ. Ta sẽ không có tội bóp cổ giết người. Có tay, một loại bạo lực mới có thể xuất hiện. Trùng a míp chẳng thể phạm tội bởi chúng sinh sản bằng cách phân đôi. Chúng chẳng ham muốn vợ hay giết chóc lẫn nhau. Nhưng nếu chúng có giới tính, hoặc tay chân, hẳn chúng sẽ phạm tội giết chóc và thông dâm. Cứ có thêm chân, tay hoặc thêm người, hay bớt đi một trong những thứ đó, ta có thêm hoặc bớt đi một tội lỗi có khả năng xảy ra. Trên Sao Hỏa, điều gì sẽ xảy ra nếu ta có thêm năm giác quan mới, cơ quan mới, hoặc chân tay vô hình mà chúng ta không tưởng tượng được – lúc đó biết đâu lại chẳng có thêm năm tội lỗi mới?” :

Cha Stone thở hắt ra, “Tôi nghĩ cha thích thế lắm!”

“Tôi giữ cho tâm trí mình hoạt động, cha ạ; chỉ là hoạt động mà thôi, chỉ có thế.”

“Đầu óc cha lúc nào cũng chơi tung hứng nhỉ? – nào gương, nào đuốc, nào đĩa.”

“Phải. Bởi vì đôi khi nhà thờ dường như giống các hoạt cảnh xiếc sắp đặt nơi mà rèm mở sẵn và con người, những bức tượng trắng bằng bột talc và kẽm oxide đứng bất động thể hiện cho Cái đẹp trừu tượng. Rất tuyệt vời. Nhưng tôi hy vọng sẽ luôn có chỗ cho tôi chạy qua chạy lại giữa những bức tượng ấy, cha không như vậy sao, cha Stone?”

Cha Stone đã quay đi. “Tôi nghĩ chúng ta nên đi ngủ thôi. Chỉ vài giờ nữa là chúng ta đã ở trên đường tới đó để gặp những tội lỗi mới của cha rồi, cha Peregrine ạ.”

Con tàu vũ trụ đứng sẵn sàng chờ được phóng lên.

Các cha bước đi từ lời kinh cầu nguyện của họ trong buổi sáng se lạnh, nhiều linh mục giỏi từ New York hay Chicago hay Los Angeles – nhà thờ đã cử những người xuất sắc nhất – đi xuyên qua thị trấn để đến cánh đồng phủ sương giá. Vừa đi, cha Peregrine vừa nhớ lại những lời của đức giám mục:

“Cha Peregrine, cha sẽ làm người dẫn đầu của đoàn truyền giáo, cùng với sự hỗ trợ của cha Stone. Khi lựa chọn các cha cho nhiệm vụ quan trọng này, ta thấy những lý do của mình mơ hồ đến mức đáng trách, cha ạ, nhưng cuốn sách nhỏ của cha về tội lỗi trên các hành tinh không phải là đã bị bỏ xó đâu. Cha là người có đầu óc linh hoạt. Còn Sao Hỏa thì như buồng để đồ bẩn thỉu mà chúng ta đã bỏ quên hàng nghìn năm. Tội lỗi ở đó giống như một bộ sưu tập đồ cổ. Sao Hỏa có số tuổi gấp đôi Trái Đất, gấp đôi số đêm thứ Bảy, số bữa tắm trong rượu và số lần những con mắt dán chặt vào cơ thể trần truồng trắng như da hải cẩu của phụ nữ. Khi mở cánh cửa buồng kho đó ra, đồ đạc sẽ ụp lên đầu ta. Ta cần một người nhanh nhẹn, linh hoạt – có đầu óc xoay xở tốt. Bất kỳ ai dù chỉ hơi giáo điều một chút cũng có thể gãy làm đôi. Ta cảm thấy cha sẽ vững vàng. Cha ạ, nhiệm vụ này là dành cho cha.”

Đức giám mục và các cha quỳ xuống.

Lời chúc may mắn được nói ra và con tàu được rảy một ít nước thánh. Khi đứng dậy, đức giám mục phát biểu:

“Ta biết các cha sẽ đi cùng Chúa, để chuẩn bị cho người Sao Hỏa đón nhận Lẽ thật. Ta chúc tất cả các cha lên đường bảo trọng.”

Họ đi thành hàng qua đức giám mục, hai mươi người, những chiếc áo choàng thì thầm, lần lượt đặt tay mình trong bàn tay ân cần của ngài trước khi bước lên con tàu vũ trụ đã được rửa tội.

“Ta tự hỏi,” cha Peregrine nói, vào phút cuối cùng, “liệu Sao Hỏa có phải là địa ngục không? Chỉ chờ chúng ta lên đến nơi là nổ tung thành vụn lưu huỳnh và lửa.”

“Xin Chúa ở cùng chúng con,” cha Stone nói.

Con tàu chuyển động.

Bay ra ngoài không gian giống như bước ra ngoài nhà thờ đẹp nhất họ từng thấy. Chạm chân lên Sao Hỏa giống như chạm chân lên vỉa hè bình thường phía ngoài nhà thờ chỉ năm phút sau khi vừa thực sự biết tình yêu của ta dành cho Chúa.

Các cha thận trọng bước xuống khỏi con tàu đang bốc hơi nóng và quỳ xuống nền cát Sao Hỏa trong khi cha Peregrine nói lời cảm tạ.

“Ơn Chúa, chúng con cảm ơn Ngài vì chuyến đi xuyên qua các không gian của Ngài. Và ơn Chúa, chúng con đã đặt chân lên một vùng đất mới, vì thế chúng con phải có những con mắt mới. Chúng con sẽ nghe những âm thanh mới, và vì thế phải có những đôi tai mới. Và sẽ có những tội lỗi mới, mà vì thế chúng con cầu xin Ngài ban những trái tim thuần khiết hơn, kiên cường hơn và tốt đẹp hơn. Amen.”

Họ đứng dậy.

Và đây là Sao Hỏa như một lòng biển mà họ chậm rãi bước qua trong bộ dạng của các nhà sinh học thám hiểm đáy đại dương, tìm kiếm sự sống. Đây vùng đất của tội lỗi ẩn tàng. Ôi, tất cả bọn họ phải cẩn thận biết bao để giữ thăng bằng, như những chiếc lông vũ màu xám, trong yếu tố mới này, lo sợ rằng ngay cả bản thân việc bước đi, hoặc hít thở, hoặc đơn giản là nhịn ăn, cũng đã là tội lỗi!

Và đây là ngài thị trưởng của Thị Trấn Đầu Tiên đến gặp họ với bàn tay vươn ra để bắt. “Tôi có thể làm gì cho cha, thưa cha Peregrine?”

“Chúng tôi muốn biết về người Sao Hỏa. Bởi chỉ khi nào biết về họ chúng tôi mới có thể tổ chức nhà thờ của mình một cách thông minh. Họ cao hai mét rưỡi ư? Chúng tôi sẽ xây những cánh cửa lớn. Da họ có màu lam hay đỏ hay xanh lá? Chúng tôi phải biết khi đặt hình người vào kính màu để sử dụng màu da cho đúng. Họ nặng ư? Chúng tôi sẽ làm những chỗ ngồi vững chắc cho họ.”

“Thưa cha,” ngài thị trưởng nói, “tôi nghĩ cha không nên lo lắng về người Sao Hỏa. Có hai chủng tộc. Một đã chết từ lâu. Chỉ còn vài người đang ẩn náu. Còn chủng tộc thứ hai, chà, họ không hẳn là con người.”

“Ồ?” Tim cha Peregrine đập dồn.

“Họ là những quả cầu phát sáng, thưa cha, họ sống trên những ngọn đồi kia. Là người hay thú, ai biết được? Nhưng họ hành xử rất thông minh, theo tôi được biết.” Ngài thị trưởng nhún vai. “Dĩ nhiên, họ không phải là người, nên tôi cho rằng cha sẽ không quan tâm...”

“Trái lại,” cha Peregrine nhanh chóng đáp. “Ông nói họ thông minh đúng không?”

“Có một câu chuyện. Một nhà thăm dò nọ bị gãy chân trên núi và lẽ ra đã chết ở đó. Những quả cầu lam phát sáng đột nhiên tiến lại chỗ anh ta. Đến khi tỉnh lại, anh ta đã đang nằm trên đường cao tốc và không biết vì sao mình lại ở đó.”

“Say xỉn,” cha Stone nói.

“Câu chuyện là như vậy,” ngài thị trưởng nói. “Cha Peregrine a, với việc hầu hết người Sao Hỏa đã chết, và chỉ còn những quả cầu xanh lam này, tôi thành thật cho rằng cha nên bắt đầu ở Thị Trấn Đầu Tiên. Sao Hỏa đang mở rộng. Giờ nó là một biên giới, giống như ngày xưa dưới Trái Đất, bên ngoài là Miền Tây và bên trong là Alaska. Con người đang đổ bộ ào ào lên đó. Có vài ngàn thợ cơ khí, thợ mỏ và lao động ban ngày người Ai Len da đen ở Thị Trấn Đầu Tiên đang cần được cứu rỗi, bởi quá nhiều phụ nữ ranh mãnh đã đến với họ, và có quá nhiều rượu vang nghìn năm tuổi của Sao Hỏa...”

Cha Peregrine đang chăm chú nhìn những ngọn đồi lam ẩm ướt.

Cha Stone hắng giọng. “Cha thấy sao?”

Cha Peregrine không nghe thấy gì. “Những quả cầu lửa màu lam ư?”

“Vâng, thưa cha.”

“A,” cha Peregrine thở dài.

“Những quả cầu xanh lam.” Cha Stone lắc đầu. “Một rạp xiếc!”

Cha Peregrine cảm thấy mạch ở cổ tay mình rần rật. Ông nhìn thị trấn biên cương nhỏ này với tội lỗi mới xuất hiện, còn thô, và ông nhìn những ngọn đồi cổ xưa với tội lỗi cổ xưa nhất nhưng có lẽ thậm chí còn mới hơn (đối với ông).

“Thưa ông thị trưởng, liệu có thể để những lao động người Ai Len da đen của ông nướng trong lửa địa ngục thêm một ngày nữa không?”

“Tôi sẽ lật mặt và phết mỡ lên họ giúp cha, thưa cha.”

Cha Peregrine hất đầu về phía những ngọn đồi. “Vậy thì kia sẽ là nơi chúng ta sẽ đi.”

Có tiếng xì xào từ phía mọi người.

“Nếu chúng ta đi vào thị trấn thì quá đơn giản,” cha giải thích. “Tôi thích nghĩ rằng nếu Chúa đi đến đây và được bảo rằng, Đây là đường mọi người vẫn đi, Ngài sẽ đáp, Hãy chỉ cho ta lối nào có cỏ dại. Ta sẽ biến nó thành đường đi.””

“Nhưng…”

“Cha Stone, hãy nghĩ về gánh nặng mà chúng ta sẽ phải chịu nếu bỏ qua những kẻ tội lỗi mà không chìa tay ra cứu vớt.”

“Nhưng đây là những quả cầu lửa!”

“Tôi tưởng tượng con người trông buồn cười thế nào trong mắt các con thú khi lần đầu tiên xuất hiện trước chúng. Nhưng họ có linh hồn, bất chấp mọi vẻ thô kệch. Cho đến khi chúng ta chứng minh được điều ngược lại, hãy giả sử rằng những quả cầu lửa này có linh hồn.”

“Được,” ngài thị trưởng đồng ý, “nhưng các cha sẽ quay lại thị trấn.”

“Để xem. Trước tiên, hãy ăn sáng chút đã. Rồi cha và tôi, cha Stone ạ, sẽ đi lên đồi. Tôi không muốn làm khiếp sợ những người Sao Hỏa kia với máy móc hay đám đông. Chúng ta ăn sáng nhé?”

Các cha ăn trong im lặng.

Khi màn đêm buông xuống, cha Peregrine và cha Stone đã ở trên đỉnh đồi. Họ dừng lại, ngồi trên một phiến đá để hưởng một khoảnh khắc nghỉ ngơi và chờ đợi. Người Sao Hỏa chưa xuất hiện, và hai người bọn họ cảm thấy hơi thất vọng.

“Tôi tự hỏi.” Cha Peregrine vuốt mặt. “Cha có nghĩ rằng nếu chúng ta gọi, Xin chào!′ họ có thể sẽ đáp lại chăng?”

“Cha Peregrine, cha không bao giờ nghiêm túc được hay sao?”

“Trừ phi Chúa nhân từ cũng nghiêm túc. Ồ, đừng làm ra vẻ bị sốc đến vậy, làm ơn đấy. Chúa không nghiêm túc đâu. Thực ra, hơi khó để biết Ngài còn là gì khác ngoài tình yêu thương. Mà tình yêu thương thì liên quan đến sự hài hước, phải không nào? Vì anh chẳng thể yêu thương ai trừ phi anh chịu đựng được họ đúng không? Và anh không thể thường xuyên chịu đựng được một người nếu anh không thể cười vào người đó. Không đúng thế sao? Và dĩ nhiên chúng ta là những sinh vật nhỏ bé lố bịch ngụp lặn trong cái bát láo nháo, và Chúa phải càng yêu thương chúng ta hơn bởi chúng ta lôi cuốn sự hài hước ở ngài.”

Tôi chưa bao giờ nghĩ Chúa lại hài hước,” cha Stone nói.

“Thế mà Ngài tạo ra thú mỏ vịt, lạc đà, đà điểu và con người ư? Ồ, hãy vừa phải thôi!” cha Peregrine cười.

Nhưng lúc này, từ giữa những ngọn đồi chạng vạng, như một chuỗi đèn xanh được thắp lên để dẫn đường cho họ, người Sao Hỏa đến.

Cha Stone nhìn thấy họ trước. “Trông kìa!”

Cha Peregrine quay lại, tiếng cười vụt tắt.

Những quả cầu lửa màu xanh lam bay lơ lửng giữa những vì sao lấp lánh, run rẩy từ xa.

“Quái vật!” Cha Stone nhảy dựng lên.

Nhưng cha Peregrine chặn lại. “Chờ đã!”

“Lẽ ra chúng ta phải đi vào thị trấn!”

“Không nghe này, nhìn kìa!” Cha Peregrine cầu xin.

“Tôi sợ!”

“Đừng sợ. Đây là tạo vật của Chúa!”

“Của quỷ thì có!”

“Không, nào, trật tự!” Cha Peregrine trấn an cha Stone và họ núp xuống, ánh sáng xanh dịu chiếu lên khuôn mặt đang ngẩng lên của họ, những quả cầu lửa tiến lại gần.

Và lần nữa, đêm trước ngày Quốc khánh, cha Peregrine nghĩ, rung động. Cha cảm thấy mình lại như đứa trẻ trong những đêm mồng bốn tháng Bảy xa xưa ấy, bầu trời nổ tung, vỡ ra thành những vụn sao và âm thanh cháy, những cơn chấn động làm rung rinh những ô cửa sổ như lớp băng trên ngàn mặt hồ mỏng. Những cô dì, chú bác, anh chị em họ reo lên, “Aaa!” như họ vẫn làm khi đi khám bác sĩ. Bầu trời mùa hè có nhiều màu sắc. Và những cây đèn trời, được thắp lên bởi một người ông rất mực yêu chiều con cháu, giữ chắc trong đôi bàn tay vô cùng dịu dàng của ông. Ồ, ký ức về những cây đèn trời đáng yêu đó, những mẩu giấy mỏng phồng lên nhờ hơi nóng, được thắp sáng bằng một ngọn lửa nhỏ, như những đôi cánh côn trùng, xếp lại như cánh ong vò vẽ trong hộp, và cuối cùng, sau ngày bạo động và cuồng nhiệt, từ những chiếc hộp của chúng, những cây đèn trời được cẩn thận mở ra, màu xanh, đỏ, trắng, thể hiện lòng yêu nước! Những cây đèn trời! Ông thấy gương mặt lờ mờ của những người họ hàng đã chết từ lâu, phủ rêu, trong khi ông ngoại châm cây nến nhỏ xíu và để hơi nóng thổi phồng, thắp sáng quả bóng trong tay ông, một hình ảnh chói sáng mà họ muốn níu giữ, miễn cưỡng không muốn thả ra; bởi vì, một khi được thả, thế là một năm nữa của cuộc đời bị lấy đi, một ngày mồng bốn tháng Bảy nữa, một mảnh Cái đẹp biến mất. Và rồi lên cao, lên cao, cao nữa xuyên qua những chòm sao đêm hè ấm áp, những cây đèn trời trôi mãi, trong khi từ hiên nhà của gia đình, những đôi mắt đỏ trắng và lam dõi theo chúng, im lặng. Cách xa đó, sâu trong vùng đồng quê Illinois, phía trên những dòng sông đêm và những dinh thự đang ngủ, những cây đèn trời thu nhỏ lại, mãi mãi biến mất...

Cha Peregrine cảm thấy nước mắt mình dâng lên. Trên đầu ông, những người Sao Hỏa, không chỉ một mà một ngàn quả cầu lửa lơ lửng bay, dường như chúng đang thì thầm. Bất cứ lúc nào ông cũng chực thấy người ông linh thiêng đã mất từ lâu xuất hiện ngay cạnh mình, chăm chú ngước nhìn Cái đẹp.

Nhưng đó là cha Stone.

“Đi thôi, nào, cha!”

“Tôi phải nói chuyện với họ.” Cha Peregrine vội vã dấn bước lên, chưa biết phải nói gì, bởi ông có gì để nói đâu với những ngọn đèn trời của thời đã qua, ngoài những ý nghĩ trong đầu: Các cậu đẹp lắm, các cậu đẹp lắm, mà điều đó lúc này là không đủ. Ông chỉ có thể nhấc hai cánh tay nặng nề lên để gọi với theo, như đã thường muốn với theo những cây đèn trời kỳ diệu, “Xin chào!”

Nhưng những quả cầu lửa chỉ cháy lên như những hình ảnh trong một tấm gương tối. Chúng dường như cố định, ở thể khí, kỳ diệu, mãi mãi.

“Chúng tôi đến cùng Chúa,” cha Peregrine nói với lên trời.

“Ngớ ngẩn, ngớ ngẩn, ngớ ngẩn.” Cha Stone cắn mu bàn tay. “Nhân danh Chúa, cha Peregrine, dừng lại đi!”

Nhưng bây giờ những quả cầu phát sáng đã bay vào trong những ngọn đồi. Trong khoảnh khắc chúng biến mất.

Cha Peregrine gọi lần nữa, và âm vang tiếng gọi cuối cùng của ông làm lay động những ngọn đồi phía trên. Ngẩng lên, ông thấy một trận đá lở rung bần bật, bụi mù, ngập ngừng, và rồi với một tiếng ầm như sấm rền của những bánh xe bằng đá, nó đổ sầm xuống ngọn núi trên đầu họ.

“Nhìn xem cha vừa làm gì!” cha Stone kêu lên.

Cha Peregrine gần như bị mê hoặc, sau đó khiếp đảm. Ông quay người, biết rằng họ chỉ có thể chạy vài bước trước khi bị đá nghiền nát. Ông chỉ kịp thì thầm, “Chúa ơi!” và thế là những tảng đá ập xuống!

"Cha!”

Họ bị tách ra khỏi nhau như trấu tách ra khỏi hạt. Một ánh sáng xanh lập lòe từ phía những quả cầu, những vì sao lạnh lẽo đổi vị trí, một tiếng gầm, và rồi họ đang đứng trên một gờ đá cách đó hơn năm chục mét nhìn về nơi mà lẽ ra cơ thể họ đã bị vùi chôn dưới hàng tấn đá.

Ánh sáng xanh biến mất.

Hai vị cha xứ túm lấy nhau. “Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

“Những ngọn lửa xanh đã đỡ chúng ta lên!”

“Chúng ta đã chạy, đó mới là sự thật!”

“Không, những quả cầu đã cứu chúng ta.”

“Sao có thể!”

“Họ đã cứu chúng ta.”

Bầu trời trống rỗng. Có cảm giác như một chiếc chuông lớn vừa ngừng điểm. Âm vang của nó vẫn còn nán lại ở răng và xương của họ.

“Mình đi khỏi đây thôi. Cha sẽ khiến chúng ta bị giết mất.”

“Từ nhiều năm nay tôi đã không còn sợ cái chết nữa rồi, cha Stone à.”

“Chúng ta chưa chứng minh được điều gì. Những ánh sáng xanh đó đã chạy mất ngay sau tiếng gọi đầu tiên. Vô dụng thôi.”

“Không” Cha Peregrine không thể ngừng thắc mắc. “Bằng cách nào đó, họ đã cứu chúng ta. Điều đó chứng tỏ họ có linh hồn.”

“Điều đó chỉ chứng tỏ là có thể chúng đã cứu chúng ta thôi. Mọi thứ không rõ ràng. Có lẽ chúng ta đã tự thoát.”

“Họ không phải động vật, cha Stone a. Động vật không cứu mạng ai hết, đặc biệt là người lạ. Ở đây có lòng tốt và lòng trắc ẩn. Có lẽ ngày mai chúng ta sẽ có thể chứng minh được nhiều hơn.”

“Chứng minh cái gì? Bằng cách nào?” Cha Stone giờ đã hết sức mệt mỏi; cơn thịnh nộ trong tâm trí và cơ thể ông lộ rõ qua khuôn mặt rắn đanh. “Theo dõi chúng bằng trực thăng, trong lúc đọc truyện ngâm thơ ư? Chúng không phải con người. Chúng không có mắt, tai và cơ thể như chúng ta.”

“Nhưng tôi cảm thấy gì đó ở họ,” cha Peregrine đáp. “Tôi biết chắc mọi chuyện sẽ sớm tỏ tường. Họ đã cứu chúng ta. Họ có suy nghĩ. Họ đã có một lựa chọn; để chúng ta sống hoặc để chúng ta chết. Điều đó chứng tỏ họ có ý chí tự do!”

Cha Stone bắt đầu nhóm một đống lửa, trừng mắt nhìn mấy que củi trong tay, ngạt thở vì làn khói xám. “Chính tôi sẽ mở một tu viện kín cho những con ngỗng con, một tu viện cho những con lợn thần thánh, và tôi sẽ xây một giáo đường thu nhỏ trong kính hiển vi để bọn trùng đế giày có thể dự lễ nhà thờ và lần tràng hạt bằng roi của chúng.

“Ôi, cha Stone.”

“Tôi xin lỗi.” Bóng Cha Stone chập chờn đỏ sau ngọn lửa. “Nhưng điều này giống như cầu Chúa phù hộ cho con cá sấu trước khi nó ăn tươi nuốt sống ta. Cha đang đánh cược toàn bộ đoàn thám hiểm truyền giáo này. Chúng ta thuộc về Thị Trấn Đầu Tiên, nhiệm vụ của chúng ta là rửa sạch rượu trong cổ họng và nước hoa trên tay những người đàn ông!”

“Cha không nhận ra cái gì thuộc về con người giữa những cái không phải con người sao?”

“Tôi thà nhận ra cái không thuộc về con người ở trong con người.”

“Nhưng nếu tôi chứng minh được những thứ này phạm tội lỗi, biết đến tội lỗi, biết thế nào là một cuộc sống đạo đức, có ý chí tự do và có trí tuệ thì sao, hả cha Stone?”

“Vậy thì cha sẽ phải thuyết phục vất vả đấy.”

Đêm trở lạnh rất nhanh và họ vừa chăm chú nhìn ngọn lửa để đuổi theo những suy nghĩ liều lĩnh nhất vừa ăn bánh bích quy mứt dâu, rồi không lâu sau nép sát vào nhau ngủ dưới những ngôi sao đang hòa âm. Và ngay trước khi trở mình lần cuối, cha Stone, người nhiều phút qua vẫn suy nghĩ để tìm được điều gì đó khiến cho cha Peregrine phải bận tâm, nhìn chăm chăm vào lớp than hồng mềm mại và nói, “Trên Sao Hỏa không có Adam và Eve. Không có Tội lỗi Nguyên thủy. Có lẽ người Sao Hỏa sống trong ân sủng của Chúa. Vậy thì chúng ta có thể quay trở xuống đó và bắt đầu làm việc với người Trái Đất được rồi.”

Cha Peregrine tự nhủ cần nói một lời cầu nguyện nhỏ cho cha Stone, người đã trở nên quá giận dữ và hằn học, cầu Chúa cứu giúp ông ta. “Phải, cha Stone ạ, nhưng người Sao Hỏa đã giết một số người định cư của chúng ta. Đó là tội lỗi. Chắc hẳn phải có một Tội lỗi Nguyên thủy và một Adam và Eve của Sao Hỏa. Chúng ta sẽ tìm ra thôi. Con người là con người, rất tiếc là vậy, cho dù họ có hình hài như thế nào, và đã là con người thì chắc chắn sẽ phạm tội.”

Nhưng cha Stone làm bộ như đã ngủ.

Cha Peregrine không nhắm mắt.

Dĩ nhiên họ đâu thể để những người Sao Hỏa này phải xuống địa ngục chứ! Nếu thỏa hiệp với lương tâm mình, liệu họ có thể trở lại những thị trấn thuộc địa mới, những thị trấn có quá nhiều những cuống họng tội lỗi và những cô ả mắt sắc sảo cơ thể trắng mềm nô giỡn trên giường với những người lao động cô đơn? Chẳng phải đó là nơi dành cho các cha sao? Chẳng phải chuyến cuốc bộ lên núi này chỉ là một ý thích riêng tư chợt nảy ra sao? Liệu cha đang thực sự nghĩ đến nhà thờ của Chúa, hay đang làm dịu cơn khát của một trí tò mò thấm hút mọi thứ như miếng bọt biển? Những quả cầu tròn màu xanh lam của ngọn lửa của thánh Anthony – chúng mới thiêu đốt tâm trí ông làm sao! Tìm ra được người đàn ông đằng sau lớp mặt nạ, tìm được con người đằng sau cái không phải con người quả là một thử thách lớn. Ông chẳng sẽ tự hào hay sao khi có thể nói, ngay cả với cái tôi bí mật của mình, rằng ông đã cải đạo được một... bàn bi a khổng lồ lơ lửng chất đầy những quả cầu lửa! Ôi một niềm tự hào tội lỗi! Xứng đáng phải đền tội! Nhưng người ta làm rất nhiều điều đáng tự hào nhân danh Tình yêu, và ông yêu Chúa quá nhiều và quá hạnh phúc vì điều đó đến mức ông muốn mọi người khác cũng được hạnh phúc.

Điều cuối cùng ông nhìn thấy trước khi chợp mắt là sự trở lại của những ngọn lửa màu lam, như những thiên thần rực cháy đang âm thầm hát ru ông vào giấc ngủ đầy lo âu.

Khi cha Peregrine tỉnh dậy vào lúc sáng sớm, những giấc mơ tròn màu lam vẫn còn ở đó trên bầu trời.

Cha Stone ngủ say như một khúc gỗ, im lặng. Cha Peregrine dõi theo những người Sao Hỏa đang lơ lửng ngắm nhìn ông. Họ là con người – ông biết mà. Nhưng ông phải chứng minh được điều đó hoặc sẽ phải đối diện với một đức giám mục miệng tỉnh khô, mắt lãnh đạm mời ông hãy lịch sự mà bước qua một bên.

Nhưng làm sao để chứng minh họ là con người nếu họ cứ ẩn mình trên vòm trời cao? Làm sao mang họ đến gần hơn để giải đáp biết bao nhiêu câu hỏi?

“Họ đã cứu chúng ta thoát khỏi vụ đá lở.”

Cha Peregrine đứng dậy, rời khỏi những phiến đá và bắt đầu leo lên ngọn đồi gần nhất cho đến khi ông đến một nơi có một vách đá dốc thẳng xuống đáy cách đó khoảng năm mươi mét. Ông thở gấp sau chuyến leo mệt bở trong làn hơi sương giá. Ông đứng lại, lấy hơi.

“Nếu ngã từ trên này xuống, chắc chắn mình sẽ chết.”

Ông thả một hòn cuội. Một lúc sau mới nghe tiếng cạch của nó khi nó va vào những phiến đá ở dưới đáy.

“Chúa sẽ không bao giờ tha thứ cho mình mất.”

Ông thả một hòn cuội khác.

“Sẽ không phải là tự tử đâu nhỉ, nếu mình làm điều đó vì Tình yêu…?”

Ông ngước lên nhìn những quả cầu lam. “Nhưng trước tiên, cứ thử thêm một lần nữa đã.” Ông gọi với lên chúng: “Xin chào, xin chào!”

Những tiếng vang va đập vào nhau, nhưng những quả cầu lửa màu lam không mảy may nhấp nhảy hay xao động.

Ông nói chuyện với chúng trong năm phút. Khi dừng lại, ông ngó xuống dưới và thấy cha Stone vẫn đang phẫn nộ trong giấc ngủ, ở dưới kia trong cái trại nhỏ của họ.

“Mình phải chứng minh mọi thứ.” Cha Peregrine bước tới rìa vách đá. “Mình già rồi. Mình không sợ. Chắc chắn Chúa sẽ hiểu rằng mình đang làm việc này vì Ngài?”

Ông hít một hơi thật sâu. Cả cuộc đời ông vụt qua mắt, và ông nghĩ, Một lát nữa thôi mình sẽ chết ư? Mình sợ rằng mình yêu việc sống nhiều quá nhiều. Nhưng mình yêu vạn vật nhiều hơn.

Nghĩ đoạn, ông bước ra khỏi vách đá.

Ông rơi xuống.

“Thật ngu ngốc!” ông kêu lên. Ông lộn nhào hết vòng này đến vòng khác. “Mày đã sai rồi!” Đá hối hả đuổi theo ông, và ông thấy mình va vào chúng và bị giết chết. “Sao mình lại làm điều này chứ?” Nhưng ông biết câu trả lời, và một loáng sau ông đã bình tĩnh lại trong khi tiếp tục rơi xuống. Gió vù vù thổi xung quanh ông và những phiến đá lao sầm vào ông.

Và rồi có một sự chuyển dịch của các ngôi sao, một ánh sáng xanh chập chờn, và ông thấy mình được bao bọc bởi màu xanh và treo lơ lửng. Một lát sau ông được đặt xuống, hơi nẩy lên một chút, trên những phiến đá, nơi ông ngồi một lúc lâu, vẫn còn sống, và sờ soạng khắp mình, nhìn lên những ánh sáng xanh đã vừa nhanh chóng rút khỏi.

“Các anh đã cứu tôi!” ông thì thầm. “Các anh đã không để tôi chết. Các anh biết điều đó là sai trái.”

Ông lao về phía cha Stone, vẫn đang nằm ngủ im lìm. “Cha, cha, dậy đi!” Ông lay cha Stone dậy. “Cha này, họ đã cứu tôi đấy!”

“Ai đã cứu cha?” Cha Stone chớp mắt ngồi dậy.

Cha Peregrine kể lại trải nghiệm của mình.

“Cha nằm mơ rồi, ác mộng đấy; ngủ tiếp đi,” cha Stone bực bội nói. “Cha với những quả bóng xiếc của cha ấy.”

“Nhưng tôi đang thức mà!”

“Nào, nào, cha, bình tĩnh lại đi. Nào.”

“Cha không tin tôi ư? Cha có súng lục không? Phải, kia kìa, đưa đây cho tôi.”

“Cha định làm gì vậy?” Cha Stone đưa khẩu súng lục mà họ vẫn mang theo đề phòng gặp rắn hoặc những con vật khó lường tương tự.

Cha Peregrine chộp lấy khẩu súng. “Tôi sẽ chứng minh!”

Ông chĩa súng vào tay mình và bóp cò.

“Dừng lại!”

Có một ánh sáng chập chờn, và trước mắt họ viên đạn đứng yên trong không gian, lơ lửng cách lòng bàn tay ông độ ba phân. Nó lửng lơ ở đó một lúc, bao quanh là một vùng ánh sáng màu lam. Sau đó nó rơi xuống đất, với một tiếng xì.

Cha Peregrine bóp cò súng ba lần – vào tay, vào chân, vào thân mình. Ba viên đạn lơ lửng, lấp lánh, và như những con bọ chết, chúng rơi xuống chân họ.

“Cha thấy không?” cha Peregrine nói, thõng tay xuống, và để khẩu súng cũng rơi xuống theo sau những viên đạn. “Họ biết. Họ hiểu. Họ không phải động vật. Họ có suy nghĩ và biết đánh giá và họ sống trong một môi trường đạo đức. Con vật nào lại đi cứu tôi như thế này? Chẳng có con vật nào làm thế cả. Chỉ có con người, cha à. Giờ thì cha có tin không?”

Cha Stone đang nhìn bầu trời và những ánh sáng màu lam, và giờ, trong lặng lẽ, ông khuỵu một chân xuống để nhặt những viên đạn còn ấm nóng lên và khum bàn tay lại. Ông nắm chặt bàn tay.

Mặt trời đang lên phía sau họ.

“Tôi nghĩ chúng ta nên xuống dưới ấy và kể cho những người khác nghe chuyện này và đưa họ trở lại đây,” cha Peregrine nói.

Khi mặt trời lên cao hẳn, họ đã về gần đến chỗ đậu con tàu vũ trụ.

Cha Peregrine vẽ một vòng tròn vào giữa tấm bảng đen.

“Đây là Christ, con trai của Đức Chúa Cha.”

Ông vờ như không nghe thấy tiếng xuýt xoa vì kinh ngạc của các cha khác.

“Đây là Christ, trong mọi Vinh quang của Người,” ông tiếp tục.

“Trông như một bài toán hình học vậy,” cha Stone nhận xét.

“Một sự ví von hay đấy, bởi vì ở đây chúng ta làm việc với các biểu tượng. Christ vẫn là Christ, cha phải thừa nhận như vậy, kể cả khi được thể hiện bằng một đường tròn hay một hình vuông. Trong hàng thế kỷ qua, cây thánh giá đã luôn là biểu tượng của tình yêu và sự đau đớn của Ngài. Vì thế đường tròn này sẽ là Christ của người Sao Hỏa. Đây là cách chúng ta sẽ mang Ngài lên Sao Hỏa.”

Các cha xôn xao một cách bực bội và nhìn nhau.

“Cha, sư huynh Mathias, sẽ làm một mô hình bằng thủy tinh của vòng tròn này, một quả cầu bên trong có lửa phát sáng. Nó sẽ được đặt trên ban thờ.”

“Một mẹo ảo thuật rẻ tiền,” cha Stone lẩm bẩm.

Cha Peregrine kiên nhẫn nói tiếp, “Trái lại. Chúng ta sẽ mang Chúa đến với họ trong một hình hài có thể hiểu được. Nếu như Christ đến với Trái Đất chúng ta trong hình hài của một con bạch tuộc thì liệu chúng ta có chấp nhận Ngài dễ dàng đến thế?” Ông khoát tay. “Như vậy liệu có phải là một trò ma thuật rẻ tiền của Chúa không khi người mang Christ đến với chúng ta qua Jesus, hình hài của một con người? Sau khi chúng ta làm lễ ban phước cho nhà thờ mà chúng ta xây ở đây và thánh hóa ban thờ cũng như biểu tượng này, liệu các cha có nghĩ rằng Christ sẽ từ chối ở trong hình hài trước mặt chúng ta đây không? Trong thâm tâm các cha biết rằng Ngài sẽ không từ chối.”

“Nhưng Ngài sẽ từ chối cơ thể của một con vật không có linh hồn!” sư huynh Mathias nói.

“Chúng ta đã nói nhiều lần về việc đó rồi, kể từ khi chúng tôi trở về sáng nay, sư huynh Mathias ạ. Những sinh vật này đã cứu chúng tôi trong trận đá lở. Chúng nhận ra rằng tự hủy hoại bản thân là tội lỗi và đã ngăn chặn chuyện đó, hết lần này đến lần khác. Do vậy chúng ta phải xây một nhà thờ trên đồi, sống với họ, để tìm ra những cách phạm tội đặc biệt của họ, cách của người ngoài Trái Đất, và giúp họ tìm thấy Chúa.”

Các cha dường như không hài lòng với viễn cảnh đó.

“Có phải chỉ vì trông họ kỳ quặc?” cha Peregrine thắc mắc. “Nhưng hình hài là gì chứ? Chỉ là vật để chứa linh hồn cháy sáng mà Chúa đã ban cho tất cả chúng ta. Nếu ngày mai tôi thấy lũ sư tử biển đột nhiên sở hữu ý chí tự do, có trí tuệ và biết khi nào thì không nên phạm tội, biết được sự sống là gì và biết hài hòa giữa công bằng và lòng tốt, giữa sự sống và tình yêu, thì tôi sẽ xây một nhà thờ dưới biển. Còn nếu lũ sẻ, bằng một phép mầu nào đó cùng với ý chí của Chúa, có được linh hồn bất tử vào ngày mai, tôi cũng sẽ cất cho chúng một nhà thờ với khí heli và noi gương chúng, bởi mọi linh hồn, trong bất cứ hình hài nào, nếu như có ý chí tự do và nhận thức được tội lỗi của mình, đều sẽ bị thiêu đốt trong lửa địa ngục nếu không được ban thánh thể như chúng lẽ ra phải được hưởng. Tôi cũng sẽ không để cho một quả cầu Sao Hỏa nào bị thiêu đốt dưới địa ngục, bởi nó chỉ là quả cầu trong mắt tôi thôi. Khi tôi nhắm mắt lại, nó đứng trước tôi, một trí tuệ, một tình yêu, một linh hồn – và tôi không được phép phủ nhận nó.”

“Nhưng đó là quả cầu thủy tinh cha muốn đặt trên ban thờ đấy,” cha Stone phản đối.

“Nhìn người Trung Hoa mà xem,” cha Peregrine điềm tĩnh đáp. “Tín đồ Thiên Chúa ở Trung Hoa đang thờ Christ nào? Một Christ của phương Đông, đương nhiên là thế. Các cha đều đã được xem lễ Thánh đản ở phương Đông. Trang phục của Christ là gì? Áo choàng của phương Đông. Ngài bước đi trong bối cảnh nào? Những bối cảnh Trung Hoa với rừng tre, núi phủ sương và cây uốn ngoằn ngoèo. Mí mắt của Ngài thon dài, gò má nhô cao. Mỗi quốc gia, mỗi chủng tộc lại thêm một chút gì đó vào Chúa của chúng ta. Tôi nhớ đến Đức mẹ Đồng trinh Guadalupe, mà mọi người Mexico bày tỏ tình yêu của họ. Da của Người? Các cha có để ý các bức họa Người không? Nước da nâu giống nước da của các tín đồ. Đó có phải là báng bổ không? Không hề. Chẳng logic gì nếu ta phải chấp nhận một vị Chúa có màu da khác, cho dù có thật đến mức nào. Tôi thường tự hỏi tại sao các đoàn truyền giáo của chúng ta làm tốt ở châu Phi với một vị Christ da trắng như tuyết. Có lẽ bởi vì trắng là một màu sắc thiêng liêng, trong bệnh bạch tạng hay bất kỳ hình dạng nào khác, đối với các bộ lạc châu Phi. Theo thời gian, biết đâu nước da của Christ cũng sẫm lại? Hình tướng không quan trọng. Nội dung bên trong là tất cả. Chúng ta không thể kỳ vọng những người Sao Hỏa này sẽ chấp nhận một hình tướng ngoại lai. Chúng ta sẽ đưa Christ đến với họ trong hình hài của họ.”

“Lập luận của cha có sơ hở, thưa cha!” cha Stone nói. “Chẳng lẽ người Sao Hỏa lại không nghi ngờ chúng ta là đạo đức giả? Họ sẽ nhận ra chúng ta không thờ một Christ hình quả cầu mà là một người có chân tay và một cái đầu. Chúng ta giải thích sự khác nhau đó bằng cách nào?”

“Bằng cách cho họ thấy là chẳng có sự khác biệt nào cả. Christ sẽ vừa vặn mọi chiếc bình mà Ngài được trao. Dù là một cơ thể hay một quả cầu, Ngài vẫn ở đó, và mỗi người đều thờ cùng một vị Chúa trong một dáng vẻ khác mà thôi. Hơn nữa, chúng ta phải tin vào quả cầu mà chúng ta mang đến cho người Sao Hỏa này. Chúng ta phải tin vào một hình dáng vốn vô nghĩa với mình xét về mặt hình tướng. Quả cầu này sẽ là Christ. Và bản thân chúng ta phải nhớ lấy điều đó, còn hình dáng Christ của chúng ta ở Trái Đất sẽ là vô nghĩa, lố bịch, một sự lãng phí vật chất đối với những người Sao Hỏa này.”

Cha Peregrine đặt viên phấn của mình sang một bên. “Giờ thì chúng ta đi lên đồi và xây nhà thờ thôi.”

Các cha bắt đầu gói ghém tư trang của mình.

Nhà thờ đó không phải một nhà thờ như bình thường mà là một khu đất trống đã dọn sạch đá, một khu đất phẳng trên một trong những ngọn núi thoai thoải, đất ở đây được san phẳng và quét sạch, một bàn thờ được dựng lên, trên đó sư huynh Mathias đặt quả cầu lửa mà anh đã làm.

Đến cuối ngày làm việc thứ sáu thì “nhà thờ đã sẵn sàng.

“Chúng ta sẽ làm gì với cái này?” Cha Stone gõ gõ một quả chuông sắt mà họ đã mang theo. “Một quả chuông thì có nghĩa gì với họ?”

“Tôi hình dung mình đã mang nó theo để trấn an chính chúng ta,” cha Peregrine thừa nhận. “Chúng ta cần có một vài thứ quen thuộc. Nhà thờ này hầu như không giống nhà thờ bình thường. Và chúng ta cảm thấy phần nào kỳ cục ở đây – ngay cả tôi cũng thấy thế; bởi nó là thứ gì đó mới mẻ, công việc cải đạo sinh vật của một thế giới khác này. Đôi khi tôi cảm thấy mình như một kẻ đóng kịch lố bịch. Nên tôi cầu Chúa ban cho tôi sức mạnh.”

“Nhiều cha đang cảm thấy không vui. Một vài cha còn giễu cợt về tất cả chuyện này, cha Peregrine ạ.”

“Tôi biết. Dù sao chúng ta cũng sẽ treo quả chuông này lên một cái tháp nhỏ, để trấn an họ.”

“Thế còn đàn organ?”

“Chúng ta sẽ chơi đàn vào buổi hành lễ đầu tiên, ngày mai.”

“Nhưng, người Sao Hỏa...”

“Tôi biết. Nhưng, cũng lại là để trấn an chính chúng ta, tôi cho là vậy, âm nhạc của chúng ta ấy. Sau đó chúng ta sẽ có thể khám phá âm nhạc của họ sau.”

Họ thức dậy rất sớm vào sáng Chủ nhật và đi xuyên qua cái lạnh như những bóng ma nhợt nhạt, sương muối kêu leng keng trên áo choàng của họ; họ được bao bọc bởi hòa âm của tiếng chuông, rũ xuống những tia nước trắng bạc.

“Không biết hôm nay có phải Chủ nhật ở đây trên Sao Hỏa này không nhỉ?” cha Peregrine trầm ngâm, nhưng ngó thấy cha Stone đang cau mày, ông vội nói tiếp, “Hôm nay có thể là thứ Ba hoặc thứ Năm – ai biết được? Nhưng không sao cả. Tôi cứ nghĩ vẩn vơ vậy thôi. Với chúng ta hôm nay là Chủ nhật. Nào.”

Các cha bước vào khu vực phẳng và rộng gọi là “nhà thờ” và quỳ xuống, run rẩy, môi tái xanh.

Cha Peregrine nói vài lời cầu nguyện và đặt những ngón tay lạnh cóng lên phím đàn organ. Âm nhạc vang lên như một đàn chim xinh đẹp. Tay ông lướt trên phím đàn như đang lướt trên đám cỏ dại của một khu vườn hoang, làm cho những nốt nhạc xinh đẹp thảng thốt bay vút lên đỉnh đồi.

Âm nhạc làm cho bầu không khí trở nên bình yên. Nó có mùi tươi mới của buổi sáng. Âm nhạc chảy vào núi và lay động những giọt khoáng li ti trong một cơn mưa bụi.

Các cha chờ đợi.

“Chà, cha Peregrine.” Cha Stone nhìn lên bầu trời trống rỗng nơi mặt trời đang lên, đỏ như nung. “Tôi không thấy những người bạn của chúng ta. ”

“Để tôi thử lại lần nữa.” Cha Peregrine đang toát mồ hôi.

Ông xây một tòa kiến trúc của Bach, từng viên đá một, dựng lên một nhà thờ âm nhạc lớn đến mức các thánh đường xa nhất của nó ở tận Nineveh, mái vòm xa nhất ở phía tay trái quảng trường St. Peter. Âm nhạc ở nguyên đó và không vỡ vụn thành đống đổ nát khi ông chơi xong, mà nhập vào nhau thành một dải mây trắng và được mang đi đến những miền khác.

Bầu trời vẫn trống không.

“Họ sẽ tới!” Nhưng cha Peregrine đã cảm thấy con hoảng sợ dâng lên trong ngực, ban đầu rất nhỏ, sau đó lớn dần. “Chúng ta hãy cầu nguyện. Cùng cầu xin họ hãy tới. Họ biết đọc tâm trí; họ biết.”

Các cha lại quỳ xuống một lần nữa, trong tiếng rì rầm và thì thầm. Họ cầu nguyện.

Thế rồi từ phía đông, từ trong những ngọn núi phủ băng vào lúc bảy giờ sáng Chủ nhật hoặc có lẽ sáng thứ Năm hoặc có lẽ sáng thứ Hai trên Sao Hỏa, những quả cầu lửa nhẹ nhàng xuất hiện.

Họ bay lơ lửng rồi hạ xuống đậu đầy khu vực xung quanh các cha xứ đang run rẩy. “Xin cảm ơn, ôi tạ ơn Chúa.” Cha Peregrine nhắm nghiền mắt lại và chơi nhạc, đến khi chơi xong, ông quay lại chăm chú nhìn giáo đoàn kỳ lạ của mình.

Rồi có một giọng nói chạm vào tâm trí ông, nó cất tiếng:

“Chúng tôi đã tới được một lúc.”

“Các anh có thể ở lại,” cha Peregrine nói.

“Chỉ một lúc thôi,” tiếng nói khe khẽ. “Chúng tôi đến để nói với các ông một vài điều. Lẽ ra chúng tôi phải nói sớm hơn. Nhưng chúng tôi đã hy vọng các ông sẽ đi tiếp nếu chúng tôi không làm phiền.”

Cha Peregrine định nói gì, nhưng giọng nói kia đã chặn lại.

“Chúng tôi là Người Cổ Xưa,” giọng nói đi vào trong ông như một ngọn lửa ga màu xanh, bùng cháy trong các khoang sọ. “Chúng tôi là người Sao Hỏa cổ xưa đã bỏ lại các thành phố hoa cương để lên núi sống, quên đi cuộc sống vật chất trước đó. Cho nên từ cách đây rất lâu chúng tôi đã biến thành những thứ này. Trước đó, chúng tôi cũng từng là con người, có cơ thể, có chân tay như các vị. Truyền thuyết kể rằng một người trong chúng tôi, một người tốt, đã tìm ra một cách để giải phóng linh hồn và trí tuệ con người, để giải thoát anh ta khỏi những bệnh tật và ưu phiền về cơ thể, giải thoát khỏi cái chết và sự biến hình của linh hồn, khỏi buồn rầu và sự già yếu, và thế là chúng tôi có bộ dạng của ánh lửa xanh và đã sống trong những ngọn gió trên trời và những đồi kể từ đó, mãi mãi, không tự hào cũng chẳng tự cao, không giàu cũng chẳng nghèo, không nồng nhiệt cũng chẳng thờ ơ. Chúng tôi đã sống tách biệt khỏi những gì mình bỏ lại, những người khác của thế giới này, và lãng quên việc làm sao mà chúng tôi trở thành như bây giờ, quá trình ấy đã bị thất truyền; nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ chết, hay làm hại ai. Chúng tôi đã cất sang một bên tội lỗi của cơ thể và sống trong ân sủng của Chúa. Chúng tôi không ham muốn tài sản nào khác; chúng tôi không có tài sản. Chúng tôi không trộm cắp, không giết chóc, không ham muốn, không căm ghét. Chúng tôi sống trong hạnh phúc. Chúng tôi không thể sinh đẻ; chúng tôi không ăn không uống không gây chiến. Mọi khoái lạc, tính trẻ con và tội lỗi của thân xác đã được cởi bỏ khi cơ thể chúng tôi được cất đi. Chúng tôi đã bỏ tội lỗi lại đằng sau, cha Peregrine a, và nó bị thiêu đốt như lá liễu của một mùa thu, tan ra như tuyết của một mùa đông hiểm ác rơi xuống đất, biến mất như những bông hoa lưỡng tính của một mùa xuân đỏ và vàng, và biến mất như những giọt mồ hôi đêm của mùa hè nóng nực nhất, mùa của chúng tôi thì ôn hòa còn xứ của chúng tôi giàu có trong suy nghĩ.”

Bây giờ cha Peregrine đang đứng, bởi tiếng nói đã chạm vào ông ở một cao độ mà nó hầu như khiến ông không còn nhận thức được cảm giác gì nữa. Nó là một trạng thái xuất thần và một ngọn lửa tràn vào khắp cơ thể ông.

“Chúng tôi muốn nói với các ông rằng chúng tôi trân trọng việc các ông xây dựng nơi này cho chúng tôi, nhưng chúng tôi không cần nó, bởi bản thân mỗi người trong chúng tôi đã là một đền thờ và chúng tôi không cần một nơi nào để rửa tội hết. Hãy tha lỗi vì chúng tôi đã không đến sớm hơn, nhưng chúng tôi đã sống tách biệt và không giao tiếp với ai trong hàng vạn năm qua, cũng không can thiệp bằng bất kỳ cách nào đến sự sống trên hành tinh này. Giờ thì các ông hình dung chúng tôi chỉ là những bông hoa huệ ngoài đồng; không làm lụng, cũng không kéo sợi[1]. Các ông đúng đấy. Cho nên chúng tôi khuyên các ông hãy mang các phần của ngôi đền này đến những thành phố mới của chính các ông và rửa tội cho chúng ở đó. Bởi, hãy an tâm, chúng tôi hạnh phúc và bình an.”

Các cha đang quỳ trong ánh sáng xanh bao la, cha Peregrine cũng đang quỳ, họ nức nở khóc, và chẳng hề gì nếu như họ đã lãng phí thời gian; điều đó không hề quan trọng với họ.

Những quả cầu màu lam thì thầm và bắt đầu dâng lên lần nữa, trên một làn không khí lạnh.

“Liệu tôi có thể” - cha Peregrine thốt lên, nhưng không dám hỏi, mắt vẫn nhắm – “liệu một ngày nào đó tôi lại có thể đến đây, để có thể học hỏi từ các anh?”

Những ngọn lửa xanh lóe lên. Bầu không khí run rẩy.

Được. Một ngày nào đó ông lại có thể đến. Một ngày nào đó.

Rồi những quả cầu lửa bay đi và biến mất, và ông lại như một đứa trẻ, đang quỳ, nước mắt tuôn lã chã, khóc thầm, “Quay lại đi, quay lại đi!” Và bất cứ lúc nào ông ngoại cũng có thể nhấc ông lên, bế ông lên gác, đưa ông vào phòng ngủ trong một thị trấn Ohio mà từ lâu đã không còn.

Họ đi thành hàng xuống đồi vào lúc hoàng hôn. Ngoảnh lại, cha Peregrine thấy những đốm lửa xanh đang cháy. Không, ông nghĩ, chúng ta không thể xây một nhà thờ cho những người như các anh. Các anh chính là Cái đẹp. Nhà thờ nào có thể cạnh tranh với những bông pháo hoa của linh hồn thuần khiết chứ?

Cha Stone lặng lẽ đi bên cạnh ông. Cuối cùng ông ta nói, “Theo cách hiểu của tôi thì trên hành tinh nào cũng có một Lẽ thật. Tất cả các mảnh của Lẽ thật Lớn lao. Vào một ngày nào đó nhất định chúng sẽ khớp lại như những mảnh ghép của một bức tranh. Với tôi đây là một trải nghiệm chấn động. Tôi sẽ không bao giờ nghi ngờ nữa, cha Peregrine ạ. Bởi vì Lẽ thật ở đây cũng đúng như Lẽ thật của Trái Đất vậy, và chúng cùng song song tồn tại. Và chúng ta sẽ đi tiếp đến những thế giới khác, bổ sung thêm các mảnh của Lẽ thật cho đến một ngày cái Toàn thể hiện ra trước chúng ta như ánh sáng của một ngày mới.”

“Thế là nhiều đấy, từ phía cha, cha Stone ạ.”

“Giờ thì tôi cảm thấy tiếc, theo một cách nào đó, vì chúng ta đang đi xuống thị trấn để làm việc với đồng loại của chính mình. Những ánh sáng xanh đó bây giờ. Khi họ đậu xuống quanh chúng ta, và giọng nói ấy...” Cha Stone rùng mình.

Cha Peregrine với sang khoác tay ông. Họ cùng nhau bước đi.

“Và cha biết không,” cuối cùng cha Stone nói, mắt nhìn về phía sư huynh Mathias đang sải chân về phía trước cùng quả cầu thủy tinh ôm trong tay nhẹ nhàng, quả cầu thủy tinh với ngọn lửa xanh mãi mãi cháy bên trong nó, “cha biết đấy, cha Peregrine, quả cầu đó...”

“Sao?”

“Là Ngài. Đó chính là Ngài, suy cho cùng.”

Cha Peregrine mỉm cười, và họ đi xuống đồi về phía thị trấn mới.

❀ ❀ ❀

[1] Lời Jesus trong Tin mừng thánh Matthew: "Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào; không làm lụng cũng không kéo sợi; nhưng ta phản cùng các ngươi, dẫu vua Solomon có sang trọng đến đâu cũng không được mặc áo tốt như một hoa nào trong giống đó.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.