Người Trái Đất đã đến Sao Hỏa.
Họ đến bởi vì họ sợ hãi hoặc không sợ hãi, bởi vì họ vui vẻ hoặc không vui vẻ, bởi vì họ cảm thấy mình giống những kẻ hành hương hoặc không thấy mình giống những kẻ hành hương. Mỗi người có một lý do. Họ bỏ những người vợ tồi hoặc công việc tồi hoặc thị trấn tồi; họ đến để tìm thứ gì đó hoặc để bỏ thứ gì đó hoặc để đạt được thứ gì đó, để đào thứ gì đó lên và chôn thứ gì đó xuống hoặc mặc kệ thứ gì đó. Họ đến với những giấc mơ nhỏ hoặc giấc mơ lớn hoặc không gì cả. Nhưng trên các pano bốn màu ở nhiều thành phố đều có thông điệp của chính phủ: CÓ VIỆC LÀM DÀNH CHO BẠN Ở TRÊN TRỜI: HÃY ĐẾN SAO HỎA! và người ta lê bước đến, lúc đầu chỉ lác đác, độ dăm chục, bởi hầu hết ai cũng cảm thấy phát ốm lên ngay từ trước khi phi thuyền được phóng vào không gian. Căn bệnh này được gọi là Bệnh Cô Đơn, bởi vì khi bạn thấy thị trấn quê nhà mình thu nhỏ lại chỉ bằng nắm đấm, rồi bằng quả chanh, rồi bằng đầu đinh và rồi biến mất dưới đuôi tên lửa, bạn cảm thấy như mình chưa từng được sinh ra, không có quê hương, bạn không ở đâu cả, giữa không gian bao la, không có gì quen thuộc, chỉ có những người lạ. Và khi bang Illinois, Iowa, Missouri hay Montana cũng biến mất sau biển mây và khi nước Mỹ cũng thu nhỏ lại chỉ còn là một hòn đảo mờ sương rồi cả Trái Đất cũng thu bé lại như một quả bóng chày dính bùn bị ném ra xa, thì bạn cô đơn, lang thang trên những miền không gian và trên đường đến một nơi mà bạn không thể tưởng tượng nổi.
Do vậy, chẳng có gì lạ nếu như những người đầu tiên rất thưa thớt. Con số tăng lên đều so với số người đã lên Sao Hỏa trước đó. Đông người hơn thì thoải mái hơn. Nhưng những Kẻ Cô Đơn đầu tiên đã buộc phải tự mình chống chọi...