Trên những khán đài đá, người ta tụ lại thành các cụm lam. Các ngôi sao và hai vầng trăng sáng trên bầu trời Sao Hỏa chiếu một thứ ánh sáng dịu dàng lên họ. Xa xa trong bóng tối bên ngoài nhà hát cẩm thạch là những thị trấn nhỏ và các ngôi biệt thự; những hồ nước bạc phẳng lặng và những dòng kênh lấp lánh trải ra tít tắp. Đó là một buổi tối mùa hè trên hành tinh Sao Hỏa bình yên và ôn hòa. Ngược xuôi trên những dòng kênh rượu vang màu lục, những con thuyền thanh tú như những bông hoa bằng đồng lững lờ trôi. Trong các khu dân cư dài bất tận uốn lượn như mình rắn lặng lẽ men theo sườn núi, những đôi tình nhân đang nằm ườn thì thầm trên chiếc giường mát mẻ. Đám trẻ chơi khuya đang chạy trong những con hẻm sáng ánh đuốc, trên tay là những chú nhện vàng bắn tơ. Đây đó, một bữa tối muộn được dọn ra trên bàn ăn nơi nham thạch màu bạc đang lục bục xì xèo. Trong các nhà hát ngoài trời của một trăm thị trấn ở phía đêm của Sao Hỏa, những cư dân Sao Hỏa da nâu, mắt vàng đang thư thái cùng nhau tập trung chú ý lên sân khấu, nơi các nhạc công đang tạo ra một dòng âm nhạc êm ái bay lên như hương hoa vương lại trong bầu không khí ngưng đọng.
Trên một trong các sân khấu đó, một người phụ nữ cất tiếng hát.
Khán giả xôn xao.
Cô ngừng hát. Cô đặt tay lên cổ họng. Rồi cô gật đầu với các nhạc công và họ bắt đầu chơi lại.
Nhạc công lại chơi và cô lại hát. Lần này khán giả thở dài và ngồi nhoài người ra, một số người đứng dậy sững sờ, và một cơn ớn lạnh mùa đông tràn qua nhà hát ngoài trời. Bởi người phụ nữ này đang hát một bài hát kỳ lạ và đáng sợ. Cô cố gắng ghìm lại những lời hát cứ bật ra trên môi nhưng không thể:
“Nàng bước tuyệt đẹp như màn đêm
Không một bóng mây, sao ngòi thêm;
Bóng tối, ánh sáng – điều tuyệt nhất
Hòa trong ánh mắt, in dáng mềm…[1]”
Người ca sĩ vội đưa tay lên che miệng. Cô đứng sững, bối rối.
“Những lời đó nghĩa là gì?” các nhạc công hỏi.
“Đó là bài hát gì?”
“Đó là ngôn ngữ gì?”
Và khi họ tiếp tục thổi những chiếc tù và vàng, thứ âm nhạc kỳ lạ lại phát ra và chầm chậm lướt trên đầu khán giả lúc này đang nói chuyện rất to và đã đứng cả dậy.
“Cậu làm sao thế?” các nhạc công quay sang hỏi nhau.
“Cậu vừa chơi giai điệu gì thế?”
“Chính cậu ấy, cậu vừa chơi giai điệu gì thế?”
Người phụ nữ bật khóc và chạy khỏi sân khấu. Còn khán giả bỏ ra khỏi nhà hát. Và ở khắp các thị trấn đang hoang mang khác trên Sao Hỏa, điều tương tự cũng đã xảy ra. Một con ớn lạnh ập đến, giống như tuyết trắng rơi trong không trung.
Trong những hẻm tối, dưới ánh đuốc, bọn trẻ con hát:
“... và khi nó đến nơi thì cái chạn đã trống không,
Thế là lũ chó con chẳng có gì mà ăn![2]”
“Các cháu!” những tiếng kêu thốt lên. “Các cháu hát bài gì vậy? Các cháu học ở đâu ra?”
“Chúng cháu chỉ nghĩ ra thôi, tự nhiên nghĩ ra. Chúng cháu cũng không hiểu lời hát nói gì.
Cửa nẻo đóng sầm lại. Phố xá vắng hoe. Trên những ngọn đồi màu lam, một ngôi sao xanh lục xuất hiện.
Trên khắp nửa bán cầu đêm của Sao Hỏa, những đôi tình nhân tỉnh giấc và lắng nghe người yêu mình nằm hát ngân nga trong bóng tối.
“Đó là giai điệu gì vậy?”
Và trong hàng ngàn ngôi biệt thự, giữa đêm khuya, những người phụ nữ tỉnh dậy và la hét. Họ được vỗ về khi nước mắt cứ tuôn ra ướt đẫm, “Thôi nào, thôi nào. Ngủ đi. Có chuyện gì vậy? Em nằm mơ à?”
“Sáng mai sẽ xảy ra một điều gì đó rất khủng khiếp.”
“Sẽ không có gì xảy ra cả, chúng ta đều ổn thôi.”
Một tiếng nức nở hoảng loạn. “Nó đang đến gần hơn, gần hơn và gần hơn nữa!”
“Sẽ không có gì xảy ra với chúng ta đâu. Có thể xảy ra gì được chứ? Ngủ đi nào. Ngủ đi.”
Buổi sáng tinh mơ trên Sao Hỏa tĩnh lặng như mặt nước của một cái giếng đen lạnh, những ngôi sao vẫn còn in bóng trên những dòng kênh, và, thở đều đều trong mọi căn phòng, bọn trẻ con nằm cuộn tròn, tay vẫn nắm chặt những con nhện, những đôi tình nhân vẫn tay trong tay, hai vầng trăng đã lặn, đuốc đã lạnh, những nhà hát cẩm thạch đã không một bóng người.
Âm thanh duy nhất, ngay trước lúc bình minh, là của một người gác đêm vọng lại từ xa xăm cuối một con phố cô quạnh. Ông ta bước đi trong bóng tối và ngân nga một bài hát rất kỳ lạ...
❀ ❀ ❀
[1] Lời bài thơ “She Walks in Beauty" của nhà thơ Anh Lord Byron.
[2] Lời bài đồng dao “Old Mother Hubbard" (Mẹ già Hubbard).