Họ đến những vùng đất màu lam kỳ lạ và đặt cho chúng những cái tên của họ. Đây là lạch Hinkston, ngã giao Lustig, sông Black và rừng Driscoll và núi Peregrine và thị trấn Wilder, tất cả đều là tên riêng của ai đó và những việc họ đã làm. Đây là nơi mà người Sao Hỏa đã giết chết những người Trái Đất đầu tiên, nên nó được đặt tên là thị trấn Đỏ vì nó có liên quan đến máu. Còn đây là nơi đoàn thám hiểm thứ hai bị hủy diệt, và nó được đặt tên là Second Try (nỗ lực lần thứ hai), và ở mọi nơi khác mà các phi hành gia đã dùng cái vạc lửa của họ thiêu rụi mặt đất, những cái tên được để lại như rải than, tất nhiên còn có một đồi Spender và một thị trấn Nathaniel York...
Những cái tên cũ do người Sao Hỏa đặt là tên của nước, của không khí và của đồi núi. Chúng là những cái tên của tuyết, tan chảy vào các dòng kênh đá ở miền Nam để rồi lấp đầy cạn. Tên của các phù thủy đã bị chôn sống và phong ấn, của những tòa tháp và đài tưởng niệm. Nhưng những chiếc phi thuyền đã nhắm vào những cái tên như búa nhắm vào đinh, đập vỡ cẩm thạch thành đá phiến, phá tan những cột mốc đất nung ghi tên những thị trấn cũ, rồi từ đống vụn vỡ đó cắm vào các cột điện cao thế với những cái tên mới: THỊ TRẤN SẮT, THỊ TRẤN THÉP, THÀNH PHỐ NHÔM, LÀNG ĐIỆN, THỊ TRẤN NGÔ, BIỆT THỰ NGŨ CỐC, DETROIT II, toàn những cái tên cơ khí và kim loại xuất xứ từ Trái Đất.
Sau khi các thị trấn đã được xây dựng và đặt tên xong, đến lượt các nghĩa trang cũng được xây dựng và đặt tên: Green Hill, Moss Town, Boot Hill, Bide a Wee; và những người chết đầu tiên được đưa vào chôn ở đó.
Tuy nhiên, sau khi mọi thứ đã được sắp xếp đâu vào đấy, khi mọi thứ đã an toàn và chắc chắn, khi các thị trấn đã đi vào hoạt động tương đối ổn định, căn bệnh cô đơn đã được giảm tối thiểu, thì giới sành điệu bắt đầu từ Trái Đất lên. Họ lên đây để tổ chức tiệc tùng, để đi nghỉ, để mua sắm trang sức mỹ ký, để chụp ảnh và để hưởng “không khí”; họ đến để nghiên cứu và áp đặt lề thói xã hội; họ đến cùng những ngôi sao và những huy hiệu, những nguyên tắc và những quy định, mang theo căn bệnh quan liêu vốn đã lan khắp Trái Đất như một loài cỏ dại, để nó bắt rễ trên Sao Hỏa, ở bất kỳ nơi nào nó có thể bắt rễ. Họ bắt đầu tổ chức lại cuộc sống và thư viện của mọi người; họ bắt đầu dạy dỗ và lấn lướt chính những người đã đến Sao Hỏa chỉ để thoát khỏi bị dạy dỗ, bị cai trị và bị lấn lướt.
Và tất nhiên trong số đó hẳn có vài người phản đối...