Ông muốn lên Sao Hỏa bằng phi thuyền. Từ sáng sớm, ông đã đến nơi đặt bệ phóng và từ ngoài hàng rào thép gai hét vào đám người mặc đồng phục rằng ông muốn lên Sao Hỏa. Ông nói với họ ông là một người nộp thuế, tên ông là Pritchard, và ông có quyền được lên Sao Hỏa. Chẳng phải ông được sinh ra ngay ở Ohio này sao? Chẳng phải ông là một công dân tốt sao? Vậy thì tại sao ông không được lên Sao Hỏa? Ông dứ nắm đấm về phía họ và bảo họ rằng ông muốn chạy khỏi Trái Đất; bất cứ ai còn chút tỉnh táo nào đều muốn biến khỏi Trái Đất. Sắp có chiến tranh nguyên tử, chỉ trong vòng hai năm nữa thôi, và ông không muốn phải ở đây khi nó nổ ra. Ông và hàng ngàn người khác giống như ông, nếu họ còn chút tỉnh táo, sẽ lên Sao Hỏa. Cứ chờ mà xem! Chạy trốn khỏi chiến tranh và kiểm duyệt rồi chủ nghĩa nhà nước và chế độ bắt lính rồi kiểm soát của chính phủ đối với nghệ thuật và khoa học rồi đủ thứ này kia! Nhường Trái Đất này cho các người! Ông sẵn sàng hy sinh một bàn tay, quả tim hay cái đầu mình để được có cơ hội lên Sao Hỏa! Các anh phải làm gì, phải ký những gì, phải quen biết ai, để được lên chiếc phi thuyền đó?
Phía trong hàng rào, họ cười ông. Ông không muốn lên Sao Hỏa đâu, họ nói. Ông không biết là đoàn thám hiểm thứ nhất và thứ hai đều đã thất bại, đã biến mất hay sao; họ có thể đã chết rồi hay sao?
Nhưng các anh không thể chứng minh được điều đó, các anh không biết chắc, ông nói, tay vẫn bám chặt hàng rào. Trên đó có thể là xứ sở đượm sữa và mật ong, nên cơ trưởng York và cơ trưởng Williams không muốn quay về. Giờ thì họ có định mở cổng cho ông vào và đi cùng đoàn thám hiểm thứ ba không, hay ông phải tự mình đạp đổ cổng đây?
Họ bảo ông im đi.
Ông thấy những người đó đi ra phi thuyền.
Đợi tôi với! ông kêu lên. Đừng bỏ tôi lại trên thế giới khủng khiếp này, tôi phải đi; sắp có chiến tranh nguyên tử rồi! Đừng bỏ tôi ở lại Trái Đất!
Họ lôi ông đi mặc cho ông cố gắng vật lộn. Họ đóng sầm cửa xe cảnh sát lại và đưa ông đi, mặt ông vẫn dán vào cửa kính sau xe. Ngay trước khi họ hú còi để qua đèo, ông thấy ngọn lửa đỏ và một âm thanh lớn cùng một cơn chấn động khắp mặt đất, chiếc phi thuyền màu bạc lao vút lên bỏ lại ông trong một buổi sáng thứ Hai không có gì đặc biệt trên hành tinh Trái Đất cũng không có gì đặc biệt.