Dù cho ai đang gõ cửa thì rõ ràng kẻ đó cũng quyết tâm không chịu ngừng.
Bà Ttt mở toang cửa. “Sao nào?”
“Bà nói tiếng Anh!” Người đàn ông đứng ở cửa ngạc nhiên.
“Tôi nói tiếng gì kệ tôi,” bà nói.
“Tiếng Anh của bà tốt quá!” Người đàn ông đó mặc đồng phục. Cùng đi với anh ta còn ba người nữa, có vẻ vội vã, đều cười tươi và đều rất bẩn.
“Các anh muốn gì?” bà Ttt chất vấn.
“Bà là người Sao Hỏa!” Người đàn ông mỉm cười. “Cái từ đó không quen thuộc với bà, tất nhiên. Đó là lối nói của người Trái Đất.” Anh ta hất đầu về phía những người cùng đi. “Chúng tôi đến từ Trái Đất. Tôi là cơ trưởng Williams. Chúng tôi vừa hạ cánh xuống Sao Hỏa cách đây chưa đầy một giờ. Chúng tôi là đoàn thám hiểm thứ hai! Đã từng có đoàn thám hiểm thứ nhất, tuy nhiên chúng tôi không biết điều gì đã xảy ra với họ. Nhưng dù sao thì chúng tôi cũng đã ở đây. Và bà chính là người Sao Hỏa đầu tiên mà chúng tôi gặp!”
“Người Sao Hỏa?” Bà nhướng mày.
“Điều tôi muốn nói là, bà sống trên hành tinh thứ tư tính từ mặt trời. Có đúng vậy không?”
“Kiến thức sơ đẳng,” bà bật lại, trừng mắt nhìn họ.
“Còn chúng tôi,” anh ta đặt bàn tay hồng hào mũm mĩm lên ngực, “chúng tôi đến từ Trái Đất. Đúng không các cậu?”
“Đúng, thưa cơ trưởng!” Họ đồng thanh.
“Đây là hành tinh Tyrr,” bà nói, “nếu các anh muốn nói cho đúng.”
“Tyrr, Tyrr.” Cơ trưởng cười mệt nghỉ. “Một cái tên mới hay làm sao! Nhưng, bà thân mến ơi, sao bà có thể nói tiếng Anh hoàn hảo đến vậy?”
“Tôi không nói, tôi chỉ nghĩ thôi,” bà đáp. “Đó là thuật viễn cảm! Chào!” Và bà đóng sầm cửa.
Một lúc sau, người đàn ông phiền phức đó lại tiếp tục gõ cửa.
Bà mở giật cửa ra. “Gì nữa?” bà hỏi.
Người đàn ông vẫn đứng đó, anh ta cố gắng mỉm cười, trông có vẻ bối rối. Anh ta chìa tay ra. “Tôi nghĩ bà không hiểu...”
“Hiểu cái gì?” bà cướp lời.
Anh ta ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào mắt bà. “Chúng tôi là người từ Trái Đất đến!”
“Tôi không có thời gian.” bà nói. “Hôm nay tôi bận nấu nướng và lau dọn và khâu vá các thứ. Rõ ràng là các anh muốn gặp ông Ttt; ông ấy ở trên gác, trong phòng làm việc ấy.”
“Vâng,” người Trái Đất bối rối, vừa trả lời vừa chớp chớp mắt. “Nhất định rồi, làm ơn cho chúng tôi gặp ông Tt.”
“Ông ấy bận.” Bà lại sập cửa lần nữa.
Lần này tiếng gõ cửa cực to và đầy vẻ xấc láo.
“Nhìn đây!” người đàn ông quát lên khi cánh cửa một lần nữa mở tung ra. Anh ta nhảy vào như để làm bà phải ngạc nhiên. “Bà không thể tiếp đón khách như thế này!”
“Trời ơi sàn nhà của tôi đang sạch sẽ!” bà kêu lên. “Bùn kìa! Bước ra! Nếu muốn vào nhà tôi, các anh phải gột sạch ủng trước đã.”
Người đàn ông nản lòng nhìn xuống đôi ủng dính đầy bùn của mình. “Lúc này,” anh ta nói, “không có thời gian cho những chuyện vụn vặt. Tôi nghĩ,” anh ta nói, “chúng ta nên ăn mừng.” Anh ta nhìn bà một lúc lâu, như thể nhìn như vậy có thể giúp bà hiểu.
“Vừa rồi anh mà làm những ổ bánh pha lê của tôi rơi vào lò,” bà tru tréo, “tôi sẽ táng anh một trận bằng thanh củi đấy.” Bà ngó vào cái lò nhỏ nóng rực. Rồi bà trở lại, mặt đỏ bừng và bám đầy hơi nước. Mắt bà màu vàng sậm, da bà hơi nâu, bà có dáng người mảnh khảnh và nhanh nhẹn như một con côn trùng. Giọng bà đanh như tiếng kim loại. “Chờ ở đây. Tôi sẽ xem xem có thể cho anh gặp ông Ttt một lát không. Anh có việc gì?”
Người đàn ông chửi thề loạn lên, cứ như bà vừa đập búa vào tay anh ta. “Nói với ông ấy rằng chúng tôi từ Trái Đất đến và xưa nay chưa từng có chuyện này!”
“Cái gì chưa từng có?” bà xua bàn tay màu nâu. “Thôi không sao. Tôi sẽ quay lại.”
Tiếng chân của bà vang khắp căn nhà bằng đá.
Bên ngoài, bầu trời Sao Hỏa xanh bao la, nóng và lặng như nước biển sâu ấm. Sa mạc Sao Hỏa nung nấu như một ụ bùn thời tiền sử, những luồng hơi nóng bốc lên ngùn ngụt mờ ảo. Một chiếc phi thuyền nhỏ nằm trên đỉnh đồi gần đó. Những vết chân lớn dẫn từ chỗ phi thuyền đến cửa căn nhà bằng đá này.
Giờ thì có tiếng cãi vã ở lầu trên. Bốn người đàn ông đứng trong nhà đăm đăm nhìn nhau, đổi từ chân nọ sang chân kia, vặn vẹo ngón tay, tay nắm thắt lưng. Tiếng người đàn ông trên gác quát lên. Tiếng người đàn bà đáp trả. Mười lăm phút sau, những người Trái Đất bắt đầu đi ra đi vào chỗ cửa bếp, không biết phải làm gì.
“Thuốc lá không?” một người hỏi.
Ai đó rút ra một bao thuốc lá và châm lửa. Họ nhả khói thuốc trắng nhạt. Họ chỉnh lại đồng phục, chỉnh lại cổ áo. Những tiếng nói trên gác tiếp tục càu nhàu đều đều. Cơ trưởng nhìn đồng hồ.
“Hai mươi lăm phút rồi,” anh ta nói. “Không hiểu họ làm gì trên đó.” Anh ta đi đến chỗ cửa sổ và nhìn ra.
“Hôm nay nóng đây,” một người nói.
“Ừ,” một người khác nói, lúc này đang là quãng đầu giờ chiều nóng nực rề rà. Những tiếng nói nhỏ lại thành tiếng thì thầm và bây giờ đã hoàn toàn yên lặng. Trong nhà không có một âm thanh nào. Họ chỉ còn nghe được tiếng thở của chính mình.
Một giờ đồng hồ trôi qua. “Tôi hy vọng chúng ta không gây ra rắc rối nào,” cơ trưởng nói. Anh ta đi ngó vào phòng khách.
Bà Ttt đang ở đó và đang tưới một thứ hoa gì đấy mọc chính giữa phòng.
“Tôi đã biết là mình quên thứ gì đó mà,” bà nói khi nhìn thấy cơ trưởng. Bà bước ra bếp. “Xin lỗi nhé.” Bà đưa cho anh một mảnh giấy. “Ông Ttt đang bận quá thể.” Bà quay sang tiếp tục việc nấu nướng. “Mà dù sao ông Ttt cũng không phải người các anh cần gặp; mà là ông Aaa. Cứ cầm mảnh giấy này đi đến trang trại kế bên, cạnh dòng kênh xanh lam ấy, ở đó ông Aaa sẽ cho các anh biết bất cứ điều gì các anh cần biết.”
“Chúng tôi chẳng muốn biết điều gì cả,” cơ trưởng phản đối, đôi môi dày trề ra. “Chúng tôi đã biết hết rồi.”
“Anh có mảnh giấy rồi, anh còn muốn gì nữa?” Bà hỏi thẳng. Và sau đó kiên quyết khóa miệng.
“Ừm,” cơ trưởng ngần ngừ chưa muốn đi. Anh ta đứng như thể chờ đợi một điều gì. Trông anh ta như một đứa trẻ chăm chú nhìn cây thông Noel trơ trụi không đồ trang trí. “Nào,” anh ta tiếp tục nói. “Chúng ta đi thôi.”
Bốn người bước ra ngoài trời nóng và tĩnh lặng.
Nửa giờ sau, ông Aaa đang ngồi trong thư viện nhấm nháp ngọn lửa điện từ một chiếc tách bằng kim loại, lắng nghe những tiếng nói bên ngoài lối đi lát đá. Ông tựa mình vào khung cửa sổ và chăm chú quan sát bốn thanh niên mặc đồng phục đang ngước mắt lên nhìn ông.
“Ông có phải là ông Aaa?” họ gọi với lên.
“Là ta.”
“Ông Ttt bảo chúng tôi đến gặp ông!” viên cơ trưởng nói lớn.
“Tại sao ông ta làm vậy?” ông Aaa hỏi.
“Ông ấy bận!”
“À, thế đấy, ông Aaa mỉa mai. “Lão ấy nghĩ ta không có việc gì làm ngoài tiếp khách hộ lão trong lúc lão bận sao?”
“Điều đó không quan trọng, thưa ông” viên cơ trưởng nói.
“À, với ta thì có đấy. Ta có rất nhiều thứ phải đọc. Lão Ttt thật chẳng biết suy nghĩ. Đây không phải lần đầu lão không nghĩ cho ta. Thôi đừng vẫy tay nữa, anh ạ, đợi ta nói xong đã. Và phải chú ý vào. Người ta thường lắng nghe khi ta nói. Cho nên anh sẽ phải lắng nghe cho đúng phép lịch sự, bằng không ta sẽ không nói chuyện gì hết.”
Bực bội, bốn người đàn ông đứng dưới sân bồn chồn chuyển chân và há miệng ngạc nhiên. Và một lần nữa, viên cơ trưởng rơm rớm như sắp khóc, gân guốc trên mặt anh ta phập phồng.
“Nào,” ông Aaa rao giảng, “các anh thấy có công bằng không khi lão Ttt cứ xấu tính như thế?”
Bốn người đàn ông ngước lên nhìn trong bầu không khí nóng nực. Viên cơ trưởng nói, “Chúng tôi đến từ Trái Đất!”
“Ta cho rằng lão như vậy là rất không quân tử,” ông Aaa trầm ngâm.
“Phi thuyền. Chúng tôi đến đây bằng phi thuyền. Ở đằng kia kìa!”
“Chẳng phải lần đầu Ttt vô lý như thế, các anh biết không.”
“Từ tận Trái Đất lên đây.”
“Ồ, ta trộm nghĩ, hay là gọi lão và mắng cho một trận.”
“Chỉ có bốn người chúng tôi, tôi và ba người này, phi hành đoàn của tôi.”
“Ta sẽ gọi cho lão, phải, ta sẽ làm vậy.”
“Trái Đất. Phi thuyền. Con người. Đoàn thám hiểm. Không gian.”
“Gọi cho lão và xạc lão một trận nên thân mới được!” ông Aaa thốt lên. Ông biến mất như một con rối biến mất khỏi sân khấu. Khoảng một phút sau, có những tiếng nói giận dữ qua lại thông qua một cơ chế kỳ quặc nào đó. Bên dưới, viên cơ trưởng cùng đội của anh ta tha thiết ngoái lại nhìn chiếc phi thuyền xinh đẹp của họ đang nằm trên sườn đồi. Nó mới ngọt ngào, đáng yêu và đẹp đẽ làm sao.
Ông Aaa bất thình lình xuất hiện nơi cửa sổ, gằn giọng trong chiến thắng. “Đã thách đấu súng rồi, thề có thánh thần! Một trận quyết đấu!”
“Ông Aaa..” viên cơ trưởng lặng lẽ bắt đầu lại từ đầu.
“Ta sẽ bắn chết lão, các anh nghe rõ không?”
“Ông Aaa, tôi muốn nói để ông biết. Chúng tôi đã vượt qua sáu mươi triệu dặm.”
Ông Aaa lần đầu tiên chú ý đến viên cơ trưởng. “Anh nói các anh từ đâu đến?”
Viên cơ trưởng lóe lên một nụ cười tươi. Quay sang đồng đội, anh ta thì thầm, “Giờ bắt đầu có kết quả rồi đấy!” Hướng về phía ông Aaa, anh ta nói với lên, “Chúng tôi đã vượt qua sáu mươi triệu dặm. Từ Trái Đất!”
Ông Aaa ngáp dài. “Vào thời điểm này trong năm thì chỉ tính là năm mươi triệu dặm thôi.” Ông cầm trong tay một loại vũ khí trông rất đáng sợ. “Ừm, ta phải đi bây giờ. Cứ cầm lấy mẩu giấy ngu ngốc đó đi, mặc dù ta chẳng biết nó có ích gì cho các anh, và cứ đi qua ngọn đồi kia tới một thị trấn nhỏ tên là Iopr và kể hết cho ông Iii. Ông ta chính là người mà các anh cần gặp. Không phải lão Ttt đâu, đó là một lão già ngu ngốc; ta sẽ đi giết lão. Mà cũng không phải là ta, bởi vì các anh không thuộc phận sự của ta.”
“Phận sự, phận sự!” viên cơ trưởng đe lại. “Các ông cần phải được giao phận sự nào đó thì mới có thể chào đón người Trái Đất sao!”
“Đừng có ngốc thế, ai cũng hiểu điều đó mà!” Ông Aaa vội vã đi xuống nhà. “Tạm biệt!” Và ông lao dọc lối đi, dáng như một chiếc thước kẹp.
Bốn nhà du hành đứng sững kinh ngạc. Cuối cùng, viên cơ trưởng nói, “Chúng ta sẽ đi tìm ai đó biết lắng nghe.”
“Có lẽ chúng ta nên ra ngoài rồi quay trở lại,” một người nói bằng giọng thiểu não. “Có lẽ ta nên bay lên rồi hạ cánh trở lại. Cho họ thêm thời gian để chuẩn bị lễ chào mừng.”
“Có lẽ nên như thế,” cơ trưởng mệt mỏi lẩm bẩm.
Thị trấn nhỏ nhộn nhịp người ra kẻ vào những cánh cửa. Họ chào nhau, họ mang những chiếc mặt nạ vàng và mặt nạ xanh và mặt nạ đỏ đủ kiểu vui mắt, mặt nạ có môi màu bạc và lông mày màu đồng, mặt nạ cười và mặt nạ cau có, tùy tâm trạng chủ nhân.
Bốn người đàn ông, ướt đẫm mồ hôi sau chuyến cuốc bộ dài, dừng lại và nhờ một cô bé chỉ cho nhà ông Iii.
“Kia kìa.” Cô bé hất đầu chỉ.
Viên cơ trưởng hào hứng, thận trọng quỳ một chân, nhìn khuôn mặt dễ thương của đứa bé. “Cháu bé, chú muốn nói chuyện với cháu.”
Anh ta đặt đứa trẻ ngồi lên đầu gối mình và ôm trọn đôi bàn tay màu nâu xinh xắn của cô bé trong lòng bàn tay to lớn của mình, như thể sẵn sàng kể câu chuyện cổ tích mà anh ta đang chậm rãi sắp xếp trong đầu với niềm vui và sự kiên nhẫn đặc biệt dành cho các chi tiết.
“Ừm, chuyện là thế này, cháu bé. Sáu tháng trước, một con tàu vũ trụ đã đến Sao Hỏa. Trên con tàu đó có một chú tên là York, và trợ lý của chú ấy. Có chuyện gì đó đã xảy ra với họ, bọn chú cũng không biết. Có thể họ đã gặp tai nạn. Họ đi bằng phi thuyền. Các chú đây cũng vậy. Cháu phải nhìn thấy nó cơ. Nó là một chiếc phi thuyền rất to! Các chú đây là đoàn du hành thứ hai, sau đoàn thứ nhất! Và các chú ở tận Trái Đất đến đây...”
Cô bé vô thức gỡ một tay ra và áp lên mặt một chiếc mặt nạ màu vàng không biểu cảm. Trong lúc viên cơ trưởng tiếp tục kể chuyện, cô bé lôi ra một con nhện đồ chơi màu vàng và đánh rơi xuống đất. Con nhện đồ chơi ngoan ngoãn bò lên gối cô bé, trong khi cô bé thờ ơ nhìn nó qua chiếc mặt nạ không biểu cảm. Viên cơ trưởng lay người cô bé để cô tập trung vào câu chuyện của anh ta.
“Các chú là người Trái Đất,” anh ta nói. “Cháu có tin chú không?”
“Có.” Cô bé liếc trộm xuống đôi bàn chân đang di di ngón trên bụi đất.
“Tốt.” Anh ta túm chặt cánh tay cô bé, với một chút vui vẻ, một chút xấu tính để bắt cô bé nhìn mình. “Các chú đã chế tạo ra phi thuyền. Cháu có tin điều đó không?”
Cô bé chọc một ngón tay vào mũi. “Có.”
“Và – bỏ ngón tay ra khỏi mũi nào, cháu bé – chú chính là cơ trưởng, và...”
“Từ trước đến giờ chưa có ai du hành vào vũ trụ bằng phi thuyền cả,” đứa bé ngâm nga, mắt nó lim dim.
“Tuyệt vời! Sao cháu biết?”
“Ồ, bằng thuật viễn cảm.” Cô bé chùi một đầu ngón tay lên đầu gối.
“Thế, cháu không bao giờ biết tỏ ra phấn khích hay sao?” viên cơ trưởng thốt lên. “Cháu không thấy vui mừng sao?”
“Các chú nên đi gặp ông lii ngay.” Cô bé thả đồ chơi xuống đất. “Ông lii sẽ muốn nói chuyện với các chú.” Cô bé chạy đi, con nhện đồ chơi cũng ngoan ngoãn hối hả bò theo.
Viên cơ trưởng ngồi đó nhìn theo, tay vẫn đang với ra. Anh ta nghĩ mình sắp khóc. Anh ta nhìn xuống đôi bàn tay không. Miệng há hốc. Ba người còn lại đứng nhìn chiếc bóng của mình trên mặt đất. Họ nhổ toẹt xuống nền đường lát đá...
Ông Iii ra mở cửa. Ông ta đang trên đường đi thuyết giảng, nhưng ông ta có thời gian, nếu họ nhanh chóng đi vào và cho ông ta biết họ muốn gì...
“Một chút chú ý,” viên cơ trưởng nói, mắt anh đỏ ngầu và mệt mỏi. “Chúng tôi đến từ Trái Đất, chúng tôi có một chiếc phi thuyền, chúng tôi có bốn người, gồm cơ trưởng và các thành viên phi hành đoàn, chúng tôi kiệt sức, chúng tôi đói, chúng tôi muốn có một chỗ để ngủ. Chúng tôi muốn ai đó đưa chìa khóa để chúng tôi vào thành phố hoặc cái gì đó đại loại vậy, và chúng tôi muốn ai đó bắt tay chúng tôi và nói ‘Hoan hô’ và ‘Xin chúc mừng, anh bạn!’ Tóm lại là vậy.”
Ông Iii là một người có vóc dáng cao, mỏng như làn sương, phía trên đôi mắt vàng nhạt gắn hai viên pha lê mờ mờ dày cộp màu lam. Ông ta cúi người trên bàn và nghiền ngẫm đống giấy tờ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn những vị khách của mình bằng con mắt cực kì soi mói.
“Ừm, tôi không có mẫu đơn ở đây, tôi nghĩ vậy.” Ông ta lục lọi trong ngăn kéo bàn. “Mình đã cất mấy mẫu đơn đó ở đâu nhỉ?” Ông ta trầm ngâm. “Ở đâu đó. Ở đâu đó. Ồ, đây rồi! Nào!” Ông ta nhanh nhẹn đưa những tờ đơn. “Các anh sẽ phải ký vào các tờ đơn này, tất nhiên.”
“Chúng tôi phải làm hết các thủ tục rườm rà này sao?”
Ông lii nhìn anh đờ đẫn. “Các anh nói là đến từ Trái Đất đúng không? Vậy thì không cần làm gì nữa, chỉ cần ký thôi.”
Viên cơ trưởng viết tên mình. “Các thành viên khác có phải ký tên không?”
Ông Iii nhìn viên cơ trưởng, nhìn ba người còn lại rồi buột ra một tràng cười chế nhạo. “Họ ký ư! Hô hộ hỗ! Ngoạn mục chưa! Họ, ô hô, họ ký!” Nước mắt ông ta giàn giụa. Ông ta vỗ đầu gối và gập người xuống để tiếng cười bật được ra khỏi cái miệng đang cố hớp hơi. Ông ta vịn tay vào mép bàn. “Họ ký!”
Bốn người đàn ông bực mình. “Có gì mà buồn cười?”
“Họ ký!” ông Iii thở dài, mệt rũ vì cười. “Rất buồn cười. Tôi sẽ phải kể cho ông Xxx nghe mới được!” Ông ta chăm chú xem tờ đơn đã điền và vẫn cười. “Mọi thứ có vẻ đúng trật tự rồi.” Ông ta gật đầu. “Ngay cả thỏa thuận trợ tử nếu cần thiết phải có quyết định cuối cùng.” Ông ta cười khùng khục.
“Thỏa thuận gì?”
“Đừng nói. Tôi có cái này cho các anh. Đây. Cầm lấy chìa khóa này.”
Cơ trưởng đỏ mặt. “Thật vinh hạnh.”
“Không phải chìa khóa vào thành phố đâu, đồ ngốc!” ông Iii gắt. “Chỉ là chìa khóa mở cửa Nhà. Đi xuôi theo hành lang này, mở cánh cửa lớn, đi vào trong rồi đóng chặt cửa lại. Các anh có thể ở đó cả đêm. Đến sáng tôi sẽ cử ông Xxx đến gặp các anh.”
Cơ trưởng ngờ vực cầm chiếc chìa khóa trong tay. Anh đứng nhìn xuống sàn nhà. Phi hành đoàn của anh không ai nhúc nhích. Dường như cơ thể họ đã cạn khô máu và cơn sốt phi thuyền cũng đã hạ nhiệt. Họ đã kiệt sức.
“Cái gì thế? Có chuyện gì?” ông lii cật vấn. “Các anh còn chờ gì nữa? Các anh muốn gì?” Ông ta đi tới và khom lưng nhìn mặt cơ trưởng. “Nói đi, anh đấy!”
“Chẳng lẽ ông không thể...” cơ trưởng gọi ý. “Ý tôi là, cố gắng, hoặc thậm chí chỉ cần nghĩ tới việc...” Anh ngần ngừ. “Chúng tôi đã lao động vất vả, chúng tôi đã vượt cả một chặng đường xa, có lẽ các ông nên bắt tay chúng tôi và nói ‘Tốt lắm! Chẳng lẽ ông không... nghĩ vậy sao?” Giọng anh nhỏ dần.
Ông Iii cứng nhắc chìa bàn tay ra. “Xin chúc mừng!” Ông ta mỉm cười lạnh lùng. “Xin chúc mừng.” Rồi ông ta quay đi. “Tôi phải đi bây giờ. Cứ dùng chiếc chìa khóa đó.”
Không để ý đến họ nữa, ông Iii đi lại trong phòng để sắp xếp giấy tờ vào chiếc ca táp đựng bản thảo, như thể họ đã tan ra thành nước và chảy hết qua khe sàn. Ông ta nán lại trong phòng thêm năm phút nữa, nhưng không lần nào tiếp chuyện nhóm bốn người đang đứng cúi đầu thiểu não, chân chùng xuống và mắt thì đang mất dần sự tinh anh. Khi bước ra khỏi cửa, ông lại chỉ bận rộn nhìn móng tay mình…
Dưới ánh sáng buổi chiều đục mờ, tĩnh lặng, họ đi dọc hành lang. Đến một cánh cửa lớn sơn màu bạc, họ dùng chiếc chìa khóa bạc mở cửa ra. Họ bước vào, đóng cửa và quay người lại.
Họ đang ở trong một sảnh lớn tràn đầy ánh mặt trời. Trong sảnh có rất nhiều người đang ngồi ở những chiếc bàn hoặc đang đứng thành từng nhóm và trò chuyện. Nghe tiếng cửa mở, họ đều quay ra nhìn bốn người mặc đồng phục.
Một người Sao Hỏa bước đến, cúi đầu chào. “Tôi là Uuu,” anh ta nói.
“Còn tôi là cơ trưởng Jonathan Williams, thành phố New York, Trái Đất,” cơ trưởng nói với giọng đều đều, không nhấn nhá.
Ngay lập tức, cả sảnh như vỡ òa!
Khắp sảnh rung lên những tiếng la hét. Mọi người dồn về phía trước, vẫy tay hét lên vui sướng. Họ hất đổ bàn, ùn ùn kéo đến, nô giỡn, ôm siết bốn người đàn ông từ Trái Đất, công kênh họ lên vai. Họ khiêng bốn người đi vòng quanh sảnh sáu lần, vừa đi vừa nhảy múa, tung hô và hát hò.
Bốn người Trái Đất kinh ngạc đến nỗi sau khi được kênh lên vai những người kia trọn một phút, họ mới bắt đầu bật cười và nói với nhau:
“Này! Thế này mới đúng chứ!”
“Đây chính là cuộc sống! Anh em ơi! Hoan hô! Ái chà! Hú hú.”
Họ nháy mắt với nhau vui mừng. Họ vung tay lên, họ vỗ tay. “Xin chào!”
“Hoan hô!” đám đông hô.
Họ sắp xếp một bàn cho những người Trái Đất ngồi. Tiếng la hét đã tắt.
Viên cơ trưởng suýt thì bật khóc. “Cảm ơn. Tốt quá, tốt quá.”
“Kể cho chúng tôi nghe về các anh đi,” anh Uuu gợi ý.
Viên cơ trưởng hắng giọng.
Khán giả ồ à khi nghe cơ trưởng nói. Anh giới thiệu phi hành đoàn của mình; từng người một, mỗi người lại nói vài lời và sau đó một tràng vỗ tay như sấm rền lại khiến họ cảm thấy ngượng.
Anh Uuu vỗ vai cơ trưởng, “Thật tốt khi được gặp một người nữa từ Trái Đất đến. Tôi cũng từ Trái Đất đây.”
“Gì cơ?”
“Chúng tôi ở đây có nhiều người từ Trái Đất đến.”
“Anh ư? Từ Trái Đất?” Viên cơ trưởng nhìn đăm đăm. “Nhưng sao có thể thế được? Các anh đến đây bằng phi thuyền à? Chẳng lẽ du hành vũ trụ đã có từ nhiều thế kỷ trước?” Giọng anh tỏ vẻ thất vọng. “Nước... anh là người nước nào?”
“Tuiereol. Linh hồn tôi đã đến đây từ nhiều năm trước.”
“Tuiereol.” Cơ trưởng mấp máy cái từ ấy. “Tôi không biết đất nước này. Mà sao lại là linh hồn?”
“Và cô Rrr ở đằng kia, cô ấy cũng đến từ Trái Đất đấy, phải không Rrr?”
Cô Rrr gật đầu và cười một cách kỳ lạ.
“Và cả anh Www và anh Qqq và anh Vvv nữa!”
“Tôi đến từ Sao Mộc,” một người đàn ông vừa giới thiệu vừa làm dáng.
“Tôi đến từ Sao Thổ,” một người khác nói, mắt anh ta ánh lên một tia ranh mãnh.
“Sao Mộc, Sao Thổ,” cơ trưởng lẩm bẩm, mắt chớp chớp.
Bây giờ trong phòng rất yên tĩnh; mọi người đứng và ngồi ở các bàn tiệc, nhưng khó hiểu là trên bàn không bày biện gì cả. Những đôi mắt màu vàng của họ lóe lên, những gò má cao đổ bóng xuống mặt họ. Cơ trưởng bây giờ mới để ý thấy ở đây không có cửa sổ; dường như ánh sáng xuyên vào qua những bức tường Chỉ có một cửa ra vào. Cơ trưởng cau mày. “Khó hiểu quá. Tuiereol là nước nào trên Trái Đất nhỉ? Có gần nước Mỹ không?”
“Nước Mỹ là gì?”
“Anh chưa bao giờ nghe đến nước Mỹ ư! Nói là đến từ Trái Đất mà lại không biết nước Mỹ!”
Anh Uuu đứng thẳng người lên giận dữ. “Trái Đất là nơi chỉ có biển và không gì khác ngoài biển. Không có đất liền. Tôi đến từ Trái Đất, tôi biết chứ.”
“Chờ đã.” Cơ trưởng ngồi xuống ghế. “Trông anh giống người Sao Hỏa hơn. Mắt vàng. Da nâu.”
“Trái Đất là nơi chỉ có rừng rậm,” cô Rrr tự hào nói. “Tôi đến từ Orri trên Trái Đất, từ nền văn minh bạc!”
Giờ thì cơ trưởng hết quay sang anh Uuu rồi lại anh Www rồi anh Zzz anh Nnn và anh Hhh và anh Bbb. Anh thấy những đôi mắt vàng của họ bóng lên rồi lại mờ đi, tập trung rồi mất tập trung. Anh bắt đầu run. Cuối cùng anh quay sang đội của mình và nhìn họ thiểu não.
“Các cậu có nhận ra điều gì không?”
“Điều gì thưa cơ trưởng?”
“Đây không phải là chào mừng” anh mệt mỏi đáp. “Đây không phải là một buổi tiệc. Cũng không phải là đại diện của chính phủ. Không phải bí mật tổ chức liên hoan để gây ngạc nhiên. Nhìn mắt họ đi. Nghe họ nói ấy!”
Tất cả nín thở. Chỉ còn cử động khe khẽ của lòng trắng mắt trong căn phòng kín.
“Giờ thì tôi đã hiểu” – giọng cơ trưởng như vọng từ xa xăm – “tại sao người nào cũng đưa chúng ta những mẩu giấy nhắn và đẩy chúng ta cho người khác, cho đến khi ta gặp ông lii, người đã bảo chúng ta đi đến cuối hành lang, dùng chìa khóa này mở cửa và khóa cửa. Và giờ chúng ta đang ở đây...”
“Chúng ta đang ở đâu vậy cơ trưởng?”
Cơ trưởng thở hắt ra. “Trại tâm thần.”
Lúc đó là buổi đêm. Hội trường lớn nằm im lìm trong ánh sáng mờ ảo chiếu ra từ nguồn nào đó ẩn giấu giữa những bức tường trong suốt. Bốn người đàn ông đến từ Trái Đất ngồi quanh một chiếc bàn gỗ, gục đầu xuống thì thầm. Trên sàn nhà, đàn ông đàn bà nằm lộn xộn không hàng lối. Có những chuyển động nhẹ ở các góc tối, một kẻ đơn độc nào đó đang khoa chân múa tay. Cứ nửa tiếng, một thành viên phi hành đoàn lại ra thử mở cánh cửa bạc rồi lại trở về bàn. “Không ăn thua, thưa cơ trưởng. Đúng là chúng ta đã bị nhốt.”
“Họ thực sự cho rằng chúng ta bị tâm thần hả sếp?”
“Chắc vậy. Đó là lý do vì sao chúng ta không được chào đón nồng nhiệt. Họ chỉ chịu đựng cái mà theo họ ắt hẳn là một trạng thái loạn thần kinh vốn hay xảy ra. Anh đưa tay chỉ những hình thù đang ngủ xung quanh. “Hoang tưởng, tất cả bọn họ! Họ chào đón chúng ta mới nhiệt tình làm sao! Cái lúc đó” – một ngọn lửa nhỏ trong mắt anh lóe lên rồi lại vụt tắt – “tôi cứ tưởng chúng ta đã được chào đón thực sự. Tất cả những tiếng la hét, hát hò, những lời phát biểu trịnh trọng. Thật sự ấn tượng đúng không – lúc đó ấy?”
“Họ sẽ nhốt chúng ta ở đây trong bao lâu, thưa sếp?”
“Cho đến khi chúng ta chứng minh được mình không bị loạn thần kinh.”
“Dễ thôi mà.”
“Hy vọng là thế.”
“Nghe anh nói có vẻ không chắc chắn lắm, thưa sếp.”
“Đúng vậy. Nhìn góc kia xem.”
Trong bóng tối, một người đàn ông đang ngồi xổm. Từ miệng ông ta phun ra một ngọn lửa xanh, tạo thành hình một người phụ nữ khỏa thân nhỏ nhắn. Ngọn lửa nhẹ nhàng bay lên, ánh sáng xanh cô ban mờ ảo, thì thầm và thở dài.
Viên cơ trưởng lại hất đầu chỉ về một góc khác. Một người phụ nữ đang ngồi đó, và cô ta đang biến hình. Đầu tiên, cô ta hóa thành một cây cột pha lê, sau đó tan ra và tụ lại thành một bức tượng vàng, cuối cùng, bức tượng biến thành một cây quyền trượng bằng gỗ tuyết tùng, sau đó trở về là một phụ nữ.
Khắp sảnh, người ta tung hứng những ngọn lửa nhỏ màu tím, thay đổi vị trí, biến hình, bởi ban đêm là thời gian của đổi thay và tai họa.
“Pháp sư, phù thủy,” một người Trái Đất thì thầm.
“Không, đó là ảo giác. Họ truyền sang cho ta để ta cũng có thể nhìn thấy ảo giác của họ. Thuật viễn cảm. Tự ám thị và viễn cảm.”
“Có phải đó là điều khiến sếp lo lắng?”
“Phải. Nếu ảo giác có thể xuất hiện trông như thật đến vậy với chúng ta, với bất kỳ ai, nếu ảo giác dễ lây nhiễm và dễ tin đến vậy, thì chẳng trách nào họ nhầm lẫn chúng ta với người loạn thần kinh. Nếu người đàn ông kia có thể tạo ra những người phụ nữ nhỏ bằng lửa xanh và người phụ nữ kia có thể hóa thành một cây cột, thì cũng là lẽ tự nhiên nếu như một người Sao Hỏa bình thường cho rằng chúng ta đã tạo ra chiếc phi thuyền bằng tâm trí của chúng ta.”
“Ôi,” cấp dưới của anh thốt lên trong bóng tối.
Xung quanh họ, trong căn sảnh mênh mông, những ngọn lửa xanh lập lòe, lóe lên rồi biến mất. Những con quỷ đỏ tí hon chạy trên răng của những người đang ngủ. Phụ nữ hóa thành những con rắn bóng nhẫy. Trong không gian có mùi của bò sát và động vật.
Sáng hôm sau, tất cả lại tươi mới, vui vẻ và bình thường. Không có ngọn lửa nào, cũng chẳng có con quỷ nào. Cơ trưởng và đội của anh đứng chờ đợi bên cánh cửa bạc, hy vọng nó sẽ mở ra.
Bốn tiếng sau, ông Xxx đến. Họ nghi là ông ta đã đứng đợi bên ngoài, nhòm trộm vào quan sát họ ít nhất ba tiếng trước khi bước vào, ra hiệu cho họ đi theo và dẫn họ tới văn phòng nhỏ của ông ta.
Ông ta là một người vui vẻ, hay cười, nếu ta có thể tin vào chiếc mặt nạ mà ông ta đeo, bởi vì trên đó không chỉ có một mà đến ba nụ cười. Dưới lớp mặt nạ, giọng nói của ông ta là giọng nói của một nhà tâm lý học và người này có vẻ đang không cười. “Vậy vấn đề của các anh là gì?”
“Các ông nghĩ chúng tôi bị tâm thần, nhưng không phải như vậy,” cơ trưởng nói.
“Trái lại, tôi nghĩ không phải tất cả các anh đều bị tâm thần.” Bác sĩ tâm lý chỉ một cây gậy về phía đội trưởng. “Không phải tất cả. Chỉ mình anh thôi, thưa anh. Những người kia chỉ là sản phẩm của ảo giác.”
Cơ trưởng đập tay vào đầu gối. “Hóa ra là vậy! Đó là lý do vì sao ông li lại cười khi tôi hỏi rằng họ có phải ký vào đơn không!”
“Đúng, ông Iii đã kể cho tôi nghe.” Bác sĩ tâm lý cười, lúc này mới khớp với nụ cười trên mặt nạ của ông ta. “Anh biết đùa đấy. Tôi nói đến đâu rồi nhỉ? Ảo giác thứ cấp, phải. Những người phụ nữ phải đến gặp tôi hay có những con rắn bò ra từ tai họ. Khi tôi chữa khỏi bệnh cho họ, những con rắn cũng biến mất.”
“Chúng tôi sẽ rất mừng nếu được ông chữa bệnh cho. Bắt đầu đi.”
Ông Xxx ngạc nhiên. “Kỳ lạ đấy! Không nhiều người muốn chữa bệnh đâu. Cách chữa quyết liệt lắm đấy anh biết không.”
“Cứ chữa đi! Tôi tin ông sẽ thấy chúng tôi hoàn toàn bình thường”
“Để tôi đọc hồ sơ của anh xem mọi thứ đã đâu vào đấy, sẵn sàng cho việc ‘chữa bệnh chưa.” Ông ta đọc hồ sơ. “Rồi. Anh biết đấy, những ca như của anh cần phải có biện pháp ‘chữa đặc biệt. Những người mà anh vừa thấy trong sảnh chỉ bị bệnh nhẹ thôi. Còn anh đã đi xa đến mức này, tôi phải nói rõ, với các loại ảo giác sơ cấp, thứ cấp, ảo giác âm thanh, ảo khứu giác và huyễn tưởng môi, cũng như huyễn tưởng quang học và xúc giác, sẽ khá tệ đấy. Chúng ta phải dùng biện pháp trợ tử thôi.”
Cơ trưởng chồm lên gào to. “Nghe đây, chúng tôi đã chịu đựng đủ lâu rồi! Cứ kiểm tra chúng tôi đi, gõ đầu gối, đo nhịp tim, cứ thử thách chúng tôi, đặt câu hỏi cho chúng tôi đi!”
“Anh có thể nói thoải mái.”
Cơ trưởng nói một tràng dài hàng tiếng đồng hồ. Bác sĩ tâm lý lắng nghe chăm chú.
“Không thể tin được,” ông ta trầm ngâm. “Giấc mơ hoang đường và chi tiết nhất mà tôi từng nghe.”
“Chết tiệt, chúng tôi sẽ chỉ cho ông xem chiếc phi thuyền!” cơ trưởng hét lên.
“Tôi rất muốn xem. Anh có thể cho nó hiện ra ngay trong căn phòng này không?”
“Ồ, chắc chắn rồi. Nó có trong tập hồ sơ của ông đấy, vần P.”
Ông Xxx chăm chú tìm trong hồ sơ. Ông ta thốt lên “Chậc” và nghiêm túc gập hồ sơ lại. “Tại sao anh lại bảo tôi tìm? Làm gì có phi thuyền ở đó.”
“Đương nhiên là không rồi, ông ngốc thật! Tôi đang giỡn mà. Có người điên nào biết giỡn không?”
“Anh có gu hài hước kỳ quặc thật đấy. Nào, dẫn tôi đến chỗ phi thuyền của anh đi. Tôi muốn xem nó.”
Buổi trưa. Khi họ đến chỗ chiếc phi thuyền, trời rất nóng.
“Vậy.” Bác sĩ tâm lý bước đến gần và gõ tay vào chiếc phi thuyền. Một tiếng “coong” khẽ vang lên. “Tôi có thể vào bên trong chứ?” ông ta ranh mãnh hỏi.
“Ông có thể vào trong.”
Ông Xxx bước vào trong và biến mất một lúc lâu.
“Thật là số một trong tất cả những thứ ngu ngốc, khó chịu,” cơ trưởng nhai một điếu xì gà trong khi chờ đợi. “Theo thiển ý của tôi, khi nào trở về Trái Đất, tôi sẽ nói mọi người đừng có dính dáng gì tới tụi Sao Hỏa nữa. Đúng là một người lũ thô lỗ hay ngờ vực.”
“Tôi nghĩ cư dân Sao Hỏa nhiều người bị tâm thần quá, sếp ạ. Có thể đó là lý do khiến họ suốt ngày nghi ngờ.”
“Dù sao thì, nơi này vẫn khó chịu.”
Bác sĩ tâm lý xuất hiện trở lại sau nửa tiếng đi kiểm tra, sờ mó, nghe ngóng, ngửi nếm.
“Giờ thì ông đã tin chưa!” cơ trưởng quát lớn, như thể ông ta bị điếc.
Bác sĩ tâm lý nhắm mắt lại, tay gãi mũi. “Đây là ví dụ khó tin nhất về ảo giác và ám thị thôi miên mà tôi từng gặp. Tôi đã kiểm tra từng ngóc ngách trên chiếc phi thuyền, như anh vẫn gọi nó.” Ông ta gõ gõ vào thân tàu. “Tôi nghe thấy. Huyễn tưởng âm thanh.” Ông ta hít một hơi. “Tôi ngửi thấy. Ảo khứu giác, gây ra bởi thuật viễn cảm giác quan.” Ông ta chạm môi vào con tàu. “Tôi nếm. Huyễn tưởng môi!”
Ông ta bắt tay cơ trưởng. “Xin được chúc mừng anh! Anh là một thiên tài hoang tưởng! Anh đã thực hiện một công trình gần như hoàn hảo! Nhiệm vụ phóng chiếu hình ảnh huyễn tưởng của mình sang tâm trí người khác bằng thuật viễn cảm và giữ cho các ảo giác không bị suy yếu đi là gần như không thể thực hiện. Những người trong Nhà thường chỉ tập trung vào các tưởng tượng về hình ảnh, hoặc cùng lắm là hình ảnh kết hợp với âm thanh. Còn anh, anh đã cân bằng được cả một tổ hợp! Sự điên rồ của anh hoàn thiện một cách tuyệt đẹp!”
“Sự điên rồ của tôi.” Cơ trưởng tái mặt.
“Phải, phải, nó rất đẹp. Kim loại, cao su, các thiết bị trọng lực, thức ăn, quần áo, nhiên liệu, vũ khí, thang leo, tay cầm, vít, thìa. Hàng vạn thứ đồ riêng lẻ mà tôi đã kiểm tra trên tàu. Tôi chưa bao giờ thấy một sự phức tạp đến thế. Thậm chí giường nằm còn có bóng và mọi thứ đều có bóng! Thật là một sự tập trung ý chí đáng khen! Và mọi thứ, bất kể được kiểm tra bằng cách nào và vào lúc nào đều có một mùi vị, một chất liệu, một âm thanh! Cho tôi được phép ôm anh!”
Sau cùng, ông ta lùi lại. “Tôi sẽ viết chuyên khảo vĩ đại của đời mình! Tháng sau, tôi sẽ phát biểu tại Viện Hàn lâm Sao Hỏa! Nhìn anh xem! Sao nào, anh thậm chí còn đổi được cả màu mắt từ vàng thành xanh, biến màu da từ nâu sang hồng. Và bộ đồng phục kia nữa, và bàn tay anh lại có năm ngón thay vì sáu ngón! Biến hình sinh học nhờ mất cân bằng tâm lý! Và ba người bạn của anh nữa...”
Ông ta rút ra một khẩu súng. “Không thể chữa được, tất nhiên. Tội nghiệp, anh bạn tuyệt vời. Anh chết đi sẽ hạnh phúc hơn. Anh có muốn nói lời cuối cùng nào không?”
“Dừng lại, vì Chúa! Xin đừng bắn!”
“Ôi sinh vật tội nghiệp. Tôi sẽ giúp anh thoát khỏi nỗi khổ đau này, nó đã khiến anh phải tưởng tượng ra chiếc phi thuyền cùng ba người đàn ông này. Chắc sẽ kỳ thú lắm khi quan sát các bạn anh và con tàu biến mất, sau khi tôi giết chết anh. Tôi sẽ viết một bài báo mô tả tỉ mỉ quá trình tan rã của các ảo ảnh bệnh thần kinh này, từ những gì tôi chứng kiến tại đây ngày hôm nay.”
“Tôi đến từ Trái Đất! Tên tôi là Jonathan Williams, còn đây...”
“Phải, tôi biết,” ông Xxx trấn an cơ trưởng, và bóp cò.
Viên đạn găm vào tim, cơ trưởng ngã xuống. Ba người còn lại hét lên.
Ông Xxx nhìn họ đăm đăm. “Các anh vẫn tồn tại sao? Thật xuất sắc! Ảo giác vẫn lưu lại trong không gian và thời gian!” Ông ta chĩa súng vào họ. “Được, tôi sẽ dọa cho các anh phải tan ra.”
“Không!” ba người kêu lên.
“Một lời thỉnh cầu thành tiếng, ngay cả khi bệnh nhân đã chết,” ông Xxx nhận định, đồng thời bắn hạ ba người.
Họ nằm trên cát, còn nguyên vẹn, không động đậy.
Ông ta đá vào người họ. Rồi ông ta gõ cốp cốp vào thân tàu.
“Nó vẫn còn! Chúng vẫn còn!” Ông ta tiếp tục bắn lia lịa vào những xác chết. Rồi ông ta lùi lại. Chiếc mặt nạ cười rơi xuống.
Khuôn mặt của vị bác sĩ tâm lý dần dần biến sắc. Miệng ông ta há hốc. Khẩu súng tuột khỏi tay. Mắt ông ta mờ đục và trống rỗng. Ông ta lần sờ các xác chết, nước dãi ông ta nhểu ra.
“Ảo giác,” ông ta lẩm bẩm như người điên. “Mùi vị. Hình ảnh. Âm thanh. Cảm giác.” Ông ta huơ huơ đôi bàn tay. Mắt ông ta lồi ra. Miệng ông ta bắt đầu sùi bọt.
“Biến đi!” ông ta quát những xác chết. “Biến đi!” ông ta la hét với con tàu. Ông ta kiểm tra đôi bàn tay run rẩy của mình. “Nhiễm rồi,” ông ta thì thầm trong hoảng loạn. “Bệnh đã nhiễm sang mình. Viễn cảm. Thôi miên. Giờ thì chính mình bị tâm thần. Giờ thì chính mình bị nhiễm bệnh. Ảo giác dưới mọi hình thức cảm giác.” Ông ta dừng lại và đờ đẫn lần tìm khẩu súng. “Chỉ có một cách chữa. Chỉ có một cách để làm cho chúng biến mất, bốc hơi.”
Một tiếng súng vang lên, ông Xxx ngã xuống.
Bốn cái xác nằm dưới ánh mặt trời. Ông Xxx nằm tại nơi ông ta ngã xuống.
Chiếc phi thuyền vẫn nằm trên ngọn đồi chói chang và không biến mất.
Chiều hôm đó, khi dân thị trấn tìm thấy con tàu, họ tự hỏi không biết nó là cái gì. Vì không ai biết nó là cái gì nên nó đã được bán cho một người chuyên thu mua sắt vụn và được kéo về xưởng, phá ra để lấy sắt vụn.
Đêm đó trời mưa không ngớt. Sang ngày hôm sau, trời đẹp và ấm áp.