“Em biết, em biết, em biết anh chắc chắn không cần đâu. Em chỉ là nói vậy thôi, anh hiểu không! Chỉ là nói thế thôi, thật sự không phải anh cần, mà là người khác cần, là anh thay người khác lấy, đúng không? Với lại, anh à, loại maca này của em là hàng nhập từ Nam Mỹ, ở cái chỗ gì mà núi Andes ấy, chính là thứ người Inca dùng để tăng cường thể lực. À mà, cũng đừng nói là tăng cường thể lực nữa, chính là tăng cường khả năng tình dục đấy ạ.” Ôn Tiểu Long không những rất đồng cảm với số phận của Đậu Nhất Phàm, mà còn đặc biệt tán thành cách dùng từ của anh. Thành thật mà nói, không một người đàn ông nào coi chuyện này là trải nghiệm vẻ vang cả.
“Ồ, người Inca ở núi Andes? Đúng là xa thật đấy! Nhưng mà, này Tiểu Long, cậu… câu này nghe sao mà gượng gạo thế nhỉ? Không phải, cái gì mà cậu biết, rồi lại… À, thực sự không phải tôi cần, thật sự không phải…” Lời của Ôn Tiểu Long khiến Đậu Nhất Phàm nghe càng lúc càng khó chịu, nhưng lại không biết phải phản bác cậu ta thế nào, hoặc là, phản bác thế nào cũng thấy không đúng. Vừa nghĩ đến chuyện Ôn Tiểu Long có thể đã hiểu lầm, Đậu Nhất Phàm lập tức ấp úng. Nhưng ngay khi nghĩ đến việc nếu mình còn cà lăm tiếp thì sẽ khiến Ôn Tiểu Long hiểu lầm sâu hơn, Đậu Nhất Phàm lại càng không giữ được bình tĩnh.
“Em biết, anh à, em thực sự biết mà, bất kể là ai, ai mà mắc bệnh này, chậc, ai mà chẳng khổ sở. Anh cứ thử nghĩ xem, mấy cô mỹ nữ cứ cởi sạch nằm trước mặt anh, nhưng cái thứ kia của anh lại không chịu nể mặt, không chịu cứng lên cho anh thể diện. Thế này thì làm sao được? Không giữ được thể diện mà! Anh nói có phải đạo lý này không? Cho nên ấy! Việc này phải giúp, nhất định phải giúp!” Ôn Tiểu Long tỏ vẻ thấu hiểu, vừa nói vừa lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
“Không phải, Tiểu Long, câu này càng nói, sao cậu càng không hiểu thế nhỉ? Sao cứ bảo mấy cô mỹ nữ cởi sạch nằm trước mặt tôi là thứ kia của tôi không chịu nể mặt hả? Tôi rất nể mặt đấy, rất nể mặt, thứ kia cũng rất nể mặt luôn! Cậu đừng có mà nói bậy bạ nhé! Anh đây rất nể mặt đấy!” Lời của Ôn Tiểu Long khiến Đậu Nhất Phàm thật sự không thể nể mặt nổi nữa. Anh vung tay múa chân muốn giải thích cho rõ ràng chuyện mình thực sự rất "nể mặt", nhưng càng biện minh lại càng rối, càng rối lại càng khó giải thích. Cuối cùng, Đậu Nhất Phàm nói đến mức đỏ mặt tía tai, hận không thể cởi ngay quần ra để cho Ôn Tiểu Long xem mình rốt cuộc "nể mặt" đến mức nào.
“Em chẳng qua chỉ là lấy ví dụ thôi mà! Không sao, không sao, anh à, em nói anh nghe, loại maca này rất thần kỳ, nghe nói ấy, là nghe nói thôi nhé, nghe nói tối hôm trước uống, thì cái thứ kia của anh sẽ càng linh hoạt, không, phải gọi là càng nhạy cảm, đặc biệt nhạy cảm!” Thấy Đậu Nhất Phàm cáu, Ôn Tiểu Long vội vàng xua tay, bày tỏ mình rất rõ, rất hiểu, còn là kiểu hiểu rất tường tận nữa cơ.
“Sao lại quay về cái thứ kia của tôi nữa rồi? Tôi nói này Tiểu Long, chúng ta lấy ví dụ thì cũng đừng có lấy ngay trên người tôi chứ? Thôi thế này đi! Tôi cũng chẳng biết phải giải thích với cậu thế nào nữa.” Đậu Nhất Phàm cảm thấy đúng là câm điếc ăn hoàng liên, khổ không nói nổi. Anh khua tay trước mặt Ôn Tiểu Long hai cái, dứt khoát bỏ cuộc với kiểu giải thích vô vọng này. Người ngay tự khắc thanh minh, Đậu Nhất Phàm tự an ủi mình như vậy.
“Không cần giải thích, không cần giải thích, em biết, thực sự biết! Nhưng mà, anh à, chuyện này chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng được, chúng ta vẫn nên ít thức khuya, ít uống rượu thôi, với lại, sinh hoạt điều độ, cứ thế đi.” Ôn Tiểu Long thực sự thấu hiểu tâm trạng thấp thỏm bất an của Đậu Nhất Phàm, còn đưa ra lời an ủi rất đúng chỗ, lại còn cho Đậu Nhất Phàm không ít lời khuyên. Chỉ là Ôn Tiểu Long càng nói, mặt Đậu Nhất Phàm càng xanh. Đến cuối cùng, mặt Đậu Nhất Phàm gần như xanh lét một mảng, trông cứ như một thảo nguyên xanh rì vậy.
Ngay lúc Đậu Nhất Phàm há miệng lưỡng lự xem có nên giải thích gì không, cửa phòng bao bị gõ vang, một bóng người gầy dài lách vào.
“Anh Long, đồ anh muốn đến rồi ạ!” Người đàn ông gầy dài cúi thấp đầu đi đến trước mặt Ôn Tiểu Long, cung kính gật đầu khom lưng, đưa tay phải cầm một cái chai thủy tinh không lớn lắm đến trước mặt Ôn Tiểu Long.
“Đặt xuống đi!” Thấy người đàn ông đi vào, Ôn Tiểu Long lạnh nhạt dặn một câu, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn.
“Vâng, anh Long!” Nghe lời Ôn Tiểu Long, gã gầy dài hơi khom lưng, đặt cái chai xuống bàn trà thủy tinh, quay người định đi ra cửa.
“Đợi đã! Cậu là Trúc Can à?” Ngay lúc gã gầy dài quay người định rời đi, Đậu Nhất Phàm liếc mắt nhìn thấy cánh tay trái trống không của gã, lập tức nảy sinh nghi hoặc. Đậu Nhất Phàm đứng dậy từ ghế sô pha, lập tức gọi giật người đàn ông trông rất lạ mặt kia lại. Trước đây Trúc Can cũng coi như là một nhân vật nhỏ bên cạnh Ôn Tiểu Long, Đậu Nhất Phàm cũng từng gặp Trúc Can rồi. Nhưng sau đó, Trúc Can vì cùng Bàn Đôn thay phiên cưỡng bức Tiêu Hiểu Mẫn trên xe nhà di động nên bị Ôn Tiểu Long sai người chặt đứt tay trái rồi tống sang khu vực Tam Giác Vàng. Đậu Nhất Phàm biết chuyện này nên mới nghi hoặc với bóng người trông có vẻ gù đi nhiều này.
“Ông là… ông Đậu, tôi không phải Trúc Can, Trúc Can đã chết ở, chết ở bên Việt Nam rồi.” Nghe tiếng gọi của Đậu Nhất Phàm, người đàn ông gầy dài với tay áo trái trống rỗng do dự ngẩng đầu nhìn Đậu Nhất Phàm một cái, rồi lại vội vàng cúi thấp đầu xuống không dám nhìn thẳng vào mắt Đậu Nhất Phàm, ngập ngừng một lát, gã mới ấp úng giải thích một câu.
“Tiểu Long, chuyện này là sao?” Nghe thấy câu trả lời này, Đậu Nhất Phàm vô cùng không hài lòng. Anh quay đầu nhìn Ôn Tiểu Long, lạnh lùng chất vấn một câu.
“Anh à, anh nghe em nói… Anh ra ngoài trước đi! Sau này ít lảng vảng ở quán bar thôi, cút!” Thấy Đậu Nhất Phàm mặt mày tái mét, Ôn Tiểu Long cũng biết có tiếp tục giấu giếm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cậu vội vàng đứng dậy đuổi cổ Trúc Can đang đứng ngây người ở cửa phòng đi, rồi mới cười gượng muốn giải thích với Đậu Nhất Phàm.
“Nói đi! Sao hắn còn ở đây? Chẳng phải cậu nói đã bị trục xuất sang bên Việt Nam rồi sao? Sao còn xuất hiện ở đây được?” Đậu Nhất Phàm trong lòng nén đầy cục tức, đối với Ôn Tiểu Long cũng không hề khách sáo mà liên tục truy hỏi.
“Anh à, người là em sai người tống đi, tay cũng là em sai người chặt. Vừa nãy anh cũng thấy rồi đấy, tay trái từ khuỷu tay trở xuống mất sạch rồi, chỉ còn lại mỗi cánh tay phải thôi. Em tính toán, nếu bị cảnh sát bắt đi, cùng lắm cũng chỉ phán tầm mười năm tám năm thôi. Lúc ra tù, biết đâu vẫn còn tay chân lành lặn. Giờ bị phế một cánh tay, hình phạt cũng coi như vậy là xong rồi. Nhị ca chúng em bảo giữ hắn lại, nói để hắn ở đây làm tạp vụ gì đó, nên…” Ôn Tiểu Long thản nhiên đối diện với sự chất vấn của Đậu Nhất Phàm, dứt khoát giải thích rõ sự việc.