Gene Atlantis

Lượt đọc: 881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 25

❊ ❊ ❊

Phòng Liên lạc An toàn

Trụ sở Tháp Đồng Hồ

Jakarta, Indonesia

Josh nhìn những chấm đỏ khác trên màn hình biến mất. Những người đàn ông ở các nhà an toàn; họ đã đi ra cửa, rồi biến mất - đã chết. Mấy phút sau, anh thấy đoàn hộ tống của David dừng lại trên phố - rồi họ cũng biến luôn, chỉ còn lại David. Anh theo dõi chấm của David di chuyển rất nhanh. Một cố gắng cuối cùng.

Rồi chấm này cũng biến mất.

Josh thở hắt ra và gục xuống ghế. Anh nhìn qua bức tường kính về phía cánh cửa bên ngoài. Cái đèn khò đang đốt phía bên kia, để lại một vết sém hình chữ J ngược. Chẳng mấy chốc nó sẽ thành chữ U, rồi chữ O, rồi chúng sẽ tràn qua, và anh sẽ hết thời gian. Anh còn hai, có lẽ là ba phút nữa.

Lá thư. Anh quay lại, lục trong đống hồ sơ và tìm thấy nó: lá thư “chỉ mở khi tôi chết” của David. Mấy tiếng trước, Josh cứ ngỡ mình sẽ không bao giờ cần mở nó ra. Trong ngày hôm nay, bao nhiêu ảo tưởng của anh đã tiêu tan: Tháp Đồng Hồ không thể bị xâm nhập, Tháp Đồng Hồ không thể thất thủ, David không thể bị giết, người tốt luôn chiến thắng.

Anh xé phong bì lấy lá thư ra.

Gửi Josh,

Đừng tự trách mình. Chúng ta đã bắt đầu quá muộn. Tôi đoán là đơn vị Jakarta đã thất thủ hoặc sắp thất thủ.

Hãy nhớ mục đích của chúng ta: chúng ta phải ngăn chặn mưu đồ cuối cùng của Immari. Hãy gửi tất cả những gì cậu tìm được cho Giám đốc Tháp Đồng Hồ. Tên ông ấy là Howard Keegan. Cậu có thể tin ông ấy.

Trên MÁY CHỦ ĐỒNG HỒ 1 có một chương trình tên là ketnoidongho.exe. Nó sẽ mở ra một đường dây liên lạc riêng đến Trung tâm để cậu có thể chuyển dữ liệu an toàn.

Một điều cuối cùng nữa. Tôi đã gom góp được ít tiền trong mấy năm qua, chủ yếu từ những kẻ xấu chúng ta đã hạ. Trên MÁY CHỦ ĐỒNG HỒ 1 có một chương trình khác tên là phanchia.bat. Nó sẽ rút hết tiền trong tài khoản của tôi.

Tôi mong chúng không tìm được căn phòng này và cậu đang yên ổn đọc lá thư.

Rất vinh dự được phục vụ cùng cậu.

David

Josh đặt lá thư xuống.

Anh gõ nhanh lên bàn phím, đầu tiên là để tải dữ liệu lên Trung tâm Tháp Đồng Hồ, rồi sau đó là để chuyển khoản ngân hàng. “Ít tiền” hóa ra chỉ là nói giảm đi. Josh theo dõi năm lần chuyển khoản, mỗi lần năm triệu đô la, đến Hội Chữ Thập Đỏ, UNICEF và ba tổ chức cứu trợ khác. Cũng có lý. Nhưng lần chuyển khoản cuối cùng thì lại không có lý chút nào. Nó chuyển năm triệu đô đến một tài khoản ngân hàng JP Morgan ở Mỹ - chi nhánh tại New York. Josh copy tên chủ tài khoản ra để tra cứu. Một người đàn ông, sáu mươi hai tuổi, và vợ ông ta, năm mươi chín. Cha mẹ của David chăng? Có một bài báo đưa tin về họ - trên một tờ báo của Long Island. Hai người đã mất cô con gái duy nhất trong vụ 11/9. Cô này khi đó đang là chuyên gia phân tích đầu tư ở Cantor Fitzgerald, sau khi vừa tốt nghiệp trường Yale và đã đính hôn với Andrew Reed, một nghiên cứu sinh ở trường Columbia.

Josh nghe thấy nó - hay đúng hơn là không nghe thấy nó nữa. Cái đèn khò đã dừng lại. Vòng tròn trên cửa đã hoàn thành, và chẳng mấy chốc chúng sẽ xô vào cửa, đợi cho lớp kim loại vỡ ra.

Anh thu thập giấy tờ, chạy ra thùng rác và đốt chúng. Anh quay lại bàn và mở chương trình xóa bộ nhớ máy tính. Sẽ mất hơn năm phút. Có lẽ chúng sẽ không tìm thấy nó. Hoặc có lẽ anh có thể câu thêm ít thời gian; anh liếc nhìn hộp đựng khẩu súng.

Có gì đó khác trên màn hình bản đồ vị trí. Josh nghĩ mình vừa nhìn thấy xong - một chấm đỏ, thoáng qua. Nhưng giờ nó đã biến mất. Anh nhìn lại lần nữa.

Tiếng bùm, bùm, bùm ở cửa khiến Josh giật bắn mình, suýt ngã ra khỏi ghế. Những kẻ bên ngoài đang đập lên cửa như gõ trống trận, cố làm lớp kim loại dày đổ xuống. Tiếng đập hòa với nhịp thon thót của trái tim đang nhảy loạn lên trong lồng ngực Josh.

Màn hình máy tính hiển thị quá trình xóa bộ nhớ: hoàn thành mười hai phần trăm.

Chấm đỏ lại sáng lên, và lần này thì sáng nguyên: D. Vale. Nó trôi từ từ trên sông. Các chỉ số sinh học yếu ớt, nhưng anh còn sống. Các thiết bị cảm ứng nằm trong áo chống đạn của anh; chắc nó đã bị hư hại.

Josh phải gửi cho David những gì anh đã tìm thấy cùng cách liên lạc với đầu mối. Anh có lựa chọn nào? Bình thường thì họ sẽ dùng cách thả tin trên mạng: dùng một trang web công cộng, nơi họ có thể chia sẻ các tin nhắn được mã hóa. Tháp Đồng Hồ thường dùng các mục đấu giá trên eBay - ảnh của những vật được bày bán sẽ chứa những tin nhắn hoặc file được cài đặt vào đó mà chỉ có thuật toán của Tháp Đồng Hồ mới giải mã được. Nhìn bằng mắt thường thì những bức ảnh đó không có gì khác lạ, nhưng những thay đổi nhỏ ở các điểm ảnh trên khắp bức ảnh sẽ gộp lại thành một file phức tạp mà Tháp Đồng Hồ có thể đọc được.

Nhưng anh và David chưa thống nhất một hệ thống nào cả. Anh không gọi điện được. Gửi email thì chẳng khác gì án tử: Tháp Đồng Hồ theo dõi mọi địa chỉ email, và ngay khi David kiểm tra email, Tháp Đồng Hồ sẽ lần theo địa chỉ IP của máy tính anh sử dụng. IP sẽ cho họ biết địa chỉ thực của anh, hoặc một địa điểm gần đó. Các máy quay giám sát quanh đó sẽ cho họ thêm thông tin, và họ sẽ bắt được anh trong vòng ít phút. Địa chỉ IP... Josh chợt nảy ra một ý. Liệu có tác dụng không?

Xóa bộ nhớ... hoàn thành 37%

Anh phải làm việc thật nhanh, trước khi máy tính ngừng hoạt động.

Josh mở một kết nối VPN tới một máy chủ riêng mà anh chủ yếu dùng để truyền tin và chuẩn bị cho các chiến dịch trên mạng - biến đổi các báo cáo được mã hoá rồi gửi chúng đi quanh mạng Internet trước khi gửi chúng về Trung tâm. Đó chỉ là một biện pháp an ninh thêm vào để đảm bảo những gì đơn vị Jakarta gửi đến cho Trung tâm không bị chặn mất. Nó nằm ngoài mạng lưới; không ai biết về nó cả. Và nó đã có sẵn vài giao thức bảo mật do anh cài đặt. Thật hoàn hảo.

Máy chủ không có địa chỉ web - nó không cần - mà chỉ có một địa chỉ IP: 50.31.14.76. Địa chỉ web, ví dụ như www.google.com hoặc www.apple.com, thực ra đều được chuyển thành địa chỉ IP cả. Khi bạn gõ một địa chỉ vào trình duyệt web của mình, một nhóm máy chủ có tên là máy chủ tên miền (DNS) sẽ khớp địa chỉ web đó với một địa chỉ IP trong cơ sở dữ liệu của mình và đưa bạn đến đúng trang web bạn cần đến. Nếu bạn gõ địa chỉ IP vào thanh địa chỉ trong trình duyệt, bạn cũng sẽ đến được đúng trang web đó mà không cần định tuyến: 74.125.139.100 sẽ đưa bạn đến Google.com, 17.149.160.49 sẽ đưa bạn đến Apple.com, vân vân.

Josh tải hết mọi dữ liệu lên máy chủ đó. Máy tính hiện giờ đang chạy chậm dần. Nhiều tin báo lỗi hiện ra.

Xóa bộ nhớ... hoàn thành 48%

Tiếng đập đã dừng lại. Chúng lại đang dùng đèn khò. Một mảng kim loại tròn méo mó phồng lên ở chính giữa cửa.

Josh phải gửi địa chỉ IP cho David. Anh không thể gọi điện hoặc nhắn tin. Mọi đầu mối và nhân viên điều tra sẽ bị Tháp Đồng Hồ giám sát, và hơn nữa, anh cũng không biết David sẽ dừng lại ở đâu. Anh cần một nơi mà David chắc chắn sẽ xem. Một cách nào đó để gửi các con số trong địa chỉ IP. Một thứ mà chỉ có Josh mới biết...

Tài khoản ngân hàng của David. Cũng được đấy.

Josh cũng có một tài khoản ngân hàng riêng; anh đoán là bất kỳ ai làm nghề như họ đều có cả.

Tiếng kim loại bị bẻ cong vang vọng khắp căn phòng mênh mông như tiếng một con cá voi hấp hối. Chúng đã đến gần lắm rồi.

Josh mở một trình duyệt web ra và đăng nhập vào tài khoản ngân hàng của mình. Anh nhanh chóng gõ số định tuyến ngân hàng và số tài khoản của David vào. Rồi anh chuyển khoản mấy lượt vào tài khoản của David:

9.11

50.00

31.00

14.00

76.00

9.11

Phải mất một ngày các khoản tiền này mới xuất hiện, và ngay cả khi đó, David cũng sẽ chỉ thấy chúng nếu anh kiểm tra tài khoản. Liệu anh có biết đó là địa chỉ IP không? Các đặc vụ hiện trường thường không rành công nghệ. Đây là một cú làm liều.

Cửa vỡ toang. Một nhóm người tràn qua, những tên lính vũ trang đến tận răng.

Xóa bộ nhớ... hoàn thành 65%

Không đủ. Chúng sẽ tìm thấy chút thông tin nào đó.

Cái hộp, hai viên thuốc. Ba đến bốn giây. Không đủ thời gian.

Josh lao tới cái hộp trên bàn, làm nó rơi xuống. Nó rớt xuống sàn kính, và anh lao theo. Bàn tay run rẩy của anh thò vào trong, lôi khẩu súng ra. Như thế nào ấy nhỉ? Kéo, bắn, ấn vào đây? Chúa ơi. Chúng đã đến lối vào căn phòng kính. Có ba tên cả thảy.

Anh giơ súng lên. Tay anh run bắn. Anh đưa cả tay kia lên giữ khẩu súng cho chắc, và bóp cò. Viên đạn xuyên qua chiếc máy tính. Anh phải bắn vào ổ cứng. Anh bắn một phát nữa. Tiếng súng vang chát chúa khắp phòng.

Rồi khắp phòng đầy tiếng loảng xoảng. Những mảnh kính bé xíu bắn khắp nơi. Josh lao vào bức tường kính. Kính rơi khắp xung quanh người anh, rơi cả lên anh, cắm vào da thịt anh. Anh nhìn xuống và thấy vết đạn trên ngực mình. Anh cảm thấy máu trào ra từ miệng mình rồi tràn xuống cằm, hòa cùng vết máu đỏ thắm đang loang rộng trên ngực. Anh quay đầu lại và nhìn ánh đèn cuối cùng trên máy tính tắt lịm.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.