Trụ sở Immari tại Jakarta
Jakarta, Indonesia
Martin Grey thận trọng bước vào phòng, mắt nhìn Dorian Sloane như thể hắn là một bóng ma. Giám đốc An ninh Immari đứng ở cuối văn phòng của Martin, nằm trên tầng thứ sáu mươi sáu của Trụ sở Immari tại Jakarta. Sloane đang nhìn ra biển Java, ngắm những con thuyền đi đi về về. Martin tưởng hắn chưa thấy ông bước vào, vì thế ông giật bắn mình khi hắn lên tiếng. “Ngạc nhiên khi gặp tôi sao, Martin?”
Martin chợt nhận ra Sloane đã thấy ông bước vào qua hình phản chiếu trên kính. Giờ ông cũng thấy cặp mắt của Sloane trong đó. Cặp mắt lạnh lùng, đầy tính toán, dữ dội... như một con thú săn đang theo dõi con mồi của mình, chờ đợi thời điểm tấn công. Hình phản chiếu không đầy đủ đã che khuất phần còn lại của mặt hắn. Tay hắn chắp sau lưng. Cái áo khoác đen dài của hắn nhìn thật lạc lõng ở giữa Jakarta này, nơi cái nóng và độ ẩm khiến ngay cả các giám đốc ngân hàng cũng phải ăn mặc xuề xòa hơn. Chỉ có bọn vệ sĩ, hoặc ai đó muốn che giấu điều gì, mới ăn mặc kín mít như thế.
Martin cố tỏ ra bình thản. Ông bước đến bên cái bàn gỗ sồi ở giữa văn phòng rộng thênh thang. “Thật ra là có. Tôi e là anh đã đến không đúng lúc lắm...”
“Thôi đi. Tôi biết cả rồi, Martin ạ.” Sloane từ từ quay lại và nói chậm rãi, mắt không rời khỏi Martin trong lúc hắn bước về phía cái bàn nơi ông đang đứng. “Tôi đã biết về chuyến đi câu cá trên băng của ông ở Nam Cực. Việc ông chọc ngoáy ở Tây Tạng. Lũ trẻ. Vụ bắt cóc.”
Martin nhích chân tìm cách ngồi vào sau bàn để có gì đó chắn giữa ông và Sloane, nhưng hắn lập tức đổi hướng, tiến đến từ mé bên. Martin đứng nguyên tại chỗ. Ông sẽ không lùi lại, cho dù kẻ tàn bạo này có cắt cổ ông ngay giữa văn phòng đi chăng nữa.
Ông đáp lại cái nhìn của Sloane. Khuôn mặt hắn mảnh dẻ, gân guốc, nhưng khắc khổ. Nhiều năm sống vất vả đã để lại dấu ấn trên đó. Đó là một khuôn mặt đã biết rõ đau đớn là thế nào.
Sloane dừng bước chân săn mồi của mình khi chỉ còn cách Martin một mét. Hắn nhếch mép cười, như thể hắn biết điều gì đó mà Martin không biết; như thể một cái bẫy đã sập và hắn chỉ đang chờ đợi. “Lẽ ra tôi đã biết sớm hơn, nhưng tôi hơi bận với vụ Tháp Đồng Hồ. Nhưng tôi dám chắc chuyện đó thì ông biết rồi.”
“Tôi đã đọc các báo cáo. Quả là không may và không đúng thời điểm chút nào. Và như anh đã nói đấy, chính tôi cũng khá bận.” Tay Martin hơi run run. Ông đút tay vào túi. “Tôi đã định sẽ công bố các phát hiện mới đây - ở Nam Cực và Trung Quốc...”
“Cẩn thận, Martin. Lời nói dối tiếp theo của ông cũng có thể là lời nói dối cuối cùng đấy.”
Martin nuốt khan và nhìn xuống sàn, suy tính.
“Tôi chỉ có một câu hỏi thôi, ông già. Vì sao? Tôi đã góp nhặt hết những sợi chỉ ông đã xe ra suốt bao lâu nay mà vẫn không hiểu mục đích cuối cùng của ông.”
“Tôi không phản bội lời thề của mình. Mục đích của tôi cũng là mục đích của chúng ta: ngăn chặn một cuộc chiến mà chúng ta đều biết là không thể thắng.”
“Nếu vậy thì chúng ta đồng thuận với nhau rồi. Đã đến lúc. Hãy thực hiện Giao thức Toba.”
“Không. Dorian, còn một cách khác. Đúng là tôi đã giữ kín những... phát hiện này, nhưng tôi có lý do chính đáng, vẫn còn quá sớm, tôi không biết có hiệu quả không.”
“Nó không hiệu quả. Tôi đã đọc các báo cáo từ Trung Quốc, tất cả người lớn đều chết. Chúng ta hết thời gian rồi.”
“Đúng thế, thử nghiệm đã thất bại, nhưng đó là vì chúng ta dùng sai liệu pháp. Kate đã dùng thứ gì đó khác; lúc đó chúng tôi chưa biết, nhưng con bé sẽ kể cho tôi. Giờ này ngày mai, chúng ta sẽ có thể bước vào hầm mộ - chúng ta cuối cùng cũng sẽ được biết sự thật.”
Ông chỉ nói hú họa, và Martin gần như ngạc nhiên khi thấy Sloane thôi nhìn ông chằm chằm. Hắn nhìn đi nơi khác, rồi nhìn xuống. Một thoáng trôi qua, rồi cuối cùng hắn quay người trở lại phía cửa sổ, đứng ở vị trí cũ lúc Martin mới vào phòng. “Chúng ta đã biết sự thật rồi. Còn về Kate và liệu pháp mới thì... ông đã bắt cóc lũ trẻ của cô ta. Cô ta sẽ không nói gì đâu.”
“Con bé sẽ nói với tôi.”
“Tôi tin là tôi hiểu cô ta rõ hơn ông.”
Martin cảm thấy máu nóng đang trào lên.
“Ông đã mở tàu ngầm ra chưa?” Giọng Sloane rất khẽ.
Câu hỏi khiến Martin ngạc nhiên. Sloane đang thử ông sao? Hay là hắn cho rằng...
“Chưa,” Martin nói. “Chúng tôi đang tuân theo một chu trình cách ly ở phạm vi rộng hơn, để cho an toàn. Tôi được báo là khu vực đó đã gần như an toàn rồi.”
“Tôi muốn có mặt khi họ mở nó ra.”
“Nó đã bị đóng kín hơn bảy mươi năm nay rồi, không gì có thể...”
“Tôi muốn có mặt ở đó.”
“Tất nhiên rồi. Tôi sẽ báo cho họ biết.” Martin với lấy điện thoại. Ông không thể tin được cơ hội này. Niềm hy vọng như một hơi thở mát lành sau khi bị chìm dưới nước quá ba phút. Ông nhanh chóng quay số.
“Ông có thể báo cho họ khi chúng ta đến nơi.”
“Tôi không muốn gì hơn...”
Sloane quay lại từ chỗ cửa sổ. Cái nhìn khát máu đã trở lại. Mắt hắn xói vào Martin. “Tôi không hỏi ý kiến ông. Chúng ta sẽ mở cái tàu ngầm đó cùng nhau. Tôi sẽ không rời mắt khỏi ông cho đến khi tất cả đã xong xuôi.”
Martin đặt điện thoại xuống. “Được thôi, nhưng tôi phải nói chuyện với Kate trước.” Ông hít một hơi và ưỡn thẳng lưng. “Và tôi cũng không hỏi ý kiến anh về chuyện này. Anh cần tôi, cả hai ta đều biết vậy.”
Sloane nhìn Martin qua hình phản chiếu trên cửa sổ, và Martin nghĩ mình đã thấy một nụ cười thoáng qua trên môi hắn. “Tôi sẽ cho ông mười phút với cô ta. Và khi ông thất bại, chúng ta sẽ đến Nam Cực, và tôi sẽ để cô ta cho những người biết cách khiến cô ta mở miệng.”