Kate nghĩ đám người quanh cô trong phòng đang ngã xuống nhưng rồi cô kinh hoàng nhận ra họ đang tan chảy, hay bị phân hủy từ dưới lên. Ánh đèn lóe lên khắp phòng và cô thoáng thấy những cơn sóng lan đi, như một đợt thủy triều khủng khiếp đem theo cái chết với những tiếng bùm bùm.
Nhưng tiếng bùm giờ nghe khác trước. Và ánh đèn - ánh đèn lập lòe - đang mờ dần, không quá chói mắt nữa. Giờ cô đã thấy rõ nó - thiết bị treo từ hai bên tường. Nó có hình thù như một cái chuông, hay một quân tốt khổng lồ với cửa sổ trên đỉnh. Cô nheo mắt để nhìn rõ một chi tiết khác. Nó đang... chảy. Những giọt kim loại chảy xuống, phủ lên những con người xấu số bên dưới bằng một lớp chất lỏng chết chóc.
Nhiều người nữa gục ngã, nhưng có một số người còn sống sót đây đó trong phòng - một số có vẻ bối rối, như đang đợi để bị chọn trong một cuộc xổ số tử hình; vài người khác đang chạy, một số chạy vào góc phòng; ba bốn người đang đập cửa.
Kate nhìn xuống, nhìn thấy cơ thể mình lần đầu tiên kể từ khi cô tỉnh lại. Người cô đầy máu, nhưng không phải máu của cô. Ngoài cơn đau giần giật trên đầu thì cô không sao cả. Cô phải giúp những người này. Cô quỳ xuống và kiểm tra người đàn ông nằm dưới chân cô - hay đúng ra là những gì còn lại của anh ta. Hình như máu anh ta đang trương lên, làm nổ mạch máu từ bên trong, khiến anh ta bị xuất huyết nặng toàn thân, làm da anh ta rách toạc, khiến máu tràn ra từ mắt và các móng tay.
Cái chuông thay đổi - đèn lại lóe lên, sáng hơn trước. Kate đưa tay che mắt và quay mặt đi. Trước mặt mình, cô thấy Naomi, hẳn cô ta đã lội qua đám xác đến cửa. Kate bò về phía cô ta.
Tiếng bùm bùm giờ đã chuyển thành một tiếng rền rĩ trầm trầm không ngừng, như tiếng cồng gõ không dứt. Tiếng kim loại bị kéo giãn ra chăng?
Kate kéo đầu Naomi ngửa ra và vén tóc ra khỏi mặt cô ta Đã chết rồi. Nhưng vẫn còn xinh đẹp. Máu không lên đến mặt cô ta.
Những thân xác vây quanh Kate - những người còn sống. Họ bám vào cửa, đập lên đó, gào thét. Cô cố đứng lên nhưng không được; họ đã vây lấy cô, những cánh tay khua khoắng trong không khí, xô đẩy.
Tiếng nổ làm Kate inh tai và khiến đám đông dạt ra, xô mấy người vào người cô. Cô hít mạnh một hơi, nhưng không được. Họ đang đè lên cô, làm cô ngạt thở. Cô đấm, xoay, rồi ngửa đầu ra sau. Trời đang mưa. Không - là gạch đá đang rơi xuống. Rồi nước, một luồng nước khổng lồ tràn vào phòng, và cô đã thoát ra, trôi nổi lững lờ trên đợt sóng cồn vừa mới tràn qua những bức tường đang sụp xuống, những bức tường trước kia bao kín căn phòng chết chóc này.
Kate hít mạnh. Hơi thở khiến cô đau, nhưng thật dễ chịu. Vào lúc đó, cô chỉ có hai ý nghĩ:
Mình còn sống.
Chắc hẳn David đã cứu mình.