Gene Atlantis

Lượt đọc: 908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 93

❊ ❊ ❊

Tu viện Immaru

Khu tự trị Tây Tạng

Kate mở cặp mắt ngái ngủ ra và quan sát góc phòng. Trời không còn tối nữa, nhưng cũng chưa sáng hẳn. Những tia mặt trời đầu tiên ló qua ô cửa sổ lớn ở góc phòng, và cô quay mặt khỏi chúng, tránh xa chúng, cố lờ đi bình minh đang rạng. Cô rúc đầu vào gần David hơn và nhắm mắt lại.

“Tôi biết cô tỉnh rồi,” anh nói.

“Chưa đâu.” Cô chúi đầu xuống và nằm thật yên.

Anh bật cười. “Cô đang nói chuyện với tôi đấy thôi.”

“Tôi nói mê đấy.”

David ngồi dậy trên cái giường hẹp. Anh nhìn cô một hồi lâu, rồi gạt tóc ra khỏi mặt cô. Cô mở mắt ra và nhìn vào mắt anh. Cô mong anh sẽ cúi xuống gần hơn và...

“Kate, cô phải đi đi.”

Cô quay đi khỏi anh, đầu óc quay cuồng. Cô sợ cuộc tranh luận đó, nhưng cô sẽ không nhượng bộ. Cô sẽ không rời bỏ anh. Nhưng cô chưa kịp phản đối thì Milo đã xuất hiện, như đội đất chui lên. Mặt cậu vẫn tươi tắn như thường lệ, nhưng bên dưới vẻ tươi tắn đó, cả khuôn mặt và dáng người cậu đều tỏ vẻ mệt mỏi thấy rõ.

“Chào buổi sáng, bác sĩ Kate, anh David. Hai người phải đi cùng Milo.”

David quay sang nhìn cậu. “Đợi chúng tôi một phút, Milo.”

Cậu thiếu niên bước lại gần họ hơn. “Chúng ta không có một phút đâu, anh David. Thầy Qian nói đã đến lúc rồi.”

“Đã đến lúc làm gì cơ?” David hỏi.

Kate ngồi dậy.

“Đã đến lúc rời đi. Đã đến lúc cho,” Milo nhướn mày lên, “kế hoạch thoát thân. Dự án của Milo.”

David nghiêng đầu. “Kế hoạch thoát thân?”

Đây là một lựa chọn khác, hay ít ra cũng giúp trì hoãn cuộc tranh cãi của Kate với David trong ít lâu, và cô liền chộp lấy cơ hội đó. Cô chạy ra tủ và gom hết các lọ kháng sinh cùng thuốc giảm đau. Milo giơ một cái túi vải nhỏ ra cho cô, và cô bỏ đống thuốc vào đó, cùng với cuốn nhật ký. Cô quay đi khỏi cái tủ, rồi lại quay lại lấy thêm ít bông, gạc và băng dính để đề phòng. “Cảm ơn cậu, Milo.”

Sau lưng cô, Kate nghe tiếng David đặt chân xuống sàn và gần như khuỵu xuống ngay lập tức. Kate đỡ được anh vừa kịp lúc để anh khỏi gục xuống sàn. Cô thò tay vào túi, lấy ra một viên thuốc giảm đau và một viên kháng sinh, rồi nhét chúng vào miệng anh trước khi anh kịp phản đối. Anh nuốt khan hai viên thuốc trong lúc Kate gần như lôi anh ra khỏi phòng và tiến vào khoảng hành lang lát gỗ trống hai bên.

Mặt trời đang mọc lên rất nhanh, và ngay bên kia dãy hành lang lát ván, Kate thấy những chiếc dù bay lượn trên sườn núi. Không, không phải dù - chúng là khinh khí cầu. Có ba quả cả thảy. Cô nghiêng đầu ngắm nghía quả khinh khí cầu đầu tiên. Đỉnh nó được sơn màu xanh lục và nâu. Như kiểu ngụy trang. Đó là hình... cây cối, một cánh rừng. Lạ thật.

Âm thanh nọ. Tiếng vo ve đó. Nó đang rất gần. David quay sang cô. “Máy bay không người lái.” Anh đẩy cô ra từ bên dưới cánh tay anh, chỗ cô đang đỡ cho anh khỏi ngã. “Lên cái khí cầu ngay.”

“David,” Kate mở lời.

“Không. Làm ngay.” Anh túm tay Milo. “Súng của tôi. Khẩu súng tôi đã đem theo khi tôi đến đây lần đầu tiên ấy. Cậu có còn giữ không?”

Milo gật đầu. “Chúng tôi còn giữ tất cả đồ đạc của anh...” “Đem nó đến đây, và nhanh lên. Tôi phải lên một vị trí cao hơn. Gặp tôi trên đài quan sát nhé.”

Kate nghĩ anh sẽ quay sang cô một lần cuối và... nhưng anh lập tức quay đi, tập tễnh bước qua tu viện, rồi khó nhọc trèo lên mấy bậc đá xếp vào sườn núi.

Kate nhìn từ mấy quả khinh khí cầu sang David, nhưng anh đã đi khuất. Những bậc thang trống trơn.

Cô chạy xuống hành lang, dẫn đến một cầu thang xoắn ốc cũng bằng gỗ. Ở chân cầu thang, cô nhìn thấy mấy quả khinh khí cầu khổng lồ. Năm vị sư đang đứng ở bậc dưới cùng, đợi cô, vẫy tay gọi cô.

Khi thấy cô, hai vị sư liền nhảy lên quả khinh khí cầu đầu tiên, thả một sợi dây xuống và đẩy quả khí cầu ra xa. Quả khí cầu trôi xa khỏi sườn núi trong lúc hai vị sư ra hiệu cho cô chú ý. Họ điều khiển những sợi dây và ngọn lửa giúp quả khí cầu bay được để hướng dẫn cho cô. Một người gật đầu với cô, rồi kéo một sợi dây để thả ra một túi cát treo bên khoang khí cầu, và họ nhanh chóng bay vút lên bầu trời, bay càng lúc càng xa sườn núi hơn. Một cảnh tượng đẹp làm sao, quả khí cầu thanh bình vươn lên cao, với những màu sắc rực rỡ - đỏ và vàng, kèm theo những mảng màu xanh lục và xanh lơ. Nó lướt qua cao nguyên như một con bướm khổng lồ tung cánh.

Hai vị sư kia thì lên quả khí cầu bươm bướm thứ hai, đã sẵn sàng lên đường, nhưng họ vẫn chưa tháo dây neo ra. Dường như họ đang đợi cô. Vị sư thứ năm ra hiệu cho cô lên quả khí cầu thứ ba, quả có vẽ hình cánh rừng trên đỉnh. Kate chợt nhận ra dưới đáy nó có vẽ cảnh trời mây - màu xanh da trời và trắng. Từ dưới nhìn lên, với một khoảng cách nhất định, máy bay không người lái sẽ chỉ thấy bầu trời. Còn nếu máy bay đang bay bên trên quả khí cầu, nó sẽ chỉ nhìn thấy cảnh rừng. Thật là thông minh.

Cô trèo lên quả khí cầu mây-và-rừng. Quả khí bầu bươm bướm thứ hai đã cất cánh trước cô, và vị sư cuối cùng ở lại trên bục, kéo hai sợi dây trên khoang của cô, thả túi cát cho quả khí cầu của cô bay lên. Quả khí cầu bay lên lặng lẽ, như trong một giấc mơ kỳ lạ. Kate quay đi, và thấy khắp cao nguyên là hàng chục - không, hàng trăm - quả khí cầu, trong một bức tranh toàn cảnh đầy màu sắc tuyệt đẹp, tất cả đều đang bay lên không trung, tắm trong ánh mặt trời. Có lẽ tất cả các tu viện đều đã thả khí cầu lên.

Quả khí cầu của Kate đang bay lên rất nhanh, để lại cái bục gỗ và tu viện bên dưới.

David.

Kate chộp lấy sợi dây điều khiển đúng lúc một vụ nổ khiến cả quả khí cầu rung chuyển. Sườn núi dường như biến mất trong chớp mắt. Quả khí cầu run rẩy. Đá và gỗ bắn tứ phía. Khói, lửa và tro bụi bay lên, tràn ngập khoảng không giữa Kate và tu viện.

Cô không nhìn thấy gì cả. Nhưng quả khí cầu có vẻ vẫn ổn; tên lửa từ máy bay không người lái đã lao trúng sườn núi dưới chân cô, ở phía bên kia tu viện. Cô cố điều khiển quả khí cầu. Cô đang bay lên rất nhanh. Quá nhanh. Rồi có một âm thanh nữa. Tiếng súng nổ - từ trên xuống.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.