Gene Atlantis

Lượt đọc: 881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài biển Java

David đứng tựa vào khung cửa buồng ngủ một hồi lâu, quan sát Kate ngủ, đợi xem cô có thức dậy không. Bọn côn đồ ở Immari quả thực đã cho cô một trận tơi bời, và anh cũng chẳng nhẹ tay chút nào khi giải cứu cô.

Ngắm cô ngủ ở đây, trong lúc sóng vỗ bờ và hơi gió thoảng vào phòng, không hiểu sao lại khiến anh thấy yên bình. Anh không hiểu nổi. Việc đơn vị Jakarta thất thủ trước một mối đe dọa khủng bố sắp xảy ra - bởi chính tay những kẻ anh đã dành cả đời để chặn đứng - quả là một tình huống ác mộng. Không - là tình huống ác mộng nhất. Nhưng giải cứu Kate đã ảnh hưởng đến David theo một cách nào đó. Thế giới có vẻ bớt khủng khiếp đi, dễ xử lý hơn. Lần đầu tiên kể từ khi anh nhớ được, anh thấy... có hy vọng. Gần như hạnh phúc. Anh thấy an toàn hơn. Không, không phải thế. Có lẽ... những người xung quanh anh an toàn hơn, hoặc là anh thấy tự tin hơn. Tự tin là anh có thể bảo vệ những người mà anh...

Việc tự phân tích tâm lý phải để sau thôi. Anh có việc cần làm.

Khi anh thấy rõ ràng là còn lâu Kate mới thức giấc, anh lùi ra khỏi buồng ngủ và tiếp tục công việc trong phòng kín ở bên dưới căn nhà.

Anh đã bảo các nhà thầu xây dựng là anh muốn có một hầm tránh bom. Họ không nói gì, nhưng cái nhìn họ ném cho nhau đã nói quá rõ. Gã này điên nặng rồi, nhưng gã không câu nệ giá cả nên cứ làm thôi. Họ đã xây căn phòng đúng kiểu hậu-thảm-họa, ngày-tận-thế: tất cả tường bằng bê tông, một cái bàn kim loại tiện lợi gắn luôn vào tường, và chỉ đủ chỗ để kê thêm một cái giường nhỏ cùng vài đồ đạc cần thiết khác. Thật là thích hợp với tình cảnh của anh.

Bước tiếp theo của anh là tối quan trọng. Suốt cả buổi sáng, anh đã cân nhắc xem nên làm gì. Phản ứng bản năng đầu tiên của anh là liên lạc với Trung tâm Tháp Đồng Hồ. Giám đốc, Howard Keegan, là thầy và là bạn anh. David tin tưởng ông. Howard sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ Tháp Đồng Hồ, và chắc chắn ông sẽ cần sự giúp đỡ của David.

Vấn đề bây giờ là liên lạc bằng cách nào. Tháp Đồng Hồ không có kênh liên lạc bí mật nào, chỉ có các kênh mạng và các giao thức chính thức. Chắc chắn chúng sẽ bị giám sát - kết nối qua các kênh đó sẽ chẳng khác nào vẽ bia bắn lên vị trí của anh.

David gõ gõ ngón tay lên mặt bàn kim loại, ngồi ngả ra trên ghế và nhìn chằm chằm lên cái bóng đèn treo trên trần.

Anh mở một trình duyệt web ra và lục tìm tất cả các tin tức địa phương lẫn quốc gia. Anh đang cố tình trì hoãn. Ở đây chẳng có gì giúp được anh. Anh thấy một bản tin về một người phụ nữ và một người đàn ông bị truy nã vì có liên quan đến một âm mưu khủng bố và có thể là cả một đường dây buôn bán trẻ em. Việc này có thể làm chậm chân anh. Bài báo không đăng kèm phác họa chân dung, nhưng chắc sẽ sớm có thôi, và mọi cơ quan an ninh biên giới ở Đông Nam Á sẽ truy lùng cả hai bọn họ.

David có vài thẻ căn cước trong nhà an toàn, nhưng không có nhiều tiền mặt.

Anh mở tài khoản ngân hàng ra. Số tiền còn lại gần như bằng không. Josh - hẳn cậu đã chuyển hết tiền đi. Không biết cậu có còn sống không? David đã đoán là đơn vị Jakarta bị tấn công khi anh đang ở trên phố. Còn gì đó nữa. Vài lần chuyển tiền, số lượng ít, chưa đến một ngàn đô. Tất cả là số tiền làm tròn. Là một mật mã gì đó, nhưng là loại gì? Tọa độ GPS ư?

9.11

50.00

31.00

14.00

76.00

9.11

9.11 - đó là đoạn đầu và cuối của mật mã. Những số còn lại: 50.31.14.76. Địa chỉ IP. Josh đã gửi cho anh một tin nhắn.

David mở một trình duyệt web và gõ địa chỉ vào. Trang mạng đó là một lá thư của Josh.

David,

Chúng đã ở bên ngoài, cửa sẽ không còn giữ được lâu nữa.

Tôi đã giải mã được tin nhắn. Nhấn vào đây để đọc. Tôi không khám phá ra được chúng có nghĩa là gì. Tôi xin lỗi.

Tôi cũng đã tìm được đầu mối, ít ra là trên mạng. Ông ta dùng trang Craiglist ở Roswell để đăng tin nhắn. Nhấn vào đây để đến trang đó. Tôi hy vọng ông ta sẽ gửi một tin nhắn khác và anh có thể ngăn được vụ tấn công.

Tôi rất xin lỗi vì không thể giúp được hơn.

- Josh

T/B: Tôi đã đọc thư của anh và chuyển tiền (rõ ràng rồi). Tôi nghĩ anh đã chết - thiết bị cảm biến trên áo chống đạn của anh không có tín hiệu gì. Tôi mong việc này không gây rắc rối cho anh.

David thở hắt ra và nhìn đi khỏi màn hình một lúc lâu. Anh mở tập tin với các tin nhắn đã được giải mã: các bản cáo phó trên tờ Thời báo New York. Từ năm 1947. Josh đã làm rất khá. Và cậu chết mà vẫn nghĩ là mình đã thất bại.

David mở trang Craiglist ở Roswell ra, và anh thấy nó ngay: một tin nhắn từ đầu mối.

Đầu đề: Đồng hồ đang đếm ngược từ một tháp cao dối trá

Tin nhắn:

Gửi người ngưỡng mộ giấu mặt của tôi:

Tôi e là mối quan hệ hiện tại của tôi đã trở nên phức tạp. Tôi không thể gặp anh hoặc liên lạc với anh. Tôi rất tiếc. Không phải lỗi tại tôi. Mà là anh. Anh quá nguy hiểm với tôi.

Có 30 lý do và 88 cái cớ khác nhau mà tôi đã đưa ra để tránh gặp anh. Tôi đã dùng đến 81 lời nói dối và 86 chuyện bịa đặt.

Tôi đã tự nhủ là tôi sẽ gặp anh.

Tôi còn lên ngày nữa. 12-03-2013.

Và thời gian, 10:45:00.

Nhưng sự thật là anh chỉ là #44 trong danh sách ưu tiên của tôi vào lúc này. Và như vậy không đủ để tôi lưu tâm. Có lẽ nếu anh là số 33. Hoặc 23. Hoặc thậm chí là 15. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Tôi phải ngắt nguồn và đi cứu lũ trẻ của tôi.

Đó là hành động đúng đắn duy nhất cần làm.

David gãi đầu. Nó có nghĩa là gì? Rõ ràng nó là một loại mật mã gì đó. Ước gì có Josh ở đây để giúp anh lúc này.

David lấy ra một tập giấy và cố tập trung. Đầu óc anh không quen với những việc như thế này. Bắt đầu từ đâu đây? Phần đầu khá đơn giản: đầu mối đang chịu một mối đe dọa nào đó. Ông ta không thể gặp mặt hoặc gửi thêm tin nhắn nữa. Tuyệt thật. Phần còn lại là một loạt các con số, những từ ngữ quanh chúng thì lại vô nghĩa. Trên bảng tin lỡ hẹn này thì chúng có thể có nghĩa, nhưng chúng chẳng nói lên được gì nhiều và không cho thêm thông tin nào vào tin nhắn này cả. Các con số. Chắc chắn chúng có nghĩa gì đó.

David bắt đầu chép lại những con số từ tin nhắn lên tập giấy. Theo thứ tự có các số sau:

30,88. 81,86.

12-03-2013

10:45:00

#44

33-23-15

Hai số đầu tiên: 30,88. 81,86. Tọa độ GPS. David kiểm tra thử. Ở phía Tây Trung Quốc, ngay gần biên giới Nepal và Ấn Độ. Hình ảnh vệ tinh cho thấy ở đó không có gì... ngoại trừ, cái gì thế nhỉ? Một tòa nhà bị bỏ hoang. Một ga tàu cũ.

Tiếp theo: 12-03-201310:45:00. Ngày tháng và thời gian. Đầu mối nói ông ta không thể gặp mặt được, vậy ở ga tàu bị bỏ hoang đó có gì? Một cái bẫy? Một manh mối khác? Nếu Josh đã đọc thư của anh - và làm theo chỉ dẫn - thì hẳn cậu đã gửi mọi thông tin tìm được đến Trung tâm Tháp Đồng Hồ. Nếu Trung tâm cũng đã bị xâm nhập thì Immari sẽ biết hết về các cáo phó và bảng tin Craigslist. Tin nhắn này có thể do Immari gửi. Một đội đặc nhiệm có thể đang ở Trung Quốc, đợi David tiến vào giữa tầm ngắm của chúng.

David gạt ý nghĩ đó ra khỏi đầu và tập trung vào mấy con số cuối cùng. #4433-23-15. Chắc hẳn là một tủ đồ ở ga. Hoặc có lẽ là tàu số 44 hay toa số 44 chăng? David day day sống mũi và đọc lại tin nhắn.

Mấy câu sau những con số này... Đó là một tin nhắn khác. Hướng dẫn ư?

“Tôi phải ngắt nguồn và đi cứu lũ trẻ của tôi.

Đó là hành động đúng đắn duy nhất cần làm.”

“Phải ngắt nguồn”. “Cứu lũ trẻ”. David nghiền ngẫm hai cụm từ đó trong đầu.

Anh quyết định: anh sẽ đến địa điểm theo tọa độ vào đúng ngày giờ đã định để xem ở đó có gì. Anh sẽ để Kate lại đây, nơi cô sẽ được an toàn. Cô biết điều gì đó, nhưng anh không biết nó có liên quan gì đến những chuyện này. Cô ấy sẽ được an toàn ở đây. Điều đó với anh mới là quan trọng.

Trên đầu, anh nghe thấy có ai đó đang đi lại quanh căn nhà.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.