Sông Pesanggrahan
Jakarta, Indonesia
Harto nhìn người đàn ông bí ẩn nọ chống khuỷu tay ngồi dậy, gỡ mũ và kính bảo hộ ra, rồi nhìn quanh với vẻ bối rối. Anh ném mũ bảo hộ qua mạn thuyền, rồi sau khi nằm xuống thêm mấy phút nữa, anh liền loay hoay với mấy cái đai ở bên sườn áo chống đạn. Cuối cùng anh cũng tháo được chúng ra và ném nốt cả cái áo cồng kềnh xuống nước. Harto đã để ý thấy giữa ngực cái áo chống đạn có một vết thủng lớn. Có lẽ nó đã bị hư hại. Người đàn ông xoa ngực, thở nặng nhọc.
Anh là người Mỹ, hoặc là người châu Âu. Điều này khiến Harto ngạc nhiên. Bác biết anh da trắng - bác đã nhìn thấy một phần mặt anh khi hai bố con kéo anh lên thuyền - nhưng bác đoán anh là người Nhật hoặc có thể là người Hoa. Tại sao một người Âu có vũ khí lại trôi nổi trên sông này? Có thể anh không phải là cảnh sát. Có thể anh là tội phạm, là khủng bố, hoặc lính của bọn buôn ma túy. Không biết việc giúp đỡ anh có khiến gia đình bác gặp nguy hiểm không? Bác chèo thuyền nhanh hơn. Eko thấy con thuyền đang xoay ngang ra và cũng chèo nhanh hơn. Thằng bé đang học rất nhanh.
Khi hơi thở của người kia đã dần bình thường trở lại, anh ngồi dậy và nói tiếng Anh.
Eko ngoái nhìn lại. Harto không biết phải nói gì. Người lính kia nói chậm hơn. Harto đáp lại bằng câu tiếng Anh duy nhất bác biết. “Vợ tôi nói được tiếng Anh. Bà ấy sẽ giúp anh.”
Người đàn ông lại nằm gục xuống. Anh nhìn lên trời và xoa ngực trong lúc Harto và Eko chèo thuyền.

David đoán viên đạn trúng ngực đã làm hỏng máy giám sát sự sống trên áo chống đạn. Rõ ràng đã khiến anh lao đao. Máy định vị trên mũ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nó đã nằm ở đáy sông rồi.
Chúa phù hộ hai người dân chài Jakarta này. Họ đã cứu mạng anh, nhưng họ đang đưa anh đi đâu vậy? Có lẽ Immari đã tuyên bố trao thưởng cho ai giao nộp anh - hai người này đã bắt được một tấm vé độc đắc. Nếu họ định đem nộp anh thì David cần thoát thân, nhưng giờ anh thở còn không nổi. Đợi đến lúc đó hẵng hay. Anh cần nghỉ ngơi đã. Anh ngắm dòng sông một lát, rồi nhắm mắt.

David cảm thấy một cái giường êm ái dưới người mình. Một phụ nữ trung niên người Jakarta đang áp một tấm khăn ướt lên trán anh. “Anh nghe thấy tôi nói không?” Khi thấy anh mở mắt, chị ta liền quay đi và bắt đầu hét gọi bằng một thứ tiếng khác.
David túm lấy tay chị ta. Chị ta có vẻ sợ sệt. “Tôi sẽ không làm hại chị đâu. Tôi đang ở đâu đây?” anh hỏi. Anh cảm thấy mình đã khá hơn. Anh đã có thể hít thở bình thường, mặc dù ngực vẫn còn đau. Anh ngồi dậy và buông tay người phụ nữ ra.
Chị ta nói cho anh biết địa chỉ, nhưng anh không biết đó là đâu cả. Anh chưa kịp hỏi thêm gì thì người phụ nữ đã lùi ra khỏi phòng, mắt dõi theo anh với vẻ thận trọng, đầu hơi nghiêng nghiêng.
David xoa vết bầm trên ngực. Nghĩ xem. Nếu chúng mạo hiểm tấn công nhóm của anh giữa thanh thiên bạch nhật thì chắc hẳn chúng đã chiếm được Trụ sở Jakarta rồi.
Josh. Một người lính nữa hy sinh. Nếu mình không chặn được Giao thức Tobe thì sẽ còn thêm nhiều người nữa hy sinh. Và cả dân thường, giống như trước kia...
Tập trung vào.
Mối nguy hiện tại. Thế nghĩa là gì?
Chúng đã bắt Warner. Chúng cần cô. Cô ấy có liên quan theo một cách nào đó.
Nhưng anh không tin cô là người xấu. Kate Warner đã có vẻ thành thực, chân thật. Cô tin vào công việc nghiên cứu của mình. Chắc hẳn cô không liên quan gì đến Toba. Chúng chỉ cần nghiên cứu của cô; chúng sẽ sử dụng nó. Chúng sẽ ép cô phải khai ra. Cô sẽ chỉ là một nạn nhân vô tội khác. Anh cần tập trung vào việc cứu cô. Cô là đầu mối tốt nhất của anh.
Anh đứng dậy và đi quanh căn nhà. Căn nhà có mấy phòng ngăn ra bởi những bức tường mỏng như giấy, dán đầy tranh vẽ của trẻ con, chủ yếu vẽ hình dân chài. Anh mở một cánh cửa lưới ọp ẹp và bước ra một khoảng hiên. Căn nhà nằm trên tầng ba hoặc bốn của một “tòa nhà” với nhiều nhà tương tự như vậy - tường trát vữa trắng, cửa lưới cáu bẩn, và những mái bằng xếp chồng như các bậc thang dẫn lên từ bờ sông bên dưới. Anh nhìn ra xa. Trải dài hết tầm mắt là hàng loạt những ngôi nhà kiểu này, như những hộp các tông xếp chồng lên nhau. Bên ngoài mỗi căn nhà là các dây phơi quần áo, và đây đó là những người phụ nữ đang đập thảm, làm bụi bắn tung lên nền trời hoàng hôn như những con quỷ đang tháo chạy khỏi mặt đất.
David liếc nhìn xuống sông. Các thuyền đánh cá đang đi đi về về. Một số có gắn động cơ nhỏ, nhưng phần lớn được chèo bằng tay. Mắt anh quan sát những tòa nhà bên trên. Liệu chúng đã có mặt ở đây để truy tìm anh chưa?
Rồi anh nhìn thấy chúng. Hai tên, An ninh Immari, bước ra khỏi căn nhà trên tầng hai, dưới chân anh. David lùi vào bóng của ban công và theo dõi chúng đi vào căn nhà bên cạnh. Anh còn bao nhiêu thời gian? Năm, có lẽ là mười phút?
Anh quay lại căn nhà và thấy cả gia đình đang co rúm trong căn phòng tạm gọi là phòng khách, mặc dù ở đó cũng kê hai chiếc giường nhỏ. Ông bố bà mẹ kéo hai đứa con một trai một gái ra sau lưng, như thể cái nhìn của David cũng có thể làm đau chúng.
Với chiều cao một mét chín mươi hai, David cao hơn hai người lớn gần hai cái đầu, và thân hình vạm vỡ của anh choán gần hết ô cửa hẹp, chắn mất những tia mặt trời cuối cùng đang lặn xuống. Chắc hẳn đối với họ, anh nhìn như một con quỷ, hoặc một kẻ ngoài hành tinh, một sinh vật hoàn toàn khác lạ.
David tập trung vào người phụ nữ. “Tôi sẽ không làm hại mọi người. Chị nói được tiếng Anh không?”
“Có. Một chút. Tôi bán cá ngoài chợ.”
“Tốt. Tôi cần giúp đỡ. Chuyện rất quan trọng. Một người phụ nữ và hai đứa trẻ đang gặp nguy hiểm. Chị hãy hỏi xem chồng chị có giúp tôi được không.”