Gene Atlantis

Lượt đọc: 881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 80

❊ ❊ ❊

Trại Tuyết Alpha

Địa điểm khoan dò #5

Đông Nam Cực

“Độ sâu là bao nhiêu rồi?” Robert Hunt hỏi kỹ thuật viên máy khoan.

“Sắp được hai nghìn mét rồi, sếp. Có nên dừng lại không?”

“Không. Khoan tiếp đi. Tôi sẽ báo cáo lại. Khi nào đến hai nghìn mét thì báo tôi.” Họ đã chẳng đào được gì ngoài băng suốt độ sâu hơn một cây số rưỡi - cũng hệt như ở bốn địa điểm khoan dò khác.

Robert kéo chặt chiếc áo khoác vào người và đi từ bục khoan dò khổng lồ về căn lều dã chiến của mình. Ông đi qua một nhân viên khác. Ông muốn nói gì đó, nhưng ông không nhớ nổi tên người đó. Hai nhân viên họ giao cho ông đều ít nói; họ không nói gì nhiều về bản thân mình, nhưng họ làm việc chăm chỉ và không rượu chè - đó là điều tốt nhất có thể mong đợi ở những người thợ khoan làm việc trong điều kiện khắc nghiệt như thế này. Chủ thuê ông chắc sắp bỏ cuộc rồi. Hố khoan số năm cũng giống như bốn hố trước đó: toàn là băng. Cả lục địa này là một cục nước đá khổng lồ. Ông nhớ mình đã đọc ở đâu đó rằng Nam Cực chứa chín mươi phần trăm lượng băng trên toàn thế giới và bảy mươi phần trăm lượng nước ngọt. Nếu tập hợp tất cả nước trên thế giới, từ mọi hồ, ao, suối, và thậm chí cả nước trên mây nữa, thì vẫn chưa bằng một nửa lượng nước đóng băng ở Nam Cực. Khi số băng đó tan, thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Mực nước biển sẽ dâng lên hơn sáu mươi mét, nhiều đất nước sẽ sụp đổ - hay đúng hơn là chìm nghỉm - những quốc gia nằm dưới mực nước biển như Indonesia sẽ biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ. Thành phố New York, New Orleans, Los Angeles và phần lớn bang Florida - cũng sẽ biến mất.

Băng dường như là thứ duy nhất Nam Cực có nhiều. Không hiểu họ tìm cái gì ở đây nhỉ? Dầu mỏ là câu trả lời hợp lý nhất. Dù sao Robert cũng là người điều khiển giàn khoan dầu mà. Nhưng đống thiết bị ở đây không thích hợp để khoan dầu. Đường kính lỗ khoan không đúng. Nếu để tìm dầu, họ sẽ cần ống dẫn. Còn những lỗ khoan này lại đủ to để lái cả một cái xe tải qua. Hoặc là hạ một cái xe tải xuống. Ở dưới đó có thể có gì chứ? Khoáng chất ư? Thứ gì đó khoa học, ví dụ như hóa thạch chẳng hạn? Hay là một mánh khóe gì đó để chiếm đất? Nam Cực rộng mênh mông - mười bảy phẩy năm triệu cây số vuông. Nếu nó là một quốc gia, nó sẽ là quốc gia lớn thứ hai trên thế giới. Nam Cực chỉ nhỏ hơn hai mươi ngàn cây số vuông so với Nga, một nơi địa ngục khác mà ông cũng đã đến khoan dò - nhưng gặp may hơn nhiều. Cách đây chừng hai triệu năm, Nam Cực đã từng là một thiên đường xanh tươi. Rất có thể dưới bề mặt nó có một trữ lượng dầu mỏ khổng lồ và ai biết là còn gì nữa...

Sau lưng mình, Robert nghe thấy một tiếng bùm lớn.

Cây cột vươn lên khỏi mặt đất đang quay tít - mũi khoan không gặp phải vật cản gì nữa. Chắc họ đã khoan phải một túi khí. Ông đã đoán trước được điều này - gần đây các đội nghiên cứu đã tìm thấy nhiều hang hốc lớn trong nền băng, có thể là các vịnh ngầm dưới nước khi băng tràn qua các núi non bên dưới.

“Dừng khoan lại!” Robert quát. Người trên bục không nghe thấy ông. Ông đưa tay chặt ngang họng, nhưng anh ta chỉ trố mắt nhìn ông. Ông chộp lấy điện đàm và hét to, “Dừng lại!”

Trên bục, cái ống dài nhô ra khỏi mặt đất đã bắt đầu chao đảo, như một con quay sắp mất thăng bằng.

Robert ném điện đàm xuống và chạy về phía bục. Ông đẩy kỹ thuật viên ra và nhập lệnh để dừng mũi khoan lại.

Ông túm lấy kỹ thuật viên và họ cùng nhau chạy khỏi bục. Họ sắp về đến khu nhà di động thì nghe thấy tiếng cái bục rung lên, sụp xuống và đổ nhào. Cột khoan đã gãy và quay tít trong không khí. Ngay cả từ khoảng cách hơn sáu mươi mét, tiếng động vẫn đinh tai nhức óc, như tiếng động cơ máy bay phản lực đang gào rú với tốc độ cực đại. Cái bục gục xuống tuyết, và mũi khoan lao tới, cắm vào mặt băng như một cơn lốc trên đồng bằng Kansas thuộc Hành lang bão tố [[1]].

Robert và kỹ thuật viên nằm gục mặt xuống, chịu đựng cơn mưa tuyết và mảnh băng giội xuống mình cho tới khi mũi khoan dừng hẳn.

Robert ngắm nhìn quang cảnh. Chủ thuê ông sẽ không hài lòng chút nào. “Đừng động vào cái gì hết,” ông ra lệnh cho người kia.

Trong căn nhà di động, Robert cầm điện đàm lên. “Bounty, Vua Tuyết đây. Tôi muốn báo cáo tình hình.” Robert tự hỏi nên báo cáo chuyện gì. Họ đã không đào phải túi khí. Là một thứ gì đó khác. Mũi khoan lẽ ra đã có thể xuyên thủng bất kỳ thứ đá hoặc đất nào, kể cả đất đã bị đông cứng. Cho dù họ đã khoan phải thứ gì thì nó cũng đã làm bật cả mũi khoan ra. Đó là khả năng duy nhất.

“Rõ, Vua Tuyết. Báo cáo đi.”

Nói ít vẫn hơn. Ông sẽ không đoán mò gì cả. “Chúng tôi đụng phải thứ gì đó,” Robert nói.

Tiến sĩ Martin Grey đang nhìn ra cửa sổ của văn phòng Trụ sở tiền chế khi kỹ thuật viên Immari bước vào. Martin không ngước lên. Có gì đó ở khoảng tuyết trắng vô tận kia khiến ông thấy yên bình.

“Thưa ngài, đội khoan số ba vừa báo cáo. Chúng tôi nghĩ họ đã đào trúng công trình.”

“Lối vào à?”

“Không, thưa ngài.”

Martin đi ngang qua phòng và chỉ vào màn hình khổng lồ cho thấy bản đồ Nam Cực. “Cho tôi biết vị trí.”

[1] Tornado Alley: khu vực hình thành nhiều vòi rồng nhất ở Mỹ.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.