Gene Atlantis

Lượt đọc: 908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 60

❊ ❊ ❊

Dorian Sloane ra lệnh cho tiến sĩ Chang đeo bộ tai nghe của trực thăng vào.

Phía dưới họ, một vụ nổ nữa khiến cả khu liên hợp rung chuyển, làm chiếc trực thăng chao đảo rồi hơi nghiêng ra xa.

Ngay khi tai nghe vừa che kín tai Chang, Dorian lập tức hỏi, “Chuyện quái gì đã xảy ra thế?”

“Quả Chuông, có sự cố gì đó.”

“Bị phá à?”

“Không, hay đúng hơn là tôi không nghĩ thế. Mọi thứ đều bình thường: điện, lượng phóng xạ phát ra. Nhưng nó đã... gặp trục trặc.”

“Không thể thế được.”

“Ngài hiểu cho, chúng tôi vẫn chưa hiểu hết cách vận hành của nó, mà nó thì đã nhiều tuổi lắm rồi, ngài cũng biết đấy, hơn một trăm ngàn năm tuổi, và chúng ta đã sử dụng nó liên tục suốt tám mươi năm nay...”

“Đây không phải vấn đề bảo hành, tiến sĩ. Anh cần tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra...”

Một người khác chen vào. “Thưa ngài, có điện thoại từ cơ sở. Chỉ huy an ninh, ông ta nói là việc khẩn.”

Dorian giật tai nghe ra và chộp lấy cái điện thoại vệ tinh. “Cái gì?”

“Thưa ngài Sloane, chúng ta có một vấn đề khác.”

“Đừng có gọi cho tôi và nói là chúng ta có vấn đề. Rõ ràng là chúng ta có rất nhiều vấn đề. Cho tôi biết đó là vấn đề gì và đừng phí thời gian của tôi nữa.”

“Vâng ạ, tôi xin lỗi...”

“Có việc gì? Nói ngay!”

“Phòng Chuông. Nó đã bị nổ. Chúng tôi nghĩ phóng xạ có thể đã tràn ra.”

Tâm trí Dorian phóng hết tốc lực. Nếu những cái xác hoặc thậm chí chỉ là phóng xạ thôi - đã lọt ra khỏi phòng Chuông thì hắn vẫn còn có thể cứu vãn được Giao thức Toba. Hắn chỉ cần thuyết phục đám người dưới kia là được.

“Thưa ngài?” viên chỉ huy an ninh rụt rè nói. “Tôi sẽ cho bắt đầu quá trình cách ly theo trình tự hoạt động tiêu chuẩn, tôi chỉ muốn xác minh lại là...”

“Không. Chúng ta sẽ không cho cách ly...”

“Nhưng lệnh tôi nhận được...”

“Đã thay đổi. Và tình hình cũng vậy. Chúng ta cần cứu người của mình ra, chỉ huy ạ. Tôi muốn anh tập trung mọi nguồn lực để đưa tất cả mọi người lên tàu và rời xa khu tổ hợp. Và đưa cả những cái xác lên tàu nữa. Gia đình họ có quyền được chôn cất họ tử tế.”

“Nhưng như vậy sẽ xảy ra dịch...”

“Cứ lo việc đưa người lên tàu đi đã. Tôi sẽ lo phần còn lại. Còn nhiều nhân tố mà anh không biết. Hãy gọi cho tôi khi chuyến tàu cuối cùng đã rời đi. Immari là một gia đình. Chúng ta không để ai lại hết. Hiểu không?”

“Vâng, thưa ngài, chúng tôi sẽ không bỏ lại một ai...”

Dorian cúp máy và lại đeo tai nghe lên. Hắn quay sang Dmitry Kozlov, tay sĩ quan An ninh Immari đang ngồi đối diện. “Chase cùng hai quả bom và bọn trẻ thoát ra rồi chứ?”

“Vâng, họ đang trên đường đến bờ biển.”

“Tốt.” Dorian ngẫm nghĩ hồi lâu. Vẫn còn dùng được những cái xác từ Quả Chuông - đó là tin tốt. Nhưng vụ nổ ở khu liên hợp sẽ gây sự chú ý. Nếu thế giới phát hiện ra ở đó có gì... Năm ngàn năm vất vả để bảo vệ bí mật sẽ đi tong, cũng như toàn bộ hội Immari. “Cho máy bay không người lái cất cánh từ Afghanistan. Ngay khi chuyến tàu cuối cùng rời đi, hãy cho nổ tung toàn bộ khu vực đó.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.