Gene Atlantis

Lượt đọc: 908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 76

❊ ❊ ❊

Tu viện Immaru

Khu tự trị Tây Tạng

Kate đặt cuốn nhật ký xuống và cố nhìn xem chuyện gì đang xảy ra ở đằng xa. Nghe như một vụ nổ. Lở đá ư? Hay là động đất? Ở phía sau rặng núi xa nhất, khói bốc lên nền trời, mới đầu còn trắng, rồi chuyển sang đen.

Liệu có phải là bọn Immari đang đi lùng tìm họ không?

Mà nếu đúng là chúng thật thì cô cũng làm gì được? Cô cho David uống liều kháng sinh buổi chiều và tiếp tục đọc to cuốn nhật ký cho anh nghe.

Ngày 5 tháng 8, 1917

Helena và tôi đi dạo dọc theo cầu tàu rải cuội, tận hưởng hơi gió ấm áp từ biển thổi vào và lắng nghe tiếng còi của những con tàu đang tiến vào vịnh rồi thả neo bên bến cảng. Bến cảng bằng gỗ nhìn nhỏ xíu như một đống tăm khi so với núi Gibraltar khổng lồ lởm chởm. Tôi đút tay vào túi, còn nàng quàng tay khoác lấy tay tôi, tựa sát vào tôi và bước theo nhịp chân tôi. Tôi coi đó là dấu hiệu tốt. Từ từ, các ngọn đèn hai bên phố bừng sáng trong khi những người chủ cửa hiệu thức dậy sau giấc ngủ trưa kiểu Tây Ban Nha [[1]] và quay lại để chuẩn bị đón khách ăn tối cùng khách mua hàng.

Mỗi bước đều như một con dao xoáy vào chân tôi, hay ít ra đó cũng là cảm giác của tôi. Tôi cảm thấy mồ hôi đang vã ra trên trán vì cơn đau âm ỉ đó, nhưng tôi không dám giơ tay lên lau vì sợ nàng sẽ buông tay ra.

Helena dừng bước. Nàng đã nhận ra. “Patrick, anh đang đau à?”

“Không, tất nhiên là không rồi.” Tôi đưa tay áo lên chùi trán. “Chỉ là tôi không quen nóng thôi. Vì tôi ở trong nhà suốt ngày với cái quạt trần nên chưa thích nghi được ấy mà. Thêm nữa tôi lại lớn lên ở Tây Virginia.”

Nàng hất đầu về phía ngọn núi. “Trong hang động sẽ mát hơn. Và ở đó còn có khỉ nữa. Anh đã thấy chúng chưa?”

Tôi hỏi có phải nàng đang đùa không, và nàng hứa là không. Tôi nói chúng tôi còn thời gian trước khi bắt đầu bữa tối và để nàng dẫn tôi về phía đó, chủ yếu là vì nàng lại khoác tay tôi, và lúc đó thì tôi sẵn sàng đi bộ đến bất kỳ đâu.

Viên trung sĩ người Anh thân hành đưa chúng tôi đi xem các lồng nhốt khỉ, sâu bên trong Hang Thánh Michael. Giọng chúng tôi âm vang khắp hang. Bọn khỉ này được gọi là khỉ Barbary, và chúng rất giống khỉ macaca, chỉ khác là không có đuôi. Hình như khỉ Barbary ở Gibraltar là loài linh trưởng sống tự do duy nhất ở châu Âu. Tất nhiên là ngoại trừ con người ra, đó là nếu có thể tin vào thuyết tiến hóa, mà tôi thì không chắc là mình tin.

Khi chúng tôi rời đi để đến quán ăn tối, tôi hỏi vì sao nàng lại biết về lũ khỉ.

“Những con bị ốm được đưa đến Bệnh viện Thủy quân Anh Quốc để chữa trị,” nàng đáp.

“Cô đùa à?”

“Thật mà.”

“Có an toàn không? Chữa cho khỉ ngay cạnh người như vậy?”

“Tôi đoán là có. Tôi không tưởng tượng được có loại bệnh nào lại lây từ khỉ sang người được.”

“Tại sao lại phải mất công như thế?”

“Theo truyền thuyết thì chừng nào khỉ macaca còn tồn tại trên Gibraltar thì người Anh sẽ còn làm chủ nơi này.”'

“Dân Anh các cô mê tín thật.”

“Hoặc chúng tôi chỉ muốn chăm sóc những thứ chúng tôi quan tâm mà thôi.”

Chúng tôi bước đi trong im lặng hồi lâu. Tôi tự hỏi nàng coi tôi như một con vật nuôi, hay một người cần được bảo trợ, hay một người nàng mắc nợ vì đã cứu nàng ở bệnh viện.

Tôi đang sắp mất kiểm soát với cơn đau, và không nói một lời, nàng dừng lại, rồi vẫn khoác tay tôi, nàng quay người để chúng tôi đứng đối diện núi trong lúc mặt trời lặn xuống phía bên kia vịnh. “Còn một truyền thuyết khác về núi Gibraltar nữa. Người Hy Lạp nói nó là một cây cột của Hercules, và các hang động bên dưới nó nằm sâu trong lòng đất, dẫn thẳng tới Cánh cổng của Hades.”

“Cổng Địa ngục.”

Nàng tinh nghịch nhướn mày lên. “Anh có nghĩ nó ở dưới đó thật không?”

“Không, tôi không cho là vậy. Tôi dám chắc địa ngục nằm ở cách đây hơn một nghìn cây số, trong một con hào ở Mặt trận phía Tây kia.”

Mặt nàng trở nên nghiêm trang, và nàng nhìn xuống.

Nàng vừa nói đùa, và tôi đã cố tỏ ra dí dỏm, nhưng tôi lại khiến cả hai nhớ đến cuộc chiến. Điều đó đã phá hỏng bầu không khí, và tôi ước gì có thể quay lại giây phút ấy để sửa sai.

Nàng tươi lên một chút và kéo tay tôi. “Dù sao thì tôi cũng mừng là anh đang ở xa nơi đó... và sẽ không phải quay trở lại.”

Tôi mở miệng, nhưng nàng đi tiếp, có lẽ là để ngăn tôi thốt ra một lời ủ ê. “Anh đói chưa?”

Rượu vang được đem ra, và tôi nốc vội hai ly cho dịu cơn đau. Nàng uống nửa ly, có lẽ chỉ để cho phải phép. Tôi những mong nàng sẽ uống thêm - tôi muốn được thấy bộ mặt bên ngoài của nàng tan biến, dù chỉ là trong phút chốc, để tôi có thể thấy nàng đang nghĩ gì, đang cảm thấy gì.

Nhưng thức ăn đã được đem ra, và chúng tôi cùng hít hà rồi nói nhìn chúng mới ngon làm sao.

“Helena, tôi đã định nói với cô một chuyện.” Nghe có vẻ nghiêm trọng quá. Tôi đã muốn tỏ vẻ tự nhiên, để nàng bớt cảnh giác.

Nàng đặt dĩa xuống và nhai miếng thức ăn nhỏ nàng vừa lấy lên, quai hàm gần như không cử động.

Tôi tiếp tục. “Cô đã thật tốt bụng khi cưu mang tôi. Tôi không biết tôi đã nói cảm ơn chưa, nhưng tôi rất cảm kích vì điều đó.”

“Có phiền gì đâu.”

“Phiền nhiều chứ.”

“Tôi thấy không sao cả.”

“Dù thế, tôi vẫn nghĩ tôi nên kiếm chỗ ở riêng vì giờ tôi đã hết thời kỳ... dưỡng bệnh.”

“Có lẽ nên đợi một chút thì tốt hơn. Chân anh có thể không lành hẳn được. Bác sĩ Carlisle nói việc tái chấn thương có thể sẽ xảy ra nếu anh đi lại nhiều hơn.” Nàng đẩy đẩy thức ăn quanh đĩa.

“Tôi không lo về chuyện cái chân. Người ta sẽ bàn tán. Một người đàn ông chưa vợ và một cô gái chưa chồng mà lại ở chung nhà.”

“Lúc nào họ chẳng bàn tán về chuyện gì đó.”

“Tôi không muốn họ bàn tán về cô. Tôi sẽ kiếm chỗ ở và tìm việc làm nữa. Tôi cần phải bắt đầu lo liệu cuộc sống cho mình”

“Sẽ là... hợp lý hơn... nếu anh đợi đến lúc biết mình sẽ làm việc ở đâu, rồi mới bắt đầu sắp xếp chỗ ở.”

“Đúng thế.”

Mặt nàng tươi hơn một chút. “Nhân tiện nói đến chuyện đó, có mấy người muốn nói chuyện với anh về công việc đấy. Bạn của ba tôi.”

Tôi chán nản khi thấy mình không giấu nổi sự giận dữ trong giọng nói. “Cô đã nhờ ông ấy tìm việc cho tôi.”

“Không, tôi hứa với anh đấy. Tôi biết anh sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi làm vậy, mặc dù tôi rất muốn giúp. Ba tôi gọi điện cho tôi cách đây chừng một tuần, và họ rất nóng lòng muốn gặp anh. Tôi cứ trì hoãn mãi vì tôi không biết kế hoạch của anh thế nào.”

“Gặp họ chắc cũng chẳng hại gì,” tôi nói. Đó là sai lầm tệ hại nhất đời tôi.

David nghe thấy tiếng cô đọc, hoặc ai đó đang đọc, trong lúc anh đẩy cửa căn hộ một buồng của họ ra. Allison ngước lên nhìn anh, rồi đến bên cái stereo và nhấn nút dừng.

“Anh về sớm thế.” Cô mỉm cười và bắt đầu rửa tay trong bồn rửa ở bếp.

“Anh không học được.” Anh chỉ về phía cái stereo. “Lại là sách nói à?”

“Ừ, để lúc nấu ăn em đỡ chán.” Cô tắt vòi nước đi.

“Anh có thể nghĩ ra một trò đỡ chán hơn là nấu ăn đấy.” Anh kéo cô lại gần và hôn lên miệng cô.

Cô áp hai bàn tay ướt lên ngực mình và cố thoát ra khỏi vòng tay anh. “Em không thể, thôi nào, ngày mai họ chuyển văn phòng em rồi, em phải có mặt sớm.”

“Ái chà, bà chủ ngân hàng đầu tư đã có văn phòng có cửa sổ rồi cơ à?”

“Còn lâu. Em ở trên tầng 104. Chắc phải hai mươi năm nữa em mới có văn phòng có cửa sổ ở đó. Chắc giờ chỉ là một cái ngăn cạnh nhà vệ sinh thôi.”

“Chính vì thế mà em phải sống hết mình hơn một chút.” Anh bế cô lên và đặt lên giường. Anh hôn cô một lần nữa và lướt hai tay dọc người cô.

Hơi thở cô gấp gáp hơn. “Mấy giờ anh phải lên lớp? Ngày mai có môn gì? Thứ Ba, ngày 11?”

Anh cởi áo len ra. “Không biết, cũng chẳng cần quan tâm.”

[1] Giấc ngủ ngắn sau bữa trưa.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.