Gene Atlantis

Lượt đọc: 874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 67

❊ ❊ ❊

Thính phòng chính

Văn phòng Tập đoàn Immari Ấn Độ

New Delhi, Ấn Độ

Tiếng chuyện gẫu vãn dần trong lúc hai trăm cặp mắt trong thính phòng hướng về phía hắn, chờ nghe lý do họ bị lôi ra khỏi giường vào lúc sáu giờ sáng. Dorian bước ra giữa sân khấu và quan sát đám khán giả. Chủ yếu là các chỉ huy của An ninh Immari. Có vài chục người đến từ các công ty con khác của Immari: Nghiên cứu Immari, Hậu cần Immari, Viễn thông Immari và Đầu tư Immari. Họ sẽ đều có vai trò trong chiến dịch sắp tới. Và còn có cả các đặc vụ Tháp Đồng Hồ nữa.

Tay trưởng đơn vị New Delhi thề là đã xóa sổ tất cả những kẻ có thể gây rắc rối. An ninh Immari cũng giúp một tay trong vụ thanh trừng, và vẫn còn một số chuyên viên phân tích và đặc vụ hiện trường đang bị giam giữ - trong lúc đợi “phán quyết cuối cùng”. Chỉ có tay chỉ huy và nhóm người của An ninh Immari của Dorian biết rõ chi tiết về Giao thức Toba và những việc cần làm. Dorian cần giữ bí mật như vậy, nhưng đồng thời hắn cũng cần trợ giúp rất nhiều từ những người trong phòng này. Vì thế hắn mới phải đọc diễn văn để thuyết phục họ - một việc mà Dorian không quen làm. Hắn chỉ quen ra lệnh và người khác sẽ làm theo ngay. Hắn không phải yêu cầu; hắn chỉ nói một tiếng, và người của hắn không bao giờ thắc mắc gì. Nhưng những người này thì sẽ thắc mắc; họ đã quen với việc phân tích và suy nghĩ độc lập. Không còn thời gian cho chuyện đó nữa.

“Hẳn các bạn đang tự hỏi tại sao mình lại ở đây, vào lúc này, trong căn phòng với bao nhiêu khuôn mặt mới,” Dorian mở đầu. “Nếu bạn đang ở trong phòng này, có nghĩa là bạn đã được chọn. Chọn vào một đơn vị tinh nhuệ, một nhóm làm việc rất đặc biệt, một đội chọn lọc mà Tập đoàn Immari cùng các tổ chức tiền thân của nó đều dồn mọi hy vọng vào. Những điều tôi sắp cho các bạn biết không được phép ra khỏi căn phòng này. Những điều tôi nói ở đây hôm nay các bạn phải đem xuống mồ. Một số điều sẽ rất khó tin. Và một số điều các bạn được yêu cầu làm sẽ còn khó khăn hơn, theo những cách mà các bạn còn chưa hiểu được. Lúc này đây, tôi phải nói rằng tôi không thể cho các bạn tất cả các câu trả lời được. Tôi không thể xoa dịu lương tâm các bạn, ít ra là không phải vào lúc này. Sau khi mọi chuyện kết thúc, các bạn sẽ hiểu. Các bạn sẽ biết mình đã đóng một vai trò tối quan trọng trong lịch sử, và những người khác sẽ biết điều đó. Nhưng các bạn đáng được nhận một vài câu trả lời, một vài lý do cho những điều khủng khiếp mà các bạn sẽ được yêu cầu làm.”

Dorian ngừng lời và đi đi lại lại trên sân khấu, nhìn lướt qua những khuôn mặt.

“Tôi chỉ có thể cho các bạn biết như thế này. Tập đoàn Immari là hậu duệ, là hiện thân thời hiện đại của một bộ tộc đã rời khỏi khu vực này - chúng tôi tin là họ ở đâu đó quanh Ấn Độ, Pakistan, hay thậm chí là từ Tây Tạng - cách đây khoảng mười hai ngàn năm, chỉ ít lâu sau kỷ băng hà cuối cùng, khi lũ lụt làm mực nước biển dâng lên hàng trăm mét, phá hủy mọi khu vực dân cư miền duyên hải. Bộ tộc này có một mục đích: khám phá xuất xứ và lịch sử đích thực của loài người. Họ là những người có đức tin cao cả, và chúng tôi tin rằng họ đã tạo ra tôn giáo trong hành trình tìm kiếm câu trả lời của mình. Nhưng với quãng thời gian đã trôi qua và sự phát triển của nhân loại, một lĩnh vực nghiên cứu mới đã hình thành: khoa học. Và cho đến ngày nay, khoa học vẫn là cốt lõi công việc của chúng ta. Một số người trong các bạn đã được thấy vài phần nhỏ của chiến dịch vĩ đại này: các cuộc khai quật khảo cổ, các dự án nghiên cứu, các thí nghiệm di truyền. Đó là công trình huy hoàng của chúng ta. Nhưng điều chúng ta đã tìm thấy là điều chúng ta không bao giờ có thể tưởng tượng được.

Tôi đã nói gần hết những điều tôi có thể cho các bạn biết nhưng các bạn cần biết điều này: nhiều năm trước đây, chúng ta đã phát hiện ra một mối nguy hiểm rõ rệt và hiện hữu đối với loài người. Một mối đe dọa không thể tin được. Chúng ta đã biết, từ gần một trăm năm nay, là sẽ có ngày chúng ta phải chống lại kẻ thù này. Ngày đó đã đến. Mỗi người trong các bạn là một người lính trong đội quân sẽ chặn đứng ngày tận thế sắp tới này. Hai ngày tiếp theo, và những gì xảy ra sau đó, sẽ rất khó khăn. Tôi không muốn nói đến một cuộc giao tranh nhỏ ở biên giới một đất nước lạc hậu nào đó. Đây sẽ là cuộc chiến cho cả loài người, cho quyền sinh tồn của chúng ta. Chúng ta chỉ có một mục đích duy nhất: sự sống còn của nhân loại.”

Dorian lùi ra giữa sân khấu, để đám cử tọa suy ngẫm về những gì hắn vừa nói. Có nhiều người tỏ vẻ bối rối, nhưng cũng có những người chăm chú lắng nghe, đầu gật gù.

“Nhiều câu hỏi đang hiện ra trong tâm trí các bạn. Tại sao chúng ta không tuyên bố với cả thế giới? Tại sao không nhờ các chính phủ trên thế giới giúp đỡ? Quả thực, tôi mong là chúng ta có thể làm vậy. Nó sẽ giúp lương tâm tôi thanh thản hơn với những điều cần phải làm. Thực vậy, lương tâm các bạn sẽ là một kẻ thù nữa mà các bạn phải chống lại trong những ngày tới. Và một tuyên bố rộng rãi sẽ làm giảm bớt gánh nặng này, gánh nặng của cả thế giới trên vai các bạn - khi chúng ta biết mình không phải là hàng phòng thủ cuối cùng, rằng chúng ta sẽ được giúp đỡ, rằng còn những người khác chống chọi lại với kẻ thù này, rằng chúng ta có thể thất bại. Nhưng chúng ta không được thất bại, cũng như chúng ta không thể tiết lộ chi tiết về mối đe dọa này. Cũng vì lý do đó mà tôi không thể cho các bạn biết mọi chi tiết, tôi không thể ngồi đây viện cớ cho những điều tôi sẽ yêu cầu các bạn phải làm, mặc dù tôi mong là mình có thể. Nếu chúng ta tuyên bố với cả thế giới, nó sẽ dẫn đến sự hoảng hốt, hỗn loạn, và xã hội sẽ sụp đổ đúng lúc chúng ta cần giữ vững.

Có bảy tỉ người trên hành tinh này. Hãy thử tưởng tượng họ đều biết chúng ta sắp bị tuyệt diệt mà xem. Mục đích của chúng ta là cứu những người có thể cứu được. Sẽ không có nhiều lắm, nhưng nếu làm tròn bổn phận, chúng ta sẽ đảm bảo nhân loại vẫn tồn tại. Điều đó phụ thuộc vào chúng ta. Và chúng ta không chỉ đối mặt với mối đe dọa lớn đó. Còn nhiều vật cản khác, nhỏ hơn: chính quyền, truyền thông, các cơ quan tình báo. Chúng ta sẽ không thể đánh bại họ, nhưng chúng ta có thể cầm chân họ đủ lâu để kế hoạch của chúng ta có tác dụng. Và đó là điều chúng ta phải làm, ngay bây giờ. Những túi tài liệu mà người của tôi đang phân phát là nhiệm vụ của các bạn - đội của các bạn, nhiệm vụ, mệnh lệnh. Hành động chúng ta phải làm sẽ rất cực đoan, nhưng tình hình hiện nay cũng cực đoan mà.”

Dorian bạnh vai ra. “Tôi là một người lính. Tôi sinh ra để làm việc này. Tôi đã dành cả đời cho đại nghĩa này. Cha tôi đã hy sinh cho đại nghĩa này. Đại nghĩa của chúng ta. Nhưng tôi biết các bạn không phải là lính. Các bạn đã bị gọi vào quân ngũ. Nhưng tôi sẽ không yêu cầu các bạn làm điều mà các bạn không thể làm được. Như vậy sẽ là tàn nhẫn, mà tôi không phải là kẻ tàn nhẫn. Immari không tàn nhẫn. Nếu bất kỳ lúc nào các bạn cảm thấy mình không thể tham gia vào chiến dịch này, các bạn chỉ việc cho một nhân viên An ninh Immari trong đội riêng của tôi biết. Không có gì phải hổ thẹn cả. Chúng ta đều là những mắt xích trên một sợi xích. Nếu một mắt xích bị đứt, cả sợi xích sẽ đứt và tai họa sẽ nổ ra. Và mục đích của chúng ta chính là như vậy - ngăn chặn tai họa, cho dù nó có thế nào đi chăng nữa. Cảm ơn các bạn, và chúc các bạn may mắn.”

Một nhân viên An ninh Immari đón Dorian khi hắn xuống sân khấu. “Diễn văn hay lắm, thưa sếp.”

“Đừng có kẻ cả. Phải để ý kỹ những người này. Bất kỳ tên nào cũng có thể đánh chìm cả chiến dịch. Đội đặc nhiệm chính sắp đặt đến đâu rồi?”

“Họ đang tập trung ở Trụ sở Tháp Đồng Hồ.”

“Tốt. Cho họ ba mươi phút để thu thập thông tin, rồi cho triệu tập nhóm đó. Còn vụ tàu hỏa thì sao rồi?”

“Chỉ một tiếng nữa là sẽ có danh sách người chết và người sống.”

“Làm nhanh lên. Tôi muốn có nó trước cuộc họp.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.