Nhìn bộ dạng Bắc Mẫu Đại Học như thể lầm gửi gắm nhầm người, Tiểu Bình Thái cười bảo: "Mọi việc cứ để ta lo, sẽ không để ngài phải mổ bụng đâu."
Bắc Mẫu Đại Học lộ vẻ "thôi bỏ đi, ngươi thấy vui là được rồi", lẩm bẩm: "Lão phu không quản nổi chuyện của đám trẻ các ngươi nữa." Dứt lời, lão bực bội dẫn theo đám thủ hạ rời đi, chẳng thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Về phần tại sao Bắc Mẫu Đại Học lại giận dữ, đó là vì trong thời Chiến Quốc Nhật Bản, gạo mang một ý nghĩa đặc biệt. Ngoài việc dùng để nộp niên cống, thu địa tô (hầu hết các trường hợp đều như vậy), thì gạo còn là một loại vật ngang giá chung, xét trên một khía cạnh nào đó còn hơn cả vàng bạc.
Nói cách khác, một mạng người, một cái đầu có thể cân đo đong đếm bằng bao nhiêu gạo. Đám binh lính treo đầu trên thắt lưng đi bán mạng, thứ đổi lại chính là được ăn cơm gạo nhà ngươi từng bữa.
Cho nên thông thường khi vừa khai chiến, đều phải cung cấp cơm gạo cho binh lính như một phần thưởng cho lãnh dân xuất chinh. Nếu không được ăn cơm gạo, động lực bán mạng của họ sẽ giảm sút nghiêm trọng. Dù chưa đến mức gây binh biến, nhưng nếu thua trận thì chắc chắn phải chịu tội. Quả thực treo đầu bán mạng mà không được ăn ngon thì quá đáng thật, nhưng giờ là thời Chiến Quốc, ta - Tiểu Bình Thái - có thể đảm bảo các ngươi ngày nào cũng được ăn no đã là tốt lắm rồi.
Thế là hôm sau, Tiểu Bình Thái dẫn theo đội ngũ hơn hai ngàn người đông đúc hỗn loạn xuôi nam. Chỉ để lại hai trăm người cùng vài chục con ngựa thồ và một ít hộ vệ do một tên Đồng tâm chỉ huy, hẹn ngày hôm sau nữa sẽ mang theo lượng muối lúa nhất định xuôi nam.
Theo ký ức năm ngoái, Tiểu Bình Thái đi chưa đầy ba mươi dặm thì dừng lại ở ngôi làng ven đường đầu tiên. Y mượn đại viện của Địa đầu trong làng, dựng hàng rào bên ngoài, nhóm lửa trại, đem muối ăn quan trọng chất vào kho của Địa đầu, còn các loại lương thực khác thì đặt trên nền đất đã lót ván gỗ, phủ bạt che mưa, thiết lập trạm hậu cần đầu tiên.
Đúng vậy, chính là trưng dụng vô điều kiện sân bãi và kho thóc của nhà Địa đầu. Ngươi đã dâng hiến cả người cho chủ công đi đánh trận, thì chiếm dụng mảnh đất nhà ngươi cũng chẳng phải chuyện gì to tát, đúng không?
Nếu còn dám có ý kiến? Hiện giờ là thời chiến, ngươi có hiểu không? Thời chiến! Chính là lúc đang đánh trận! Mọi thứ đều phải phục tùng cho chiến tranh, kẻ nào không phục tùng thì phải "nhân đạo hủy diệt". Giờ thì hiểu rồi chứ? Chúng ta là sư đoàn nhân nghĩa, không làm chuyện bất nhân đâu, hắc hắc hắc.
Cứ như vậy, dọc đường cố gắng tận dụng các công trình và nhà kho hiện có. Vốn dĩ các ngôi làng thông thường đều nằm dọc theo sông ngòi hoặc đường xá, nên các nhà Địa đầu dọc tuyến đường đều có thể tận dụng hết. Nếu thực sự không có, thì dùng tre nứa, cỏ tranh dựng tạm lều dài. Sau đó cũng dựng hàng rào, đốt lửa trại, bố trí binh lính canh gác, sắp xếp Trận phu vận chuyển. Đảm bảo tính liên tục của các trạm hậu cần.
Sau đó, dọc đường rút ngắn khoảng cách giữa các trạm hậu cần, mỗi trạm để lại nhân lực và tên Đồng tâm quản lý, để mọi người chia thành các đội hai ba mươi người, chuyển vận không ngừng từ trạm này sang trạm khác. Chuyển mô hình vận chuyển lỏng lẻo của Trận phu trước đây thành mô hình tiểu đội luân phiên vận chuyển. Trạm hậu cần càng về sau càng bố trí nhiều nhân thủ hơn để tăng tần suất vận chuyển.
Cứ thế đi đường năm ngày, đến được sông Thiên Long, quận Phong Điền, Viễn Châu. Nhất Sắc Cung Nội đã dẫn theo hơn ba ngàn quân tiên phong Giang Tỳ đến trước từ lâu, hai quân đoàn chủ lực của quân Sơn Nội đã hội hợp. (Chẳng phải ta nói chứ, đoạn đường hơn một trăm cây số này mà đi mất tận năm sáu ngày, tổng cộng bốn ngàn người, chẳng nhanh hơn rùa bò là bao. Tham khảo tốc độ hành quân của biệt động đội Sơn Huyện Xương Cảnh, tất nhiên Sơn Huyện Xương Cảnh là năm ngàn người. Làm gì có thần tốc như quân thỏ của ta, hành quân cưỡng bức một trăm cây số trong một ngày một đêm chứ, quân thỏ đúng là đội quân mạnh nhất thế gian.)
Phía Kim Xuyên huy động quân số một vạn sáu ngàn người, đối đầu với tám ngàn quân của phía Sơn Nội (nếu tính thêm cả Trận phu và đội vận chuyển dọc đường, nhà Sơn Nội cũng là một vạn người chắc chắn, cứ theo tỷ lệ mà tính là biết phía Kim Xuyên kia là hạng gì rồi). Tiểu Bình Thái nhìn từ xa sang quân Kim Xuyên ở bờ đối diện, thầm nghĩ các ngươi mang theo cả sáu bảy ngàn Trận phu tạp dịch, đám người này đánh trận chẳng ra sao, cũng không sợ tự ăn sập kho lương của mình à, binh lực thực chiến chắc chỉ được hơn tám ngàn là cùng. (Tất nhiên binh lực thực sự tham chiến của Sơn Nội cũng chỉ hơn năm ngàn, thôi thì anh cả đừng cười anh hai).
Tiểu Bình Thái nhìn đám binh lính đang ăn cơm đậu lúa mạch vừa thô vừa nhạt mà ai nấy đều chửi bới. May mà Tiểu Bình Thái về số lượng tuyệt đối không bớt xén, tất cả mọi người đều được ăn no bụng, nên cũng không xảy ra chuyện gì.
Có điều, Cương Lương thúc phụ hỏi y sao trong nhà không vận gạo tới, lẽ nào gạo năm ngoái đã tiêu hao hết sạch rồi? Tiểu Bình Thái đáp không mấy ngày nữa sẽ tới.
Gặp Sơn Nội Nghĩa Trị trong Mạc phủ, ông ta cũng hỏi vì sao gạo và các loại thực phẩm khác không được vận tới, binh lính tuy ăn no nhưng không được ăn cơm gạo nên không vui. Tiểu Bình Thái đáp sẽ tới ngay, đảm bảo cung ứng, còn nói đã tốn tiền đi nơi khác mua, lúc này Sơn Nội Nghĩa Trị mới hài lòng.
Tiểu Bình Thái thầm nghĩ, lát nữa đánh trận rồi, các ngươi còn tâm trí đâu mà quản gạo của ta đã tới chưa? Bây giờ chưa đánh trận nên các ngươi mới có nhàn tình nhã thú nghĩ xem cơm gạo đã tới hay chưa. Đợi đánh nhau rồi, hừ! Giữ mạng là nhất, ăn no là nhì, còn hơi sức đâu mà quản ăn cái gì?
Tiểu Bình Thái tạm thời để A Cát lại cho Cương Lương chăm sóc, dặn dò cậu ta không có việc gì thì cứ ngoan ngoãn ngồi trong góc hoặc thu mình phía sau chiến tuyến. Lúc nâng Mã tiêu thì trà trộn vào sau lưng những người nâng Mã tiêu khác, có thể hèn nhát thì cứ hèn nhát. Còn lương thực là của công, không cần tiết kiệm giúp ông ta, cứ thoải mái mà ăn.
Sau đó, một mình Tiểu Bình Thái cưỡi ngựa dọc theo đường lớn, đi lại tuần tra toàn bộ tuyến vận chuyển, thấy đám Đồng tâm rất nghiêm túc vận chuyển theo sự sắp xếp của y, đội vận chuyển dọc đường không ngừng luân chuyển không chút sơ hở. Thủy cổ chúng cũng thường xuyên tuần tra đường sá. Toàn bộ tuyến vận chuyển vận hành rất tốt.
Vội vã quay về phủ Trung Thành, Tiểu Bình Thái cho phép tăng thêm một lượng gạo và muối, đồng thời bắt đầu chế biến gạo rang. Y còn quy định phía kho của phủ Trung Thành cứ cách ba ngày lại bắt đầu vận chuyển Vị tăng, cách ba ngày nữa bắt đầu vận chuyển dưa muối, cách ba ngày nữa vận chuyển một lượng rượu nhỏ, sau đó mới vận chuyển trái cây khô, đường cát vân vân. Đợi sau mười lăm ngày, gạo mua từ bên ngoài cũng bắt đầu dần dần vận tới, thì sẽ thay toàn bộ lương thực hỗn hợp bằng gạo để vận chuyển.
Dặn dò xong, Tiểu Bình Thái lại phóng ngựa quay về Giang Tỳ, bắt đầu huy động hàng trăm người vận chuyển và Trận phu ở khu vực Giang Tỳ, phân chia muối và hải sản khô vận chuyển ra tiền tuyến nhiều lần. Bào ngư, cồi điệp gì đó thì đừng hòng nghĩ tới, chủ yếu là loại như rong biển, tảo bẹ, còn có tôm khô, những thứ này đều có vị mặn tự nhiên, thêm vào canh Vị tăng cũng coi như cải thiện bữa ăn cho đám lính trơn. Ở chỗ đại danh khác thì làm gì có đãi ngộ tốt như vậy.
Đồng thời, y tổ chức ngư dân khu vực Tân Danh đánh bắt thủy hải sản ở vùng gần bờ. Nhật Bản dựa biển thì tốt ở chỗ này, cá ở vùng ven biển rất nhiều, tuy nơi đây không phải ngư trường Bắc Hải Đạo nổi danh thế giới, nhưng vẫn có thể đánh bắt được không ít cá tôm để cung ứng cho đại quân. Dù sao từ xưa đến nay lính tráng đều là hạng bụng bự, chút cá tôm cua này vẫn chưa đủ lấp đầy bụng họ đâu.
Cùng lúc đó, Sơn Nội Nghĩa Trị - người vừa chống đỡ được đợt tấn công của nhà Kim Xuyên - đang vô cùng đau đầu bắt đầu bữa tối trong ngày.