Trảm Tà

Lượt đọc: 538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 383
Đại chiến bùng nổ, sơ hở của Ma Kỵ

❊ ❊ ❊

Trung Châu, hồ Động Đình mênh mông gợn sóng, gần như chiếm cứ một nửa không gian của vùng đất này, quả thực xứng danh thiên hạ đệ nhất hồ.

Suốt hàng ngàn năm qua, màn sắc thái thần bí luôn bao phủ lên hồ nước này vẫn mịt mờ như trong sương khói, những truyền thuyết kỳ lạ về nó cũng xuất hiện hết lớp này đến lớp khác...

Long Quân, Long Nữ, yêu nghiệt thiên hạ đều tụ hội nơi đây.

Từ xưa đã có câu: "Thái Sơn phong thiền, Động Đình phong thần!" Một núi một nước, đứng ngang hàng, bất phân cao thấp.

Bất kể xuân hạ thu đông, bất luận nóng lạnh, văn nhân mặc khách vẫn lưu luyến không rời, quanh quẩn chẳng chịu bước chân đi. Thậm chí có kẻ còn tìm nơi ưng ý bên bờ hồ dựng lều ở lại, với họ, cảnh này nơi này chính là nguồn khơi gợi cảm hứng, lúc thì ngâm thơ đối câu, lúc lại múa bút họa tranh.

Ngoài kẻ đọc sách, còn có đủ hạng người tam giáo cửu lưu ra vào chốn này, ai nấy đều vội vã, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.

Kẻ nào thạo tin đều biết, những người này chính là thợ săn kho báu, tới vì kho của nước Đại Ngu.

Đại Ngu là triều đại trước, bị Hạ Vũ diệt vong. Trận chiến cuối cùng đã xảy ra trên hồ Động Đình, mạt đế Đại Ngu thấy đại thế đã mất, không chịu quy hàng, liền hạ lệnh đục thuyền tự trầm. Chôn cùng với ngài là mười tám chiếc bảo thuyền. Mỗi chiếc đều chở đầy đủ loại trân kỳ dị bảo, giá trị liên thành.

Trải qua hàng trăm năm, kho báu này đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất chốn giang hồ, lưu truyền biết bao bản đồ kho báu. Mỗi lần chúng xuất hiện đều kéo theo cảnh máu chảy thành sông.

Đối với khối tài sản khổng lồ này, vương triều Hạ Vũ cũng vô cùng thèm khát, từng nhiều lần tổ chức quân đội tới tìm kiếm trục vớt, chỉ tiếc đều uổng công vô ích.

Có người nói kho báu đã bị Long Quân đoạt được; cũng có người nói bảo thuyền chìm hồ, vỡ tan thành nhiều mảnh, báu vật bị dòng nước cuốn trôi, có lẽ không còn ở một chỗ nữa; lại có một thuyết khác, rằng bảo vật trên tàu căn bản là chuyện hư cấu, chỉ là vỏ bọc mà thôi, kho tàng thực sự của Đại Ngu sớm đã được cất giấu bí mật, manh mối nằm trong tay hậu duệ triều Đại Ngu. Có được kho báu này, Đại Ngu cũng giữ lại được hy vọng phục quốc...

Thuyết này nghe rất có căn cứ, không phải là chuyện không có căn cứ. Tin tức về hậu duệ Đại Ngu vẫn liên tục xuất hiện, mà vương triều Hạ Vũ cũng luôn treo thưởng hậu hĩnh, quyết phải nhổ cỏ tận gốc.

Mỗi người một ý, nhưng những thợ săn kho báu hướng về hồ Động Đình vẫn tấp nập không dứt, chưa từng ngơi nghỉ.

Thế nhưng dạo gần đây, do quân Man đồn trú biên giới, đối đầu với đại quân của Lý Hằng Uy, chiến sự như dây cung kéo căng, người tìm đến hồ Động Đình đã ít đi phần nào.

Trấn Động Đình vẫn lặng lẽ như xưa, thị trấn cổ kính này đã trải qua bao tang thương, quen nhìn mưa gió. Họ tin chắc rằng có Long Quân gia gia che chở, khói lửa chiến tranh sẽ không lan tới nơi này.

Ngày hôm đó, một tin tức chấn động truyền tới, nói rằng Man Vương Thạch Phá Quân rốt cuộc đã điều binh khiển tướng xong xuôi, không nén nổi nữa mà muốn toàn diện tấn công.

Một trận đại chiến mà vô số người trông ngóng bấy lâu, cuối cùng đã bùng nổ!

---❊ ❖ ❊---

Trần Tam Lang trở về doanh trại vẫn luôn trầm mặc, sắc mặt không mấy tốt đẹp.

Giang Thảo Tề biết tâm tình hắn không tốt, cũng không làm phiền, để mặc hắn lặng lẽ một mình, đợi lúc ăn cơm mới bưng tới một bát canh nóng.

Trần Tam Lang đón lấy, chậm rãi uống. Uống xong, hắn trầm giọng: "Chuyện này phải giải quyết nhanh chóng, không thể kéo dài thêm nữa."

Giang Thảo Tề lộ vẻ cười khổ: "Tam Lang, ta biết ngươi sốt ruột, nhưng vấn đề là chúng ta căn bản không tìm được bọn chúng ở đâu, hoặc là, đợi khi tìm được, chạy tới nơi, bọn chúng đã bỏ chạy rồi."

Tu La Ma Kỵ xuất quỷ nhập thần, cơ động quá mức, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là có thể rút lui trước, quả thực khiến người ta đau đầu.

Trần Tam Lang nói: "Lần đi tới ngôi làng đó, ta lại phát hiện ra vài manh mối."

Giang Thảo Tề tinh thần phấn chấn: "Có phải có sơ hở rồi?"

"Đúng vậy."

Giang Thảo Tề vội vàng ghé lại hỏi: "Sơ hở gì, mau nói nghe thử xem."

Tu La Ma Kỵ không giống đối thủ thông thường, quả thực chẳng phải người, không thể dùng lẽ thường mà suy xét, thế nên khó đối phó, không thể nắm bắt.

"Bọn chúng chỉ xuất thủ vào ban đêm."

Trần Tam Lang chậm rãi nói.

Giang Thảo Tề ngẩn người, lập tức hiểu ra: "Ý ngươi là, ban ngày bọn chúng sẽ bị hạn chế, cũng giống như lũ yêu ma quỷ quái kia, sợ hãi ánh mặt trời?"

"Dù không sợ hãi, cũng chắc chắn bị hạn chế, rất có thể vì vậy mà thực lực giảm mạnh."

Giang Thảo Tề đập đùi cái chát: "Đúng, phải là như vậy. Ban ngày ánh dương thịnh liệt, lũ quỷ quái này sao có thể không bị ảnh hưởng?"

Trần Tam Lang ánh mắt lóe lên tia sáng: "Đã như vậy, vậy ban ngày bọn chúng nhất định phải trốn ở nơi âm u nào đó."

Giang Thảo Tề nghe vậy, ánh mắt cũng sáng rực lên, lẩm bẩm: "Trách không được ban ngày chim ưng cũng không tìm ra mục tiêu, hóa ra là trốn kỹ rồi. Chỉ là, bọn chúng sẽ trốn ở đâu đây?"

Trần Tam Lang kiên định nói: "Chắc chắn là nơi tràn ngập sát khí, ví dụ như bãi tha ma, nghĩa trang chẳng hạn, bọn chúng ẩn nấp trong đó, không hoạt động thì cầu phúc cũng không tìm ra được."

Giang Thảo Tề nói: "Vậy chúng ta lập tức tung người đi tìm, dù sao cũng quanh phủ thành thôi, chỉ cần phái nhiều thám báo ra ngoài, chắc chắn sẽ phát hiện."

Trần Tam Lang lại lắc đầu: "Không được, lần này, chúng ta nhất định phải cẩn thận dè dặt, không được đánh rắn động cỏ, mà phải làÔng trung tróc miết (rọ trong bắt rùa), nếu không cẩn thận kinh động đối phương, thì rất khó tìm lại cơ hội."

Giang Thảo Tề gật đầu, tỏ ý tán đồng, lại hỏi: "Vậy ngươi định làm thế nào?"

"Ta đi tìm một mình, không mang theo người khác."

"Cái gì?"

Giang Thảo Tề suýt chút nữa nhảy dựng lên, lắc đầu như trống bỏi: "Không được, tuyệt đối không được." Ngập ngừng một chút, sắc mặt gấp gáp: "Ngươi là trụ cột của phủ thành, nếu xảy ra sai sót gì, thì làm sao bây giờ?"

Trần Tam Lang nói: "Chính vì như vậy, ta càng phải nghĩa bất dung từ, gánh vác trách nhiệm này."

"Dù sao cũng không được, ta không thể ăn nói với mẹ ngươi và tỷ tỷ ngươi."

Trần Tam Lang cười nói: "Tỷ phu, ngươi cứ yên tâm, ta không chỉ biết võ công, mà còn biết thuật pháp. Tìm Tu La Ma Kỵ, không ai hợp hơn ta."

"Ngươi biết thuật pháp?"

Giang Thảo Tề mở to mắt.

Trần Tam Lang gật đầu: "Tỷ phu, ngươi quên lúc ở Dã Quỷ Lâm năm đó rồi sao?"

Nhắc tới đây, Giang Thảo Tề lập tức nhớ ra. Ngày đó ở Dã Quỷ Lâm, hắn là tù binh, hai tên nha dịch áp giải muốn hạ sát thủ, không ngờ trong rừng lao ra một con thi lang, lợi hại phi thường, xuất quỷ nhập thần. Mấy người bị nhốt trong rừng, đến đường ra cũng không tìm thấy, thậm chí nước tiểu đồng tử cũng không có tác dụng. Mãi đến sau này, chém chết con sói đó, lúc ấy mới vén mây thấy trăng, thoát được một kiếp.

Khi đó, mấy lần thi yêu tập kích đều là Trần Tam Lang phát hiện, cảnh báo trước. Cuối cùng cái chết của yêu lang cũng có chút không rõ ràng, chỉ là lúc ấy không suy nghĩ nhiều.

Bây giờ nghe Trần Tam Lang nói vậy, nghi hoặc trong lòng lập tức bừng tỉnh, hóa ra đều là công lao của người tiểu cữu tử này.

Chỉ là, Trần Tam Lang không phải là kẻ đọc sách sao? Sao lại biết thuật pháp, trở thành tu sĩ, thật khó mà lý giải.

Trần Tam Lang đứng dậy: "Quyết định vậy đi, sự việc khẩn cấp, ta xuất phát ngay đây."

Nói rồi, đi thẳng tới dắt ngựa, leo lên, một mình rời khỏi doanh trại.

Giang Thảo Tề nhìn theo bóng lưng hắn, tự nhiên, không nói thêm gì nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:165
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.