Một Ngày Khác

Một Ngày Khác

Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Tôi dõi theo khi chiếc xe của anh tiến vào bãi đỗ. Tôi nhìn anh bước ra khỏi xe. Bóng hình tôi lọt vào khóe mắt anh, dần dần tới giữa tầm mắt... nhưng anh đâu có chờ mong tôi. Anh đi thẳng vào trường mà không hay biết tôi đang ở ngay đây. Tôi có thể gọi anh, nhưng anh chẳng thích thế. Anh bảo đó là điều mấy cô nàng lụy tình thường làm, lúc nào cũng kêu to tên bạn trai mình thôi.

Cổng trường mở ra rồi đóng lại và anh chẳng nhận ra tôi ở bên kia. Tôi đứng đó, tự hỏi vì sao trong tôi toàn hình ảnh của anh, trong khi anh thì hoàn toàn ngược lại.

Tôi yêu anh nhưng cũng ghét anh bởi tôi biết mình thuộc về anh.

Tôi băn khoăn liệu chuyện tối qua có phải lý do anh lờ tôi đi hay không? Phải chăng trận cãi vã vẫn còn dư âm? Cũng như bao lần cãi vã khác, toàn là về những thứ ngớ ngẩn, và ẩn chứa vài thứ không ngớ ngẩn khác. Tôi chỉ hỏi anh có muốn tới dự bữa tiệc của Steve vào thứ Bảy không. Chỉ có vậy. Và anh hỏi tôi tại sao mới tối Chủ nhật, tôi đã hỏi anh về thứ Bảy. Anh bảo tôi lúc nào cũng ép buộc anh, như thể anh sẽ không muốn ở bên tôi nếu tôi không yêu cầu trước hàng tháng vậy. Tôi nói đó không phải lỗi của tôi, mà do anh sợ những kế hoạch, sợ tìm hiểu điều gì sắp xảy đến.

Sai lầm. Nói anh sợ là một sai lầm lớn. Đó hẳn là từ duy nhất mà anh nghe thấy.

“Em không biết mình đang nói cái gì đâu”, anh nói.

“Em đang nói về bữa tiệc ở nhà Steve vào thứ Bảy”, tôi đáp, giọng trở nên quá khó chịu đối với cả hai. “Chỉ có thế thôi.”

Nhưng sự việc đâu chỉ có thế. Justin yêu và ghét tôi nhiều như tôi yêu và ghét anh vậy. Tôi hiểu điều này. Mỗi chúng ta đều có những điểm nhạy cảm riêng và ta không nên chạm vào chúng. Nhưng đôi khi chúng ta cũng hết cách. Dù chúng ta hiểu nhau, song không bao giờ là đủ.

Tôi đang yêu một người sợ tương lai. Và tôi như một con ngốc khi cứ nhắc tới điều này mãi.

Tôi đi theo anh. Tất nhiên rồi. Chỉ có một cô nàng lụy tình mới nổi điên với bạn trai bởi vì anh ta không nhìn thấy mình ở bãi đỗ xe.

Trong khi đi về phía tủ đồ của anh, tôi tự hỏi mình sẽ gặp Justin nào đây? Chắc không phải Justin Đáng Yêu đâu, bởi Justin Đáng Yêu hiếm khi có mặt ở trường. Mong sao đấy không phải là Justin Cáu Kỉnh, bởi vì tôi đâu có làm gì sai tới mức ấy, tôi không nghĩ vậy đâu. Tôi hi vọng là Justin Điềm Tĩnh, bởi vì tôi thích Justin đó. Khi ở bên anh ấy, chúng tôi đều giữ được bình tĩnh.

Tôi đứng đó trong khi anh lấy sách ra khỏi tủ. Tôi nhìn vào sau gáy anh bởi vì tôi yêu nơi ấy. Ở nơi ấy có gì đó đầy nhục cảm, có gì đó khiến tôi muốn vươn đầu tới và hôn lên nó.

Cuối cùng, anh nhìn tôi. Tôi không thể hiểu vẻ mặt anh, không thể hiểu ngay lập tức. Như thể anh đang dò xét tôi, đồng thời tôi cũng đang dò xét anh. Tôi nghĩ có lẽ đây là tín hiệu tốt, bởi vì có thể đó nghĩa là anh đang lo lắng cho tôi. Hoặc giả đây là tín hiệu xấu, bởi anh không biết tại sao tôi ở đây.

“Chào!”, anh nói.

“Chào!”, tôi đáp.

Có gì đó thực sự mãnh liệt trong cách anh nhìn tôi. Tôi chắc anh đang tìm lỗi sai nào đó. Anh luôn luôn tìm ra chúng.

Nhưng anh không nói gì. Lạ thật. Và, còn lạ hơn khi anh hỏi tôi: “Em ổn chứ?”.

Chắc trông tôi thê thảm lắm nên anh mới hỏi thế.

“Tất nhiên rồi”, tôi đáp. Bởi vì tôi không biết nên trả lời thế nào. Câu trả lời thật phải là: Em không thấy ổn chút nào. Nhưng đây không phải điều nên nói với anh. Tôi biết rõ.

Nguy hiểm! Nếu đây là cái bẫy, tôi không thích thú gì đâu. Nếu đây là sự trả đũa cho điều tôi đã nói tối qua, tôi muốn nó chấm dứt luôn đi.

“Anh giận em à?”, tôi hỏi mà không chắc mình có muốn biết câu trả lời không.

Và anh thì: “Không. Anh không hề giận em”.

Nói dối.

Khi giữa chúng tôi có vấn đề, tôi luôn là người phát hiện ra. Tôi lo lắng thay cho cả hai. Nhưng sao tôi có thể nhắc tới nó thường xuyên được, bởi vì làm thế giống như tôi đang khoe khoang rằng mình hiểu điều gì đang xảy ra, còn anh thì không.

Bấp bênh thật. Tôi có nên hỏi về chuyện tối qua không? Hay tôi giả vờ chẳng có gì xảy ra, rằng nó chưa bao giờ xảy ra?

“Anh vẫn muốn ăn trưa hôm nay chứ?”, tôi hỏi. Chỉ sau khi đặt câu hỏi, tôi mới nhận ra mình lại đang cố lên kế hoạch rồi. Đáng ra tôi phải biết rút kinh nghiệm nhưng tôi chưa bao giờ làm được điều đó.

Dẫu sao đi nữa, chắc tôi thuộc tuýp lụy tình thật.

“Hẳn rồi”, Justin nói. “Bữa trưa sẽ tuyệt lắm đây.”

Vớ vẩn. Anh đang đùa bỡn tôi. Hẳn vậy.

“Không có gì đâu”, anh nói thêm.

Tôi nhìn anh, nghe có vẻ thành thật. Chắc tôi đã sai khi nghĩ đến trường hợp tệ nhất. Và chắc tôi vừa cố khiến anh thấy ngớ ngẩn bằng cách tỏ ra thật bất ngờ.

Tôi nắm lấy tay anh. Nếu anh muốn bỏ qua chuyện tối qua, tôi cũng thế. Đây là điều chúng tôi vẫn làm. Khi những cuộc cãi vã ngốc nghếch qua đi, chúng tôi lại bên nhau.

“Em vui vì anh không giận em”, tôi nói. “Em chỉ muốn mọi thứ đều ổn thôi.”

Anh biết tôi yêu anh. Tôi biết anh yêu tôi. Đấy chưa bao giờ là câu hỏi. Câu hỏi luôn luôn là chúng tôi phải đối xử với tình yêu ấy như thế nào.

Hết giờ. Chuông reo. Tôi phải tự nhắc bản thân rằng trường học không sinh ra chỉ để chúng tôi có chỗ ở bên nhau.

“Anh sẽ gặp em sau”, anh nói.

Tôi bám víu lấy nó. Đó là điều duy nhất giúp tôi vượt qua được khoảng trống tiếp sau.

Tôi từng xem một show truyền hình có một bà nội trợ đã cư xử kiểu như: “Anh ta là mớ rác rưởi nhưng đấy là mớ rác rưởi của tôi”, và tôi nghĩ: Trời, chết tiệt, tôi không nên “áp” nó vào mình như vậy, nhưng tôi đang làm thế, vậy thì sao nào? Tình yêu là thế - dẫu thấy anh ta là một mớ rắc rối mà vẫn yêu, bởi vì bạn biết mình cũng là một mớ rắc rối, thậm chí còn tệ hơn.

Trong lần hẹn đầu chưa được một tiếng, Justin đã đưa ra lời cảnh báo.

“Anh cảnh báo em! Anh bất ổn lắm!”, anh nói trong bữa tối ở nhà hàng TGI Fridays. “Hoàn toàn bất ổn!”

“Anh có cảnh báo tất cả các cô gái khác không?”, tôi tình tứ đáp.

Nhưng điều tôi nhận lại không phải là sự đẩy đưa, tán tỉnh. Đó là sự thật.

“Không”, anh nói. “Anh không thế.”

Đây là cách anh cho tôi biết mình là người anh quan tâm. Ngay từ lúc bắt đầu.

Anh đã không định nói vậy với tôi. Nhưng rồi chuyện là thế đó.

Ngay cả khi anh đã quên nhiều chi tiết trong buổi hẹn đầu, anh không bao giờ quên những gì mình nói.

Anh đã cảnh báo em! Anh sẽ hét lên với tôi vào những đêm khi sự tình thực sự tồi tệ, rắc rối. Em đừng nói anh đã không cảnh báo em!

Đôi khi điều này chỉ khiến tôi ôm anh chặt hơn.

Đôi khi tôi đã mặc kệ, cảm thấy thật thê thảm khi mình chẳng thể làm gì.

Thời điểm duy nhất chúng tôi tranh thủ gặp nhau được là giữa tiết đầu và tiết hai, nên tôi tìm anh lúc đó. Chúng tôi chỉ có một phút bên nhau, đôi khi còn ngắn ngủi hơn, nhưng tôi luôn thấy biết ơn. Như là tôi đang điểm danh vậy. Tình yêu? Ở ngay đây! Thậm chí cả khi chúng tôi thấy mệt mỏi (gần như lúc nào cũng thế) hay chẳng có mấy chuyện để nói, tôi biết anh cũng sẽ không phớt lờ tôi.

Hôm nay tôi mỉm cười, bởi vì sau tất cả, buổi sáng nay khá vui. Và anh lại nở nụ cười với tôi.

Toàn những tín hiệu tốt. Tôi luôn luôn kiếm tìm những tín hiệu tốt.

•••

Tôi sang lớp của Justin ngay sau khi tiết học thứ tư kết thúc, nhưng anh không đợi tôi ở đó. Vì vậy, tôi đi tới quán tự phục vụ nơi chúng tôi thường ngồi. Nhưng anh cũng không ở đó. Tôi hỏi Rebecca có trông thấy anh không. Cô ấy trả lời không và chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên lắm về chuyện tôi đang tìm kiếm. Tôi lờ vụ này đi và kiểm tra chỗ tủ đồ của mình. Anh không ở đó. Tôi bắt đầu nghĩ rằng anh đã quên hoặc đang đùa bỡn tôi. Tôi bèn đi kiểm tra chỗ tủ đồ của anh, mặc dù đi tới đó xa tương đương với tới quán ăn. Anh chẳng bao giờ ở đó trước bữa trưa. Nhưng tôi đoán hôm nay thì khác, bởi vì anh kia rồi.

Tôi thật hạnh phúc khi thấy anh nhưng cũng mệt lử. Vừa rồi tôi cứ như con thoi vậy. Anh trông tệ hơn tôi tưởng, cứ nhìn đăm chiêu vào cái tủ như thể đó là ô cửa sổ. Với một số người, thế có nghĩa là đang mơ màng. Nhưng Justin đâu có mơ màng. Khi anh đang phiêu du ở một phương trời khác, là anh đang ở đó thật.

Và giờ anh quay về rồi. Ngay khi tôi tới.

“Chào!”, anh nói.

“Chào!”, tôi đáp.

Tôi thấy đói nhưng chưa tới mức cồn cào. Điều quan trọng nhất đối với chúng tôi là được ở cùng một nơi. Ở bất kì nơi nào cũng được.

Anh cất hết sách của mình vào tủ, như thể đã xong nhiệm vụ học hành trong ngày. Mong sao không có gì bất ổn. Mong sao anh không bỏ cuộc. Nếu tôi bị kẹt cứng ở đây, tôi muốn anh cũng mắc kẹt theo.

Anh đứng dậy và nắm lấy cánh tay tôi. Dịu dàng thật. Dịu dàng quá đi mất. Đây là cách tôi làm với anh, đâu phải cách anh làm với tôi. Tôi vừa thích, vừa không thích.

“Mình đi đâu đó nhé!”, anh nói. “Em muốn đi đâu?”

Lại nữa, tôi nghĩ hẳn phải có một đáp án đúng cho câu hỏi này và nếu tôi trả bài sai, tôi sẽ làm hỏng tất cả. Anh muốn điều gì đó ở tôi nhưng tôi không rõ nó là gì.

“Em không biết”, tôi nói với anh.

Anh rút tay ra và tôi nghĩ, chà, sai rồi. Nhưng rồi anh nắm lấy bàn tay tôi.

“Đi nào!”, anh nói.

Như đang có dòng điện xẹt qua mắt anh. Năng lượng. Ánh sáng.

Anh đóng tủ lại và kéo tôi đi. Tôi không hiểu. Chúng tôi tay trong tay bước đi dọc hành lang gần như vắng bóng người. Chúng tôi chưa bao giờ làm như vậy. Anh cười toe toét và chúng tôi rảo bước nhanh hơn. Như thể chúng tôi là hai đứa trẻ trong giờ ra chơi vậy. Chạy, thực sự chạy băng băng dọc hành lang. Mọi người nhìn chúng tôi như hai kẻ chập mạch. Kể cũng lố thật. Anh nhanh chóng kéo cả hai đến trước tủ đồ của tôi và bảo tôi cũng cất hết sách vào đó. Tôi không hiểu nhưng vẫn làm theo. Anh đang rất phấn chấn và tôi chẳng muốn làm anh mất hứng.

Khi cửa tủ đóng vào, chúng tôi lại tiếp tục hành trình. Qua cửa ra vào. Đơn giản vậy đó. Cúp cua luôn. Chúng tôi cứ mãi nói về chuyện hai đứa muốn bỏ đi như thế nào và lần này thì làm thật. Tôi đoán anh sẽ đưa tôi đi ăn pizza hoặc thứ gì đó. Chắc sẽ dây dưa tới tiết thứ năm. Chúng tôi vào trong ô tô của anh và tôi thậm chí chẳng muốn hỏi xem chúng tôi sẽ làm gì. Tôi chỉ muốn để anh làm gì thì làm.

Anh quay sang hỏi: “Em muốn đi đâu? Nói thật với anh, em thích tới nơi nào?”.

Lạ thật. Anh hỏi như thể tôi là người biết đáp án đúng.

Tôi thực sự mong sao đây không phải chiêu trò gì. Tôi thực sự mong rằng mình sẽ không hối hận vì điều này.

Tôi nói ra ý tưởng đầu tiên lóe lên trong đầu.

“Em muốn ra biển! Em muốn anh đưa em ra biển!”

Tôi tưởng anh sẽ phá lên cười và bảo thực ra ý anh muốn chúng tôi về nhà anh, trong khi bố mẹ anh đi vắng, rồi làm tình và xem tivi suốt buổi chiều. Hoặc anh đang cố chứng minh việc không lên kế hoạch để chứng tỏ rằng tôi thích tự phát hơn. Hoặc anh sẽ bảo tôi cứ tận hưởng khi ở bãi biển trong lúc anh đi ăn trưa. Đó đều là những khả năng có thể xảy ra, và đều cùng lúc hiện ra trong đầu tôi.

Điều duy nhất tôi không trông đợi là với anh thì ra biển là ý hay.

“Được”, anh vừa nói vừa phóng xe ra khỏi bãi đỗ. Tôi vẫn nghĩ anh đang đùa nhưng rồi anh hỏi tôi đi đường nào ra đó thì tiện nhất. Tôi chỉ cho anh những con đường cao tốc nên đi. Nếu đã ra biển thì chúng tôi nên tới nơi gia đình tôi thường hay tới vào mùa hè.

Khi anh đánh vô lăng, tôi có thể thấy anh đang thích thú. Lẽ ra điều này phải khiến tôi thấy thư thái nhưng tôi lại thấy bất an. Kiểu của Justin là sẽ đưa tôi tới một nơi thật hay ho chỉ để đánh bại tôi, rồi vênh váo về điều này hoặc để tôi đứng ngây ra đó. Tôi không thực sự cho rằng nó sẽ xảy ra. Nhưng biết đâu đấy... có thể như một cách chứng tỏ cho tôi thấy anh cũng biết lên kế hoạch hay anh không sợ tương lai như tôi đã nhận xét.

Tôi tự nhủ: Em điên rồi, Rhiannon. Đấy là điều anh vẫn nói với tôi suốt. Đa phần là anh đúng.

Tôi nghĩ: Cứ tận hưởng đi. Bởi vì chúng tôi đâu có ở trường. Chúng tôi đang bên nhau.

Anh bật đài và bảo tôi chọn kênh. Hả? Xe của anh, đài của anh... Đã bao nhiêu lần tôi nghe anh nói thế rồi? Nhưng lời đề nghị của anh có vẻ thật nên tôi chuyển từ kênh này sang kênh khác, cố tìm ra thứ gì đó thu hút được anh. Khi tôi dừng lại quá lâu ở bài hát tôi thích, anh nói: “Sao không chọn kênh đó?”, tôi liền nghĩ: Vì anh ghét nó mà. Nhưng tôi không nói ra. Tôi để bài hát tiếp tục vang lên, và đợi anh giễu cợt rằng giọng cô ca sĩ nghe như đang đến tháng ấy.

Thay vào đó, anh bắt đầu hát theo.

Không tin nổi. Justin chưa từng hát theo bài nào. Anh sẽ gào lên với cái đài. Anh sẽ đốp lại bất kể điều gì người ta nói trên đài. Có lúc anh cũng nhịp nhịp theo trên chiếc vô lăng. Nhưng không hát.

Tôi tự hỏi liệu anh có đang phê thuốc không. Nhưng tôi từng thấy cảnh anh phê thuốc rồi, nó không giống thế này.

“Cái gì đang nhập vào anh thế?”, tôi hỏi.

“Âm nhạc”, anh đáp.

“Hả?”

“Thật đấy.”

Anh không nói đùa. Anh không cười thầm tôi trong bụng. Tôi đang nhìn anh và tôi có thể thấy điều này. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng không phải thế này.

Tôi quyết định phải thử xem mình có thể đẩy nó đi xa tới đâu. Bởi vì đấy là điều một cô nàng lụy tình vẫn làm.

“Vậy thì...”, tôi nói. Tôi chuyển kênh cho tới khi tìm ra bài Justin không thích nhất.

Nó đây rồi. Của ca sĩ Kelly Clarkson. Đang hát tới đoạn: Điều không thể giết chết bạn sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn.

Tôi vặn tiếng to lên. Trong đẩu mình, tôi đang thách anh hát theo.

Ngạc nhiên chưa?

Chúng tôi đang bắt nhịp. Tôi không hiểu làm thế nào anh thuộc được lời. Nhưng tôi không hỏi. Tôi đang hát hết mình, chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể yêu bài hát này như bây giờ, bởi vì nó khiến cho mọi thứ đều ổn. Nó khiến chúng tôi thấy ổn. Tôi không muốn nghĩ về bất kì điều gì khác. Tôi muốn chúng tôi cùng thả hồn vào bài hát. Bởi vì đây là điều chúng tôi chưa từng làm, và nó thật tuyệt.

Khi hết bài, tôi hạ cửa kính xuống. Tôi muốn cảm nhận làn gió lùa vào mái tóc mình. Chẳng nói chẳng rằng, Justin hạ tất cả cửa kính xuống và chúng tôi như đang ở trong một hang gió, như đang ngồi xe trượt tốc độ cao ở công viên, dù cho thực ra đây chỉ là một chiếc ô tô chạy trên đường cao tốc. Trông anh thật hạnh phúc. Nó khiến tôi chợt nhận ra mình hiếm khi thấy anh hạnh phúc, niềm hạnh phúc khi trong đầu bạn không có cảm giác gì khác ngoài hạnh phúc. Anh thường thấy sợ khi bộc lộ cảm xúc ấy, như sợ nó bị cướp đi bất kể lúc nào.

Anh nắm lấy tay tôi và bắt đầu hỏi han. Những câu hỏi riêng tư.

Bắt đầu với “Bố mẹ em dạo này thế nào?”

“Ừ thì... Em không biết nữa”, tôi nói với anh. Trước đây, anh chưa từng quan tâm tới bố mẹ tôi. Tôi hiểu rằng anh muốn được họ quý mến nhưng bởi vì anh không chắc lắm nên vờ như điều đó không quan trọng. “Ý em là, anh biết đấy. Mẹ cố gắng giữ cho mọi thứ đều ổn thỏa mà không phải thực sự đụng tay vào. Bố em đôi khi cũng thú vị lắm nhưng bố không phải người vui tính nhất thế giới. Càng lớn tuổi, bố càng thờ ơ hơn với mọi thứ.”

“Thế chị Liza ở trường đại học thì sao?”

Khi hỏi câu này, dường như anh đang tự hào rằng mình nhớ được tên chị gái tôi. Có vẻ Justin hơn rồi đấy.

“Em không biết”, tôi nói với anh. “Anh biết bọn em giống như đang trong hiệp định ngừng bắn hơn là bạn bè thân thiết mà. Em không rõ mình có nhớ chị nhiều lắm không, mặc dù có chị ở bên cạnh thì thoải mái hơn, bởi vì hai người hơn một người mà, anh nhỉ? Chị chưa hề gọi về nhà. Ngay cả khi mẹ gọi cho chị, chị vẫn không gọi lại. Em không trách chị. Chị hẳn đang có việc gì đó nên làm hơn. Mà thực ra, em vẫn biết chị đã đi là sẽ không trở lại. Vì thế, em không cảm thấy sốc hay gì đó tương tự.”

Trong khi kể lể, tôi nhận ra mình đang trở nên mạnh dạn hơn, cứ huyên thuyên về những chuyện xảy ra sau khi tan học. Nhưng Justin không có vẻ khó chịu với điều này. Thay vào đó, anh hỏi tôi chuyện học hành năm nay có khác năm ngoái lắm không. Một câu hỏi kì quặc, giống như điều bà tôi sẽ hỏi, chứ không phải bạn trai của tôi.

Tôi thăm dò thận trọng.

“Em không biết. Học hành vẫn là chuyện chán òm. Điều này không khác được. Nhưng, anh biết đấy, trong khi em không muốn phải đi học nữa, em cũng thấy lo lắng về những gì sẽ xảy đến tiếp theo. Không phải vì em đã lên kế hoạch. Không đâu. Em biết anh nghĩ em có kế hoạch cho mọi thứ, nhưng nếu anh thực sự chứng kiến những gì em đã làm để tự chuẩn bị cho cuộc sống sau khi rời trường phổ thông, anh chỉ thấy một khoảng trống mênh mông thôi. Em cũng chưa sẵn sàng như mọi người khác.”

Im đi, im đi, im đi, tôi tự nhắc mình. Tại sao mày lại khơi ra chứ?

Nhưng chắc là tôi có lý do. Có lẽ tôi khơi ra để xem anh sẽ làm gì. Anh toàn thử tôi, song tôi cũng chẳng phải kẻ vô tội trong chuyện này.

“Anh nghĩ sao?”, tôi hỏi.

Và anh trả lời: “Thật ra, anh chỉ biết ngày nào hay ngày đó thôi”.

Tôi biết mà. Nhưng tôi thấy cảm kích hơn khi nó được giãi bày theo cách này, bằng việc xác nhận rằng chúng tôi ở cùng một phe. Tôi đợi anh nói thêm, để mổ xẻ lại cuộc cãi vã tối qua. Nhưng anh cho qua chuyện đó. Tôi trân trọng điều này.

Đã hơn một năm, và ít ra cũng cả trăm lần tôi tự nhủ rằng: Nó đây rồi... Sự khởi đầu mới đây rồi. Sang một trang mới, mà cứ xem như chúng tôi không còn ở trong cùng câu chuyện nữa. Đôi khi tôi đã đúng. Nhưng chưa tới mức tôi muốn.

Phải thực tế. Tôi sẽ không để bản thân cho rằng mọi thứ đột nhiên tốt hơn. Tôi sẽ không để bản thân cho rằng chúng tôi, bằng một cách nào đó, đã thoát khỏi tình trạng mèo lại hoàn mèo. Nhưng đồng thời, tôi sẽ không phủ nhận những gì đang diễn ra. Tôi sẽ không phủ nhận niềm hạnh phúc này. Bởi vì nếu cảm thấy hạnh phúc là thật, chuyện nó là thật hay giả hầu như chẳng mấy quan trọng nữa.

Thay vì tìm đường bằng điện thoại, anh nhờ tôi làm điều đó. Tôi cau mặt và bảo anh ra khỏi đường cao tốc sớm trước một ngã rẽ. Nhưng khi tôi nhận ra điều này, anh không hề có biểu hiện bất thường, anh chỉ quay lại đường cao tốc và đi thêm một đoạn. Bây giờ tôi không còn băn khoăn liệu anh có đang phê thuốc không. Tôi đang tự hỏi liệu anh có đang dùng thuốc chữa bệnhkhông. Nếu đúng thì thuốc hiệu nghiệm nhanh ghê.

Tôi không nói gì. Tôi không muốn gặp xui xẻo.

“Lẽ ra em nên ở lớp tiếng Anh”, tôi nói trong khi chúng tôi ngoặt vào lối rẽ cuối trước khi ra biển.

“Anh nên ở trong lớp Sinh học”, Justin nói.

Nhưng điều này quan trọng hơn. Tôi có thể làm bù bài tập của mình nhưng tôi không thể sống bù cho cuộc đời mình.

“Hãy cứ tận hưởng đã nhé!”, anh nói.

“Vâng!”, tôi đáp. “Em thích thế. Em từng nghĩ bao nhiêu lần về việc bỏ trốn. Thật thú vị khi thực sự làm được. Trong một ngày. Thật thích làm sao khi được ở bên kia cửa sổ. Em làm chuyện này chưa đủ.”

Chắc đây mới là điều chúng tôi vẫn cần. Tách biệt khỏi tất cả, và ở gần bên nhau.

Có gì đó đang vào guồng... Tôi có thể cảm thấy nó đang chạy trơn tru.

Kỉ niệm. Đây là bãi biển gia đình tôi tới vào những ngày ngôi nhà quá nóng bức hoặc cha mẹ thấy chán khi phải ở một chỗ mãi. Khi tới đây, sẽ có những gia đình khác ở quanh chúng tôi. Tôi thích hình dung rằng những tấm chăn của gia đình tôi là một ngôi nhà và một số lượng chăn nhất định sẽ tạo nên một thị trấn. Tôi chắc chắn có mấy đứa bé lần nào tôi cũng gặp, dù cha mẹ chúng luôn đưa chúng tới đây nhưng bây giờ tôi chẳng thể nhớ mặt đứa nào. Tôi chỉ nhớ được gia đình mình: Mẹ luôn nghỉ dưới ô, vì không muốn bị cháy nắng hay bị quan sát; chị lấy ra một cuốn sách và chúi đầu vào đó suốt buổi; bố thì tán chuyện với những ông bố khác về thể thao và chứng khoán. Khi thấy nóng quá, bố chạy đua với tôi thẳng tới chỗ nguồn nước và hỏi tôi thích làm loại cá nào. Tôi biết đáp án đúng là cá chuồn, bởi vì nếu tôi nói thế, bố sẽ tóm tôi vào trong vòng tay và ném tôi lên không trung.

Tôi không biết tại sao mình chưa từng đưa Justin tới đây. Hè năm ngoái, chúng tôi ở nhà đợi cha mẹ anh đi vắng để có thể tha hồ làm những chuyện riêng tư. Đôi khi chúng tôi gọi điện loanh quanh xem bạn bè đang làm gì và khi cha mẹ anh về nhà, chúng tôi đã sang nhà khác, hoặc nhậu nhẹt hoặc xem tivi hoặc chơi điện tử hoặc trộn lẫn cả ba.

Thật tuyệt, vì đấy không phải trường học và chúng tôi được ở bên nhau. Nhưng nó chẳng đưa chúng tôi tới được bến bờ nào.

Tôi vứt đôi giày lại trong xe, như tôi vẫn làm hồi bé. Mấy bước đầu khi còn ở bãi đỗ vẫn thấy chân ngượng và đau, nhưng cát đây rồi và mọi chuyện đều ổn cả. Bãi biển không một bóng người và mặc dù tôi không nghĩ ở đây sẽ đông, điều này vẫn thật bất ngờ, giống như chúng tôi bắt quả tang bãi biển đang ngủ trưa vậy.

Tôi không thể kìm nén nổi. Tôi chạy thẳng ra bãi biển, xoay vòng vòng. Của tôi, tôi nghĩ. Bãi biển là của tôi. Thời gian là của tôi. Justin là của tôi. Không ai... không cái gì... cản trở được. Tôi gọi anh, giọng như vẫn đang hát theo một ca khúc.

Anh nhìn tôi một lát và tôi nghĩ, ôi không, đến đoạn anh bảo tôi trông như con ngốc rồi. Nhưng rồi anh chạy tới bên tôi, ôm chặt tôi rồi nhún nhảy quanh tôi. Anh đã nghe thấy ca khúc, và giờ đây chúng tôi đang nhảy. Chúng tôi cười vang và chạy đua vào làn nước. Khi tới đó, chúng tôi chơi té nước, cảm nhận dòng nước dập dềnh dưới chân. Tôi mò vỏ sò và Justin hùa theo, tìm những màu sẽ thay đổi khi khô, tìm cả thủy tinh biển[1] và vỏ ốc xoắn. Cảm giác mà dòng nước mang đến thật tuyệt, việc đứng vững cũng thật tuyệt, vì cả đại dương đang lôi kéo và tôi vẫn có đủ sức mạnh để trụ lại chỗ này.

Khuôn mặt Justin hoàn toàn thả lỏng. Cơ thể anh hoàn toàn thư giãn. Tôi chưa từng thấy anh như vậy. Chúng tôi chơi trò chơi, nhưng không phải loại những người bạn trai, bạn gái chơi, loại có chiến thuật, điểm số, và những độc chiêu bí mật. Không, chúng tôi loại trừ mình khỏi những thứ đó.

Tôi bảo anh cùng xây lâu đài cát. Tôi nói với anh rằng Liza lúc nào cũng phải tự mình xây một cái, ngay bên cạnh tôi. Chị sẽ xây một ngọn núi khổng lồ với hào nước sâu xung quanh, còn tôi sẽ tạo một ngôi nhà nhỏ với những chi tiết tỉ mỉ như cửa ra vào và ga ra. Về căn bản, tôi dựng căn nhà búp bê tôi không bao giờ có được, còn Liza xây thành lũy mà chị thấy cần. Chị không bao giờ chạm vào lâu đài của tôi. Chị không phải kiểu những bà chị muốn phá hoại cuộc thi tài. Nhưng chị cũng chẳng cho tôi động vào sản phẩm của chị. Chúng tôi cứ để chúng ở đấy khi hoàn thành, mặc cho nước triều cuốn trôi. Đôi khi cha mẹ tới xem. Với tôi, họ nói: Xinh quá! Với Liza, đó là: Cao quá!

Tôi muốn Justin cùng xây một lâu đài cát với mình. Tôi muốn cả hai trải nghiệm việc cùng tạo ra thứ gì đó. Chúng tôi không cần xẻng hay xô chậu. Tất cả đều phải dùng tay. Anh hiểu lâu đài cát như trong sách vậy: Bắt đầu là nền móng vuông dẫn đến một chiếc cầu kéo. Tôi lo phần tháp pháo và chòi canh... Ban công không chắc chắn, nhưng ngọn tháp thì khá vững. Bất ngờ, anh khen tôi bằng những từ ngắn gọn như: hay, đẹp, tuyệt... Và tôi cảm thấy như bằng một cách nào đó bãi biển đã mở khóa cho vốn từ vựng của anh thoát khỏi hầm ngục nơi anh cất giấu nó bao tháng nay. Tôi luôn cảm thấy - hoặc có lẽ là hi vọng - rằng những từ này ở đâu đó dưới chốn ấy. Và giờ đây tôi biết đích xác rồi.

Trời không mấy ấm áp nhưng tôi cảm nhận được hơi nóng trên má và trên cổ mình. Chúng tôi có thể gom thêm vỏ sò để trang trí nhưng tôi bắt đầu thấy mệt với việc xây đắp và chú tâm hơn vào đó. Khi cái chòi canh cuối cùng được hoàn thành, tôi gợi ý đi dạo một lát.

“Em có hài lòng với tác phẩm của chúng mình không?”, anh hỏi.

Và tôi đáp: “Cực kì hài lòng!”

Chúng tôi xuống biển rửa tay. Justin nhìn chăm chú bãi biển rồi nhìn lại tòa lâu đài của chúng tôi, và có vẻ thẫn thờ trong thoáng chốc. Thẫn thờ, theo một nghĩa tốt.

“Cái gì thế?”, tôi hỏi.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến, và nói: “Cảm ơn em!”

Tôi chắc chắn anh đã từng nói câu đó với tôi nhưng chưa bao giờ như thế này, chưa bao giờ theo cách khiến cho tôi muốn nhớ nó.

“Vì cái gì?”, tôi hỏi. Điều tôi muốn nói là: Tại sao lại bây giờ? Sao mãi mới thế?

“Vì điều này”, anh nói. “Vì tất cả.”

Tôi vô cùng muốn tin điều đó. Tôi vô cùng muốn nghĩ chúng tôi cuối cùng đã chuyển sang giai đoạn tôi luôn cho rằng chúng tôi có thể tới.

Nhưng nó đơn giản quá. Nó có vẻ đơn giản quá.

“Không sao”, anh nói với tôi. “Cảm thấy hạnh phúc thì có sao đâu.”

Tôi mong muốn điều này quá lâu rồi. Đây không phải khung cảnh tôi đã vẽ ra nhưng cũng chẳng giống với bất cứ điều gì. Tôi bị choáng ngợp bởi tình yêu dành cho anh. Tôi không hề ghét anh chút nào. Không một chút nào trong tôi thấy thế. Chỉ có tình yêu. Và nó không hề đáng sợ. Nó đối lập với sự đáng sợ.

Tôi bật khóc vì hạnh phúc và cũng bởi tôi không nghĩ mình từng dự kiến cho sự bất hạnh nhiều thế nào. Tôi khóc vì lần đầu tiên sau một thời gian dài, cuộc đời này có ý nghĩa.

Anh nhìn thấy tôi khóc và không trêu chọc. Anh không trở nên đề phòng hỏi rằng lần này anh đã làm gì. Anh không nói anh đã cảnh báo tôi rồi. Anh không bảo tôi dừng lại. Không. Anh vòng tay quanh người tôi, ôm lấy tôi và biến những thứ vốn là ngôn từ thuần túy, thành điều gì đó vượt trên cả ngôn từ. Dễ chịu. Anh trao cho tôi điều tôi có thể thực sự cảm nhận: sự hiện diện của anh, vòng tay ôm của anh.

“Em hạnh phúc”, tôi nói, sợ rằng anh tưởng tôi khóc vì lý do nào khác. “Thực sự hạnh phúc.”

Làn gió, bãi biển, ánh nắng,... tất cả mọi thứ khác bao quanh chúng tôi, nhưng cái ôm này là điều duy nhất có nghĩa. Tôi ôm anh chặt như anh ôm tôi vào vậy. Chúng tôi đã đạt tới trạng thái cân bằng hoàn hảo, khi mỗi người cùng mạnh, cùng yếu, cùng cho, cùng nhận.

“Chuyện gì thế này?”, tôi hỏi.

“Suỵt!”, anh đáp. “Đừng hỏi!”

Tôi không cảm thấy bất kì câu hỏi nào... Chỉ có những câu trả lời. Không sợ hãi, chỉ có sự đủ đầy. Tôi hôn anh và duy trì trạng thái cân bằng hoàn hảo đó, để từng hơi thở rời rạc của chúng tôi trở thành duy nhất. Tôi nhắm mắt lại và cảm nhận đôi môi anh ép nhẹ cùng vị quen thuộc nơi miệng anh. Nhưng có gì đó khác biệt lúc này. Chúng tôi không chỉ hôn bằng cả cơ thể mình, mà bằng thứ gì đó lớn hơn cả cơ thể của chúng tôi, những thứ chúng tôi là và chúng tôi sẽ là. Chúng tôi hôn bằng phần sâu thẳm nhất trong mỗi người, và chúng tôi đang kiếm tìm phần sâu thẳm nhất của nhau. Cảm giác như dòng điện xẹt vào nước, ngọn lửa liếm lên giấy, ánh sáng rực rỡ nhất đong đầy trong mắt chúng tôi. Tôi lướt tay dọc xuống lưng anh, xuống trước ngực anh, như thể tôi cần biết anh thực sự ở đây, rằng điều này đang thực sự diễn ra. Tôi nán lại nơi gáy anh. Anh nán lại bên hông tôi. Tôi trượt tay xuống dưới thắt lưng của anh, nhưng anh đưa tôi trở lên. Anh hôn lên cổ tôi. Tôi hôn dưới tai anh. Tôi hôn nụ cười của anh. Anh lần theo tiếng cười của tôi.

Tận hưởng. Chúng tôi đang tận hưởng.

Tôi không biết đang là mấy giờ, ngày thứ mấy. Tôi không quan tâm gì ngoài lúc này. Ngoài nơi này. Và thế là quá đủ.

Rồi tay tôi trượt xuống cánh tay anh và nắm lấy bàn tay anh.

Chúng tôi đứng đó vài giây, hoặc vài phút, tay trong tay, trán kề trán, môi khẽ chạm môi, hút cạn hết khát khao, vì tất cả đều được tìm thấy.

Rồi chúng tôi tách ra, vẫn tay trong tay. Chúng tôi đi dọc theo bãi biển, như các cặp đôi. Thời gian đã quay trở lại nhưng không theo cách đáng sợ.

“Thật đáng kinh ngạc!”, tôi nói. Nhưng rồi tôi đâm ghét bản thân, vì đây là cái Justin thường gọi là một phát biểu hiển nhiên. Nhưng tất nhiên, hôm nay, ở đây, tất cả những gì anh làm là gật đầu đồng ý. Anh nhìn mặt trời đang dịch xuống gần đường chân trời. Tôi nghĩ mình có thể nhìn thấy một chiếc thuyền xa bờ nhưng biết đâu đó là mẩu gỗ, hoặc chỉ là ảo ảnh.

Tôi muốn mọi ngày đều như thế. Tôi không hiểu tại sao lại không thể.

“Chúng ta nên làm thế này mỗi thứ Hai”, tôi nói. “Và thứ Ba. Và thứ Tư. Và thứ Năm. Và thứ Sáu.” Tôi nói đùa. Nhưng không hẳn là đùa.

“Chúng ta sẽ chán nó mất”, Justin nói. “Một lần thôi là tốt nhất.”

Một lần? Tôi không hiểu ý anh. Tôi không hiểu sao anh có thể nói vậy.

“Không bao giờ nữa?”, tôi hỏi. Tôi không muốn sai lầm ở điểm này. Tôi thực sự không muốn sai lầm.

Anh mỉm cười. “Chà, đừng bao giờ nói không bao giờ.”

“Em sẽ không bao giờ nói không bao giờ”, tôi hứa với anh.

Có bạn rồi. Lúc này có vài cặp đôi khác đang ở trên bãi biển. Chỉ ít thôi, họ đều lớn tuổi hơn chúng tôi. Không ai hỏi tại sao chúng tôi không đi học. Không ai hỏi chúng tôi đang làm gì. Thay vào đó, họ trông hạnh phúc khi thấy chúng tôi. Điều này khiến chúng tôi thấy mình thuộc về nơi này, rằng chúng tôi có quyền được làm những gì đang làm.

Tôi tự nhủ: Phải như thế này mới đúng. Rồi tôi nhìn sang Justin và nghĩ: Nói với em rằng phải như thế này mới đúng đi.

Tôi không muốn hỏi anh. Tôi không muốn mình phải làm thế. Quá nhiều lần rồi, những câu hỏi của tôi làm mọi thứ đi chệch hướng.

Tôi không muốn điều này chỉ là mong manh, nhưng tôi vẫn coi nó như thế.

Tôi bắt đầu thấy hơi lạnh. Tôi phải tự nhắc rằng bây giờ không phải mùa hè. Khi tôi rùng mình, Justin quàng tay quanh tôi. Tôi đề nghị quay trở lại xe để lấy cái chăn dự phòng anh cất trong thùng xe. Vì vậy chúng tôi xoay người, hướng về nơi chúng tôi bắt đầu. Tòa lâu đài của chúng tôi vẫn ở đó, vẫn đứng vững, ngay cả khi đại dương đã tới gần.

Khi có chăn rồi, chúng tôi trở lại bãi biển. Thay vì quàng quanh vai, chúng tôi trải nó xuống cát. Rồi cả hai tựa sát bên nhau. Chúng tôi nằm xuống, ngắm nhìn trời cao. Mây trôi lững lờ. Chốc chốc lại thấy một cánh chim chao liệng.

“Đây hẳn là một trong những ngày tuyệt vời nhất”, tôi nói.

Không quay đầu lại, anh đặt tay lên tay tôi.

“Kể anh nghe vài ngày khác như thế đi!”, anh yêu cầu.

“Em không biết...”, tôi nói. Tôi không thể hình dung ngày nào tương tự.

“Chỉ một thôi. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên ấy.”

Tôi nghĩ về những lần mình thấy hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc. Hạnh phúc bay bổng. Và kí ức lạ kì nhất ập đến. Tôi không hiểu tại sao. Tôi biết mình cần cho anh một câu trả lời, nhưng tôi cũng bảo nó ngốc nghếch lắm. Anh khăng khăng bảo tôi hãy kể đi.

Tôi quay sang nhìn anh, còn anh đặt tay tôi lên ngực anh, vẽ lên những vòng tròn.

Anh ở đây. An toàn.

Tôi nói: “Vì một vài lý do, chuyện đầu tiên em nhớ tới là buổi trình diễn thời trang mẹ-và-con-gái.”

Tôi buộc anh hứa không được cười. Anh hứa. Và tôi tin anh.

“Hồi đó em học lớp Bốn thì phải”, tôi kể. “Trường tổ chức gây quỹ cho nạn nhân của cơn bão và họ hỏi trong lớp em có ai xung phong không. Em chưa hỏi hay kể gì với mẹ, cứ thế đăng kí luôn. Tới khi em thông báo tin này cho cả nhà... À, anh biết mẹ em thế nào rồi đấy. Mẹ thấy kinh hãi. Việc phải ra siêu thị với mẹ đã đủ lắm rồi. Nhưng đây là trình diễn thời trang? Trước mặt bao người lạ? Như thể em vừa đề nghị mẹ làm mẫu cho Playboy vậy. Chúa ơi, nghĩ lại thật đáng sợ.”

Một số bạn gái có mẹ từng tiệc tùng tưng bừng hồi còn trẻ, cười đùa, đong đưa và mặc những bộ đồ siêu bó. Mẹ tôi không như vậy. Mẹ tôi hồi ấy, theo tôi nghĩ, vẫn như bây giờ thôi. Ngoại trừ lần đó.

Tôi kể tiếp cho Justin: “Nhưng cái chính là mẹ không từ chối. Em đoán tới lúc ấy em mới nhận ra mình đã làm khó mẹ thế nào. Mẹ không bắt em đi gặp thầy giáo và xin rút lui. Không, đến ngày đó, hai mẹ con lái xe tới trường và đi tới nơi họ chỉ. Em đã nghĩ họ sẽ yêu cầu hai mẹ con mặc những bộ đồ đôi, nhưng thực tế không như vậy. Thay vào đó, họ chỉ đơn giản bảo mọi người có thể mặc bất kì thứ gì mình muốn trong kho hàng. Và thế là hai mẹ con thử một loạt. Tất nhiên em chọn áo dạ hội. Hồi ấy em đã ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Lựa chọn sau cùng là chiếc váy xanh nhạt, với đầy viền đăng ten. Em nghĩ nó thật sành điệu.”

“Anh chắc trông nó rất đẳng cấp”, Justin nói.

Tôi đánh yêu anh một cái. “Trật tự! Để em kể tiếp.”

Anh giữ bàn tay tôi trên ngực anh. Trước khi tôi kể tiếp, anh hôn tôi. Tôi nghĩ câu chuyện có thể kết thúc ở đó nhưng anh quay lại và bảo: “Tiếp đi em!”

Trong một giây, tôi quên khuấy mình đã kể đến đâu, bởi vì tôi đã rời khỏi câu chuyện và trở về hiện tại trong chốc lát. Rồi tôi nhớ lại: Mẹ tôi. Buổi diễn thời trang.

“Thế là em đã có chiếc váy mơ ước cho dạ tiệc”, tôi nói. “Và đến lượt mẹ. Mẹ làm em ngạc nhiên vì mẹ cũng chọn váy dạ hội. Em chưa từng được nhìn mẹ ăn vận trang trọng. Và em nghĩ đây là điều khiến em sửng sốt nhất: Nàng Lọ Lem không phải là em. Mà là mẹ.

“Sau khi hai mẹ con chọn trang phục xong, họ trang điểm và làm các thứ khác. Em tưởng mẹ sẽ thấy khó chịu nhưng mẹ thực sự tận hưởng nó. Họ không phải tốn mấy công sức cho mẹ... chỉ một tẹo màu sắc thôi. Và đó là tất cả. Mẹ trông xinh lắm. Em hiểu thật khó tin khi biết mẹ bây giờ thế nào. Nhưng hôm đó, mẹ trông như ngôi sao điện ảnh. Tất cả các bà mẹ khác đều khen mẹ. Tới thời điểm trình diễn thật, hai mẹ con đi diễu qua và mọi người vỗ tay. Mẹ và em đều cười, cười thật ấy, anh hiểu chứ?”

Thật. Thật như lúc này đây... Justin nằm bên cạnh, bầu trời treo cao, mặt cát bên dưới. Nó thật một cách mãnh liệt, đến nỗi có cảm giác siêu thực. Giống như tôi chưa từng biết mình có thể cảm nhận nhiều thứ như thế cùng một lúc, và tất cả đều là thật.

“Hai mẹ con không giữ những bộ váy hay thứ gì khác”, tôi kể tiếp. “Nhưng em nhớ khi lái xe về, mẹ cứ nói mãi trông em tuyệt thế nào. Khi về nhà, bố nhìn cả hai như người ngoài hành tinh, song hay ho ở chỗ, bố cũng gia nhập vào cuộc vui. Thay vì tỏ ra kì quái, bố gọi hai mẹ con là những siêu mẫu của bố, bảo hai mẹ con diễn lại cho bố xem trong phòng khách và hai mẹ con làm theo. Mọi người cười rất nhiều. Câu chuyện là thế. Hết ngày. Em không biết sau đó mẹ có trang điểm không. Và em cũng không trở thành một siêu mẫu. Nhưng ngày hôm đó gợi nhớ về hôm nay. Bởi nó là một sự nghỉ ngơi, thoát khỏi mọi thứ, phải không anh?”

“Có vẻ như thế”, Justin nói. Và với cách anh nhìn tôi... Nó giống như anh cuối cùng đã nhận ra tôi thực sự thế nào, tôi hiện hữu thế nào. Điều tôi vừa nói không đủ để giãi bày nó.

“Em không thể tin mình vừa kể anh nghe chuyện đó”, tôi nói. Giống như tôi cho anh một cơ hội để thay đổi suy nghĩ.

“Tại sao?”

“Bởi vì... Em không biết. Nó nghe cứ ngốc ngốc.”

“Không”, anh nói, “nó nghe như một ngày tuyệt vời.”

“Còn anh thì sao?”, tôi hỏi. Tôi biết mình đang lấn tới. Anh làm mỗi một việc là nghe. Phải bắt anh thực sự kể cho tôi chuyện gì đó.

“Anh chưa từng tham gia một buổi trình diễn thời trang mẹ-và-con-gái nào”, anh nói.

Ha ha. Thế thì, có lẽ cuối cùng, anh không xem câu chuyện đó nghiêm túc lắm. Tôi đánh vào vai anh và bảo: “Không. Kể em nghe về một ngày nào khác như hôm nay đi!”

Tôi có thể thấy anh đang nghĩ về nó. Đầu tiên, tôi nghĩ anh đang đấu tranh tư tưởng xem liệu có kể cho tôi hay không. Nhưng khi tôi nhận ra điều đó, không, anh chỉ đang cố đưa ra một câu trả lời thích hợp.

“Có một hôm, khi anh 11 tuổi”, anh bắt đầu. Anh không phân tán tâm tư, nhìn ra đại dương hay đâu đó khác. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, cách anh nói thể hiện rằng câu chuyện này dành cho tôi. “Anh đang chơi trốn tìm với lũ bạn. Ý anh là kiểu trốn tìm bạo lực, có cả xô đẩy ấy. Bọn anh ở trong rừng và chẳng hiểu sao anh quyết định trèo lên một cái cây. Anh không nhớ trước đó đã bao giờ trèo cây chưa. Nhưng anh tìm thấy một cây có cành thấp và bắt đầu leo lên. Cứ thế lên nữa. Đơn giản như đang đi bộ vậy. Trong trí nhớ của anh, cái cây đó phải cao hàng trăm foot. Có khi hàng nghìn. Anh vượt qua mặt bằng chung của khu rừng lúc nào không biết. Anh vẫn trèo tiếp, nhưng xung quanh không còn cái cây nào khác. Anh chỉ có một mình, bám chặt lấy thân cây, xa hẳn khỏi mặt đất.

“Thật kì diệu. Không còn từ nào khác để diễn tả. Anh có thể nghe được tiếng mấy đứa bạn ré lên khi bị bắt trong lúc chơi. Nhưng anh đang ở một nơi hoàn toàn khác. Anh nhìn thấy thế giới từ trên cao, một điều kì diệu xảy đến lần đầu tiên trong đời. Anh chưa từng đi máy bay. Anh còn không chắc mình đã ở trên một tòa nhà cao tầng nào chưa. Và anh ở đó, lửng lơ bên trên mọi thứ anh biết. Anh khắc ghi nó như một nơi đặc biệt, và anh tới đó hoàn toàn bằng sức mình. Không ai trao nó cho anh. Không ai bảo anh làm thế. Anh trèo, trèo và trèo, còn đây là phần thưởng dành cho anh. Được ngắm nhìn thế giới, và được ở một mình với chính anh. Anh nhận ra, đó, là điều anh cần.”

Tôi suýt khóc, khi hình dung anh trên đó. Thỉnh thoảng anh vẫn kể về những chuyện hồi bé nhưng không giống thế này. Anh thường chỉ kể tôi nghe những chuyện xấu. Những gian khó. Hầu như để bào chữa.

Tôi tựa vào anh. “Ngạc nhiên chưa?”

“Ừ.”

“Ở Minnesota hả anh?”

Tôi muốn cho anh thấy mình nhớ những điều anh kể... Những lần chuyển nhà của gia đình anh, ở nơi đó rét mướt thế nào... Để anh cảm thấy có thể kể tôi nghe thêm.

Tôi cũng muốn kể anh nghe thêm. Tôi luôn muốn kể thêm với anh nhưng bây giờ, khi anh đang lắng nghe - thực sự lắng nghe - nó chứa đựng điều gì đó khác biệt lắm.

“Anh có muốn biết một ngày nào khác như thế nữa không?” Tôi hỏi, xích lại gần hơn, giống như đang xây nên một cái tổ bằng cơ thể của chúng tôi, để bắt lấy tất cả kí ức.

Anh kéo tôi lại, định hình cái tổ. “Chắc chắn rồi.”

“Lần hẹn hò thứ hai của chúng ta”, tôi nói.

“Thật hả?”, anh có vẻ ngạc nhiên.

“Nhớ chưa?”

Anh không nhớ. Hợp lý thôi, vì chúng tôi đâu có xem tất cả đều là cuộc hẹn. Ý tôi là, đã biết bao lần trước cuộc hẹn đầu tiên, khi mà chúng tôi ở cùng một nơi với những người khác, tán tỉnh nhau. Tôi đang nói về lần thứ hai chúng tôi đến nơi và rời đi cùng nhau, cũng như dành phần lớn thời gian bên nhau.

“Bữa tiệc của Dack ấy?”, tôi gợi ý.

“Ờ...”

Vẫn chưa tỏ. “Em không biết”, tôi nói. “Chắc nó không tính là một cuộc hẹn. Nhưng đấy là lần thứ hai bọn mình tụ lại với nhau. Và, em không hiểu sao, anh... đáng yêu lắm. Đừng giận nhé, được không?”

Tôi không muốn làm hỏng nó. Tôi sợ rằng mình đang làm hỏng nó. Tại sao tôi không dừng lại khi mọi chuyện đang tốt đẹp.

Nhưng rồi anh nói: “Anh hứa, không gì có thể làm anh giận lúc này.” Và anh làm dấu chữ thập nơi trái tim. Điều tôi chưa từng, chưa một lần thấy anh làm.

Tôi mỉm cười. Tôi không làm hỏng nó. Thực sự không. “Được rồi”, tôi nói. “À, gần đây... dường như anh lúc nào cũng vội. Giống như thể xác chúng ta gần gũi nhưng lại không thực sự... thân mật. Em không để tâm. Ý em là, nó vui. Nhưng thỉnh thoảng, như bây giờ thật tuyệt. Và hôm ở bữa tiệc của Dack... cũng giống bây giờ. Giống như anh đã có tất cả thời gian trên thế giới và anh muốn chúng ta cùng trải qua. Em yêu điều đó. Khi mà anh thực sự nhìn em. Như... ừ, như khi anh trèo lên cái cây đó và thấy em đang ở trên ngọn. Và chúng mình cùng tận hưởng điều đó. Mặc dù hai ta đang ở sân sau nhà người khác. Có một lúc... anh còn nhớ chứ?... Anh lật em lên một chút để em đắm mình trong ánh trăng. Anh đã nói: Nó làm da em tỏa sáng. Và em cảm thấy thế. Tỏa sáng. Bởi vì anh đang ngắm nhìn em, cùng với mặt trăng.”

Tôi chưa từng nói với anh nhiều thế này. Trong tất cả những lần ở bên nhau, tôi không chắc mình đã từng để cho lời lẽ tuôn ra như thế, mà không rà soát chúng trước. Tôi nghĩ tôi biết chúng tôi đã từng như thế, và vậy đã đủ tốt với tôi rồi.

Cái gì vậy? Tôi nghĩ. Bởi vì bây giờ anh nghiêng mình sang và hôn tôi, và nó khiến mọi thứ đều lãng mạn. Justin biết làm những điều lãng mạn, hẳn rồi. Nhưng anh chưa từng làm cho mọi thứ đều lãng mạn. Vũ trụ, lúc này đây, thật lãng mạn. Và tôi muốn điều đó. Tôi muốn nó chết đi được. Tôi muốn môi anh chạm vào môi tôi. Tôi muốn cảm giác trái tim đập vội. Tôi muốn cái tổ này, thân thể tôi và anh. Tôi muốn nó bởi nó là dạng không thật của sự thật.

Có quá nhiều thứ chúng tôi nói được nhưng tôi không muốn nói điều gì. Không phải bởi tôi sợ làm hỏng nó. Mà bởi bây giờ tôi đã có tất cả. Tôi không cần gì thêm nữa.

Chúng tôi nhắm mắt lại. Chúng tôi nghỉ ngơi trong vòng tay của nhau.

Bằng cách nào đó, chúng tôi đã chuyển sang một nơi tuyệt vời hơn, nơi mà các bạn luôn muốn tới.

•••

Tôi không nhận ra mình đã thiếp đi. Chúng tôi đã quá thư thái nên tôi thấy đó cũng là tự nhiên thôi.

Rồi điện thoại của tôi đổ chuông, tiếng chuông còn ầm ĩ hơn cả đại dương. Tôi biết ai gọi và dù cho tôi muốn lờ đi nhưng không thể. Tôi mở mắt ra, lách khỏi Justin và nhấc điện thoại lên.

“Con đang ở đâu?”, mẹ tôi hỏi.

Tôi xem đồng hồ. Giờ học đã kết thúc khá lâu rồi.

“Con đi chơi loanh quanh với Justin”, tôi trả lời mẹ.

“Ừ, tối nay bố con về nên mẹ muốn cả nhà ta cùng ăn tối.”

“Vâng ạ. Con sẽ về trước bữa tối. Khoảng một tiếng ạ.”

Ngay sau khi những từ này thốt ra khỏi miệng tôi, cái đồng hồ vốn ngừng chạy giờ đã tích tắc trở lại. Tôi ghét mẹ vì gây ra chuyện này và ghét cả bản thân vì để nó xảy ra.

Justin đang ngồi dậy, nhìn tôi như thể anh biết tôi vừa làm gì.

“Muộn rồi đấy”, anh nói. Anh nhấc chăn lên và giũ giũ. Rồi chúng tôi cùng gấp nó lại, kéo lại gần rồi ra xa rồi lại gần, cho tới khi cái chăn thành một hình vuông nhỏ.

Thường thì chúng tôi cuộn nó lại và quẳng vào thùng xe.

Lái xe về nhà có cảm giác là lạ. Nó không còn là một sự phiêu lưu, chỉ là lái xe về nhà. Tôi thả ga kể lể với anh tất tần tật những chuyện anh không bao giờ muốn nghe: chuyện yêu đương ẩm ương của người khác, Rebecca nỗ lực để vào trường tốt và bỏ mặc chúng tôi rớt lại đằng sau (điều tôi nghĩ cô ấy nên làm), áp lực khiến tôi cảm thấy cần học tốt, hoặc chí ít là đủ tốt.

Sau một lúc, mặt trời đã lặn, đèn pha được bật lên và những bài hát chúng tôi chọn đều nhẹ nhàng. Tôi tựa vào vai anh và nhắm mắt lại, ngủ tiếp. Tôi không định ngủ, nhưng thấy dễ chịu quá. Thường thì tôi tựa vào anh để chứng tỏ gì đó, để đòi hỏi gì đó. Nhưng bây giờ... chỉ là để có anh ở đó. Để xây lại cái tổ ấy.

Khi tỉnh giấc, tôi thấy đã gần về tới nhà. Tôi mong thời gian không trôi nhanh thế.

Cách duy nhất để tôi khỏi thấy thất vọng là tạo nên một cầu nối từ bây giờ tới lần sau chúng tôi hạnh phúc như hôm nay. Tôi không cần phải lên kế hoạch chính xác. Tôi chỉ cần biết sẽ có một lần nữa.

“Anh nghĩ bọn mình có thể cúp cua bao nhiêu lần trước khi gặp rắc rối?”, tôi hỏi. “Ý em là, nếu như bọn mình ở đó vào buổi sáng, anh có nghĩ người ta sẽ nhận ra khi bọn mình biến mất vào buổi chiều không?”

“Anh nghĩ họ sẽ bắt quả tang bọn mình”, anh nói.

“Có thể tuần một lần? Hay tháng một lần? Từ ngày mai nhé?”

Tôi đoán anh sẽ cười nhưng thật ra trông anh đang băn khoăn. Không phải bởi tôi, mà bởi thực chất anh không thể nói là được. Thường thì tôi nhận định nỗi buồn của anh theo chiều hướng xấu. Bây giờ tôi gần như nhận định nó theo chiều hướng tốt, một dấu hiệu rằng anh xem “ngày ấy” có nghĩa với anh nhiều như với tôi.

“Ngay cả nếu bọn mình không thể làm thế, em gặp anh vào bữa trưa nhé?”, tôi hỏi.

Anh gật đầu.

“Và chắc mình có thể làm gì đó khi tan học?”

“Anh cũng nghĩ thế”, anh nói. “Ý anh là anh không chắc có điều gì khác sẽ xảy đến. Đầu óc anh bây giờ chưa thực sự nghĩ ra.”

Những kế hoạch. Có lẽ anh đúng... có lẽ tôi luôn luôn cố trói buộc anh thay vì để mọi thứ tự nhiên diễn ra. “Hợp lý”, tôi nói. “Ngày mai là ngày mai. Hãy kết thúc hôm nay trong một nốt nhạc vui.”

Một bài hát cuối. Một ngã rẽ cuối. Một con phố cuối. Bất kể bạn cố gắng níu kéo một ngày như thế nào, nó vẫn sẽ kết thúc.

“Đến rồi!”, tôi nói khi chúng tôi về đến nhà.

Tôi muốn nói với anh: Hãy luôn luôn như thế nhé.

Anh đỗ xe rồi mở chốt cửa.

Kết thúc nó bằng một nốt nhạc vui, tôi nghĩ, cho anh cũng như cho tôi. Thật dễ dàng khi kéo một thứ tốt đẹp xuống, cần rất nhiều công sức điều chỉnh để nó vẫn y nguyên.

Tôi hôn tạm biệt anh. Tôi hôn với tất cả những gì mình có và anh đáp lại bằng tất cả những gì anh có. Ngày hôm nay bao quanh chúng tôi. Nó lướt qua chúng tôi, len giữa chúng tôi.

“Đó là một nốt nhạc vui”, tôi nói với anh lúc sau cuối. Và trước khi chúng tôi có thể nói điều gì khác, tôi rời đi.

Đêm về khuya, ngay trước khi đi ngủ, anh gọi cho tôi. Tôi chưa từng nhận cuộc gọi từ anh - anh toàn nhắn tin. Nếu anh muốn tôi biết, anh sẽ để tôi biết, nhưng anh hiếm khi muốn nói về điều đó.

“Chào!”, tôi trả lời, hơi buồn ngủ nhưng hạnh phúc.

“Chào!”, anh nói.

“Một lần nữa cảm ơn anh về ngày hôm nay”, tôi nói luôn với anh.

“Ừ”, anh đáp. Có gì đó là lạ trong giọng nói của anh. Có gì đó trật khớp. “Hôm nay hả?”

Bây giờ tôi không hạnh phúc cũng chẳng buồn ngủ. Tôi tỉnh như sáo rồi. Tôi định đùa một câu.

Tôi nói: “Anh định bảo em mình không thể cúp cua hàng ngày hả? Thế không giống anh lắm.”

“Ừ”, anh trả lời, “nhưng, em biết đấy, anh không muốn em cho rằng ngày nào cũng như hôm nay. Bởi vì chúng sẽ không như vậy, đúng không? Không thể.”

Hầu như anh đang tự nói với bản thân.

“Em biết”, tôi nói với anh. “Nhưng chắc mọi chuyện vẫn còn tốt hơn được. Em biết là có thể.”

“Anh không biết. Đó là tất cả những gì anh muốn nói. Anh không biết. Hôm nay là một điều gì đó, nhưng nó không phải thứ gì, như là, tất cả.”

“Em hiểu.”

“Được rồi.”

“Được rồi.”

Anh thở dài. Lần nữa, tôi phải nói với chính mình, rằng nỗi buồn này không hướng về tôi. Nó phải hướng tới sự thật rằng anh không thể ở bên tôi.

“Chỉ có vậy thôi”, anh nói.

Tôi không biết mình nên nói gì. Nếu anh lo lắng rằng tôi thực sự sẽ chờ đợi điều này từ anh mỗi ngày... anh không thể nào nghĩ như vậy chứ? Tôi quyết định mặc kệ nó. Tôi nói: “Vâng, hẹn gặp anh ngày mai.”

“Ừ, hẹn mai.”

“Cảm ơn anh về hôm nay. Dù cho ngày mai chúng ta gặp phải rắc rối gì vì chuyện đó, nó vẫn đáng giá.”

“Ừ!”

“Em yêu anh”, tôi nói.

Nói anh yêu em đáp lại thì không phải là Justin rồi. Hầu hết mọi lần, anh bực bội khi tôi nói thế và buộc tội tôi nói chỉ để xem anh có nói tiếp không.

Đôi khi anh đúng. Nhưng đấy không phải lý do tôi nói câu đó đêm nay. Và khi anh trả lời bằng cách nói “Chúc ngủ ngon”, vậy đã quá đủ cho tôi rồi.

Tôi không biết điều gì sẽ xảy đến vào ngày mai, nhưng tôi thực sự trông chờ nó.

[1] “Sea glass”: ban đầu là những mảnh thủy tinh, trong quá trình được sóng đẩy đưa di chuyển liên tục, mài lên lớp cát, các cạnh sắc mất đi và bề mặt được phủ một lớp sần sần đặc trưng.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.