Một Ngày Khác

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Lái xe tới nhà gỗ của chú Artie hết khoảng hai tiếng, nên tôi có nhiều thời gian để suy nghĩ. Tôi có chiếc chìa khóa dự phòng trong túi áo, cùng với ba lô đồ đạc tôi chuẩn bị cho cuối tuần ở nhà Rebecca. Hoặc cuối tuần ở nhà bà tôi, tùy thuộc bạn hỏi ai.

Tôi thấy phấn khích khi có thời gian ở riêng bên A. Tôi biết nó chỉ kéo dài tới nửa đêm thôi... Tôi hi vọng rằng A sẽ có thể trở lại vào ngày hôm sau nữa, song không biết chắc về việc đó. Thật hài hước khi đã bao nhiêu lần hò hẹn với Justin, tôi chưa từng tính tới chuyện đưa anh ra đây. Có lẽ bởi chúng tôi đã có nhà của anh. Hoặc giả lý do là chúng tôi chưa bao giờ thấy cần kiểu đi trốn với nhau thế này.

Đi trốn với nhau. Với đủ thời gian suy nghĩ, tôi biết việc mình đang làm là phản bội, theo như định nghĩa. Tôi cho rằng tôi vẫn biết điều đó, nhưng đây là lần đầu tôi thực sự dùng từ này trong đầu. Để diễn giải việc tôi đang làm, nó không có vẻ đúng, song cũng không có vẻ sai. Tôi cảm thấy mình đang bơ vơ đứng giữa hai dòng nước khi suy xét về nó. Tôi biết Justin sẽ nói gì về nó, và anh sẽ nhìn nhận nó thế nào. Tôi chắc chắn rằng mình đang làm với anh điều anh chưa từng làm với tôi.

Tôi cũng giận anh vì đã không nhận ra. Điều mà, tôi công nhận, là hoàn toàn không công bằng.

Tôi có thể nhắn tin cho anh khi tôi đã tới mức đó. Tôi có thể cắt đứt với anh theo cách đó. Nhưng anh xứng đáng với nhiều hơn thế. Và, hơn nữa, anh xứng đáng với một lời giải thích. Chỉ có điều, không cách nào giải thích nổi chuyện này.

Em đang yêu một người em đã gặp khi cậu ấy ở trong cơ thể của anh một ngày.

•••

Tôi phải đảm bảo mình đến nơi sớm một chút để dọn dẹp. Sau khi những đồ ăn tôi mang tới được sắp xếp, sàn nhà được quét dọn, và tôi chẳng còn gì để làm. Tôi thắp vài ngọn nến lên để không khí có mùi vani hơn là mùi chú Artie. Nhưng hương thơm cũng bắt đầu mang tới nơi đây một sự mơ màng. Hoặc giả tôi chỉ đang mệt mỏi.

Tôi tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng xe hơi bên ngoài. Tôi sống lại khi nghe thấy tiếng cửa xe mở. Không ai khác biết nơi này, nên đó chỉ có thể là A. Tôi nhìn trộm qua cửa sổ và trông thấy anh chàng đẹp trai này. Cỡ tuổi tôi. Là anh ấy.

Tôi mở cửa, chờ đợi và quan sát. Da đẹp. Tóc đẹp. Dường như vũ trụ, bằng một cách nào đó, hiểu rằng ngày này có ý nghĩa gì.

“Hôm nay trông cậu thật đáng yêu”, tôi nói trong khi cậu ấy đóng cửa và tiến lại gần. Tôi dự kiến cậu ấy mang theo ba lô, nhưng tất nhiên cậu ấy không có cái ba lô nào. Cậu ấy chỉ ở đây hôm nay.

“Bố người Canada gốc Pháp, mẹ người Creole[1]”, cậu ấy giải thích. “Nhưng tớ không nói được từ tiếng Pháp nào.”

“Lần này mẹ cậu sẽ không xuất hiện chứ?”, tôi trêu.

Cậu ấy mỉm cười: “Không.”

“Tốt”, tôi nói, bước lại gần. “Vậy thì tớ có thể làm điều này mà không bị sát hại.”

Tôi truyền tất cả vào nụ hôn. Tất cả những đợi chờ, những khao khát. Tất cả của hôm nay chúng tôi có và của những ngày mai có thể không còn. Tôi hôn cậu ấy để nói tôi ở đây rồi. Tôi hôn cậu ấy để nói cậu ấy ở đây rồi. Tôi hôn cậu ấy để nối kết chúng tôi, để hòa quyện chúng tôi, để làm chúng tôi thăng hoa. Và cậu ấy hôn lại tôi với tất cả những thứ đó, và một vài thứ khác tôi không thể gọi tên. Cánh tay cậu ấy vây quanh tôi, cánh tay tôi vây quanh cậu ấy, cả hai cùng lôi kéo, cả hai cùng sát lại. Giữa chúng tôi không có khoảng trống. Không khoảng trống. Rồi tôi lùi lại một chút để cởi áo khoác của cậu ấy ra, đá đôi giày của tôi đi. Cậu ấy cũng đá đôi giày của mình đi, và tôi đẩy cậu ấy lên giường. Tôi hôn lên cổ, lên tai cậu ấy. Cậu ấy đưa tay lên trên cạnh sườn tôi, tiếp tục hôn môi tôi. Không một phần nào trong tôi không muốn chuyện này. Tôi cảm thấy mình đã kìm nén cả cuộc đời, và bây giờ giải thoát hết ra. Cảm nhận bên dưới áo cậu ấy, lướt lên ngực cậu ấy. Giữ tay tôi ở đó, cảm nhận sự ấm áp ở làn da. Cậu ấy rên lên mà không nhận ra điều đó. Tôi không biết tên cậu ấy và tôi không cần phải biết tên cậu ấy bởi vì cậu ấy là A, cậu ấy là A, cậu ấy là A, và bây giờ cậu ấy đang ở bên tôi. Chúng tôi chia sẻ điều này. Ngón tay vuốt qua ngực tôi, ngón tay dọc theo lưng tôi. Hôn nhẹ nhàng, hôn đằm thắm. Áo không còn, da chạm vào da. Giác quan còn lại duy nhất là xúc giác. Môi chạm nhẹ vai. Tay đặt bên dưới phần thắt lưng của cậu ấy. Cánh tay đan vào cánh tay. Chân cọ vào chân. Nhanh rồi chậm. Nhanh. Rồi chậm.

“Này!”, cậu ấy nói.

“Này!”, tôi đáp.

Tôi nằm ngửa và cậu ấy ở bên trên. Ngón tay vuốt lên má tôi. Cạnh bàn tay cậu ấy lướt theo xương quai xanh. Tôi đáp lại, lần dò vai cậu ấy, đi xuống vùng thung lũng sau lưng cậu ấy. Tôi lại hôn lên cổ cậu ấy. Tai. Sau tai.

Không gì so sánh được. Trên đời, không gì so sánh được.

“Chúng ta đang ở đâu?”, cậu ấy hỏi.

“Nhà tạm để đi săn của chú tớ”, tôi giải thích. Ngay cả khi chỉ đường cho cậu ấy, tôi đã không nói cho cậu ấy biết là đi đến đâu. “Chú ấy đang ở California, nên tớ cho rằng sẽ an toàn khi đột nhập.”

Cậu ấy nhìn quanh. “Cậu đột nhập vào?”

“Ừ, với chìa khóa dự phòng.”

Cậu ấy nằm trở lại. Tôi cảm nhận vùng trung tâm của ngực cậu ấy. Trung tâm chính xác. Rồi tôi đưa tay sang bên phải, vùng đất của nhịp đập trái tim.

“Đón chào thế này thì còn gì bằng”, cậu ấy nói, tay không tài nào rời khỏi cơ thể tôi.

“Vẫn chưa xong đâu”, tôi cam đoan với cậu ấy, quay sang hướng cậu ấy trong khi cậu ấy cũng hướng sang tôi. Sự gần gũi. Chính là nó. Tình dục nên có sự gần gũi.

Bây giờ đang hiện diện sự gần gũi. Không chỉ của cơ thể chúng tôi, mà cả sự tồn tại của chúng tôi. A cẩn thận từng li, nhưng tôi không cẩn thận. Tôi không muốn có gì giữa chúng tôi. Nên tôi cởi hết quần áo cậu ấy, trong khi tự trút bỏ xiêm y. Tôi muốn tất cả của cậu ấy, và tôi muốn cậu ấy có tất cả của tôi. Tôi muốn mắt chúng tôi vẫn mở. Tôi muốn chuyện này trở thành điều nó nên trở thành.

Không mảnh vải, có những nụ hôn. Không mảnh vải, có những khát khao. Không mảnh vải, ở nơi này. Di chuyển theo hướng tự nhiên dẫn lối. Đôi khi thật nhanh, rồi chậm lại và tận hưởng. Tận hưởng nó.

Thật nguy hiểm, bởi vì tôi sẽ làm bất cứ điều gì. Nhưng tôi sẽ chỉ làm bất cứ điều gì khi tôi biết không nguy hiểm.

“Cậu muốn không?”, tôi thầm thì.

Tôi cảm nhận cậu ấy sát vào tôi. Hơi ấm, hơi thở. Tôi cảm nhận sự thôi thúc. Tôi nhận thấy nó thích hợp thế nào.

“Đừng”, cậu ấy nói. “Chưa. Không phải bây giờ.”

Đột nhiên tôi cảm thấy không khí xung quanh lạnh đi. Đột nhiên tôi cảm nhận được thế giới xung quanh. Tôi cảm nhận được những thứ không phải là chúng tôi.

Tôi tự nhủ cậu ấy đang thận trọng. Tôi nhìn cậu ấy và nói: “Cậu chắc chứ? Tớ muốn. Nếu cậu lo về tớ, không cần đâu. Tớ muốn. Tớ... chuẩn bị rồi.”

Nhưng bây giờ, cậu ấy cũng lùi lại. Một tay vẫn giữ nơi cạnh sườn, nhưng tay kia ở trong khoảng không nhỏ hẹp giữa chúng tôi. “Tớ không nghĩ chúng ta nên như thế”, cậu ấy nói.

Tôi nói: “Được rồi”, mặc dù chẳng được cái gì, bởi vì tôi không hiểu.

“Không phải vì cậu”, cậu ấy nói với tôi. “Và không phải vì tớ không muốn.”

Rời giấc mộng lành, dấn vào ác mộng. “Vậy là cái gì thế?”, tôi hỏi.

“Có vẻ không hay.”

Cậu ấy nói không phải vì tôi, vậy còn ai khác nữa? Tôi đã đi quá xa. Cậu ấy chắc hẳn nghĩ ít hơn cho tôi.

“Cứ để tớ lo về Justin”, tôi nói. “Đây là giữa cậu và tớ. Là chuyện khác.”

“Nhưng không chỉ có tớ và cậu. Còn Xavier nữa.”

“Xavier?”

Cậu ấy chỉ vào cơ thể mình. “Xavier.”

“Ồ.”

“Cậu ta chưa từng làm chuyện ấy. Và có vẻ không hay... cho cậu ta khi làm chuyện ấy lần đầu mà không hay biết. Tớ có cảm giác mình lấy đi thứ gì đó từ cậu ta nếu tớ làm thế. Nó không có vẻ đúng đắn.”

Điều này có vẻ hợp lý hơn, theo cách thức tạo hóa vẫn đối xử với tôi trong cả cuộc đời. Gửi đến con người hoàn hảo trong cơ thể hoàn hảo. Nhưng để anh ta vẫn còn mới nguyên, còn lần đầu tiên sẽ bị tôi lấy đi mà không hay biết. Không có từ ngữ nào trong đầu tôi để áp dụng cho tình huống này.

Sự gần gũi. Tôi đã quá đắm chìm vào tình dục để rồi quên mất điều mình thực sự theo đuổi, điều tôi thực sự muốn. Ngay cả nếu chúng tôi không quan hệ, tôi cũng không thể vứt bỏ hết những thứ khác.

Đấy là cách tôi tự lấy tinh thần cho bản thân.

Sau một lúc chỉ hoạt động trong tâm trí, tôi trở lại với cơ thể mình và ấn nó gần hơn với cậu ấy. Xoay người sao cho đầu gối chạm đầu gối, cánh tay quàng qua lưng, mặt kề bên mặt.

“Cậu nghĩ Xavier có để tâm không?”, tôi hỏi.

Cơ thể cậu ấy trả lời thay cậu ấy. Tôi có thể cảm nhận sự căng thẳng đã dãn dần. Tôi có thể cảm thấy lời chào đón dành cho mình.

“Tớ đã đặt báo thức”, tôi nói. “Nên chúng ta có thể ngủ.”

Tôi xoay người lại, và cậu ấy áp ngực vào lưng tôi, xếp chân cùng kiểu đằng sau tôi. Cùng nhau, cơ thể của chúng tôi mát dần. Cùng nhau, hơi thở của chúng tôi chậm lại. Cùng nhau, chúng tôi không thấy đơn côi.

Cơ thể chúng tôi có thể khớp nhau theo rất nhiều cách.

•••

Dòng chảy của giấc ngủ đưa chúng tôi đến những cung bậc khác nhau. Đôi khi tôi thức còn cậu ấy ngủ. Đôi khi cậu ấy phải là kẻ thức. Và có những lần khác, thời gian thức trùng nhau, chúng tôi nói vài câu trong khi vẫn dính chặt như sam.

“Cậu là anh ấy hay cô ấy?”, tôi hỏi.

“Ừ”, cậu ấy trả lời.

“Tớ biết chúng ta không nói về chuyện đó”, cậu ấy nói, sau nhiều phút, có khi nhiều giờ. “Nhưng tại sao cậu lại gắn với cậu ta?”

“Tớ không biết nữa”, tôi nói với cậu ấy. “Tớ đã từng nghĩ như thế. Nhưng tớ không còn biết nữa.”

“Đây có phải tình yêu không?”, tôi hỏi. Nhưng cậu ấy ngủ rồi.

Cậu ấy lẩm nhẩm gì đó. Nghe như là: “Chú Artie của cậu có cao không?”

Khi cả hai chúng tôi tỉnh táo hơn, nhưng vẫn không hề có ý muốn rời khỏi giường, tôi quay sang cậu và hỏi: “Ai là người ưa thích của cậu?”

Cậu ấy đặt tay lên tay tôi. “Người ưa thích của tớ?”

“Cơ thể ưa thích. Cuộc đời ưa thích.”

“Tớ từng ở trong cơ thể của một cô gái khiếm thị. Năm tớ lên mười một. Có lẽ mười hai. Tớ không biết liệu cô ấy có phải là sự ưa thích của tớ không, nhưng tớ đã học được từ việc là cô ấy trong một ngày nhiều hơn từ hầu hết người khác trong một năm. Tớ được chỉ cho biết cách chúng ta trải nghiệm cuộc đời cá nhân và độc đoán như thế nào. Không chỉ là chuyện các giác quan của người khác sắc sảo hơn. Nhưng là chuyện chúng ta kiếm tìm những cách để định hướng trên thế giới, khi thế giới đã được trao tặng cho chúng ta. Với tớ, đó là một thử thách khổng lồ. Song với cô ấy, đó chỉ là cuộc đời.”

“Nhắm mắt lại”, tôi nói thầm.

Tôi tin cậu ấy làm thế. Chúng tôi cảm nhận cơ thể nhau như thể đang trong bóng tối.

Hàng giờ sau, hay có lẽ chỉ bằng phút thôi, báo thức reo vang.

Một ngày đang trôi qua, và chúng tôi để nó tự nhiên. Ánh sáng nhòa dần, và chúng tôi không nói gì trong khi nó xa dần. Đây là tất cả những gì chúng tôi muốn. Hai cơ thể trên một chiếc giường. Sự gần gũi.

“Tớ biết cậu phải đi rồi”, tôi nói. Mắt tôi đang nhắm. Tôi cảm thấy cậu ấy gật đầu.

“Nửa đêm”, cậu ấy nói với tôi. “Tớ phải trở về trước nửa đêm.”

“Nhưng tại sao? Tại sao lại nửa đêm?”

Bây giờ tôi cảm thấy cậu ấy lắc đầu. “Tớ không biết chắc. Nhưng nó tùy thuộc vào cơ thể, và cơ thể biết.”

“Tớ sẽ ở lại đây”, tôi nói với cậu ấy.

“Tớ sẽ quay lại vào ngày mai”, cậu ấy hứa.

Thêm thời gian. Thêm thời gian bên nhau.

“Tớ sẽ kết thúc nó”, cậu ấy nói. “Tớ sẽ kết thúc tất cả những thay đổi nếu tớ có thể. Chỉ để được ở đây với cậu.”

“Nhưng cậu không thể kết thúc nó. Tớ hiểu điều đó.”

Tôi không tỏ ra tức giận hay thất vọng. Tôi không tức giận hay thất vọng.

Phải biết chấp nhận sự thật.

Chúng tôi bắt đầu nhìn đồng hồ. Biết rằng. Đến giờ rồi.

“Tớ sẽ đợi cậu”, tôi nói với cậu ấy trong khi cậu ấy mặc quần áo, trong khi cậu ấy sẵn sàng ra đi.

“Chúng ta đều sẽ đợi”, cậu ấy nói. “Để trở lại với chuyện này.”

Tôi không biết mình đang làm gì, và tôi thấy như thế cũng ổn thôi.

Cậu ấy hôn tạm biệt tôi. Giống như cậu ấy sắp đi tới trường. Hay đi làm. Giống như đây là tương lai. Giống như chúng tôi đã quen với chuyện này.

Tôi không biết phải làm gì khi cậu ấy đi rồi. Không có máy tính ở đây để nhận email, không có sóng di động.

Tôi cầm cuốn Ngày đầu tiên đến Trái đất lên. Đó không phải những lời cậu ấy nói, nhưng chúng là những câu từ cậu ấy hướng tôi đến. Vào lúc này, như thế là đủ.

Tôi đã dành quá nhiều thời gian trong ngày để ngủ. Tôi đọc một lúc, sau đó dành thời gian còn lại trong đêm để mơ mộng.

[1] Creole nói chung dùng để chỉ những người dân ở vùng thuộc địa có gốc gác châu Âu.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.