Một Ngày Khác

Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

A cố bắt chuyện với tôi trong khi xe lăn bánh, còn tôi cố nói gì đó với cậu ấy, nhưng tôi nghĩ cả hai đều mất phương hướng bởi việc sắp làm. Thật tệ khi chúng tôi định lừa gạt anh theo cách này. Và còn tệ hơn khi tôi muốn biết anh sẽ làm gì đến chết đi được. Điều tôi không biết là tôi muốn anh làm gì. Nếu anh nhảy bổ sang Ashley, tôi sai, nhưng mặt khác tôi cũng biết chắc có gì đó về anh mà tôi đã không biết. Và nếu anh không để tâm tới Ashley, tôi đúng, nhưng rồi điều tôi đang làm với anh lại sai trái.

Tôi đã quen với ngoại hình của Ashley, nên tôi háo hức về phản ứng của anh khi chúng tôi tới Clam Casino. Người chào khách là Chrissy B, anh chàng này học phổ thông cùng tôi. Anh ấy tốt nghiệp năm ngoái, muốn làm diễn viên đoàn nhạc kịch. Lần anh ấy vươn tới gần giấc mơ nhất là khi có người yêu cầu đặc biệt bài Happy Clam Day[1], nên anh ấy cùng các nhân viên khác phải hát Happy Clam Day trong khi ai đó thổi tắt một ngọn nến đặt trên vỏ sò. Đây là một nơi đáng sợ, nhưng đồ ăn ngon.

Chrissy B nhìn Ashley một cái và dường như anh ấy muốn trút hết mọi đường ngang ngõ tắt sang cho cậu ấy. Tôi chưa từng trông thấy anh ấy di chuyển vào vị trí nhanh như thế, hay cầm tờ thực đơn lóng ngóng như thế. Tình huống giống như tôi thậm chí không có mặt ở đây, mãi cho tới khi tôi chào anh ấy và hỏi Justin đã đến chưa. Chrissy B có vẻ khó chịu khi phải trả lời tôi. Nhưng anh ấy bảo chưa, và tôi nói chúng tôi sẽ chờ. Justin không thích tôi ngồi vào bàn trước anh, dù đôi khi anh cũng đổi ý. Vì thế chúng tôi quyết hoãn lại.

Trong khi đợi anh, tôi có thể cảm thấy mọi người đang nhìn Ashley. Nếu A để ý thấy, cậu ấy sẽ giữ cho mình sự lãnh đạm. Tôi không thích thế. Mấy gã trai có ánh nhìn rõ ràng quá, đói khát quá. Họ có quyền gì để làm thế? Vài người phụ nữ đang trầm trồ, còn những người khác bực dọc. Bất kể cảm xúc thế nào, họ đều có một phản ứng. Nếu tôi là Ashley, tôi sẽ cảm thấy như con bọ bị nhốt trong hũ.

Justin bước vào mười phút sau chúng tôi, nghĩa là chỉ muộn năm phút thôi.

Anh thấy tôi trước, và bắt đầu đi tới. Rồi anh phát hiện ra Ashley và dừng lại một giây. Anh không lập tức muốn ăn tươi nuốt sống, như những gã kia. Anh đã đông cứng. Hoàn toàn đông cứng.

“Chào”, tôi nói. Thật ngại ngùng bởi tôi thường hôn anh khi chào. Nhưng tôi không muốn làm điều đó trước mặt A. “Ashley”, tôi nói, “đây là Justin. Justin, đây là Ashley.”

Ashley đưa tay ra để bắt tay. Đây không phải là cử chỉ kiểu-Ashley cho lắm, và tôi suýt phì cười vì sự căng thẳng. Justin bắt tay Ashley. Anh nhìn cả cơ thể cô ấy trong lúc đó.

“Để tôi chỉ bàn tiệc cho quý khách!”, Chrissy B nhỏ nhẹ, như thể màn trình diễn nghiệp dư trên sân khấu của anh ấy cuối cùng đã tới.

Trong khi chúng tôi đi nhận bàn, thêm nhiều người hơn nhìn sang. Nếu họ nghĩ có một cặp đôi ở đây, đó là Ashley và Justin. Tôi là người thừa.

Tôi không biết nên nói hay làm gì. Tôi không biết giải thích thế nào về Ashley cho Justin. Và khi chúng tôi ở đây rồi, tôi không muốn họ thân với nhau. Tôi không muốn anh bị cậu ấy hớp hồn. Tôi không muốn anh nhìn cậu ấy theo cái cách anh chưa từng nhìn tôi. Tôi không muốn bị sỉ nhục như thế.

“Vậy”, Justin nói sau khi Chrissy B đã xòe thực đơn ra như cánh quạt và để chúng tôi tự chọn. “Sao hai người quen nhau thế?”

Tôi không thể nghĩ ra thứ gì ngoài sự thật, điều vẫn chưa đủ “thật”.

Nhưng A không ngập ngừng, “Ồ, đấy là một câu chuyện buồn cười!”, cậu ấy nói, và dường như giọng cậu ấy tin rằng đấy là một câu chuyện buồn cười, và chắc chắn rằng chúng tôi sẽ đồng ý trong khoảng mười giây. “Mẹ em và mẹ bạn ấy là bạn thân hồi đi học. Rồi em chuyển nhà năm 8 tuổi. Mẹ em không chịu được lạnh, nên cả nhà chuyển sang Los Angeles. Bố em có một công việc trong dây chuyền sản xuất phim, và mẹ làm thủ thư ở thư viện trong khu kinh doanh. Em không nghĩ mình thích vụ Los Angeles này, nhưng rồi em hoàn toàn bị cuốn vào. Năm 10 tuổi, em bảo mẹ em muốn làm quảng cáo, không phải làm diễn viên, mà làm quảng cáo! Và nhờ đó em đã thực hiện một số phần việc và thử vai ở rất nhiều show truyền hình. Chưa ra tấm ra món, nhưng em đã ở khá gần. Và cứ cách mấy năm, mẹ và em lại quay trở lại đây, để thăm một vài gia đình và bạn cũ. Rhiannon và em vẫn gặp nhau đôi năm một lần. Nhưng lần này thì đã khá lâu rồi nhỉ? Hình như ba hay bốn năm gì đấy?”

“Ừ”, tôi nói, bởi vì tôi nhận thấy mình lẽ ra nên nói gì đó. “Tớ nghĩ là ba năm.”

A thực sự vào guồng. Và cậu ấy cũng thực sự cuốn vào Justin. Tôi thấy chân cậu ấy cọ vào chân anh. Anh không hùa theo, song không tách ra.

Tôi tự nhủ: Điều này không phải là thật.

Tôi biết tôi không cạnh tranh nổi với Ashley. Vậy tôi đã làm gì? Tôi tự đặt mình vào một cuộc cạnh tranh.

Tôi chẳng thể đổ lỗi cho ai ngoài bản thân.

“Em đã từng tham gia vào một show nào anh đã xem chưa nhỉ?”, Justin hỏi.

Cậu ấy bắt đầu nói với anh về chuyện đóng vai xác chết trong một show về điều tra y tế, hay có mặt trong một cảnh tiệc tùng ở một show “thực tế”. Và điều ngu ngốc là: Tôi tin. Tôi thực sự tưởng tượng ra cảnh Ashley trong phòng pháp y, hay đùa giỡn với một ngôi sao trong danh sách D[2] bên một bom bia.

“Nhưng Los Angeles là một nơi giả dối”, Ashley thú nhận sau khi khai báo xong lý lịch. “Đấy là lý do tại sao em rất vui vì có người bạn chân thành như Rhiannon.”

Cậu ấy trao cho tôi một cái nắm tay khá chắc chắn. Tôi cảm thấy yên lòng.

Bữa tối của chúng tôi đã được mang tới, và Ashley bắt đầu nói về hội con trai, bao gồm cả lần “chia sẻ một khoảnh khắc” với Jake Gyllenhaal ở một lâu đài nào đó. Trong khi nói về lần gặp gỡ này, cậu ấy cứ luôn chạm vào tay Justin. Tôi không thấy yên lòng.

May thay, Justin rút tay lại để trở về với món bánh mì kẹp tôm hùm của anh. Tôi hỏi thăm sức khỏe cha mẹ Ashley. Cậu ấy trả lời đâu ra đó. Justin không khoái chuyện về các bậc phụ huynh lắm, điều này thật tốt.

Nhưng rồi đồ ăn cũng hết, tay của Justin lại được tự do, và Ashley lại xả hết ga. Trong thế thủ, tôi tự với lấy bàn tay của Justin. Nó như là cái bánh mì kẹp tôm hùm vậy. Anh không đẩy tôi ra, nhưng rõ ràng anh cũng không hiểu tại sao tôi lại nắm lấy nó. Tôi thử đưa chân mình tới chân anh, nhưng tôi đang ở nhầm góc rồi. Nó giống như tôi đang cố lấy cái khăn ăn bên dưới bàn.

“Các bạn thấy thế nào?” Chrissy B hỏi, trong mắt anh chỉ có Ashley.

“Tuyệtttttt vời!”, cậu ấy kêu như mèo.

Ai đây? Tôi nghĩ.

Chrissy B bước ra, lòng lâng lâng.

Tôi muốn gọi thanh toán. Tôi không muốn thêm một “món” nào nữa. Justin không nhìn tôi. Anh không thấy tôi. Anh không nhận ra tín hiệu SOS tôi gửi.

Tôi cần bình tĩnh lại. Nếu tôi tỏ ra lụy tình hay đa cảm, điều đó chỉ khiến Ashley thêm hấp dẫn.

“Em sẽ tới phòng cho nữ giới”, tôi thông báo. Tôi chạm vào cánh tay Justin. Anh cho tôi một cái nhìn như thể:Em đâu cần anh cho phép để đi vệ sinh hả Rhiannon.

Tôi đâu có cần xả ra cái gì. Tôi chỉ muốn nhìn chính mình trong gương và tự hỏi tôi thực sự muốn gì. Tôi cần hắt nước lên mặt để đánh thức bản thân, nhưng tôi sợ ai đó sẽ bước vào và thấy tôi làm vậy, nên tôi cứ nhìn mãi bản thân trong gương. Tôi thấy một cô gái tuy không xấu xí, nhưng sẽ không thể, không bao giờ là Ashley. Tôi thấy cô gái Justin dần nhẵn mặt. Tôi thấy cô gái nhàm chán tận nội tâm, và dám thách bạn trai mình tìm ai đó khá hơn.

Tôi quá ngu ngốc. Quá, quá ngu ngốc.

Và tôi đặc biệt ngu ngốc khi để họ ở riêng với nhau.

Tôi rửa tay mặc dù chưa chạm vào thứ gì. Rồi tôi đưa mình trở lại bàn ăn. Tôi có thể thấy cuộc trò chuyện đã trở nên đậm đà hẳn. Có gì đó đang diễn ra.

Tôi ngắt lời. Tôi thậm chí không đợi tới khi ngồi xuống. Tôi đứng đó và bảo A: “Tớ không muốn điều này. Dừng lại thôi.”

“Anh không làm gì cả!”, Justin hét lên. Nhưng anh trông như kẻ phạm tội.

“Bạn em hơi quá một chút.”

“Tôi không muốn điều này”, tôi nhắc lại, lần này cho cả hai.

“Được rồi”, Ashley nói. “Tớ xin lỗi.”

“Cô nên như thế!”, Justin nói với Ashley. “Chúa ơi, tôi không biết người ta làm gì ở California[3], nhưng ở đây cô đừng làm như thế.”

Bây giờ anh đã đứng dậy. Tôi muốn hỏi điều gì đã xảy ra. Tôi không muốn biết điều gì đã xảy ra.

“Anh về đây”, anh nói. Rồi, đột nhiên, anh hôn tôi.

Tôi muốn tin nó dành cho tôi, nhưng nó dành cho Ashley. Tôi biết nó dành cho Ashley.

Tôi không muốn nó.

“Cảm ơn em yêu”, anh nói. “Hẹn em ngày mai.”

Thế đấy. Anh không ngoái lại. Tôi nhìn anh ngay cả khi anh đã đi rồi.

Tôi đã làm điều này. Tất cả là do tôi. Đặt bẫy, rồi mắc bẫy.

Tôi nhìn Ashley trong khi ngồi xuống, trông Ashley như vừa chứng kiến một tai nạn giao thông, hoặc giả đây chính là người lái xe.

“Tớ xin lỗi”, cậu ấy nói với tôi lần nữa.

“Không”, tôi nói, “đây là lỗi của tớ. Lẽ ra tớ phải biết. Tớ đã nói cậu không hiểu đâu. Cậu không hiểu bọn tớ.”

Người chạy bàn nữ bước tới, hỏi chúng tôi có muốn món tráng miệng không. Tôi bảo không, chỉ hóa đơn thôi. Cô ấy đã có sẵn.

“Tớ trả cho”, A nói.

“Đấy không phải là tiền của cậu”, tôi chỉ rõ. “Tớ sẽ trả.”

Tôi nhắn tin cho Justin nói tôi xin lỗi. Tôi bảo anh tôi sẽ gọi ngay sau khi về nhà. Thật tệ hại, nhưng tôi mong Ashley tự lái xe. Tôi mong chúng tôi có thể kết thúc đêm nay tại đây. Tôi thật cảm kích khi A sẽ tỉnh giấc trong cơ thể khác vào ngày mai. Tôi thật cảm kích khi tôi sẽ không bao giờ phải gặp lại Ashley.

Chỉ bằng cách tách họ ra tôi mới có thể giữ lại A, và mọi thứ diễn ra trước khi chúng tôi tới nhà hàng này. Nhưng dẫu vậy... Chúng tôi đã tạo nên những tổn hại. A không làm tổn thương tôi... Nhưng cậu ấy để tôi tự làm tổn thương mình. Như nhau cả.

Khi chúng tôi trở lại, cậu ấy nói xin lỗi tôi lần nữa. Tôi hiểu tại sao Justin phát ngấy khi tôi nói câu đó quá nhiều.

Sau một lúc, A đầu hàng. Cậu ấy nhận ra tôi cần cậu ấy yên lặng.

Cuối cùng, chúng tôi đến được nhà của Ashley.

“Tớ đã có một ngày tuyệt vời”, A nói. “Cho tới khi.”

“Ừ”, tôi nói. “Cho tới khi.”

“Anh ấy sẽ ổn thôi. Tớ chắc rằng anh ấy chỉ nghĩ tớ là cô gái California quá khích. Đừng lo!” Vô ích. Nói điều đó thật vô ích.

“Tớ sẽ nói chuyện với cậu”, A nói với tôi.

Nếu chúng tôi tới thẳng đây từ khu rừng, tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra vào lúc này. Liệu tôi có hôn cậu ấy không mặc dù cậu ấy là Ashley.

“Tớ sẽ nói chuyện với cậu”, tôi lặp lại. Mặc dù tôi không biết chúng tôi sẽ nói gì.

Bây giờ tôi không thể lo lắng về A.

Tôi phải giành lại Justin.

[1] Bài hát trong bộ phim hoạt hình nhiều tập dành cho thiếu nhi Bubble Guppies.

[2] Ngôi sao trong danh sách D là người nổi tiếng nhờ mạng xã hội như Youtube, Facebook, Instagram, Twitter,...

[3] Los Angeles là thành phố đông dân nhất ở bang California.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.