Tôi thiếp đi ngay sau bữa tối và thức giấc ngay trước nửa đêm. Trong lúc tỉnh giấc, tôi nghĩ: Tôi muốn trở lại nơi đó. Tôi muốn trở lại cái ngày mà mọi thứ đều hoàn hảo, và Justin có tất cả những gì tôi trông mong ở anh.
Ngay cả khi đấy không phải là Justin.
Tôi không thể tin tôi cho phép mình nghĩ về điều này. Tôi không thể tin tôi mở email của mình ra. Tôi không thể tin tôi đang viết thư.
Chào A,
Tớ muốn tin cạu, nhưng tớ không biết phải làm thế nào.
Rhiannon.
Tôi không thể tin tôi ấn “Gửi”.
Nhưng tôi đã làm.
Và tôi đoán thế có nghĩa là một phần của tôi đã tin.
•••
Tôi kiểm tra email lần nữa vào bữa trưa.
Chào Rhiannon,
Cậu không cần biết phải làm thế nào. Cậu chỉ cần quyết định là được.
Tớ đang ở Laurel, cách khoảng hơn một giờ đi xe. Tớ đang trong cơ thể một cầu thủ bóng bầu dục tên là James. Tớ biết nó có vẻ điên khùng ra sao. Nhưng, như những gì tớ kể, đây là sự thật.
Thân mến,
A.
Một cầu thủ bóng bầu dục tên là James. Đây hoặc là trò đùa tinh vi nhất từng đem bẫy một nàng ngốc, hoặc là sự thật. Có hai lựa chọn. Đùa hay thật. Tôi cố gắng nghĩ về một cách giải thích khác, nhưng không có gì lửng lơ ở giữa.
Cách duy nhất để biết là nhập cuộc.
Chào A,
Cậu có xe không? Nếu không, tớ có thể đến chỗ cậu. Laurel có cà phê Starbucks đấy. Tớ nghe nói chưa từng có điều tồi tệ nào xảy ra ở Starbucks. Cho tớ biết nếu cậu muốn gặp ở đó.
Rhiannon.
•••
Vài phút sau, đã có câu trả lời:
Chào Rhiannon,
Tớ rất cảm kích nếu cậu tới đây. Cảm ơn.
A.
Tôi phải tự bào chữa cho việc đi vào nhà vệ sinh nữ, bởi vì tôi có thể trông thấy Rebecca đang băn khoăn không biết tôi gửi email cho ai giữa bữa trưa. Câu trả lời quá lố bịch tới mức tôi không thể bịa ra lời nào để che giấu.
An toàn trong một khoang, tôi viết tiếp:
Chào A,
Tớ sẽ ở đó lúc 5 giờ. Không thể đợi để biết trông cậu thế nào hôm nay.
(Vẫn chưa thể tin.)
Rhiannon.
Và rồi tôi đứng đó, cô gái trong phòng vệ sinh với điện thoại trên tay, nhìn chằm chằm vào màn hình không có cả thông điệp vừa soạn, bởi vì nó đã được gửi đi, tới tay của người nào đó mà cô ta không thực sự biết. Chẳng có gì khiến bạn thấy ngớ ngẩn bằng việc trông chờ điều gì đó tốt đẹp là sự thật. Đó là phần đáng sợ: Tôi muốn nó là sự thật. Tôi muốn anh ấy... Hay cô ấy? Anh ấy?... Tồn tại.
Tôi tự hứa sẽ không nghĩ về nó cho tới năm giờ, và tôi bội ước cả nghìn lần.
Ngay cả Justin cũng thấy tôi đang lơ đãng. Vào thời điểm tôi ít cần anh để ý nhất, anh tìm tôi khi tan lớp và đang lo lắng.
“Hôm nay anh nhớ em”, anh nói. Hai tay anh đưa ra sau lưng tôi và bắt đầu xoa bóp những cơ bắp đang căng thẳng. Thật dễ chịu. Và anh đang làm việc này ngay giữa hành lang, bên tủ đồ, đây vốn không phải điều anh hay làm.
“Em cũng nhớ anh”, tôi nói, mặc dù nó không có vẻ hoàn toàn đúng.
“Mình đi tìm một bé Girl Scout[1] và mua bánh quy đi”, anh nói.
Tôi bật cười, rồi nhận ra anh thực sự nghĩ vậy.
“Anh làm thế nào để tìm ra một bạn Girl Scout?”, tôi hỏi.
“Ở cách nhà anh ba nhà. Anh thề, con bé có cả một hầm toàn Thin Mints[2], đôi khi hiên nhà nó có vẽ đường nữa. Nó giống như người bán hàng vậy.”
Tôi có thời gian cho chuyện này. Vẫn chưa tới ba giờ. Nếu lên đường lúc bốn giờ, tôi vẫn kịp tới Starbucks ở Laurel lúc năm giờ.
“Cô bé có cả Samoas[3] nữa chứ?”
“Vị dừa hay vị bơ lạc?”
“Vị dừa.”
“Anh chắc là nó có tất. Nghiêm túc đấy. Nó có cả một liên minh xí nghiệp đấy.”
Tôi có thể thấy anh đang phấn khích. Thường thì tôi có thể thấy những lời phàn nàn đang chực chờ nơi khóe miệng hay trong từng cử chỉ của anh. Nhưng giờ đây, chúng mất tăm.
Anh đang hạnh phúc, và một phần lý do là bởi được gặp tôi.
“Đi nào!”, tôi nói.
Chúng tôi đỗ xe ở lối vào nhà anh và đi bộ tiếp ba nhà nữa. Anh không nắm tay tôi, nhưng vẫn có cảm giác chúng tôi đang bên nhau.
Cô gái ra mở cửa không thể quá 11 tuổi, và nhỏ tới mức tôi ngạc nhiên khi bà mẹ để cô bé ra mở cửa.
“Anh chị có đặt hàng trước không?”, cô bé hỏi, lấy ra một chiếc iPad. Điều này khiến Justin nản chí. “Không. Bọn anh ghé qua thôi.”
“Vậy thì em không chắc có sẵn mặt hàng anh chị muốn”, cô gái nói rõ. “Đấy là lý do bọn em khuyến khích đặt hàng.” Cô bé đi sang chiếc bàn cạnh cửa và đưa cho chúng tôi danh sách các loại bánh quy, cùng với danh thiếp in địa chỉ web trên đó. “Nhưng anh chị đã tới đây, em rất vui nếu mình có thể làm được gì đó. Lưu ý rằng bánh Thin Mints tươi phải đặt trước.”
Justin thậm chí chẳng nhìn tờ giấy. “Bọn anh muốn một hộp Samosas”, anh nói. “Vị dừa ấy.”
“Em nghĩ anh định nói Samoas”, cô bé chỉnh lại. “Em sẽ phải đóng và khóa cửa khi kiểm tra kho hàng. Anh chị có chắc chỉ muốn một hộp không? Rất nhiều người nói chỉ muốn một, rồi hôm sau quay lại lấy thêm nhiều hơn.”
“Mia ơi, em biết anh sống ngay gần đây thôi mà. Cứ lấy bánh cho anh đi.”
Mia rõ ràng đang toan tính quảng cáo thêm, rồi cân nhắc thiệt hơn. “Đợi em một chút”, cô ấy nói, và đóng cửa ngay trước mũi chúng tôi.
“Cha mẹ nó đã từng tuyệt vọng tới mức nhờ anh trông nom giúp”, Justin nói với tôi. “Còn anh thì cần tiền nên đồng ý. Con bé mời anh ăn bánh quy, rồi để lại lời nhắn cho mẹ nó hãy trừ tiền bánh vào lương của anh. Anh đốt luôn mẩu giấy và vứt vào chậu rửa. Anh không nghĩ nó thấy biết ơn.”
Tôi không thể hình dung Justin đi trông trẻ. Và tôi cũng có thể hình dung anh là người trông trẻ vui tính nhất, nếu bạn đừng cố gửi hóa đơn cho anh.
Mia quay lại với hộp Samoas của chúng tôi. Justin cầm hộp bánh và cứ thế bước đi mà không trả tiền, khiến cho mặt Mia tím tái lên vì tức giận. Rồi Justin nói: “Anh đùa mà”, quay lại và trả tiền bằng những tờ một đô la.
“Lần sau, nhớ đặt hàng trước”, cô bé nói với cả hai chúng tôi trước khi đóng sầm cửa lần nữa.
“Không phải cô gái dễ thương nhất nhỉ”, Justin bình luận trong khi chúng tôi trở về nhà anh. “Nhưng nó có bánh ngon.”
Thay vì đi vào nhà, Justin dẫn tôi ra sân sau. Mẹ anh có một khu vườn nhỏ với một băng ghế bên cạnh. Anh đưa tôi ra đó.
“Em muốn một cái Samoas”, tôi nói với anh.
“Đây này”, anh nói, đặt một cái giữa hai hàng răng cửa. Tôi nghiêng người tới và giật về.
“Ngon!”, tôi nói, miệng nhồm nhoàm.
Anh cho một cái vào miệng mình, “Ừ, ngon!”, anh đồng ý, một chút hương dừa thoảng trong không gian giữa chúng tôi. Sau khi nuốt, anh nói: “Anh nghĩ bây giờ hai ta có chung một vị rồi.”
Tôi mỉm cười. “Em nghĩ hai ta có vị dừa khá rõ. Sô cô la nữa. Ca ra men nữa.”
“Chỉ có một cách để biết chắc.”
Anh muốn hôn và tôi để anh hôn. Tôi tự nhủ đây là điều tôi muốn. Như là đại dương. Như là một cặp.
Anh lùi lại. “Ngon!”
“Cho em cái nữa!”
Anh vươn tới để trao một nụ hôn nữa. Tôi đẩy anh ra và nói: “Ý em là cái bánh nữa.” Anh cười. Tôi cảm kích tiếng cười đó.
Thay vì cố nài một nụ hôn, anh đưa cho tôi hộp bánh. Tôi lấy hai cái.
Chúng thực sự ngon hơn nhiều so với tôi nhớ.
“Đừng ham quá”, Justin nhắc nhở. “Đấy là cách con bé Mia chèo kéo em. Em sẽ đặt thêm hàng tá trước khi kịp nhận ra. Và thậm chí còn tệ hơn, em sẽ đòi hỏi chúng phải được bảo quản.”
“Anh nói như đúng rồi ấy. Em cá tủ lạnh của anh đầy chặt Thin Mints.”
“Không đâu. Còn tệ hơn thế. Anh giờ chỉ ăn fat mints[4] thôi.”
Tại sao tâm trạng anh lại vui tươi như thế? Tôi muốn hỏi anh. Nhưng rồi tôi tự hỏi: Tại sao mày phải hỏi câu này?
“Có muốn xem kho bí mật của anh không?”, anh hỏi.
“Em đã thấy nó rồi.”
“Em thấy sao?”
“Thật khổng lồ.”
Chúng tôi thật ngốc, song thật vui. Mặc dù chúng tôi yêu nhau khá lâu rồi, vẫn thú vị khi tán tỉnh, và cảm thấy dễ chịu khi tán tỉnh.
Tôi không muốn nói với anh rằng mình không thể ở lại lâu. Tôi biết như thế sẽ làm không khí kém hào hứng hơn một phút trước.
Nên tôi chẳng nói gì. Nhưng tôi cũng không làm gì để có thể tiến vào trong nhà. Tôi hôn anh tại đây, ngay trên băng ghế. Tôi hôn anh tại đây, và thấy thật khủng khiếp vì một trong những lý do đến từ việc tôi sẽ dễ rời đi hơn, nếu đã ở bên ngoài rồi.
Dẫu vậy, anh không cảm nhận thấy. Anh hôn đáp lại. Anh đang hạnh phúc. Anh thực sự đẩy chiếc hộp bánh quý giá đang chắn đường ra, trong khi chúng tôi xáp lại gần nhau.
Tôi bắt đầy tự thuyết phục rằng đây là điều tôi muốn. Đây là nơi tôi nên ở lại. Tôi chỉ đi gặp A để có lời giải thích. Nhưng đó không phải cuộc đời tôi. Đây mới là cuộc đời tôi. Justin là cuộc đời tôi.
Tôi đến nơi muộn giờ. Tôi đã mất một tiếng để tự mình chỉnh đốn lại, bình tĩnh lại, cho khác với một cô nàng vừa thân mật với bạn trai cả tiếng đồng hồ. Tôi cũng nghĩ về những câu hỏi, cách thức để biết A có nói thật không. Ý tôi là, nó không thể là thật. Nhưng tôi tìm kiếm những phương pháp để chứng minh điều đó.
Khi tới Starbucks, tôi trông chờ cô gái của ngày hôm qua ở đó. Hoặc Nathan. Ai đó nói với tôi: Ha ha, đùa đấy. Nhưng không ai trong họ có mặt ở đây. Thay vào đó là anh chàng này - một anh chàng vận động viên bóng bầu dục to con. Không phải mẫu tôi thích. Trông to phát khiếp. Nhưng trông anh ấy thật dịu dàng khi vẫy tay với tôi.
Một lần nữa, góc nhìn của tôi thay đổi khi nhìn vào mắt anh ấy.
Tất cả giả định đều sụp đổ.
Tôi hít thật sâu. Bây giờ tôi phải giải quyết vụ này. Tôi cố gắng nhớ lại kế hoạch mình đề ra.
“Được rồi”, tôi nói ngay khi tới bàn và ngồi xuống. “Trước khi chúng ta trao đổi một lời nào, tớ muốn xem điện thoại của cậu. Tớ muốn xem tất cả không sót cuộc thoại nào cậu gọi và nhận trong tuần qua. Nếu đây không phải một trò đùa ghê gớm, cậu không có gì phải giấu.”
Tôi có thể hình dung sau khi tỏ ra thật đáng yêu với tôi, Justin đã bày ra trò này. Nhưng tôi muốn chắc chắn rằng số của anh không có trong điện thoại. Tôi muốn xem liệu có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ hôm qua không.
Tôi tìm kiếm. Tôi tra danh bạ. Tôi không tìm thấy một cuộc gọi nào hôm qua. Hai tin nhắn là của bạn cậu ấy. Không có gì về tôi hết.
Ít ra cũng phải thế.
Tôi trả điện thoại lại và bảo cậu ấy đã đến lúc thi vấn đáp rồi. Tôi bắt đầu bằng câu hỏi tôi mặc gì hôm ở bãi biển. Ánh mắt cậu ấy lo lắng.
“Tớ không biết”, cậu ấy nói sau nửa phút. “Cậu có nhớ Justin đã mặc gì không?”
Tôi cố gắng nhớ lại. Nhưng tôi chỉ nhớ cảm xúc hay điều kì diệu của ngày hôm đó. Không phải trang phục.
“Có lý”, tôi nói. “Bọn tớ có làm tình không?”
Cậu ấy lắc đầu. “Chúng ta dùng chăn để trải ra nằm, nhưng không làm tình. Chỉ hôn. Và thế là đủ.”
Tôi lưu ý lại cách cậu ấy dùng cụm “chăn để trải ra nằm”. Và sự thật là cậu ấy không tỏ ra khó nhọc gì.
“Tớ đã nói với cậu điều gì trước khi rời khỏi xe?”, tôi hỏi.
“‘Đó là một nốt nhạc vui.’”
“Chính xác. Hỏi nhanh, tên bạn gái của Steve là gì?”
“Stephanie.”
“Bữa tiệc chấm dứt lúc mấy giờ?”
“Mười một giờ mười lăm.”
“Khi ở trong cơ thể cô gái ngồi học tất cả các môn cùng tớ, trong mẩu giấy cậu đưa viết gì?”
“Gì đó như là: Học hành ở đây chán òm chẳng khác gì trường tớ bây giờ.”
“Những nút khóa ba lô của cô ấy thế nào?”
“Toàn những con mèo Anime.”
Tôi cố vắt óc tìm xem có cách nào cậu ấy biết được hết những điều này, từ tất cả những con người khác nhau ấy. Phần nào đó là cậu ấy đọc được suy nghĩ của tôi, tôi không thể giải thích.
“Ừ”, tôi nói, “hoặc cậu là kẻ nói dối siêu đẳng, hoặc cậu đổi cơ thể hằng ngày. Tớ không biết cái nào đúng.”
“Cái thứ hai”, cậu ấy cam đoan với tôi. Rồi trông cậu ấy lại có vẻ âu lo. “Mình ra ngoài đi”, cậu ấy nói khẽ. “Tớ cảm giác mình có thể bị nghe lỏm.”
Tôi không biết cậu ấy ám chỉ ai, nhưng tôi nhận thấy được người xung quanh có thể dễ dàng nghe thấy chúng tôi nói gì. Tuy thế, đề nghị của cậu ấy có vẻ hơi “vào-trong-xe-với-anh” quá mức với tôi.
“Nếu cậu vẫn còn là một cô bé cổ động viên xinh xắn thì may ra”, tôi bảo cậu ấy. “Nhưng... Tớ không chắc cậu có nhận ra được hết không... Hôm nay cậu là một gã khổng lồ đáng sợ. Tiếng mẹ tôi vẫn vang lên rõ mồn một trong đầu tôi: ‘Đừng đi vào chỗ tối.’”
Cậu ấy chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi có băng ghế đặt dọc theo con đường. “Giữa ban ngày ban mặt, chỉ không ai nghe trộm thôi.”
“Được”, tôi nói.
Tôi đang cố nghĩ ra vài câu hỏi trong khi bước ra ngoài. Tôi vẫn chưa uống ngụm cà phê nào, nhưng đây không phải lúc dừng lại vì một cốc nâu đá.
Cậu ấy trông căng thẳng. Và thành thật mà nói, tôi biết đấy không phải sự căng thẳng của kẻ giết người hàng loạt. Dường như thứ duy nhất có thể bị giết là hi vọng của cậu ấy. Tôi chưa từng nhìn thấy hi vọng của anh chàng nào hiển hiện như thế. Tôi tự hỏi liệu cậu ấy có biết mình đang trông ra sao không.
Giữ khoảng cách. Tôi để cậu ấy ngồi xuống trước, cho tôi có thể giữ được một chút khoảng cách. Cho tôi được nhìn vào đôi mắt đó mà không bị chìm đắm. Cho tôi có thể giữ cách nhìn nhận của mình.
Tôi muốn biết thêm, nên tôi cần hỏi thêm. Nếu cậu ấy định thuyết phục tôi, cậu ấy sẽ phải kể tôi nghe nhiều hơn.
“Rồi”, tôi tiếp tục, “cậu nói cậu đã như vậy từ khi sinh ra?”
Cậu ấy lưỡng lự một lát. Tôi cảm thấy cậu ấy không hay nói chuyện kiểu này.
Chà, tôi cũng không.
“Đúng”, cậu ấy nói nhỏ. “Tớ không thể nhớ nó đã từng khác đi chưa.”
“Nó xảy ra thế nào? Cậu không thấy lúng túng à?”
Một lần nữa, cậu ấy nghĩ trong một giây, rồi trả lời: “Tớ nghĩ tớ quen với nó rồi. Tớ chắc chắn rằng, ban đầu tớ thấy nó không khác gì cuộc sống của mọi người. Ý tớ là, khi cậu là một đứa bé sơ sinh, cậu không quan tâm mấy đến chuyện ai chăm sóc mình, miễn sao có người chăm sóc là được. Rồi khi là đứa trẻ con, tớ nghĩ nó như một loại trò chơi, và đầu óc của tớ học cách chơi qua việc dùng trí nhớ cơ thể một cách tự nhiên, cậu biết đấy. Vì vậy tớ luôn biết tên mình là gì, và tớ ở đâu. Tới khi 6 hay 7 tuổi, tớ mới bắt đầu nhận ra mình khác biệt, và phải tới khi 9 hay 10 tuổi, tớ mới thực sự muốn nó chấm dứt.”
“Thật hả?”, tôi hỏi. Ý tưởng rời khỏi cơ thể mình với tôi khá là vui. Một sự thay phiên.
“Tất nhiên”, cậu ấy nói. “Thử tưởng tượng cậu nhớ nhà, dù chẳng có nhà. Nó như vậy đấy. Tớ muốn có bạn bè, một người mẹ, một người cha, một con chó... Nhưng tớ không thể giữ được bất kì ai quá một ngày. Thật tàn bạo. Có những đêm tớ nhớ mình đã khóc, đã gào lên, van xin cha mẹ đừng bắt tớ đi ngủ. Họ không bao giờ hiểu nổi tớ sợ hãi điều gì. Họ nghĩ tớ sợ ma, hoặc bày trò để được nghe thêm vài câu chuyện cổ tích. Tớ không bao giờ có thể giải thích rõ ràng, nhất là bằng một cách nghe có lý cho họ. Tớ đã nói với họ tớ không muốn nói lời tạm biệt, và họ cam đoan với tớ đấy không phải lời tạm biệt. Đấy chỉ là lời chúc ngủ ngon. Tớ nói với họ như nhau cả thôi, nhưng họ nghĩ tớ còn thơ dại quá.”
Bây giờ chuyện chẳng còn vui nữa. Nó nghe cô đơn làm sao.
Cậu ấy nói tiếp: “Rốt cuộc tớ đã thích nghi với nó. Tớ phải thích nghi. Tớ nhận ra đây là cuộc đời tớ, và tớ không thể làm gì để thay đổi. Tớ không thể chống lại dòng chảy, nên quyết định trôi thuận theo nó.”
Tôi không thể nghĩ gì hơn. Không bạn bè. Không ai gắn bó với cuộc đời mình ngày này sang ngày khác.
Quá cô đơn.
“Cậu đã kể câu chuyện này bao nhiêu lần rồi?”, tôi hỏi.
“Chưa hề. Tớ thề. Cậu là người đầu tiên.”
Chỉ mình cậu thôi. Tại sao tôi lại nghĩ về Justin trong lúc này? Tại sao tôi lại nghĩ về lúc Justin say ngất ngư trên xe của tôi, anh đã nói những lời tương tự với tôi? Tôi thậm chí không hề giận. Tôi không ngại việc lái xe. Thay vì cảm ơn, đấy là điều anh nói. Và anh tỏ ra thực sự cảm kích khi nói như thế. Cảm với chả kích.
Nhưng tôi không thể nghĩtheo hướng đó. Chuyển hướng, tôi trở lại câu chuyện của A. “Cậu phải có cha mẹ chứ?”, tôi nói. “Ý tớ là, chúng ta đều có cha mẹ.”
Cậu ấy nhún vai. “Tớ không biết. Tớ nghĩ cũng vậy. Nhưng dường như không có ai để hỏi. Tớ chưa từng gặp ai giống mình. Dù tớ không thực sự cần phải biết.”
Tôi luôn không hòa hợp với cha mẹ, nhưng tôi vẫn thấy vui vì có cha mẹ ở bên.
Tôi nghĩ cậu ấy sẽ kể với tôi thêm về chuyện không có cha mẹ, về chuyện không có cội nguồn. Nhưng rồi cậu ấy làm tôi ngạc nhiên.
“Tớ đã lờ mờ nhìn ra”, cậu ấy nói.
Tôi chờ đợi cậu ấy nói thêm. Để kể tôi nghe điều này có nghĩa gì, cậu ấy đã nhìn thấy gì. Nhưng tôi phải nhớ. Cậu ấy mới chập chững trên con đường này. Cậu ấy vẫn còn thiếu tự tin.
“Cậu nói tiếp đi”, tôi nhắc.
Sự cho phép. Cậu ấy mỉm cười, hạnh phúc vì được lắng nghe. Tôi muốn ôm lấy cậu ấy, chỉ vì nụ cười đó. “Đúng là... Tớ biết nó có vẻ như là một cách kinh khủng để sống, nhưng tớ đã nhìn thấy rất nhiều điều. Khi chỉ ở trong một cơ thể, sẽ quá khó để cậu có thể cảm nhận được cuộc sống thật sự là gì. Cậu bị chôn chặt vào con người cậu đang là. Nhưng khi cậu thay đổi mỗi ngày, cậu sẽ hòa mình thêm vào thế giới xung quanh, ngay cả với những chi tiết vụn vặt nhất. Cậu sẽ thấy quả sơ ri có vị khác nhau với mỗi người như thế nào. Màu xanh trông khác nhau như thế nào. Cậu sẽ thấy tất cả những nghi lễ trưởng thành kì quái mà con trai phải vừa tỏ ra thích thú vừa không chịu thừa nhận. Cậu sẽ học được rằng nếu một người cha/ mẹ đọc truyện cho cậu nghe khi một ngày kết thúc, đấy là dấu hiệu của một phụ huynh tốt, bởi vì cậu đã thấy rất nhiều người không dành được thời gian. Cậu sẽ học được một ngày thực sự đáng giá nhường nào, bởi vì mỗi ngày đều quá khác biệt. Nếu cậu hỏi hầu hết mọi người, thứ Hai khác gì thứ Ba, chắc họ sẽ kể mình ăn gì trong bữa tối từng ngày. Tớ thì không. Bằng cách nhìn thế giới từ quá nhiều góc độ, tớ có cảm nhận rõ hơn về tính đa phương diện của nó.”
“Nhưng cậu không bao giờ được nhìn mọi thứ nhiều hơn, đúng chứ?”, tôi hỏi. “Tớ không định xóa bỏ điều cậu vừa kể. Tớ nghĩ tớ hiểu. Nhưng cậu chưa từng có một người bạn cậu biết ngày này sang ngày khác trong mười năm trời. Cậu chưa từng nhìn con vật trong nhà già đi. Cậu chưa từng chứng kiến tình yêu từ mẹ cha có thể dần trở nên lệch lạc thế nào. Và cậu chưa từng có mối tình nào lâu hơn một ngày, đừng nói hơn một năm.”
“Nhưng tớ đã nhìn ra nhiều thứ”, cậu ấy nói. “Tớ đã quan sát. Tớ biết cách mỗi thứ hoạt động.”
“Từ bên ngoài hả?” Tôi đang thực sự nỗ lực nghĩ về điều này, nhưng khó làm sao. Màu xanh trông khác nhau như thế nào. “Tớ không nghĩ cậu có thể hiểu từ bên ngoài.”
“Tớ nghĩ cậu đánh giá thấp chuyện một số thứ có thể dễ đoán ra sao trong một mối tình.”
Lẽ ra tôi phải biết chúng tôi sẽ đi tới thời điểm quyết định này. Lẽ ra tôi phải biết chuyện này sẽ xảy ra. Dẫu sao đi nữa, cậu ấy đã gặp tôi trong danh nghĩa Justin. Cậu ấy hiểu vai trò của bản thân. Hoặc nghĩ rằng mình hiểu.
Tôi cần làm rõ chuyện này. “Tớ yêu anh ấy”, tôi nói. “Tớ biết cậu không hiểu, nhưng sự thật là thế.”
“Không nên đâu. Tớ đã nhìn thấy bên trong cậu ta. Tớ hiểu.”
“Trong một ngày”, tôi nhấn mạnh. “Cậu đã nhìn thấy anh ấy trong một ngày.”
“Và trong một ngày, cậu đã nhìn thấy cậu ta có thể là ai. Cậu yêu cậu ta nhiều hơn khi cậu ta là tớ.”
Điều này quá khó tiếp nhận. Tôi không biết nó có thật hay chăng. Nếu cậu ấy hỏi tôi hôm qua, có lẽ đúng. Nếu cậu ấy hỏi tôi bây giờ, sau chuyện những chiếc bánh quy Girl Scout, có lẽ không.
Cậu ấy lại muốn nắm lấy tay tôi. Nhưng lần này tôi không thể chấp nhận. Sự cam kết quá lớn. “Không”, tôi nói. “Đừng.”
Cậu ấy dừng lại.
“Tớ có bạn trai rồi”, tôi tiếp. “Tớ biết cậu không thích anh ấy, và tớ chắc chắn có những lúc tớ cũng chẳng ưa nổi Justin. Nhưng đấy là sự thật. Bây giờ, tớ công nhận, cậu đã khiến tớ thực sự tin rằng trên thực tế, cậu là cùng một người mà tớ đã gặp trong năm cơ thể khác nhau. Tất cả những điều này có nghĩa rằng tớ chắc cũng điên như cậu. Tớ biết cậu nói yêu tớ, nhưng cậu không thực sự hiểu tớ. Cậu mới biết tớ được một tuần. Và tớ cần nhiều hơn thế.”
“Nhưng chẳng phải cậu đã cảm nhận được ngày hôm đó? Trên bãi biển ấy? Chẳng phải mọi thứ đều hoàn hảo sao?”
Đúng. Mọi thứ trong tôi đều tụ vào một chữ: Đúng. Nó đã có vẻ đúng. Nhưng đó là cảm giác. Tất cả là cảm giác. Tôi vẫn không thể nói về một sự thật nào.
Nhưng tôi cũng không thể kìm lại câu trả lời của mình. Nên tôi nói với cậu ấy: “Đúng. Nhưng tớ không biết cảm giác của tớ dành cho ai. Ngay cả nếu tớ tin đó là cậu, cậu phải hiểu rằng quá khứ của tớ với Justin đóng vai trò trong đó. Tớ sẽ không cảm thấy thế với một người lạ. Câu chuyện sẽ không hoàn hảo như thế được.”
“Làm sao cậu biết?”
“Đấy là vấn đề chính của tớ. Tớ không biết.”
Lẽ ra tôi không nên rời khỏi Justin. Lẽ ra tôi không nên kiếm cớ để bỏ đi. Thật quá nguy hiểm, vì không gì có thể là sự thật.
Tôi nhìn điện thoại của mình. Tôi ở đây chưa lâu, nhưng cứ như thể đã lâu lắm.
“Tớ phải về cho kịp bữa tối”, tôi nói. Chính xác về lý thuyết. Nếu tôi muốn về kịp giờ, tôi nên đi bây giờ.
Tôi nghĩ cậu ấy sẽ gây chuyện. Justin sẽ gây chuyện.
Rõ ràng cậu ấy tỏ ra muốn tôi ở lại.
Nhưng vẫn để tôi đi.
“Cảm ơn vì đã đến tận đây”, cậu ấy nói.
Tôi có nên nói cậu ấy đừng bận tâm? Điều đó nghĩa là sao?
Đừng bận tâm cái gì?
“Tớ sẽ gặp lại cậu chứ?”, cậu ấy hỏi.
Tôi không nỡ lòng nào nói không. Bởi vì một phần trái tim tôi muốn ở lại, và sẽ ở lại với cậu ấy cho tới khi tôi kéo nó về.
Tôi gật đầu.
“Tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy”, cậu ấy nói với tôi. “Tớ sẽ chỉ cho cậu thấy điều đó thực sự có nghĩa thế nào.”
“Gì cơ?”
“Tình yêu.”
Không. Tôi sợ điều đó.
Tôi sợ tất cả những thứ liên quan.
Nhưng tôi không nói ra. Thay vào đó, tôi chào tạm biệt, kiểu tạm biệt sẽ không bao giờ là lần cuối cùng.
[1] Girl Scouts là tổ chức cho các cô gái trẻ ở Mĩ và người Mĩ ở nước ngoài, giúp các cô gái nhận ra thế mạnh, đam mê và tài năng của bản thân, qua việc cung cấp cho họ những cơ hội làm việc cho cộng đồng, tách khỏi mái nhà. Bán bánh quy là một hoạt động thường thấy để gây quỹ, giúp các cô gái tự tin và biết quản lý tiền bạc.
[2] Một trong hai loại bánh nổi tiếng nhất các Girl Scout bán, vị sô cô la vị bạc hà, một hộp Thin Mints cũng chứa nhiều bánh nhất.
[3] Mang tên người sáng lập Girl Scouts, đây là loại bánh nổi tiếng nhất bên cạnh Thin Mints.
[4] Nhân vật chơi chữ, không có loại bánh này.