A trả lời email, nói rằng hôm nay cậu ấy là một cô gái tên Lisa, và rằng cậu ấy sẽ gặp tôi bất cứ lúc nào tôi muốn. Tôi bảo sau khi tan học nhé, và bảo cậu ấy gặp tôi ở công viên sau trường.
Tôi dành cả ngày để tự hỏi về việc cần phải làm. Tôi muốn có A trong cuộc đời mình. Tôi biết cậu ấy là người tốt, và cậu ấy quan tâm tới tôi theo một cách hiếm người có được. Cái chúng tôi có là tình yêu. Tôi chắc chắn nó là tình yêu. Nhưng liệu nó có thể là một mối tình không? Có nghĩa chúng tôi sinh ra là để ở bên nhau không? Bạn có thể yêu ai đó mà không ở bên nhau không?
Sau giờ học, tôi thấy A ngồi trên một băng ghế trong công viên... Cậu ấy ở chính xác nơi tôi bảo. Cô gái của hôm nay trông giống như người tôi có thể kết bạn: cùng cách ăn mặc, cùng kiểu tóc. Tôi vẫn phải điều chỉnh lại, nhưng không quá khó khăn, bởi vì đã quen thuộc hơn.
Cậu ấy đang đọc một cuốn sách, và thậm chí không nhận ra tôi cho tới khi tôi ngồi xuống bên cạnh. Rồi cậu ấy nhìn lên và nhoẻn miệng cười.
“Chào!”, cậu ấy nói.
“Chào!”, tôi đáp.
“Khỏe không?
“Cũng ổn.” Tôi không muốn nói ngay lập tức tất cả những điều tôi đang nghĩ. Nên thay vào đó tôi kể cho A về chuyện trường lớp, thời tiết.
“Có vẻ như thời tiết sẽ đẹp”, A bắn liên thanh về dự báo thời tiết cuối tuần.
Tôi phải ngắt lời. Nếu chúng tôi cứ nói về việc Chủ nhật trời có mưa hay không, tôi sẽ gào lên mất.
“A này!”, tôi nói, mặc dù A vẫn chưa xong. “Có những việc tớ muốn nói với cậu.”
A dừng lại. Và không giống như ngày hôm qua, khi cậu ấy có vẻ xa cách bên trong cơ thể đó. Bây giờ cậu ấy thể hiện rõ phần bề mặt của cô gái này. Quá căng thẳng. Quá sợ sệt.
Tôi mong tôi có thể bảo cậu ấy rằng rồi sẽ ổn thôi. Tôi mong tôi có thể dẫn cậu ấy đi gặp tất cả bạn bè. Tôi mong tôi có thể nói tôi muốn hôn cô gái này nhiều như tôi muốn hôn bất kì ai khác. Tôi mong tôi có thể nói điều cậu ấy muốn tôi nói.
Nhưng tôi khước từ việc nói dối. Đó là một thứ chúng tôi có thể có: sự chân thành giữa chúng tôi. Mọi thứ khác, bất kể là gì, có thể được dựng xây từ nó.
“Tớ không nghĩ tớ có thể làm được chuyện này”, tôi nói.
Cậu ấy hiểu ý. Cậu ấy không nói: “Hả?” Cậu ấy không có vẻ bối rối. Thay vào đó, cậu ấy hỏi: “Cậu không nghĩ cậu có thể, hay cậu không muốn?”
“Tớ muốn. Thực sự muốn. Nhưng làm như thế nào đây hả A? Tớ chỉ không thấy làm sao nó khả thi được.”
Bây giờ cậu ấy hỏi: “Ý cậu là gì?”
Tôi phải nói rõ ra. Thật đau lòng khi nói ra, bởi vì tôi biết nó không phải là điều cậu ấy kiểm soát được. Nhưng cậu ấy phải thấy rằng tôi cũng không thể kiểm soát nổi chính bản thân mình.
“Ý tớ nói mỗi ngày cậu là một người khác. Và tớ không thể yêu một cách công bằng mỗi người cậu đang là được. Tớ biết có cậu ở bên trong. Tớ biết đó chỉ là vỏ ngoài. Nhưng tớ không thể, A à. Tớ đã cố. Và tớ không thể. Tớ muốn... Tớ muốn trở thành người có thể ... Nhưng tớ không thể. Và không chỉ có thế. Tớ vừa mới chia tay Justin... Tớ cần thời gian để tiêu hóa điều đó, để khép nó lại. Và có quá nhiều thứ cậu và tớ không thể làm. Chúng ta sẽ không bao giờ đi chơi với các bạn của tớ. Tớ thậm chí không thể nói về cậu với bạn bè mình, và điều đó khiến tớ phát điên lên được. Cậu sẽ không bao giờ gặp cha mẹ tớ. Tớ sẽ không bao giờ có thể ngủ với cậu ban đêm và sau đó thức giấc với cậu vào buổi sáng hôm sau. Không bao giờ. Và tớ đã cố gắng tranh luận với bản thân để nghĩ rằng những thứ đó không quan trọng, A ạ. Thực sự, tớ đã cố. Nhưng tớ đã đuối lý. Và tớ không thể cứ ôm khư khư lấy nó, khi tớ biết câu trả lời thực sự là gì.”
Thế đấy. Chân thành nhất có thể. Nhưng cậu ấy không bỏ cuộc khi tôi buộc cậu ấy phải đối mặt với sự thật.
“Không phải là không thể”, cậu ấy nói với tôi. “Cậu có nghĩ rằng tớ cũng có những cuộc tranh luận với bản thân, những suy nghĩ tương tự hay không? Tớ đã cố gắng hình dung ra chúng ta có thể có một tương lai bên nhau như thế nào. Cho nên, thế này thì sao? Tớ nghĩ ra một cách để tớ không phải di chuyển quá xa nếu chúng ta sống trong một thành phố. Ý tớ là, sẽ có nhiều cơ thể trong độ tuổi phù hợp ở gần, và trong khi tớ không biết làm cách nào để chuyển từ một cơ thể sang cái tiếp theo, tớ có cảm giác chắc chắn rằng khoảng cách tớ di chuyển liên quan tới số lượng các ứng cử viên. Vì vậy, nếu chúng ta ở New York, tớ có thể sẽ không bao giờ rời khỏi. Có quá nhiều người để chọn lựa. Vì vậy chúng ta sẽ luôn được gặp nhau. Ở bên nhau. Tớ biết nó là ý tưởng điên rồ. Tớ biết cậu không thể bỏ nhà ra đi vì một phát hiện thoáng qua. Nhưng rốt cuộc chúng ta có thể làm được chuyện đó. Rốt cuộc, đó có thể là cuộc đời của chúng ta. Tớ sẽ không bao giờ có thể thức giấc bên cạnh cậu, nhưng tớ có thể mãi ở bên cậu. Đó sẽ không phải là một cuộc đời bình thường... Tớ biết. Nhưng nó sẽ là một cuộc đời. Một cuộc đời của hai ta.”
Tôi muốn mình là cô gái có thể tin vào điều này. Tôi muốn là cô gái có thể trốn khỏi cuộc đời mình và thực hiện chuyện này. Cho một con người.
Cho con người thích hợp.
Nhưng ngay lúc này đây, tôi không nghĩ mình là cô gái ấy.
Tôi cố hình dung ra nó. Tôi có thể thấy mình đang sống ở New York. Có một căn hộ. Sống một cuộc đời ở đó.
Vấn đề là, khi cánh cửa mở ra và A trở về nhà, đó là hình ảnh biểu trưng của A. Cậu ấy là anh chàng đó. Nhưng cậu ấy sẽ không bao giờ là anh chàng đó.
Tôi không thể mỗi ngày hình dung nó với một người khác nhau. Điều đó có vẻ không giống như một cuộc đời. Điều đó có vẻ giống như một quán trọ.
Tôi biết cậu ấy tha thiết muốn điều đó. Và nó dày vò tôi khi tôi không thể trao nó cho cậu ấy.
“Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra”, tôi nói, cố gắng khiến cho giọng mình nghe nhẹ nhàng nhất có thể. “Tớ mong tớ có thể tin nó, nhưng tớ không thể.”
“Nhưng, Rhiannon...”
Lúc này, tôi đang khóc. Nức nở. “Tớ muốn cậu biết rằng, nếu cậu là một anh chàng tớ đã gặp, nếu cậu là cùng một anh chàng mỗi ngày, nếu bên trong bên ngoài là một, khả năng cao là tớ sẽ yêu cậu mãi mãi. Vấn đề không phải là về trái tim cậu. Tớ hi vọng cậu hiểu điểm này. Nhưng phần còn lại quá khó khăn. Có thể có những cô gái đủ sức đối phó với nó. Tớ hi vọng là có. Nhưng tớ không phải một trong số họ. Tớ không thể thực hiện nó được.”
A cũng đang khóc. Ý tôi là cô gái ngồi cạnh tôi trên băng ghế cũng đang khóc.
“Vậy thì... sao?”, cậu ấy hỏi. “Là thế? Chúng ta dừng lại?”
Tôi lắc đầu. “Tớ muốn chúng ta có mặt trong cuộc đời của nhau. Nhưng cuộc đời cậu không thể mãi đẩy cuộc đời tớ đi chệch hướng. Tớ cần ở cạnh bạn bè, A ạ. Tớ cần tới trường, đi khiêu vũ, và làm tất cả những điều tớ vẫn làm. Tớ thấy biết ơn... thực sự thấy biết ơn... khi không còn phải ở bên cạnh Justin nữa. Nhưng tớ không thể bỏ những thứ khác.”
“Cậu không thể làm cho tớ theo cách tớ có thể làm cho cậu hay sao?”
“Tớ không thể. Tớ xin lỗi, nhưng tớ không thể.”
Và tôi cũng không muốn cậu ấy làm điều đó cho tôi. Tôi không muốn. Chúng tôi không xứng đáng với điều đó.
“Rhiannon...”, A nói. Nhưng rồi ngừng lại đó. Dường như cậu ấy cuối cùng đã nhận ra sự thật. Và nó có ý nghĩa như thế nào với chúng tôi.
Chúng tôi có thể tranh luận về nó trong nhiều giờ. Nhiều ngày. Chúng tôi có thể cứ tới băng ghế này mãi, với A mỗi lần ở trong một cơ thể khác nhau. Nó không quan trọng. Tôi biết điều này. Và tôi nghĩ rằng A cũng bắt đầu hiểu ra.
Tôi vươn người tới và hôn lên má cậu ấy.
“Tớ nên đi”, tôi nói. “Không phải mãi mãi. Cho lúc này thôi. Chúng ta hãy nói chuyện sau mấy ngày nữa. Nếu cậu suy nghĩ nghiêm túc, cậu sẽ đi đến cùng một kết luận. Và rồi nó sẽ không tệ như cậu tưởng đâu. Rồi chúng ta sẽ có thể rà soát nó cùng nhau, và suy tính xem điều gì sẽ tới tiếp theo. Tớ muốn có cái gì đó tiếp theo. Nó chỉ không thể là...”
“Tình yêu?”
Không. “Một mối tình. Hẹn hò. Điều cậu muốn.”
Tôi đứng dậy. Tôi phải đi bây giờ. Không phải vì tôi sẽ thay đổi ý định nếu ở lại. Tôi biết tôi sẽ không thay đổi ý định. Nhưng tôi cũng biết nó sẽ làm tổn thương A thêm nếu cứ mãi thử nghiệm và thất bại.
“Chúng ta sẽ nói chuyện”, tôi hứa.
“Chúng ta sẽ nói chuyện”, cậu ấy nói. Đây là một lời tuyên bố, không phải một lời hứa.
Tôi quanh quẩn nơi đó. Tôi không muốn bỏ đi thế này.
“Rhiannon, tớ yêu cậu”, cậu ấy nói, giọng đang vụn vỡ.
“Và tớ yêu cậu”, tôi nói.
Tôi biết có một thứ gì đó. Nó chưa đủ, nhưng vẫn là một thứ gì đó.
Tôi vẫy tay nhẹ, rồi đi thẳng ra xe. Tôi không nhìn lại. Tôi trấn tĩnh lại. Vẫn ổn cho tới khi tôi vào trong xe, tới khi tôi thắt dây an toàn, rồi tất cả vỡ òa. Thở hổn hển. Không nhìn thấy gì. Không cách nào kiểm soát. Cơ thể tôi cần phóng thích chuyện này ra. Nên tôi để mặc nó. Tôi để bản thân là đống hổ lốn mà cuộc đời tôi đã trở thành. Khi xong việc, tôi xì mũi, lau mắt, xoay chìa khóa khởi động xe, và về nhà.