Một Ngày Khác

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Dư âm cơn say còn kéo qua ngày thứ Hai.

Dường như cá tính của anh đã bị bào mòn vì không được dùng tới. Anh đang ở trường, nhưng nghĩ mình vẫn trên giường. Tôi không thể phật lòng bởi anh không vui khi thấy tôi, anh không vui khi thấy bất kì ai trong chúng tôi. Anh không nói quá hai từ trong một câu, và sau vài phút tôi quyết định mặc kệ anh.

Rất nhiều ngày thứ Hai của chúng tôi như thế này.

Ngày thứ Hai trên bãi biển của chúng tôi dường như đã qua hơn một tuần rất lâu.

Chuyện quái gì đang xảy ra với tôi vậy?

“Cuối tuần của cậu thế nào?”, Rebecca hỏi khi tôi vào tiết thứ ba.

“Cuối tuần của tớ không thế nào ấy hả?”, tôi đáp.

“Nghĩa là sao?”

“Tớ không biết. Tớ định nói chẳng có gì mấy.”

“Bữa tiệc thế nào?”

“Cũng được. Tớ đã nhảy với ông anh họ gay của Steve. Justin say bét nhè. Cớm đến.”

“Steve có anh họ gay à? Tớ không biết đấy.”

“Tớ không nghĩ họ thân nhau.”

“Ừ, thân nhau lắm cắn nhau đau. Ben và tớ định đi đâu đó với Steve và Stephanie trong buổi họp hội trường chiều nay. Chỉ uống cà phê hoặc gì đó thôi. Đi cùng nhé!”

Tôi nhận ra cô ấy không mời Justin. Sẽ là một cuộc triple date[1], chỉ có điều tôi không được đề nghị rủ người yêu đi cùng.

“Tớ có thể trả lời sau được không?”, tôi hỏi.

Rebecca không ngốc. Cô ấy hiểu tại sao tôi không quyết luôn.

“Sao cũng được”, cô ấy nói. “Bọn tớ vẫn tới đó. Dù cho sẽ thật tuyệt khi có cậu. Tớ có cảm giác lâu lắm rồi chưa gặp cậu.”

Bây giờ rõ ràng Justin đã bị cố tình loại trừ. Bởi Rebecca gặp tôi suốt. Có điều Justin luôn ở bên cạnh tôi mỗi lần như thế.

Tôi tìm thấy anh ngay trước bữa trưa.

“Anh đang làm gì đấy?”, tôi hỏi.

“Trông anh giống như đang làm gì hả?”, anh hỏi lại.

Trông anh như đang đổi sách trong tủ đồ. Trông anh như sắp đi ăn trưa.

“Anh thích làm gì?”, tôi hỏi.

Anh đóng sầm cửa tủ. “Anh muốn chơi điện tử”, anh nói. “Có hợp với khẩu vị của em không?”

“Anh có muốn ra khỏi đây và làm gì đó không? Có buổi họp hội trường vào tiết bảy và tám. Không ai nhận ra bọn mình vắng mặt đâu.”

Tôi đang kiếm tìm tia lửa ấy. Nếu nó tắt, tôi sẽ cố nhen lại. Bởi vì tôi cũng có một tia lửa trong mình. Và bây giờ tôi muốn nó bừng sáng.

“Em bị sao vậy?”, anh hỏi. “Nếu chúng ta có thể bỏ đi, chẳng lẽ em không nghĩ anh làm luôn rồi à? Chúa ơi. Ở đây đã đủ chán rồi. Tại sao em cứ phải chỉ rõ ra hả?”

“Ý em không phải như thế”, tôi bảo anh. “Em chỉ nghĩ mình có thể như tuần trước.”

“Tuần trước? Anh không hiểu em đang nói gì.”

“Bãi biển? Đại dương?”

Anh lắc đầu, như thể tôi bịa chuyện. “Đủ rồi, được chưa nào? Dừng nhé!”

Vì vậy, tôi dừng lại. Tôi tự dập đi tia lửa và cảm nhận những ánh lụi tàn.

Chúng tôi ăn trưa cùng những người bạn. Preston hỏi về bữa tiệc, và Justin nói nó dở tệ. Trong phiên bản của anh, gái xấu cứ chật ních trong bếp. Stephanie quát tháo anh vì đặt chân lên bàn. Rồi cảnh sát đến, do họ chẳng có việc gì khác để làm.

Preston lại hỏi tôi đêm đó thế nào. Tôi bảo đêm đó cũng dở tệ. Tôi không kể với cậu ấy về tầng hầm hay sàn nhảy. Không, phiên bản của tôi đã tự biến hóa thành phiên bản của Justin. Anh chẳng nhận ra, nhưng dẫu sao tôi vẫn làm vậy.

Tôi đang biến mất. Đây là điều tôi nghĩ: Tôi đang biến mất. Như chẳng có gì tôi nói hay làm mang ý nghĩa. Cuộc sống của tôi trở nên nhỏ xíu, khiến nó hoàn toàn vô hình.

Điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra để chống lại, đó là nhắn tin cho Rebecca và bảo tôi sẵn sàng cùng lang thang sau giờ học.

•••

Anh chẳng quan tâm. Tôi bảo anh tôi có những kế hoạch trong giờ họp hội trường, và anh thực lòng chẳng quan tâm. Anh không đòi hỏi được mời. Anh thậm chí không hỏi tôi kế hoạch gì. Anh sẽ về nhà chơi điện tử. Anh sẽ không nhắn tin cho tôi trừ phi tôi nhắn trước. Tôi biết tất cả... nhưng tại sao tôi vẫn thấy bất ngờ, như thể nó lẽ ra không phải như vậy?

Rebecca nói rằng cô ấy đang có hứng ăn kem, và thuyết phục cả hội rằng chúng tôi đều trong tâm trạng có thể thưởng thức kem, mặc dù bây giờ không phải hè và quán kem ngon gần nhất phải đi mất hai mươi phút. Thực tế, như chúng tôi dự kiến, trốn buổi họp hội trường dễ dàng đến kinh ngạc. Chúng tôi cho rằng vị tác giả khách mời không nhớ chúng tôi lắm, vì chẳng ai trong cả hội từng nghe về ông ta. Rebecca, Ben và tôi vào trong xe của cô ấy, còn Stephanie và Steve sẽ gặp chúng tôi ở đó. Dư âm của cuối tuần còn đọng lại trong Steve rõ ràng hơn Stephanie; cô ấy trông như vừa dành hai ngày vừa qua ở phòng gym.

Chúng tôi lấy kem ốc quế và ngồi vào bàn. Khi chúng tôi bắt đầu nói chuyện, nội dung không phải về bữa tiệc, mà mọi thứ sau đó: những việc dọn dẹp phải làm, những thứ rác rưởi với cảnh sát, cuối cùng họ không bắt giữ ai cả. Họ chỉ muốn phá vỡ bữa tiệc và họ làm rất gọn gàng.

Stephanie thừa nhận cô ấy thấy hơi nhẹ nhõm. “Có một số người, cô ấy nói, “sẽ không bao giờ rời khỏi bữa tiệc trừ phi cảnh sát tới.” Theo cách cô ấy nói, tôi biết mình đoán được cô ấy ám chỉ ai. Tôi không hiểu tại sao.

“Tớ thực sự thích anh họ cậu”, tôi nói với Steve. “Anh ấy gần như đã cứu tớ đêm đó.”

Steve trông bối rối. “Anh họ tớ? Cậu gặp anh họ tớ khi nào?”

“Trong bữa tiệc. Nathan ấy.” Tôi suýt nữa chêm thêm ông anh họ gay của cậu, nhưng tôi nhận ra chắc gì Steve đã biết.

Bây giờ Steve phá lên cười. “Bữa tiệc ở nhà tớ? Tớ không nghĩ thế. Tớ có tất cả, ừ, tám anh chị em họ. Và không ai tên Nathan cả.” Tôi không hiểu cậu ấy đang nói gì.

“Nhưng tớ đã gặp anh ấy”, tôi nói, có vẻ không ăn nhập.

“Ôi trời”, Rebecca xen vào, đập lên tay tôi. “Nghe như cậu gặp ai đó bảo rằng mình là anh họ của Steve.”

“Nhưng tại sao anh ấy nói thế?”

Stephanie nhún vai. “Ai mà biết? Đàn ông con trai kì dị lắm.”

Điều khiến tôi tổn thương là anh ấy đã tỏ ra chân thành thế nào. Thành thật thế nào. Bây giờ giống như tôi đã bịa ra anh ấy.

“Anh ấy đeo cà vạt”, tôi nói. “Tớ nghĩ anh ấy là gã duy nhất đeo cà vạt.”

“Gã đó hả?”, Steve cười. “Tớ trông thấy anh ta thật. Anh ta không phải anh họ tớ, nhưng đúng là anh ta ở đó.”

Tôi tự hỏi liệu Nathan có phải tên thật không. Tôi tự hỏi liệu anh ấy có gay thật không. Tôi tự hỏi tại sao ông Trời xếp đặt chuyện này cho tôi.

“Tớ không thể tin anh ấy đã nói dối”, tôi nói.

“Nhắc lại”, Stephanie phụ họa. “Đàn ông con trai kì dị lắm.”

“Và hẳn là cậu đã quen với một chút gian dối?” Rebecca thêm vào. “Anh chàng này chắc thích cậu và không biết phải làm thế nào. Câu chuyện diễn ra. Đấy không phải lời nói dối tệ nhất.”

Tôi nghĩ cô ấy đang cố khiến tôi cảm thấy khá hơn, nhưng tôi bị mắc kẹt ở câu đầu... hẳn là cậu đã quen với một chút gian dối.

“Justin không bao giờ nói dối tớ”, tôi nói.

Rebecca giả ngốc. “Ai nói về Justin thế?”

“Tớ hiểu ý cậu. Nói cho cậu biết, Justin có thể lờ tớ đi, nói những thứ bậy bạ và hành động cảm tính, nhưng anh ấy chưa và không bao giờ nói dối tớ. Tớ biết cậu không nghĩ bọn tớ gắn bó nhiều nhưng bọn tớ có.”

Rebecca và Stephanie đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng không tin tôi. Ben đang bấm bấm điện thoại. Steve vẫn thấy thích thú khi gã nào đó đột nhập vào bữa tiệc và giả dạng làm anh họ mình.

Tôi ghét cảm giác này... Những người gọi-là-bạn nghĩ rằng họ hiểu cuộc đời tôi hơn chính tôi.

Steve bắt đầu tranh cãi với Stephanie xem ai là người bét nhè nhất bữa tiệc, và câu hỏi của tôi về Nathan mau chóng bị lãng quên. Chúng tôi ăn kem xong và không biết làm gì... Chúng tôi chỉ mới đi chơi được chừng mười lăm phút, nhưng lý do để ở đây đã không còn tồn tại. Stephanie đề nghị đi tới cửa hàng đồ cũ trên con phố, và dù Ben lẫn Steve phản đối, không ai nghĩ được việc gì hay ho hơn.

Tôi lại biến mất lần nữa, lần này là vào trong sự im lặng. Trong khi Stephanie và Rebecca thử món này món khác, còn Steve lục những đĩa hát cũ, Ben và tôi loanh quanh bên ngoài. Cậu ấy cứ bấm bấm điện thoại, nhưng rồi, trong khi Stephanie và Rebecca tranh cãi xem ai trông đẹp hơn trong chiếc váy hè thập niên 50, cậu ấy nói với tôi: “Tớ biết điều này chắc không can hệ gì, nhưng tớ dám cá tiền rằng gã bảo mình là anh họ Steve có lý do để làm thế. Đúng, đàn ông con trai lạ lắm, nhưng thường vì một lý do nào đó, và hiếm khi là bởi sự thấp hèn. Khả năng cao là anh ta thích cậu.” Rồi Ben lại trở về với chiếc điện thoại và viết cái gì đó.

Tôi bật điện thoại lên, muốn trông thấy một email từ Nathan giải thích tất cả. Nhưng không thấy. Nên tôi viết cho anh ấy vậy.

Nathan à,

Hình như Steve không có Nathan nào là anh họ, và không anh chị em họ nào của Steve ở bữa tiệc, cần giải thích?

Rhiannon.

Gần như lập tức, tôi nhận được hồi đáp.

Rhiannon,

Chắc chắn anh có thể giải thích. Mình gặp nhau được không? Lời giải thích này cần nói trực tiếp.

Thân mến,

Nathan.

Hai chữ “Thân mến” đập vào mắt tôi. Tôi biết đây có thể là chọc tức hoặc trêu đùa. Và tôi cũng biết đây không phải chọc tức hay trêu đùa.

Tôi không trả lời email, vẫn chưa tới lúc. Tôi cần suy nghĩ.

•••

Rebecca có cái váy. Steve có cái đĩa. Stephanie tìm được cái váy khác và nói cô ấy thích hơn là cái của Rebecca. Ben nhìn trúng một cuốn từ điển và bắt đầu nói về việc từ điển - từ điển bằng giấy - liệu còn tồn tại trong hai mươi năm nữa không.

Khi mọi người mua sắm xong, họ nói về việc đi đâu đó tiếp, thậm chí là đi ăn tối.

Tôi nói mình phải về nhà.

[1] Cuộc hẹn của ba cặp đôi.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.