Một Ngày Khác

Lượt đọc: 190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh giấc và viết một email khác.

Chào A,

Hôm nay cậu là ai?

Thật là một câu hỏi lạ lùng. Nhưng tớ đoán nó hợp lý. Nếu chuyện này có chút gì hợp lý.

Hôm qua là một ngày khó khăn. Bà Justin bị bệnh, nhưng thay vì thừa nhận mình đang đau khổ, anh ấy lại chỉ trích thế giới này nhiều thêm. Tớ cố giúp anh ấy, nhưng thật khó.

Tớ không rõ cậu có muốn biết điều này hay không. Tớ hiểu cậu cảm thấy thế nào về Justin. Nếu cậu muốn tớ giấu đi phần cuộc đời đó của tớ với cậu, tớ làm được. Nhưng tớ không cho rằng đó là điều cậu muốn.

Kể tớ nghe về ngày hôm nay của cậu nhé.

Rhiannon.

Tôi gửi email này. Tôi cố làm cho nó thành một email bình thường gửi cho một người bạn bình thường. Rồi tôi cố gắng sống một ngày bình thường, phần nào để tìm ra xem một ngày bình thường thực sự như thế nào. Ban đầu cũng hiệu quả. Tôi tới trường. Tôi nghe giảng. Tôi ăn trưa và ngồi cạnh Justin. Anh không biểu hiện cảm xúc cụ thể nào.

Khi ăn xong, tôi kiểm tra email.

Chào Rhiannon,

Hôm nay cũng là một ngày khó khăn với tớ. Cô gái sở hữu cơ thể hiện tại của tớ đang ở một nơi tệ hại.

Căm ghét thế giới. Căm ghét bản thân. Do nhiều nguyên nhân, hầu hết là từ nội tâm. Điều đó thực sự nan giải.

Về chuyện của cậu và Justin, hay gì đó tương tự, tớ muốn cậu cứ nói thật với tớ. Ngay cả nếu nó khiến tớ đau lòng. Mặc dù tớ không thích phải đau lòng.

Thân mến,

A.

Tôi cố lấy lại thăng bằng. Tôi cố không tưởng tượng xem A đang ở đâu, cơ thể đó trông ra sao. Justin phải đi làm nên tôi làm gì tùy ý sau giờ học. Tôi kiểm tra email lần nữa và thấy lời kêu cứu.

Tớ thực sự cần nói với cậu ngay bây giờ. Cô gái sở hữu cơ thể hiện tại của tớ đang muốn tự sát. Đây không phải chuyện đùa.

Có một số điện thoại. Tôi gọi ngay lập tức.

Tôi biết đây không phải chuyện đùa. Tôi chắc có những người đùa bỡn cả chuyện như thế này, nhưng tôi biết A không như thế.

Đơn giản là tôi biết.

Giọng trả lời là của một cô gái: “Alo!” Cô ấy nói giọng hơi giống tôi.

“Cậu đấy à?”, tôi hỏi.

“Ừ. Tớ đây.”

“Tớ nhận được email của cậu. Chao ôi!”

“Ừ, chao ôi!”

“Làm sao cậu biết?”

“Tất cả được viết trong nhật kí của cô ấy: Tất cả những cách để tự sát. Nó rất... dễ hình dung. Và có phương pháp. Tớ thậm chí không thể thẩm thấu nổi... Có quá nhiều cách để chết, và như thể cô ấy nghiên cứu cẩn thận từng cách một. Và cô ấy tự đặt cho bản thân một cái mốc thực hiện. Trong sáu ngày nữa.”

Tôi thấy ruột gan mình thắt lại. Tôi thấy cô gái mình đã từng là, đang vươn tới kết nối với câu chuyện đó. Tôi cố gắng tập trung vào hiện tại.

“Thật tội nghiệp”, tôi nói với A. “Cậu định làm gì?”

“Tớ không biết.”

Cậu ấy có vẻ bối rối. Choáng ngợp.

“Cậu không định kể cho ai à?”, tôi gợi ý.

“Không có khóa đào tạo nào cho chuyện này, Rhiannon à. Tớ thực sự không biết.”

Tớ đã từng như vậy, tôi muốn nói với cậu ấy. Nhưng nó đáng sợ quá.

“Cậu ở đâu?”, tôi hỏi.

A chỉ chỗ cho tôi, và nó không quá xa. Tôi bảo tôi sẽ tới chóng thôi.

“Cậu có một mình à?”, tôi hỏi.

“Ừ. Bố cô ấy khoảng 7 giờ mới về nhà.”

“Cho tớ địa chỉ cụ thể”, tôi nói. “Tớ sẽ đến ngay.”

Tôi không biết cô gái này. A không kể nhiều. Nhưng có lẽ đấy là lý do tôi thấy dễ hơn khi tự điền vào chỗ trống.

Tôi không nên nghĩ về nó, nhưng dẫu sao đi nữa: Đây là cô gái tôi sẽ trở thành nếu không gặp Justin.

Đã từng tệ thế đấy. Hay là đã từng có vẻ tệ thế đấy. Hiện giờ tôi không biết nữa. Tôi không thể chỉ ra chỗ khác biệt. Tất cả những gì tôi biết là tôi bị thuyết phục rằng không ai quan tâm nếu tôi chết đi. Tôi đã tưởng tượng tỉ mỉ về tang lễ rất đơn sơ của mình... Chẳng ai ngoài những người thân nơi đó. Chẳng có chàng trai nào mắt rơm rớm ở hàng ghế đầu. Chẳng có ai đứng dậy và nói về tôi như thể họ thực sự biết tôi.

Tôi biết mình đã không làm điều đó. Nhưng tôi cũng biết tôi có thể đã làm. Tôi trân trọng suy nghĩ đó. Suy nghĩ rằng tôi có thể.

Hầu hết những khi chúng ta nghĩ chuyện tìm tới cái chết, chúng ta thực sự đang tìm kiếm tình yêu.

Đó đích xác là trường hợp của tôi. Bởi vì Justin đã đến và trao cho tôi ý nghĩa tôi đang tìm kiếm. Justin trở thành người thương tiếc khóc than mà tôi muốn, và điều đó kéo theo những người bạn khác, những người thương tiếc khóc than khác. Tôi đưa thêm người vào tang lễ của mình, cho tới khi tôi không muốn có thêm ai nữa.

Nhưng tôi nhận ra điều đó không phải lúc nào cũng áp dụng được.

Tôi nhận ra có những cô gái không có được điều đó.

Ngay bây giờ, tôi nhận ra mình đang lái xe hướng tới một trong số họ. Không phải bởi nội dung A kể, mà bởi giọng nói của cô ấy. Sự sợ hãi.

Tôi nhận biết được nó.

Đây là một cuốc xe ngắn, nhưng tôi cố gắng đề ra kế hoạch.

Tôi không thực sự nghĩ về A. Tôi không hỏi tại sao, A - người đã sống trong biết bao cơ thể - lại không biết cần làm gì. Tôi không kinh ngạc khi tôi biết nhiều hơn A.

Tôi chỉ lái xe và suy nghĩ, càng nhanh càng tốt.

•••

Tôi tìm thấy ngôi nhà. Một ngôi nhà bình thường. Tôi bấm chuông cửa. Nghe như một tiếng chuông cửa bình thường.

Cô ấy trả lời, và từ lúc tôi nhìn thấy cô ấy, tôi biết rằng đây là một cô gái đang biến mất khác, rằng cô ấy đang nỗ lực trong tuyệt vọng để biến mất.

Sự khác biệt duy nhất nằm ở ánh mắt. Ánh mắt vẫn còn sống động.

Tôi biết nó không thuộc về cô ấy.

Tôi biết chắc đây là điều đang thực sự diễn ra. Không đùa. Chỉ thật. Rất nhiều cảm giác, nhưng ở trung tâm, là sự thật.

“Cảm ơn vì cậu đã đến”, A nói.

Cậu ấy đưa tôi lên phòng cô gái. Một hố rác, như thể cô ấy xả hết vào phòng mình và để bản thân sống trong đống đổ nát. Quần áo của cô ấy vương vãi khắp nơi, và không phân biệt nổi đâu sạch đâu bẩn. Cô ấy đã làm vỡ gương soi. Tất cả giấy dán tường đều rách. Chắc cô ấy đã cắt cổ tay mình và xoa thành những chữ KHỐN NẠN trên tường.

Đó không phải sự lộn xộn. Đó là phẫn nộ.

Có một cuốn sổ trên giường. Tôi mở nó ra. Tôi biết mình sẽ thấy được gì, nhưng nó vẫn khiến tim tôi đau nhói.

Đây là cách tự đâm mình.

Đây là cách cắt mạch máu.

Đây là cách thắt cổ.

Đây là cách nhảy xuống.

Đây là cách đốt cháy.

Đây là cách dùng thuốc độc.

Đây là cách chết.

Chúng không phải là những giả thuyết. Đây không phải chuyện cô ấy dễ kích động. Cô ấy đang tìm ra những sự thật tương ứng với những cảm xúc. Để kết thúc những cảm xúc.

Tất cả đều quá sai lầm. Tôi muốn lay tỉnh cô ấy. Tôi muốn bảo cô ấy hãy tránh xa khỏi tang lễ của mình.

Và có một mốc thời hạn ở cuối cuốn sổ. Thực tế là ngày mai.

A giữ yên lặng trong khi tôi đọc. Giờ đây tôi nhìn sang cậu ấy.

“Nghiêm trọng rồi”, tôi nói. “Tớ đã từng có... những suy nghĩ. Nhưng chưa tới mức này.”

Tôi đứng đó suốt với cuốn sổ trên tay. Lúc này tôi đặt nó xuống. Và cũng đặt chính mình xuống. Tôi cần ngồi xuống. Tôi đặt mình ở cạnh giường. A ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cậu phải ngăn cô ấy lại”, tôi nói. Tôi, kẻ có thể biết chắc quá ít thứ, đoan chắc điều này.

“Nhưng làm thế nào đây?”, A hỏi. “Và tớ có quyền không? Có nên để cô ấy tự quyết định không?”

Đây không phải là điều tôi trông chờ A nói. Quá lố bịch. Kinh tởm.

“Hả? Cái gì?”, Tôi nói, không màng tới việc kìm nén cơn giận trong giọng nói. “Cậu bỏ mặc cô ấy chết? Bởi vì cậu không muốn dính dáng tới hả?”

A nắm lấy tay tôi. Cố gắng khiến tôi bình tĩnh lại.

“Chúng ta không biết chắc liệu cái mốc này có thật không. Đây có thể là cách cô ấy tránh phải suy nghĩ. Đặt nó vào trang giấy để không phải thực hiện chúng.”

Không. Đó là lời biện hộ. Bây giờ không phải là lúc để biện hộ. Tôi đáp trả: “Nhưng cậu không tin vào điều đó, phải không? Cậu đã không gọi cho tớ nếu cậu tin vào điều đó.”

Cậu ấy trả lời bằng sự im lặng, nên tôi biết mình đúng.

Tôi nhìn xuống và trông thấy bàn tay cậu ấy nắm bàn tay tôi. Tôi để bản thân cảm nhận, để nó mang nhiều ý nghĩa hơn là chỉ hỗ trợ.

“Lạ thật”, tôi nói.

“Gì cơ?”

Tôi nắm chặt tay, rồi giật ra. “Cái này.”

Cậu ấy không hiểu. “Cậu định nói gì?”

Ngay cả khi ở trong một tình huống khác, ngay cả khi chúng tôi đang trong lúc cấp bách, cậu ấy vẫn nhìn tôi với cùng một cách. Tôi có thể cảm nhận được tình cảm cậu ấy dành cho tôi. Tôi đang đón nhận điều đó.

Tôi cố giải thích: “Bây giờ không giống như ngày hôm đó. Tớ muốn nói, đây là một bàn tay khác. Cậu cũng khác.”

“Nhưng tớ không khác.”

Tôi mong sao tôi có thể tin điều này là thật. “Cậu không thể nói vậy”, tôi nói với cậu ấy. “Đúng, con người cậu bên trong không đổi. Nhưng bên ngoài cũng quan trọng.”

“Cái nhìn của tớ về cậu không đổi, bất kể tớ nhìn cậu với con mắt nào. Tớ vẫn có chung cảm xúc.”

Nếu điều này có khả năng, còn điều gì có khả năng nữa?

Tôi không thể tưởng tượng sống như vậy sẽ ra sao.

A đang yêu cầu tôi hãy tưởng tượng. Tôi hiểu ý của cậu ấy rồi. Nhưng khó làm sao.

Tôi trở lại quan điểm của cậu ấy về cô gái này, về việc không can dự vào. “Cậu chưa từng hòa mình vào cuộc đời của mỗi người à?”, tôi hỏi. “Những người cậu đã nhập vào ấy.”

Cậu ấy lắc đầu.

Nhưng có một mâu thuẫn ở đây. Đúng vậy. “Cậu cố gắng sống theo cách cậu thấy họ vẫn sống”, tôi nói.

“Ừ.”

“Nhưng Justin thì sao? Điều gì đã khiến nó quá khác biệt?”

“Là cậu.”

Tôi không tiếp nhận nổi câu trả lời đó. Nó không thể thích hợp được.

“Thật vô lý”, tôi nói.

Và rồi, như để trả lời cho nhận định của tôi, như để trả lời cho suy nghĩ của tôi, cậu ấy nghiêng mình tới và hôn tôi. Tôi không đón chờ nó. Tôi không đón chờ cảm giác từ môi cậu ấy, sự thô ráp nứt nẻ. Tôi không đón chờ những ngón tay của cậu ấy chạm nhẹ lên gáy mình.

Tôi không chắc mình đang hôn ai.

Tôi thực sự không chắc.

Bởi nếu đây là A - người hôn tôi trên bãi biển thì đã đành một nhẽ. Nhưng đây là cô gái này, chuyện đã khác rồi. Cô gái này không muốn được tôi hôn. Cô gái này không phải là nhân vật trong truyện cổ tích, người được chữa lành bằng một nụ hôn. Cô gái này cần nhiều sự trợ giúp hơn thế. Tôi hiểu.

Sau một phút để cho sự việc xảy ra, tôi lùi lại, thấy còn bối rối hơn trước.

“Lạ thật”, tôi nói.

“Tại sao?”

Tôi cảm thấy đương nhiên phải thế. “Bởi vì cậu là một cô gái? Bởi vì tớ đang có bạn trai? Bởi vì chúng ta đang nói về chuyện ai đó tự tử?”

“Trong trái tim cậu, có điều gì quan trọng không?”

Tôi biết câu trả lời cậu ấy muốn. Nhưng đấy đâu phải sự thật.

“Ừ”, tôi nói với cậu ấy. “Đúng thế.”

“Cái nào?”

“Tất cả. Khi tớ hôn cậu, tớ không thực sự hôn cậu, cậu hiểu mà. Cậu ở đâu đó bên trong. Nhưng tớ đang hôn phần bên ngoài. Và ngay lúc này đây, mặc dù tớ có thể cảm nhận được cậu sâu bên trong, tất cả những gì tớ thấy là nỗi buồn. Tớ đang hôn cô ấy, và tớ muốn khóc.”

“Đây không phải điều tớ muốn.”

“Tớ biết. Nhưng đấy là điều xảy ra.”

Tôi không thể tiếp tục nói chuyện. Tôi không tới để bàn về việc của chúng tôi. Tôi tới đây vì chúng tôi cần cứu cô gái này.

Tôi đứng dậy và cố gắng tập trung vào việc chính.

“Nếu cô ấy cắt tay mình trên phố, cậu sẽ làm gì?”, tôi hỏi.

A có vẻ thất vọng. Tôi có thể thấy hoặc là bởi tôi đã chuyển trở lại chủ đề, hoặc là bởi cậu ấy biết mình phải ra quyết định.

“Đấy không phải cùng một tình huống”, cậu ấy nói.

Chưa đủ. “Nếu cô ấy định giết ai đó?”, tôi thử thách.

“Tớ sẽ đi ngủ với cô ấy.”

A ha. “Thế thì khác gì?”

“Đấy là cuộc đời của cô ấy. Không phải của người khác.”

“Nhưng đấy vẫn là giết người.”

“Nếu cô ấy thực sự muốn, tớ không thể làm được gì để ngăn cản.”

Nếu A không ở trong thân thể của một người khác, chắc tôi đã phải tặng đôi cái tát cho tỉnh táo, logic này tồi tệ quá. Bạn không thể kêu cứu, rồi sau đó khẳng định mình chỉ là kẻ đứng ngoài.

“Được rồi”, cậu ấy nói trước khi tôi tiếp tục, “tạo ra các trở ngại sẽ khả thi. Nhờ người khác can thiệp cũng khả thi. Đưa cô ấy tới bác sĩ chuyên khoa cũng khả thi.”

“Giống như cô ấy bị ung thư, hay cắt tay trên phố.”

Tôi đã hiểu thấu đáo rồi. Thật ngạc nhiên khi trước kia cậu ấy chưa từng phải đối phó với vấn đề này.

“Vậy tớ nên kể cho ai?”, cậu ấy hỏi.

“Hay là giáo viên tư vấn[1]?”, tôi gợi ý.

Cậu ấy nhìn đồng hồ. “Tan học rồi. Và nên nhớ là chúng ta chỉ còn thời gian tới nửa đêm.”

“Ai là bạn thân nhất của cô ấy?”, tôi hỏi.

Nhưng phải chăng đấy chính là vấn đề? Đấy là điều A xác nhận: Không có ai cả.

“Bạn trai? Bạn gái?”, tôi gặng hỏi.

“Không.”

“Gọi đường dây nóng về tự tử?”

“Nếu chúng ta gọi, họ chỉ cho tớ lời khuyên, chứ không phải cô ấy. Chúng ta không biết ngày mai cô ấy có nhớ không, hoặc nó có chút tác dụng nào không. Tin tớ đi, tớ đã nghĩ qua những giải pháp đó rồi.”

“Vậy phải nhờ tới bố cô ấy. Được không?”

“Tớ nghĩ ông ấy đã đầu hàng ít bữa trước rồi.”

Tôi luôn có cảm giác mình là chuyên gia về những bậc phụ huynh như vậy. Điều thú vị là giờ đây tôi đã khám phá ra một sự thật đằng sau: Ngay cả nếu họ có vẻ đã rời xa, họ hiếm khi xa tách hẳn. Nếu họ đã bỏ cuộc, họ đã không còn ở đó nữa.

“Rồi”, tôi nói, “cậu cần đưa ông ấy về để trở lại với cuộc chiến.”

Bởi vì điều này hẳn sẽ khả thi. Có thể không dễ. Nhưng khả thi.

“Tớ nên nói gì?”, A hỏi.

“Cậu nói: Bố ơi, con muốn tự sát. Cứ nói thẳng ra như thế.”

Điều đó sẽ thức tỉnh cha mẹ tôi. Tôi biết sẽ như vậy.

“Còn nếu ông ấy hỏi tại sao?”

“Cậu bảo cậu không biết tại sao.”

“Cậu đã nghĩ tới cách này phải không?”

“Lái xe đã đủ mệt rồi”, tôi nói, mặc dù sự thật là hầu hết ý tưởng chỉ vừa mới bật ra thôi.

“Nếu ông ấy không quan tâm thì sao? Nếu ông ấy không tin thì sao?”

“Thì cậu lấy chìa khóa xe, đưa ông ấy tới bệnh viện gần nhất. Nhớ mang theo cuốn nhật kí.”

Tôi biết cách này đòi hỏi rất nhiều.

Nhưng tôi cũng biết cậu ấy sẽ thực hiện nó.

Cậu ấy vẫn ở đó, trên giường. Trông hoang mang và lo lắng.

“Nào nào”, tôi nói, ngồi trở lại bên cậu ấy. Trao cho cậu ấy một cái ôm vững chắc nhất có thể. Nhìn vào cậu ấy, bạn sẽ nghĩ cơ thể này có thể vỡ vụn bởi cái ôm. Nhưng nó mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài.

“Tớ không chắc tớ có làm được không”, cậu ấy thầm thì.

“Được chứ”, tôi nói. “Tất nhiên là cậu làm được.”

Chúng tôi rà soát lại một lượt nữa. Rồi cả hai đều biết đã đến lúc tôi nên đi. Nếu bố cô ấy về nhà trong khi tôi còn ở đó, sự việc sẽ chỉ thêm rối.

Khi chuẩn bị về, tôi nhận ra mình còn chưa biết tên cô ấy. Nên tôi hỏi A.

“Kelsea”, cậu ấy nói.

“Ừ, Kelsea”, tôi nói, tưởng tượng rằng cô ấy có thể nghe thấy, “tớ rất vui khi được gặp cậu. Và tớ thực lòng, thực lòng hi vọng cậu sẽ ổn.

Nhưng phải chăng không có cách nào để biết chắc được?

[1] Người có nhiệm vụ tư vấn về lịch học, chọn trường ở cấp giáo dục cao hơn, lập kế hoạch cá nhân, tư vấn tâm lý cho cá nhân hay nhóm nhỏ,... ở trường phổ thông.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.