Ngay sau khi bước vào phòng, tôi muốn email cho A, để níu kéo lại.
Nhưng tôi phải mạnh mẽ hơn thế. Bởi vì tôi biết đó sẽ là một lời nói dối, và tôi cần phải sống với sự thật.
Tôi không có ý định tới dự trận đấu mừng cựu học sinh, còn Rebecca và Preston không có ý định để tôi thoát. Tôi có thể chối từ một trong hai người, nhưng sức mạnh tổng thể của họ quá lớn với tôi.
Họ gọi cho tôi qua loa ngoài điện thoại từ nhà Rebecca.
“Cậu phải tới”, Preston nài.
“Tớ không quan tâm liệu Anh Chàng Bí Ẩn có dự định đưa cậu đi một tour châu Âu cuối tuần này không”, Rebecca nói. “Việc này là ưu tiên số một”.
“Bởi vì chúng tớ muốn cậu ở đó.”
“Chúng tớ cần cậu ở đó.”
“Nhưng Justin sẽ ở đó!”, tôi chỉ ra vấn đề.
“Thì sao?”, Preston nói. “Chúng ta có thể xử lý gã mông lép hay than vãn ấy nếu buộc phải thế.”
Rebecca thở dài. “Điều Preston định nói là: cậu không thể tránh né Justin mãi mãi. Trường mình không rộng đến thế. Và cậu giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt. Bọn này sẽ luôn bên cạnh cậu.”
“Thêm vào đó”, Preston nói tiếp, “cậu sẽ phát điên nếu ở nhà cả kì cuối tuần.”
Đúng. Tất cả đều đúng.
Và tôi cũng nhớ họ.
“Được rồi”, tôi nói. “Nhưng các cậu phải luôn nói chuyện với tớ. Các cậu không thể trông mong tớ xem bóng bầu dục học sinh suốt hai tiếng liền.”
“Cậu đã có một giao kèo”, Rebecca nói, và Preston hoan hô.
Tôi trở nên bận tâm quá mức về việc chọn gì để mặc. Đây chưa từng là vấn đề khi tôi chuẩn bị đi gặp A... Tôi đoán mình đã cho rằng nếu cậu ấy sẽ xuất hiện ở bất kì cơ thể nào, tôi có thể xuất hiện trong trang phục nào cũng được. Hoặc có lẽ tôi đã không cảm thấy như luôn phải đi thử vai cho cậu ấy xem, như tôi đã làm với Justin.
Rebecca, Preston và Ben đón tôi và chúng tôi đi thẳng tới trường. Dường như cả thị trấn đều dồn về đây, mặc dù đội bóng bầu dục trường tôi dở ẹc, đón chào cựu học sinh là một lễ hội lớn. Stephanie và Steve ở cùng chỗ với Justin và mấy người bạn nữa, và Stephanie đã hứa sẽ nhắn tin cập nhật về vị trí của họ. Tôi bảo Rebecca không cần thiết phải làm thế. Tôi không cần phải bị đối xử như đang trong một chương trình bảo vệ của tòa án. Tôi không lo chuyện Justin sẽ đánh tôi. Tôi chỉ lo khi thấy anh... tôi sẽ buồn như thế nào.
May thay, sân vận động đã kín chỗ, và nhóm Justin không ở gần chúng tôi. Như đã hứa, chúng tôi nói suốt cả trận đấu: Hầu hết là Preston nhận xét về lựa chọn trang phục của những người trên khán đài, ngay cả Ben cũng đưa ra đôi lời bình luận thể thao bất chợt. Có một thời điểm, Preston nói cậu ấy sẽ tham gia giải chạy thi với phần thưởng là bánh Prezel[1], và Rebecca cũng tình nguyện tham gia theo, để lại mình tôi với Ben.
Đầu tiên, tôi nghĩ chúng tôi sẽ xem trận đấu cho tới khi Preston và Rebecca trở về. Nhưng rồi Ben nói: “Tớ vui vì cậu đã làm thế.” Cậu ấy thậm chí không nhìn tôi... Ben đang dán mắt vào sân thi đấu trong khi nói. Nhưng tôi biết cậu ấy đang nói với tôi.
“Cảm ơn”, tôi nói.
Cuối cùng, cậu ấy nhìn tôi. “Không cần phải cảm ơn. Thật dễ chịu khi thấy cậu đã thoát khỏi cái bóng của hắn ta. Bởi vì mọi thứ đâu có phát triển thêm trong bóng tối, cậu hiểu chứ? Vì vậy, đến là nản khi thấy cậu đứng trong đó, và thật khoái khi thấy cậu đã bước ra khỏi nó. Tớ không biết anh chàng mới này là ai, nhưng hãy đảm bảo rằng khi ở bên anh ấy, cậu không đứng trong cái bóng của anh ấy. Hãy đứng ở nơi mọi người có thể nhìn thấy cậu.”
Đám đông bắt đầu hò hét cổ vũ, và Ben quay trở lại với trận đấu kịp lúc để chứng kiến một trong số cầu thủ của chúng tôi đang chạy tới vạch cuối sân[2]. “Cố lên!”, cậu hét toáng, cùng với phần còn lại của đám đông. Anh chàng đó bị truy cản trước vài yard. “Trời đất ơi!”, Ben thở dài. “Cậu có tin nổi không?”
“Gần quá”, tôi nói.
“Ừ”, Ben nói với một cái gật đầu. “Quá gần.”
Tôi lẽ ra nên biết có một bữa tiệc sau trận đấu.
“Sẽ vui lắm”, Rebecca hứa, khoác tay tôi và dẫn tôi tới xe của cô ấy. “Chúng tớ sẽ không xa cậu.”
Sự thật là tôi không cần phải thuyết phục nhiều. Tôi đang rất vui. Một khoảng thời gian không rắc rối, vui vẻ với bạn bè. Lâu lắm rồi, tôi không thể có được điều này... Đây là một phần của tự do: không tìm kiếm gì, không đánh mất gì, chỉ hạnh phúc với những người bạn ở đây.
“Chắc chắn rồi”, tôi bảo Rebecca. “Đi nào.”
Chưa muộn lắm, và trời mới chỉ nhá nhem. Có một bữa tiệc chính thức được tổ chức ở nhà hàng nào đó sở hữu bởi cựu tiền vệ[3] của đội bóng trường, nhưng đám đông ít-bóng-bánh-hơn đang tập hợp ở nhà Will Tyler, nằm đối diện bên kia con phố với một khu vực cung cấp nước sạch chưa bao giờ được tuần tra canh phòng đột nhập.
Will Tyler là anh chàng hơn chúng tôi một lớp, người đã bán một tiểu thuyết giả tưởng cho một nhà xuất bản lớn khi mới 14 tuổi. Anh ấy có một biểu ngữ treo ngoài cửa: BÓNG BẦU DỤC CHO LŨ ẺO LẢ; QUIDDITCH[4] CHO CÁC VỊ THẦN. Preston ồ lên khi nhìn thấy nó.
Nếu sự lập dị của tấm biển vẫn chưa đủ để đẩy lùi Justin, tôi chắc chắn sự thiếu vắng hoàn toàn của chất cồn sẽ đủ sức. Thay vì bia và rượu Vodka, Will và cha mẹ anh đã tích trữ tất cả những chai soda đã từng được sản xuất... hoặc ít ra có vẻ như thế. Vài người đang càu nhau hoặc rút chai bẹt đựng rượu trong túi ra để pha với nước Fanta. Nhưng tôi thích thế. Đã lâu lắm rồi tôi không uống một chai Cherry Coke.
A sẽ thích vụ này. Tôi không nghi ngờ rằng A sẽ thích vụ này. Tôi mong cậu ấy có ở đây... không phải để chúng tôi được bên nhau, mà để cậu ấy có thể thử bất kì loại soda nào cậu ấy chưa từng được uống trong thời thơ ấu, khi cứ phải nhảy loanh quanh mãi.
“Ra ngoài”, Rebecca bất ngờ nói. “Mau mau mau.”
Chúng tôi vào trong sào huyệt công nghệ, nơi bài Lights của Ellie Goulding đang bật to, còn đèn đuốc thì lờ mờ. Nhìn quanh, tôi thấy chúng tôi hầu như bị vây quanh bởi nhóm bạn của Rebecca và Ben. Nhưng tôi không cảm thấy bị kì thị.
Tôi nghĩ đây cũng sẽ là nhóm bạn của A. Ý tôi là, cậu ấy có thể biến thành bất kì ai: một gã khốn, một thằng nghiện, một kẻ hãnh tiến, một tên tâm thần. Nhưng sau tất cả những gì đã trải qua, về cơ bản cậu ấy là đứa thông minh.
Tôi nhìn quanh đám này, tìm kiếm, mặc dù tôi không bảo cậu ấy tới đây. Nếu cậu ấy ở đây, đó hẳn là sự trùng hợp. Số phận.
Ai đó gợi ý chơi đố chữ. Nhạc tắt, đèn sáng, còn Preston và Will đi ra khỏi bếp. Họ ở cùng một đội chơi đố chữ, tất nhiên rồi. Và khi mỗi người trong họ đang đưa ra gợi ý, người nghe chỉ nhìn vào người nói.
Thêm người xuất hiện. Thêm những đứa thông minh đã ăn tối trước khi tới đây. Phải tới chín giờ bữa tiệc chính thức mới tan, và một làn sóng khác biệt tràn tới. Một số đã say, và một số muốn được say. Rebecca kiểm tra tin nhắn từ Stephanie, nói rằng họ sắp tới đây.
“Cậu muốn đi không?”, Rebecca hỏi tôi.
Và tôi nói không. Tôi thấy hạnh phúc ở đây. Tôi không muốn đi đâu.
Nhưng, vẫn thật ngại khi Stephanie bước vào, và tôi biết điều đó có nghĩa Justin ở đâu đó trong ngôi nhà. Thật ngại khi tôi nghe tiếng anh ré lên trong bếp, hỏi ai đó nơi giấu rượu bia.
“Steve sẽ giữ cậu ta ở đó”, Stephanie hứa với tôi.
Nhưng Steve không thể giữ anh ở đó, nhất là khi không có chút men nào. Justin nhảy bổ vào trong phòng, và đây rồi: tôi và anh, trong cùng một căn phòng.
Vẻ mặt anh khi trông thấy tôi thật khủng khiếp. Giống như anh đã bị lừa. Giống như tôi là cái bẫy. Giống như tôi chịu trách nhiệm cho tất cả những thứ tệ hại từng xảy đến với anh.
“Cô ta làm cái quái gì ở đây?”, anh nói. Anh hẳn đã nốc tầm ba bốn chai bia rồi. Tôi có thể thấy. Anh quay sang Stephanie. “Cậu biết cô ta ở đây đúng không? Tại sao cậu không báo trước cho tớ?”
Lúc này Steve xuất hiện, bảo Justin bình tĩnh lại.
“Chết tiệt!”, Justin nói, đánh văng cái cốc gần nhất xuống sàn. Nó không mang lại hiệu ứng anh cần. Nó làm bằng nhựa. Và chứa đầy Sprite.
Tôi vẫn đứng đó, và dường như tôi đã bước ra khỏi chính mình trong một giây. Tôi đang quan sát sự việc này từ một khoảng cách. Điềm tĩnh, tôi tự hỏi anh sẽ làm gì tiếp theo. Quát tôi? Nhổ nước bọt? Ném một cốc khác? Bật khóc?
Thay vào đó, anh nhìn Steve và nói, với nhiều cảm xúc hơn anh muốn tôi nghe thấy: “Khốn?” Rồi anh lao vọt từ trong phòng ra cửa chính.
Steve dợm bước định đuổi theo, nhưng tôi làm mọi người trong phòng, bao gồm cả chính tôi phải ngạc nhiên, khi nói: “Đừng. Tớ phải làm điều này.”
Steve nhìn tôi tò mò. “Cậu chắc không? Tớ giữ chìa khóa của cậu ấy.”
“Tớ sẽ quay lại ngay”, tôi bảo Steve. Rồi nhìn thấy vẻ mặt của Rebecca, tôi cũng nói câu đó với cô ấy.
“Thật mà. Tớ sẽ quay lại ngay.”
Không khó để tìm thấy anh. Tôi có thể nhìn thấy rõ chấm sáng từ điếu thuốc của anh trong khu vực cung cấp nước sạch. Nó cho biết anh nhắm thẳng tới tấm biển “Cấm vào”.
Tôi để anh rít thêm vài hơi trước khi ra chỗ anh.
“Em đang tới đây”, tôi nhắc trước. Rồi tôi đi men quanh một gốc cây, và dừng lại ngay trước mặt anh.
Tôi không thể kìm nén được. Câu đầu tiên thốt ra khỏi miệng tôi là: “Trông anh thật khủng khiếp.”
Có nghĩa câu đầu tiên vượt ra khỏi miệng anh là: “Ừ, cô đã khiến tôi trông khủng khiếp, nên điều đó có vẻ hợp lý đấy.”
“Em xin lỗi.”
“Khốn nạn!”
“Em thực sự xin lỗi.”
“Khốn nạn!”
“Cứ tiếp tục đi! Hãy để nó chui ra khỏi đầu anh đi!”
“Tại sao hả Rhiannon? Tại sao?”
Câu này còn tệ hơn cả Khốn nạn. Tệ hơn nhiều.
Bởi vì bây giờ cơ thể anh đang trong suốt. Tôi nhìn thấy ngay bên trong, ngay nơi có chính anh. Và anh đang quá đau khổ. Quá tổn thương. Quá ngạc nhiên.
Ngay từ đầu, tôi đã muốn biết anh quan tâm bao nhiêu. Và bây giờ tôi đã biết. Bây giờ, khi đã kết thúc.
“Bao lâu hả Rhiannon? Cô đã làm tình với những thằng khác được bao lâu rồi? Cô đã lừa dối tôi được bao lâu rồi?”
“Em chưa bao giờ làm tình với anh ấy.”
“À, điều đó khiến tôi cảm thấy đỡ hơn nhiều lắm. Loại điếm tốt nhất là loại vẫn chưa quan hệ!”
Tôi đã làm bẽ mặt anh. Tôi đã quá bận rộn với việc bị làm bẽ mặt, nên không nhận ra mình đã làm bẽ mặt anh thậm tệ thế nào.
“Em xin lỗi, rất xin lỗi”, tôi nói.
Tôi nên khóc. Nhưng điều tôi cảm thấy khác với nỗi buồn.
Sự ghê tởm.
“Anh có ghét em cũng được”, tôi nói.
Anh phá lên cười. “Tôi đâu cần sự cho phép của cô để ghét cô. Chúa ơi! Nghe cô nói mà xem!”
Tôi mong mình có thể đổ lỗi cho A. Tôi mong mình có thể nói đó là lỗi của A. Nhưng tất cả những gì A làm là chỉ cho tôi thấy Justin không phải người như thế nào. Và thay vì đối mặt với điều đó, tôi đã bỏ chạy. Tôi vờ vịt. Và tôi bị bắt quả tang.
“Tôi không chỉ ghét cô, Rhiannon ạ”, Justin nói. “Tôi ghét cô hơn tôi từng nghĩ mình có thể ghét bất kì ai. Cô có biết điều gì tệ hơn bị hủy hoại không? Đó là bị hủy hoại bởi kẻ không bao giờ xứng đáng. Nếu cô muốn tôi cho cô thoát tội... Nếu cô muốn tôi nói rằng tôi thấy ổn với mọi thứ... Ừ, tất cả những gì tôi phải nói là tôi hi vọng cô bị dằn vặt chừng nào cô còn trên cõi đời này. Tôi hi vọng cô cảm thấy nó mỗi lần cô hôn thằng đó. Tôi hi vọng cô cảm thấy nó mỗi lần cô nghĩ về việc hôn bất kì ai. Tôi hi vọng nó khiến cô không ngủ nổi. Tôi hi vọng cô không bao giờ ngủ được. Tôi ghét cô nhiều như thế đấy. Cho nên hãy quay về với cái bữa tiệc ẻo lả đó, uống soda và cút cho khuất mắt tôi.”
“Không”, tôi nói, giọng ấp úng. “Không... chúng ta cần nói chuyện. Em cần kể cho anh...”
“Tốt thôi. Kế hoạch mới. Tôi sẽ trở lại đó, gặp Steve lấy chìa khóa của tôi và lái xe ra khỏi chỗ này. Cô có thể ở lại đây. Do đó tôi để cô trông coi khu bảo tồn phải gió này. Đừng đi theo tôi, và làm ơn đừng bao giờ nói với tôi nữa.”
Anh búng điếu thuốc xuống đất và đi thẳng. Tôi nhảy tới... không phải để đuổi theo anh, mà để đảm bảo rằng điếu thuốc không đốt cháy tất cả.
Tôi đã làm gì, tôi đã làm gì, tôi đã làm gì?
Ngay cả khi tôi nghĩ đi nghĩ lại câu này, tôi cũng đang nghĩ rằng đã hơi quá muộn để hỏi câu này.
Tôi muốn thức dậy vào ngày mai trong một cơ thể khác, trong một cuộc đời khác. Nhưng tôi không thực sự muốn điều đó. Điều tôi nhận ra rằng trong tất cả những lúc tôi dành cho A, trong tất cả những lúc tôi nghĩ về A và cuộc đời của A, tôi quên mất phần quan trọng nhất: Đừng làm tổn hại. Bằng cách nào đó, A có thể thực hiện nguyên tắc này trong quá trình của một ngày, nhưng tôi không thể làm nổi điều đó trong quá trình của một cuộc đời thực và liên tục.
Tôi không thể trở lại ngôi nhà, nhưng tôi cũng không thể chỉ đứng đây, đợi trông thấy Justin và Steve rời khỏi. Vì vậy, tôi đi bộ vào sâu trong rừng, làm kẻ xâm nhập bất hợp pháp rõ ràng hơn. Khi tôi ra khỏi tầm với của đèn đường và đèn những nhà xung quanh, trời hoàn toàn tối om. Trong lúc đi bộ giữa những thân cây, tôi nhận ra đây là trạng thái gần nhất với không có thân thể mà tôi sẽ đạt được. Chỉ là một tâm trí đi dạo trong màn đêm. Không được nhìn thấy. Không được cảm thấy. Không có thật.
Justin không chú ý tới tôi. Điều đó không thể phủ nhận. Nhưng nó không bào chữa cho tôi trong việc đã quá thiếu chú ý tới anh. Nó có thể giải thích, nhưng không thể bào chữa.
Tôi đánh mất tất cả cảm nhận về thời gian cho tới khi nghe thấy tiếng gọi tên mình. Mỗi lần lặp lại càng thêm gấp gáp. Giọng của Rebecca, của Preston.
Của Ben. của Stephanie, của Will.
“Tớ ở đây!” Tôi hét lên, và tiếp tục hét cho tới khi họ tìm thấy tôi.
[1] Pretzel: tiếng Đức là Brezel, một loại bánh thường được nặn thành hình thắt nút, vị mặn và rắc muối hạt lên trên. Bánh này thông dụng nhất ở Đức và hay được dùng với bia. Ở Mĩ, bánh Pretzel có ít nhiều biến thể.
[2] Theo luật bóng bầu dục, giữ bóng chạy tới hết vạch cuối sân bên đối thủ là một cách ghi điểm.
[3] Nguyên văn là “quarterback”, người cầm quả bóng khi một dàn các đồng đội khác xông lên ngăn cản đối phương tiếp cận anh ta. Trong thời gian được bảo vệ này, anh ta cần phải quyết định chính xác xem nên đưa bóng đi đâu, cho ai, nhằm mục đích gì. Vị trí này chính là bộ não của cả đội, tương ứng với cầu thủ kiến tạo lối chơi trong bóng đá, nhưng trong môn bóng bầu dục thì vị trí này là cố định.
[4] Môn thể thao đồng đội được lấy ý tưởng từ môn thể thao hư cấu cùng tên xuất hiện trong bộ truyện nổi tiếng Harry Potter của nhà văn J. K. Rowling.