Một Ngày Khác

Lượt đọc: 149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Tôi dậy sớm, cho rằng A cũng sẽ dậy sớm, và đang muốn giải thích cho tôi đến phát sốt lên được. Tôi sẽ biết cơ thể của ngày hôm qua gặp vấn đề gì, tại sao cậu ấy không thể tới được.

Nhưng không có gì trong hộp thư của tôi. Không một lời.

Những nỗi sợ nhỏ bé hơn đang từ bỏ. Những nỗi sợ tệ hại hơn đang tới gần.

Tôi cố tránh Justin. Không phải bởi tôi đã làm gì sai (điều tôi đã làm), mà bởi tôi sợ anh sẽ đánh hơi ra điều đó từ tôi.

Rebecca hỏi bà tôi có khỏe không. Tôi bảo bà tôi vẫn khỏe.

Tôi liên tục kiểm tra email. Tôi liên tục thấy nó trống.

Tôi đã nghĩ tới chuyện bỏ bữa trưa, nhưng rồi lại nghĩ đã có quá nhiều câu hỏi về cách xử sự của tôi gần đây, vì vậy chắc là nên đi theo dòng chảy của mỗi ngày như thường lệ.

May thay, Lindsay Craig tổ chức tiệc vào tối thứ Bảy, thế là có chủ đề để mọi người nói chuyện trên bàn ăn. Stephanie nghĩ cô ấy đã thấy Steve hôn một cô gái ở trường trung học khác, nhưng Steve thề rằng Stephanie trông gà hóa cuốc thôi.

“Tớ không biết, Steve à”, Justin nói. “Cô nàng ấy thật nóng bỏng.”

Tôi không thể biết liệu anh đang thử chọc tức Steve, chọc tức Stephanie, hay chờ một phản ứng từ tôi.

“Anh đã dự tiệc à?”, tôi hỏi một cách ngớ ngẩn.

“Không vấn đề gì với em nhỉ?”, Justin bỡn cợt.

“Tất nhiên”, tôi nói khẽ.

Rebecca phát hiện ra điều này. Tôi cảm nhận được điều đó. Tôi cũng biết nếu cô ấy hỏi tôi có chuyện gì thế, tôi sẽ gào lên mất. Vì vậy, tôi phải chắc chắn rằng mình rời bàn sớm.

Tôi bị chìm trong cơn giận của chính bản thân. Tôi giận A. Và tôi giận chính mình vì đã đặt bản thân vào một vị trí, nơi A có ý nghĩa đủ lớn để khiến tôi tức giận tới mức này.

Tôi học tất cả các tiết. Chúng tôi chơi bóng mềm[1] trong nhà thể chất. Tôi thay quần áo thể dục, và không phản đối gì khi được giao vị trí phòng thủ thứ ba[2]. Tôi cố gắng tập trung vào trận đấu, cố gắng tránh tự làm bản thân xấu hổ. Ban đầu, tôi không nhận ra rằng có ai đó đang vẫy tay. Nhưng rồi tôi nhận ra anh ấy đang vẫy tay với tôi. Tôi không quen anh ấy, và đó là cách để tôi biết. Anh ấy thấy tôi nhìn chằm chằm và gật đầu một cái. Tôi đợi cho tới khi hiệp đấu kết thúc, rồi bảo cô giáo thể dục tôi cần sử dụng khu riêng của phụ nữ, bởi vì tôi thấy không khỏe. Cô không phản đối, và giao người khác vào vị trí phòng thủ thứ ba.

Anh chàng này trông chẳng giống Xavier ở nhà gỗ tẹo nào. Anh ấy mặc áo phông Metallica và cánh tay quá rậm lông tới mức nó trông đen gần như cái áo. Khi nhìn thấy tôi bước tới, anh ấy đi vào khu bên trong nhà thể chất. Tách biệt khỏi sân thi đấu.

Tôi đi theo.

Tôi biết mình nên cho A một cơ hội để giải thích. Tôi biết rằng nếu cậu ấy ở đây, nghĩa là cậu ấy vẫn chưa từ bỏ tôi. Nhưng, khi cậu ấy nói “Chào” với tôi như thể chẳng có vấn đề gì, tôi vẫn phát điên lên với cậu ấy.

“Cậu đã ở chỗ quái quỷ nào thế?”, tôi gào lên. Tôi thậm chí có vẻ không giống với chính tôi. Tôi có vẻ giận dữ hơn chính tôi.

“Tớ đã bị nhốt trong phòng.”, cậu ấy nói. “Thê thảm lắm. Thậm chí không có lấy một cái máy tính.”

Tôi biết điều này có lý. Tôi biết điều này thực sự có khả năng. Tôi biết cậu ấy không nói dối. Nhưng cơn giận vẫn còn đó.

“Tớ đã đợi cậu”, tôi nói. “Tớ thức dậy. Dọn giường. Ăn sáng đôi chút. Và rồi tớ đợi. Sóng di động chập chờn lúc không lúc có, nên tớ cho rằng điều đó là bất khả kháng. Tớ bắt đầu đọc những số cũ của tạp chí Đồng xanh và Suối chảy, bởi vì đó là thứ duy nhất để đọc ở đó. Rồi tớ nghe thấy tiếng bước chân. Tớ đã rất phấn khích. Khi nghe thấy ai đó ở ngoài cửa, tớ chạy thẳng tới.”

Tôi kể cho cậu ấy đó là ai. Tôi kể cho cậu ấy chuyện đã xảy ra. Tôi để cậu ấy hình dung ra tôi đã ở đó một mình giữa một đống đàn ông. Đợi chờ cậu ấy đến.

“Tớ muốn đến lắm chứ”, cậu ấy nói. “Tớ thề, tớ muốn đến lắm. Nhưng tớ bị nhốt lại. Cô gái đó... đã chịu nỗi đau quá lớn. Cô ấy đã làm một việc khủng khiếp và họ không thể để cô ấy tự do. Không một phút nào. Họ sợ những gì cô ấy sẽ làm. Cô ấy đang phủ nhận chuyện đó. Nhưng tớ thì không. Tớ đã tìm ra nó. Và nó thực sự đau lòng, Rhiannon ạ. Cậu phải tin tớ... nó quá đau lòng. Và thậm chí như vậy, tớ phải ra khỏi nơi đó. Ít ra tớ phải nỗ lực. Nhưng không có cách nào thực hiện được. Cô ấy không ở trong trạng thái để bỏ trốn.”

“Còn sáng nay thì sao?”, tôi hỏi, ra hiệu cho Ngài Metallica. “Tại sao anh này không thể nhắn lời nào?”

“Bởi vì gia đình anh này sắp đi Hawaii, và nếu tớ đi cùng họ, tớ sẽ không bao giờ quay lại được. Nên tớ bỏ chạy. Tớ bắt ba xe buýt khác nhau để tới đây, và phải đi bộ từ bến xe. Tớ mướt mồ hôi và kiệt sức. Rồi khi trở lại được nhà của anh chàng này, chỉ còn hai lựa chọn: hoặc trắng tay hoặc chấp nhận trèo đèo lội suối. Tớ phải đến gặp cậu. Tất cả những gì tớ quan tâm là đến gặp cậu.”

Cơn giận đang tan đi, nhưng thay thế nó không phải hạnh phúc... mà là sự tuyệt vọng. Giống như tôi cuối cùng đã nhận ra, thực sự, chuyện này phi lý nhường nào.

“Chuyện của chúng ta nên làm thế nào đây?”, tôi hỏi. “Làm thế nào?”

Tôi muốn có một câu trả lời. Tôi thực sự muốn có một câu trả lời. Nhưng tôi nghi ngờ không có câu trả lời nào.

“Lại đây”, cậu ấy bảo tôi, tay dang rộng. Không có câu trả lời, và một câu trả lời. Tôi đầu hàng. Tôi bước ngay vào vòng tay đó. Cậu ấy mướt mồ hôi và đầy lông lá, nhưng lúc này tôi không quan tâm. Đó không phải là về sự quyến rũ. Đó là về sâu thẳm bên trong.

Cậu ấy ôm chặt tôi, như thể cuộc đời cậu ấy phụ thuộc cả vào cái ôm này. Tôi nhắm mắt lại, tự nhủ chúng tôi có thể làm được. Tôi có thể tha thứ cho cậu ấy. Chúng tôi có thể thích nghi.

Cửa phòng mở ra, và cả hai chúng tôi đều nghe thấy. Chúng tôi tách ra cùng một lúc, không muốn bị phát hiện. Nhưng chúng tôi đã bị phát hiện. Tôi nhìn ra cửa, và Justin đang ở đó. Tôi giật mình. Justin.

Dường như tâm trí tôi không thể chấp nhận nó. Justin, ở đây.

“Cái quái gì?”, anh hét lên. “Cái. Quái. Gì?”

Tôi nghĩ: Tôi sẽ nói anh ấy là anh họ em. Tôi sẽ nói một bà cô qua đời, và anh ấy tới báo tin.

“Justin...”, tôi bắt đẩu. Nhưng anh không để tôi kịp hoàn thành.

“Lindsay nhắn tin bảo em thấy không khỏe. Nên anh tới xem liệu em có ổn không. Ừ, anh nghĩ em thực sự ổn. Đừng để anh làm ngắt quãng.”

“Dừng lại”, tôi nói.

“Dừng lại cái gì, đồ điếm?”, anh đốp lại, tới gần.

Giống như anh ngửi thấy điều đó ở tôi.

Tôi nhìn anh trong khi A cố gắng ngăn anh lại. “Justin”, cậu ấy nói.

Justin nhìn cậu ấy như nhìn kẻ cặn bã. “Mày thậm chí không có quyền để nói đâu, người anh em.”

Tôi sắp giải thích. Nhưng trước khi tôi có thể làm gì, Justin đấm A bằng toàn bộ sức mạnh - một nắm tay ngay mặt, làm cậu ấy gục xuống.

Tôi gào lên và xông tới giúp A. Justin cố gắng ngăn cản, kéo tay tôi lại.

“Tôi vẫn biết cô là đồ dâm đãng”, anh nói.

Tôi ra sức giằng ra khỏi tay anh, hét lên: “Dừng lại!”

Anh thả tay, nhưng bắt đầu đá A khi cậu ấy đang gục ngã. Tôi lại gào thêm nữa. Tôi không quan tâm ai nghe thấy, nếu nó khiến cho Justin dừng lại.

“Bạn trai mới của cô hả?”, Justin hét lên. “Cô yêu nó hả?”

“Tôi không yêu anh ta!”, tôi hét trả. “Nhưng tôi cũng không yêu anh.”

Rồi.

Justin lại đá A, song lần này A tóm được chân anh và lôi anh xuống. Tôi cố với tới A và dìu cậu ấy đứng dậy, nhưng tôi không đủ nhanh, và Justin đã đá trúng cằm cậu ấy.

Cánh cửa bên ngoài mở ra, và hội con gái chơi bóng mềm bắt đầu ùa vào. Họ thấy tôi ở bên cạnh A. Họ thấy máu trên sàn. Cả A và Justin đều đang chảy máu.

Ngay lập tức, đã có sự kích động và lời bàn tán. Stephanie chạy tới và hỏi tôi có sao không. Justin đứng dậy và cố đánh gục A lần nữa. Nhưng anh đánh hụt, và A đứng dậy được.

“Chuyện gì thế?”, Stephanie hỏi. “Ai đấy?”

A suýt ngã đập vào tôi, và Stephanie cố gắng chặn cậu ấy lại. Tôi nhận thấy điều này có lý. Justin là bạn trai của tôi. A là người ngoài. Tôi có thể nói dối trong lúc này. Tôi có thể vờ như mình đứng về phía của Justin. Chỉ Justin biết sự thật, và lòng kiêu hãnh của anh sẽ đi theo lời nói dối.

Nhưng tôi không thể. Tôi không thể.

“Tớ phải đi”, A đang nói với tôi. “Gặp tớ ở hiệu Starbucks chúng ta gặp lần đầu. Khi cậu có thể.”

“A!”, tôi cất tiếng gọi. Bởi vì Justin đang ở ngay sau cậu ấy, đang nhắm tới vai cậu ấy. Bàn tay đáp trúng, nhưng thay vì bị kéo lại, A tự thoát được và vọt đi.

Đôi mắt tôi nhòa đi. Tôi không biết làm sao mình còn sức để đứng đây. Cô giáo thể dục đang đi tới. Stephanie đang đỡ lấy tôi.

“Đồ lăng loàn!”, Justin hét lên. Mọi người đều nghe thấy. “Tôi với cô thế là hết. Cô hiểu chưa? Hết hoàn toàn. Nên cô có thể ngủ với bất cứ thằng nào cô muốn. Cô sẽ không cần phải làm thế sau lưng tôi. Cô nghĩ cô tuyệt vời lắm, nhưng không đâu. Không đâu!”

Tôi khóc nhiều hơn.

“Justin, lùi lại!”, Stephanie nói.

“Đừng cố bảo vệ cô ta!”, anh hét lên với Stephanie. “Cô ta đã làm chuyện đó!”

Cô giáo đã tới chỗ chúng tôi, nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi, nhìn thấy máu. Cô có những câu hỏi. Stephanie có những câu hỏi. Lindsay, đứng một bên, đang hả hê. Một thầy giáo đi vào và cố đưa Justin tới phòng y tế. Justin bảo thầy cút đi và xông ra khỏi nhà thể chất. Mọi ánh mắt dồn về tôi.

“Chẳng có gì đâu” là tất cả những gì tôi nói được.

Chẳng ai tin tôi. Và cũng có lý thôi, bởi vì chẳng ai nên tin.

[1] Softball: môn chơi giống bóng chày, với bóng lớn hơn, sân nhỏ hơn và có thể chơi trong nhà. Nữ giới cũng có thể chơi.

[2] Đây là vị trí đòi hỏi thể lực, phản xạ và độ chính xác cú ném rất cao trong số các vị trí phòng thủ.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.