Một Ngày Khác

Lượt đọc: 190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Có gì đó khang khác vào ngày hôm sau. Justin chỉ nói lấy lệ với tôi. Rebecca nhìn tôi tò mò. Thậm chí thầy cô giáo của tôi có vẻ để tâm hơn tới việc tôi ở trong lớp và không ngừng gọi tôi lên trả lời. Tôi có một bài báo cáo môn tiếng Anh cần phải hoàn thành trong bữa trưa, nên tôi ăn trong thư viện.

Sau tiết thứ sáu, Preston nhắn tin hỏi tôi có muốn làm gì đó khi hết giờ không. Tôi cảm thấy như tôi không nói chuyện với cậu ấy lâu rồi... và tôi cảm kích khi có ai đó thực sự cố lên kế hoạch với tôi.

Chúng tôi quyết định lái xe tới khu đại lý tiêu thụ. Preston có một người chị họ làm cho Burberry. Chị đã báo cho cậu ấy biết cái áo khoác cậu ấy ưa thích được giảm giá hôm nay. Preston vẫn không mua nổi nó, nhưng ít ra cậu ấy vẫn có thể thử nó thêm một lần nữa trước khi nó bị bán đi.

Tôi nghĩ cái áo sẽ là ưu tiên số một trong lúc chuyện trò, nhưng rồi Preston nhảy vào xe của tôi, cắm cái iPod vào để phát mấy bài của Robyn, rồi nói: “Nào... Tiết lộ đi!”

“Tớ phải tiết lộ cái gì?”, tôi hỏi trong khi phóng xe ra khỏi bãi đỗ.

Preston thở dài một cách màu mè. “Tớ có phải đánh vần cho cậu không? Tớ được thông báo bởi những nguồn rất tin cậy rằng cậu đã đi dọc hành lang vào ngày hôm qua với một quý ông quyến rũ, người chưa ai từng trông thấy trước đây. Thậm chí cậu có thể đã trốn trong một phòng học trống với cậu ta... Mặc dù khi cậu trở lại, không có dấu hiệu nào về việc cư xử không chính đáng. Hình như tóc cậu ta dày bịch, điều đã khiến cho 58% những nguồn tin cậy của tớ tin rằng cậu ta có thể thuộc về đội của tớ. Điều có thể sẽ là tin tức kích thích nhất cho thế giới của tớ trong một thập kỉ nữa. Hằng đêm tớ cầu nguyện sao cho một anh chàng đồng tính đáng yêu, tóc dày bịch tới trường chúng ta, giống như cách Margaret cầu nguyện để có ngực khủng và ông nội tớ cầu nguyện cho sự cứu rỗi vĩnh cửu của tớ.”

Tôi tự nhắc nhở mình cần phải tiếp tục lái xe. Tôi cần phải tập trung hoặc tôi sẽ mất lái.

Chú ý! Bản năng đầu tiên của tôi nói: “Tớ không biết cậu đang nói gì.” Nhưng rõ ràng đã có người trông thấy tôi. Có nhiều người trông thấy tôi.

Bản năng thứ hai của tôi nghĩ: Justin đã nghe được. Justin biết.

Bản năng thứ ba của tôi là gào thét.

Bản năng thứ tư của tôi là bật khóc.

Bản năng thứ năm của tôi là phủ nhận tất cả những bản năng khác và nói, thật nhẹ nhàng: “Tớ xin lỗi, Preston. Tớ không biết liệu cậu ta có dày bịch theo cách của cậu không. Cậu ta chỉ là một học sinh tương lai. Tớ bắt đầu dẫn những người như vậy đi quanh trường, như Tiffany vẫn làm. Cậu ta sống ở California. Cậu ta thậm chí còn không chắc liệu bố mình có xin được việc ở đây không. Và ngay cả nếu được... Liệu cả câu hỏi về thẳng hay gay có ập tới không.”

“Ồ.” Preston tội nghiệp trông thật thất vọng.

“Xin lỗi cậu.”

“Không sao. Một cậu trai có thể mơ mộng mà, phải không?”

Tôi muốn nói với cậu ấy rằng có lẽ như thế sẽ tốt hơn. Có lẽ cuộc sống đích thực là không bao giờ đạt tới kiểu tình yêu ngủ mơ giữa ban ngày của cậu ấy.

“Thế ai đã nhìn thấy tớ?”, tôi hỏi tế nhị. “Ý tớ là, bọn tớ.”

“Kara Wallace và nhóm của cô ấy. Lindsay Craig nghĩ cậu đã đong cậu ta, nhưng họ đều trông thấy cậu bước ra và nói mọi thứ đều ở đúng trật tự, nếu cậu hiểu ý tớ. Kara trở nên quá khích, bởi vì radar tìm gay của cô ấy đã thực sự réo ầm ĩ.”

“Cậu có thực sự tin vào vụ radar tìm gay không?”,

Preston gật đầu. “Cậu có thể biết được. Có một luồng năng lượng di chuyển trong cậu. Tớ không thể nói đó là ngôn ngữ cơ thể hay phản ứng hóa học thực sự. Nhưng cậu có thể cảm nhận nó. Cậu ta đẩy nó ra đó, cậu đẩy nó ra đó, và các cậu có thể cảm nhận nó.”

Tôi nghĩ về A. Về cách tôi biết đó là cậu ấy.

Rồi tôi gạt suy nghĩ đó đi.

“Và tin đồn này lan truyền rồi? Ý tớ là, tớ có nên lo lắng khi Justin nghe được chuyện ngồi lê đôi mách này không?”

“Justin ngồi lê đôi mách không? Cậu ấy không tạo cho tớ cảm giác là loại đó.”

Không, nhưng tôi có thể hình dung ra cảnh Lindsay tới chỗ anh và kể những thuyết của cô ấy... Em chỉ nghĩ anh nên biết, cô ấy sẽ nói thế.

Nó có thể giải thích sự không-giao-tiếp của anh hôm nay. Nhưng còn cả nghìn thứ khác cũng có thể giải thích. Và gọi cho anh rồi quan trọng hóa một tin đồn có thể phản tác dụng nghiêm trọng nếu anh chưa nghe được gì.

“Thực lòng”, Preston nói, “đừng lo về chuyện đó. Lý do duy nhất tớ lôi nó ra là... ừ, vì lý do ích kỉ thôi. Khổ thân tớ.”

“Cậu ổn chứ?”, tôi hỏi.

Cậu ấy cười rầu rĩ. “Tớ ổn. Mặc dù tớ sẽ ổn hơn nếu cậu nói cậu đã đưa cho chàng tóc dày bịch đó số của tớ.”

“Điều gì xảy ra với Alec?”

“Tóc không dày bịch.”

“Và anh chàng ở Massachusetts cậu chat cùng?”

“Tóc không dày bịch. Và không phải dân địa phương.”

“Vậy tóc dày bịch là tiêu chuẩn? Cậu không thể ở bên một anh chàng trừ phi tóc anh ta dày bịch à?”

“Nếu có một ngoại lệ, tớ vẫn chưa gặp được anh ấy.”

“Tớ nghiêm túc đấy. Cậu có thực sự tin chừng đó là một ‘mẫu’ không? Chẳng lẽ thực sự chỉ có đúng một loại người dành cho cậu? Cậu không thể cởi mở với ai đó ngoài mẫu của cậu nếu anh ấy hay cô ấy đủ tốt à?”

“Hoặc cô ấy hả?”

“Tớ chỉ nói là, nếu cậu yêu ai đó đủ nhiều, điều đó có quan trọng nữa không?”

“Tớ biết cậu muốn tớ nói không, nhưng hãy thực tế đi. Chúng ta đều được thiết lập để thích và ghét một số thứ nhất định. Rất nhiều trong đó có thể xê dịch được, nhưng một số là nền tảng. Đừng hỏi tớ tại sao. Tớ cần cái bằng Tiến sĩ và một kính hiển vi siêu mạnh để bắt đầu nói với cậu tại sao. Tớ có thể yêu một anh chàng tóc không dày bịch? Được, chắc chắn luôn. Tớ có thể yêu một anh chàng tóc kiểu Mullet[1] không? Khó hơn nhiều. Tớ có thể yêu một cô gái tóc kiểu Mullet không? Như bạn bè, chắc chắn được. Nhưng... nói thế nào nhỉ?... Liệu tớ có muốn có quan hệ với cô ấy không? Không. Không hứng thú. Một tẹo nào. À há.”

“Nhưng chẳng phải cậu mong nó khả thi sao? Ý tớ là, chẳng phải cậu mong mọi thứ đều khả thi sao?”

“Tớ mong thế à? Chắc chắn rồi. Ý tớ là tại sao lại không? Nhưng tớ có nghĩ nó là thật không? Không. Rất tiếc. Không phải chuyện lâu dài. Tớ đã có hai năm yêu người bạn chung Ben của chúng ta để minh chứng cho điều đó. Không phải mọi thứ đều khả thi. Yêu một chàng thẳng là không khôn ngoan.”

Tôi không lái xe táp vào lề đường khi thông tin này được bộc bạch, nhưng tôi giảm tiếng của đài phát thanh để tập trung hơn vào nó. “Từ từ đã! Cậu yêu Ben à?”

“Tớ đã yêu Ben. Loại tình yêu tra tấn. Ôi, Chúa ơi, tớ đã muốn làm gì cho hoặc với anh chàng đó. Đấy là trước khi cậu ấy cặp với Rebecca. Chà, khởi nguồn của nó là trước khi cậu ấy cặp với Rebecca.”

Tôi hình dung ra Ben hai năm trước. Mái tóc dày bịch của cậu ấy.

“Nhưng cậu biết cậu ấy không gay. Đúng không?”, tôi hỏi. “Đúng.” Preston nhìn đăm đăm ngoài cửa sổ. “Chỉ là tớ cố thuyết phục bản thân rằng điều đó có thể xảy ra. Sẽ dễ hơn để tớ nói thật về giới tính nếu tớ nghĩ có ai đó để yêu. Một đích đến cho đường đạn của tớ. Tớ biết điều đó là ngu ngốc, và tớ biết cậu ấy chẳng làm gì để xứng đáng với điều đó. Nhưng tớ đã vẽ nên mấy loại tương lai, và trong lúc làm việc này, tớ dứt khoát cắt cậu ấy ra khỏi hiện thực và dán cậu ấy vào trong trí tưởng tượng của tớ. Tớ đã cảm thấy rất nhiều thứ trong lúc đó, và tớ cần phải cảm nhận từng thứ một. Rồi tớ phải tự nhủ mình đã xong việc. Cậu ấy không đột nhiên đi thích con trai, không nhanh hơn tớ đột nhiên đi thích con gái.”

Tôi biết Preston không biết câu hỏi từ đâu tới, nhưng tôi phải hỏi: “Nhưng nếu Ben có thể đã thay đổi? Ý tớ là, điều gì xảy ra nếu Ben có thể đã biến thành một cô gái, và cậu có thể ở bên Ben theo cách đó?”

“Rhiannon ơi, nếu tớ muốn yêu một cô gái, có vô vàn các nàng tuyệt diệu xung quanh để yêu. Đấy không phải cách sự việc diễn ra.”

Ngốc nghếch. Tôi cảm thấy ngốc nghếch.

“Tớ biết, tớ biết”, tôi nói. “Xin lỗi cậu.”

“Không sao.” Rồi cậu ấy nhìn kĩ tôi. “Có cái gì trong đầu cậu thế?”

Tôi không thể kể cho cậu ấy nguyên nhân chân thực, nhưng tôi tự hỏi liệu tôi có thể cố giữ nó mơ hồ trong khi vẫn bàn luận được chăng.

“Tớ chỉ đang tự hỏi tại sao người ta gắn bó với nhau”, tôi nói. “Tại sao họ kết nối với nhau lúc ban đầu, và điều gì giữ cho mối liên kết ấy bền chặt. Tớ muốn nó là tất cả những gì bên trong: Bạn là ai, bạn tin điều gì? Nhưng điều gì xảy ra nếu những thứ bên ngoài cũng quan trọng tương đương? Khi tớ còn bé, tớ luôn lo lắng mình sẽ yêu một ai đó xấu xí. Như Shrek[2]. Rồi tớ nghĩ rằng tình yêu sẽ khiến bất kì ai cũng xinh đẹp với tớ, nếu tớ yêu họ đủ nhiều. Tớ muốn tin vào điều đó. Tớ muốn tin rằng người ta có thể yêu ai đó say đắm tới mức chẳng còn gì là quan trọng. Nhưng điều gì xảy ra nếu đó là sự thật?”

Chúng tôi đã đến trung tâm mua sắm. Tôi đỗ xe vào bãi. Không ai trong chúng tôi làm gì để rời khỏi xe.

Lúc này Preston trông thực sự quan tâm.

“Chuyện này về Justin hả?”, cậu ấy hỏi. “Cậu không thấy cuốn hút bởi cậu ta nữa hả?”

“Không!”

“Hay là về... người khác?”

“KHÔNG!”

Preston giơ hai tay lên. “Được rồi, được rồi! Thử tí thôi.”

“Chỉ là điều tớ đang suy nghĩ thôi. Chỉ có thế thôi.”

Tôi khiến tâm trạng cậu ấy sa sút. Tôi khiến tâm trạng mình sa sút. Bởi vì tôi đang cắt đứt cuộc bàn luận. Tôi tỏ rõ thái độ rằng chúng tôi đã nói xong.

Chúng tôi ra khỏi xe và đi tới đại lý tiêu thụ của Burberry.

Preston thử cái áo và tôi nói với cậu ấy nó trông thật đáng kinh ngạc. Chúng tôi nói về quần áo, lớp học và bạn bè chung. Nhưng chúng tôi không nói về điều thực sự vương vấn trong đầu tôi. Preston biết điều này. Tôi biết điều này.

Tôi đợi mãi một tin nhắn từ Justin. Hoặc anh đã nghe câu chuyện ngồi lê đôi mách và muốn biết gã trai đó là ai, hoặc anh chưa nghe và sẽ nhắn tin để biết tôi đang làm gì.

Một trong hai.

Hoặc, cuối cùng, chẳng cái nào hết.

Tôi nghĩ về việc viết email cho A, nhưng tự thuyết phục không làm thế. Tôi không muốn động viên cậu ấy thái quá. Tôi không thể để cậu ấy xuất hiện một lần nữa. Tôi cần phải tính toán mọi thứ. Nhưng làm sao bạn có thể tính toán thứ gì không có cả hình dạng? Đó là những thứ vô hình vô dạng, như tình yêu, như sự hấp dẫn, đó là những thứ khó nhất để liên tưởng.

Tôi bỏ cuộc và nhắn tin cho Justin lúc gần nửa đêm. Tôi buồn ngủ và dễ tổn thương. Ban đêm không giúp tôi trấn tĩnh cho tới khi tôi loại trừ được ít nhất một thứ làm tôi rối trí. Tôi quyết định viết đơn giản thôi.

Hôm nay em nhớ anh.

Anh không trả lời cho tới sáng hôm sau.

Nhớ hả?

[1] Kiểu tóc ngắn phía trước và hai bên nhưng dài ở đằng sau.

[2] Tên một gã chằn tinh trong phim hoạt hình 3D cùng tên do hãng DreamWorks Animation phát hành năm 2001.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.