Một Ngày Khác

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Tôi không đợi tới khi về nhà. Tôi lái xe ra khỏi nhà Ashley, rẽ vài khúc cua, rồi đỗ bên lề đường và gọi cho anh.

Anh không nhắn tin lại, và tôi lo rằng anh sẽ không nghe máy. Nhưng anh đã nghe.

“Có chuyện gì?”, anh nói. Tôi có thể nghe tiếng tivi bật rất to.

“Em thực sự xin lỗi vì điều đó”, tôi nói.

“Không phải lỗi của em. Anh không biết em nhặt con điếm đen đó ở đâu, nhưng để anh nhắc em, nó khôngphải là bạn của em. Hoàn toàn không.”

“Em biết. Em thật ngốc khi mời anh. Lẽ ra em chỉ tiếp cô ta một mình thôi.”

“Nó đã mất kiểm soát. Hoàn toàn mất kiểm soát.”

“Em đoán cô ta chỉ trông như có thể làm thế với anh thôi.”

“Đó không phải lời bào chữa. Nghiêm túc đấy. Đồ điếm.”

Tôi muốn nói: Đó không thực sự là cô ấy đâu. Anh chưa gặp cô ấy đâu.

“Hẹn gặp em sáng mai”, Justin nói. Đây là cách anh chốt lại khi không muốn nói thêm về chuyện này nữa.

“Hẹn gặp anh sáng mai”, tôi nói với anh. “Và xin lỗi anh một lần nữa.”

“Dừng lại. Ổn rồi.”

Không, không đâu.

•••

Tôi tự hỏi không biết có phải chỉ mình cuộc đời của Ashley bị cướp đoạt không. Có lẽ cuộc đời tôi cũng bị cướp đoạt. Có lẽ tôi cẩn tập trung vào những thứ thật, chứ không phải những thứ ảo. Ngay cả khi A là thật, A sẽ không bao giờ ổn định. Justin là sự ổn định của tôi.

Tôi lo rằng Justin sẽ giận tôi vì chuyện đã xảy ra, nhưng đa phần anh giận Ashley. Khi chúng tôi gặp gỡ bạn bè ở hành lang trước giờ vào lớp, anh không thể đợi để kể cho mọi người chuyện đã xảy ra.

“Rhiannon có một đứa bạn đĩ thõa từ California tới, nó còn thoải mái ve vãn tớ tối qua, trong khi Rhiannon ở ngay đó! Phát điên lên được. Trông nó quyến rũ ghê gớm, và nó cứ không rời tay khỏi tớ. Cuối cùng tớ phải nói: Này, em nghĩ em đang làm gì đấy? Rồi Rhiannon xuất hiện và bảo nó dừng ngay đi. Tớ thề, chuyện đó đã hoàn toàn mất kiểm soát.”

“Bạn hiền!”, Steve nói.

“Ừ. Ý tớ là thế đó.”

Tôi biết đây là cách hội con trai nói chuyện. Tôi biết nội dung của câu chuyện là anh đã chọn tôi. Nhưng nó vẫn có vẻ như anh đang khoe khoang. Nó vẫn có vẻ như nội dung là một cô nàng lẳng lơ và quyến rũ muốn ngủ với anh.

Tôi sẽ không nói gì. Tôi sẽ chỉ để câu chuyện chấm dứt. Nhưng Rebecca không để nó trôi đi.

“Chính xác thì điều gì biến cô ta thành đĩ thõa?”, Rebecca hỏi. “Nếu cô ta chỉ thích được tán tỉnh thì sao?”

“Trời, làm ơn đi, Rebecca”, Justin nhổ nước bọt. “Cậu đâu có ở đó. Cậu chưa thấy con điếm đen đó làm gì đâu, lố bịch lắm.”

“Bây giờ cô ta là ‘điếm đen’ hả? Thật hả, Justin?” Mặc dù tôi không muốn cô ấy nhìn tôi chút nào, cô ấy đã quay sang phía tôi. “Cậu có thể kể cho bọn này nghe câu chuyện thực sự thế nào không?”

“Anh ấy nói đúng”, tôi nói. “Cô ta đã mất kiểm soát.”

Bây giờ Rebecca không chỉ giận Justin, cô ấy còn thất vọng với tôi.

“Rhiannon thật đáng yêu. Thật sự đáng yêu.”

Justin cố gắng cân bằng. “Rebecca, cậu thậm chí không ở đó. Và tớ có thể gọi ai đó là con điếm đen nếu nó hành xử như con điếm và da đen. Đấy là sự thật.”

“Vớ vẩn! Chuyện cô ta da đen chẳng liên quan gì tới câu chuyện của anh cả, đồ khốn. Và tôi cá rằng nếu cô ta kể câu chuyện của mình, cô ta cũng chẳng phải là con điếm.”

“Vậy cô đột nhiên gọi tôi là đồ khốn thì được hả?”

“Thứ nhất, tôi gọi anh là đồ khốn từ lâu rồi. Và thứ hai, hãy để ý rằng tôi không gọi anh là thằng khốn trắng, bởi vì mặc dù tôi chắc chắn cái màu da của anh thêm cho anh cái cảm giác mình có quyền, tôi sẽ bỏ qua nó để chúng ta tập trung vào thực tế rằng ngay bây giờ anh là thằng khốn chung chung.”

“Được rồi”, tôi ngắt lời. “Cậu đã nói ra ý của cậu. Đủ rồi.”

“Ừ, này chàng trai”, Justin nói với Ben. “Tắt đài cô bạn gái của cậu đi, nhé?”

Tôi biết anh nói thế để khiến Rebecca điên thêm.

“Cô ấy nói đúng”, Ben nói. “Cậu đang là một thằng khốn.”

Tôi thấy tồi tệ vì bây giờ Justin đang cảm thấy bị công kích, và mặc dù anh lựa chọn ngôn từ sai lầm, câu chuyện anh kể không phải là sự dối trá. Ashley đã nhảy bổ vào anh. Và mặc dù cô ấy đã làm với sự cho phép của tôi, anh không biết điều đó. Anh nghĩ rằng một người bạn của tôi muốn cướp anh khỏi tôi, và đấy kiểu của một con điếm. Một con điếm chung chung.

“Nếu các người không đổi chủ đề bây giờ, tôi sẽ đánh phát rắm to nhất cái trường này từng nghe đấy”, Steve nói với cả bọn.

Rebecca rút lui và làm ra vẻ như rời khỏi cuộc nói chuyện. Nhưng theo cách cô ấy nhìn tôi, tôi biết cô ấy lưu nó lại cho sau này.

Trong lớp Mĩ thuật, cô ấy bắn thẳng nó về phía tôi.

“Tại sao cậu để hắn ta nói như thế? Sao cậu có thể ngồi yên đó và để hắn ta xả rác lên tất cả mọi người?”

“Rebecca, cậu cần phải hiểu...”

“Không. Đừng bảo vệ hắn ta. Tớ không biết cô bạn California của cậu là ai, nhưng có lẽ cô ấy mới là người cậu cần bảo vệ. Bởi vì nếu cậu cũng nghĩ về cô ấy như hắn ta thì cậu chẳng phải một người bạn tử tế đâu.”

Từ từ. Cái gì? Chúng ta đang cãi nhau về cái gì thế?

“Rebecca, tại sao cậu tức giận? Tớ không hiểu tại sao cậu tức giận.”

“Tớ tức giận bởi vì bạn thân nhất của tớ đang hẹn hò với một gã khốn. Và bất kể tớ đã bao nhiêu lần chỉ ra cho cô ấy thấy, cô ấy nhìn tớ như thể tớ đang bảo Trái đất tròn, và với cô ấy thì, không không không... nó phẳng.”

“Đấy không phải lỗi của anh ấy”, tôi cố nói. “Cô ta đã cố gài bẫy anh ấy làm gì đó. Anh ấy có quyền tức giận.”

“Chắc là đã rất khó khăn cho hắn ta, khi có một ‘hot girl’ tán tỉnh hắn ta. Tớ không biết hắn ta làm sao có thể chịu nổi. Nạn nhân tội nghiệp.”

“Không phải như thế đâu.” Tôi không thể có cách giải thích nào.

“Ừ, trong phiên bản của hắn ta thì có đấy. Cậu biết mà, cái phiên bản phân biệt chủng tộc và gợi cảm nhất hắn ta kể cho bọn mình ở sảnh ấy? Hoặc giả là cậu thậm chí chẳng để ý tới đoạn đó.”

“Tớ đã để ý... Nhưng đấy không phải là anh ấy. Đấy chỉ là anh ấy đang tức giận.”

“Chà, dường như khi cậu cáu lên thì không tính nữa nhỉ? Tớ mong sao có một môn thi đấu Olympic để cậu có thể trình diễn tất cả những nét nhăn nhó để thanh minh cho mối quan hệ với hắn ta.”

Tôi ghét việc cô ấy dùng trí thông minh để làm méo mónhững thứ về tôi, để khiến tôi thấy mình ngớ ngẩn.

“Tại sao cậu có vấn đề như thế với tớ và Justin?”, tôi thách thức. “Tại sao? Không phải anh ấy đánh tớ. Không phải anh ấy sỉ nhục tớ. Không phải anh ấy phản bội tớ. Tại sao cậu không thể chấp nhận việc có những thứ ở anh ấy tớ nhìn thấy còn cậu thì không. Và có lẽ cậu không thấy bởi vì cậu cư xử như một con khốn với anh ấy suốt.”

“Thế là bây giờ tớ trở thành con khốn hả? Tốt thôi. Vậy thì, bạn tớ ơi, cô gái đáng sợ ơi. ‘Anh ấy không đánh tớ. Anh ấy không sỉ nhục tớ. Anh ấy không phản bội tớ.’ Cậu có tự nghe thấy bản thân nói gì không? Nếu đây là những tiêu chuẩn của cậu thì... ‘Ừ, anh ấy chưa đấm mình, nên mọi thứ đều ổn cả!’ Chuyện này làm tớ thấy sợ. Làm tớ nghĩ đã có những lúc nào đó cậu dùng chúng để bào chữa, ‘Ừ, bây giờ tệ thật đấy, và anh ấy tệ thật đấy, nhưng ít ra anh ấy không đánh mình.’ Cậu tự tôn trọng bản thân hơn một chút được không?”

Chúng tôi đang ở giữa lớp Mĩ thuật. Chúng tôi lẽ ra đang vẽ một con rùa đang ngủ mà thầy K đã mang đến. Những người khác có thể nghe thấy.

“Bọn mình có thể đừng nói chuyện đó ở đây không?”, tôi hỏi cô ấy.

Rebecca thở dài. “Tớ không biết tại sao tớ lại bận tâm nữa.” Rồi cô ấy lắc đầu, chỉnh đốn lại bản thân. “Không, tớ biết. Bởi vì cậu là bạn tớ, Rhiannon ạ. Và bởi vì tớ phát sốt khi thấy cậu tự bóp méo bản thân để ở bên hắn ta. Tớ biết bây giờ cậu không thực sự nghe tớ đâu, nhưng ngày nào đó, những lời này sẽ có ích. Chúng sẽ giúp đỡ được cậu. Đấy là lý do tại sao tớ phải nói ra. Để chúng sẵn sàng khi cậu cần, và cậu biết tớ sẵn sàng khi cậu cần.

Hoàn hảo. Quá hoàn hảo. Tôi muốn nói với cô ấy rằng tôi đã có một cô giáo tư vấn rồi, và không cần thêm nữa. Tôi muốn bảo cô ấy rằng tôi biết cô ấy tận hưởng việc thấy tôi chịu đựng, bởi nếu tôi là bệnh nhân, cô ấy sẽ trở thành y tá, bác sĩ, thiên thần hộ mệnh. Phần nào đó trong tôi đánh giá cao điều đó, nhưng hầu hết không bằng lòng với nó.

Cô ấy trở lại với bức vẽ của cô ấy và tôi trở lại bức vẽ của tôi. Con rùa tỉnh giấc và đang cố bỏ trốn. Thầy K bắt nó lại mỗi lần nó thử tẩu thoát. Lần đầu tiên, cả lớp phá lên cười. Lần thứ tư, đơn giản là sự bất tiện.

Khi đi chơi với Justin sau giờ học, anh không đề cập tới Ashley hay thậm chí Rebecca. Chúng tôi đến nhà anh và chơi điện tử... Tôi thua ván đầu và phải đợi cho tới khi anh chơi xong. Rồi tay anh di chuyển trên người tôi và chúng tôi bắt đầu thân mật, dù chúng tôi không nói gì, tôi biết cả hai sẽ làm gì chiều nay. Tôi cố gắng nhập cuộc, nhưng tôi cứ tự hỏi liệu anh có thích hơn nếu tôi có một cơ thể khác - nếu tôi có cơ thể của Ashley. Hay nếu A ở trong cơ thể của Justin ngay lúc này thì sao? Tôi biết nó sẽ khác. Tôi biết cậu ấy sẽ nhìn ngắm tôi nhiều hơn. Cảm nhận tôi nhiều hơn. Ở chỗ này nhiều hơn. Tôi cảm thấy quá hỗn loạn vì nghĩ về những điều đó. Vì tưởng tượng ra A ở đây, A với tôi. Tôi ngoại tình trong tư tưởng, mặc dù vẫn với cơ thể của Justin.

Mọi thứ chấm dứt trước khi tôi kịp có cảm giác thực sự. Justin hỏi tôi có muốn anh tiếp tục không, song tôi nói không, tôi thấy đủ rồi. Tôi ổn. Tôi vui.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.