Tôi mở mắt ra. Ánh sáng đang chiếu vào.
“Chào buổi sáng”, Alexander nói.
Ở một vài thời điểm trong đêm, tôi hẳn đã quay sang phía cậu ấy.
Bởi vì cậu ấy ở ngay đó trước mặt tôi, cũng đã tỉnh giấc.
“Chào buổi sáng”, tôi nói.
Cậu ấy không có vẻ bối rối. Cậu ấy không có vẻ ngạc nhiên. Cậu ấy hiểu tại sao chúng tôi ở trên giường cậu ấy, quần áo vẫn đầy đủ. Cậu ấy nhớ chuyện ngôi nhà trên cây. Cậu ấy nhớ chuyện gặp tôi ở hiệu sách. Nó không hay gặp, chắc chắn rồi. Nó không phải loại sự tình xảy ra mỗi ngày. Nhưng nó có thể xảy ra. Trong một ngày rất may mắn, nó có thể. Cậu ấy trông thật hạnh phúc, và tỏ ra như thể không chút sợ hãi.
“Sao tớ không làm bữa sáng nhỉ?”, cậu ấy nói. “Tớ nhớ hình như cha mẹ tớ để lại cho chúng ta rất nhiều lựa chọn để ăn sáng.”
“Bữa sáng sẽ thú vị đấy”, tôi nói, ngồi dậy vươn vai.
“Được rồi”, cậu ấy trả lời. Nhưng cậu ấy không làm ra động tác nào có vẻ sẽ đi. Cậu ấy chỉ nhìn tôi.
“Gì thế?”, tôi hỏi.
“Không có gì”, cậu ấy nói, ngại ngùng. Rồi cậu ấy tự chỉnh lại: “Không. Không phải không có gì. Là sự đối lập của không có gì. Tớ thực sự vui vì cậu ở đây. Và tớ chờ mong một ngày khác với cậu, nếu cậu trao cho tớ sự hân hạnh ấy.”
“Bữa sáng trước đã”, tôi nói. “Rồi chúng ta có thể tính chuyện này.”
“Nghe thú vị đấy”, cậu ấy nói, nhảy bật khỏi giường. “Tự nhiên nhé. Quần áo, khăn tắm, dầu gội, sách, giấy ghi chú... bất cứ thứ gì cậu cần.”
“Tớ không ngại đâu.”
Cậu ấy bước loạng choạng giữa căn phòng trong một thoáng. Cậu ấy trông thật đáng yêu.
“Tớ yêu chuyện này, bất kể nó là gì”, cậu ấy nói.
Tôi không thể không mỉm cười lại với cậu ấy. “Ừ,” tôi nói. “Bất kể nó là gì.”
“Không yến mạch, phải không?”
“Ừ. Không yến mạch.”
Cậu ấy huýt sáo trong lúc đi xuống cầu thang. Tôi lắng nghe cho tới khi cậu ấy ở quá xa để nghe thấy.
Chiếc laptop của cậu ấy nằm trên bàn, đang vẫy gọi tôi.
Tôi biết tôi nên làm gì. Tôi biết điều A muốn tôi làm.
Chỉ có điều, lúc này tôi cứng đầu lắm.
Tôi thích Alexander. Nhưng tôi muốn A.
Tôi muốn tìm thấy A.