Một Ngày Khác

Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Tôi nhớ cái cách mọi người phản ứng khi tôi quen với Justin, khi hai chúng tôi trở thành một cặp. Họ tưởng tôi không để ý, nhưng có đấy.

Rebecca bảo tôi có thể có lựa chọn tốt hơn. Cô ấy nói Justin chẳng bao giờ thực sự quan tâm tới ai, bởi anh đã bao giờ thực sự quan tâm tới chính bản thân mình đâu. Cô ấy nói tôi xứng đáng với người biết tự quản lý cuộc sống của mình. Tôi bảo rằng tôi chẳng thấy ai biết tự quản lý cuộc sống của mình, kể cả cô ấy. Cô ấy nói cô ấy sẽ vờ như tôi chưa từng nói thế. Cô ấy nói tôi thông minh hơn tôi tưởng, nhưng toàn tự chứng tỏ mình ngốc nghếch bằng những quyết định sai lầm. Tôi bảo rằng dẫu sao đi nữa tôi vẫn yêu Justin, và cách tôi dùng chữ yêu làm cả hai ngạc nhiên. Tôi giữ vững, còn cô ấy rút lại.

Preston nói cậu ấy thấy mừng cho tôi, và khi tôi hỏi lý do, cậu ấy nói bởi vì tôi đã tìm thấy điều gì đó ý nghĩa. Cậu ấy không nghĩ Justin không xứng được tôi yêu, bởi vì cậu ấy tin rằng ai cũng xứng đáng được yêu. “Justin cần cậu, và đấy không phải điểm trừ”, cậu ấy nói với tôi. “Chúng ta đều cần một nơi để gửi gắm tình yêu của mình.” Tôi nhớ mình thích ý nghĩ này, rằng tôi đã có một lượng tình yêu nhất định, cần phải lưu giữ đâu đó, và tôi quyết định cất một số ở chỗ Justin.

Steve nói Justin khá đấy.

Stephanie nói cô ấy không chắc.

Tôi không nghĩ có ai trong họ, kể cả Preston, dự kiến mối tình sẽ kéo dài hơn một tháng. Bất kì phần tình yêu nào tôi cất nơi Justin rồi cũng sẽ bị đem cho, thất lạc trong đám cháy, bỏ quên bên vệ đường.

Và nếu đây là phản ứng của họ với Justin, tôi không thể hình dung ra họ sẽ nói gì nếu tôi kể về A.

Suy nghĩ này cứ văng vẳng trong đầu tôi:

Nếu điều này có khả năng, còn điều gì có khả năng nữa?

Tôi đến trường, đi tới tủ đồ, và chỉ khi đứng ở tủ đổ của mình, tôi mới nhận ra mình chưa thôi tìm kiếm Justin.

Và rồi, còn lạ hơn: Tôi không đi tìm anh.

Tôi đợi xem mất bao lâu anh mới đi tìm tôi.

Giữa tiết đầu và tiết hai thì chưa.

Trước bữa trưa cũng thế.

Ngay cả trong bữa trưa, tôi ngồi giữa Preston và Rebecca, và thay vì chiếm lấy chỗ đối diện tôi, anh ngồi xa ra.

Không đợi tới hết bữa anh mới chịu nói gì đó với tôi.

Và điều anh nói là: “Anh mệt quá!”

Tôi biết mình không phải người sẽ làm cho anh tỉnh lại.

Tôi thấy mình đang tự hỏi A sẽ là ai hôm nay. A ở đâu.

Và cùng lúc đó, tôi tự hỏi liệu tất cả những A tôi đã gặp có đang cùng ngồi trong một căn phòng, cười nhạo tôi. Đang không thể tin được sao một cô nàng có thể dại khờ đến thế. Đang xem đi xem lại cuốn phim có mặt tôi. Đang thách thức nhau đẩy câu chuyện đi xa hơn.

Tôi tự nhủ: Không phải đâu.

Nhưng còn điều gì có khả năng nữa?

Tôi kiểm tra email sau bữa trưa và thấy vài dòng từ A:

Chào Rhiannon,

Cậu sẽ thực sự nhận ra được tớ hôm nay. Tớ tỉnh giấc trong vai anh em sinh đôi của James. Tớ nghĩ điều này có thể giúp tớ suy tính mọi việc, nhưng đến giờ vẫn chưa tiến triển gì.

Tớ muốn gặp cậu lần nữa.

A.

Tôi không biết nói gì về chuyện này.

Đùa hay thật?

Đúng, tôi muốn gặp A lần nữa.

Đúng, tôi thấy sợ.

Không, vô lý quá.

Nhưng cái gì mới có lý? Tôi tự hỏi mình suốt buổi chiều. Có lý không khi Preston bị gọi là Loại Gay trong khi chẳng ai còn lại trong hội bị gọi là Loại Thẳng? Có lý không khi bố Stephanie phát sốt lên vì cô ấy hẹn hò (chớp nhoáng) với Aaron, vì bạn này da đen? Có lý không khi Justin và tôi có thể gần gũi nhau như bất kì cặp đôi nào, song vẫn không biết phải nói gì với nhau khi tách ra và đi dọc hành lang trong trường? Có lý không khi tôi đang ngồi đây học về chu kì mang thai của một con ếch, trong khi kiến thức này chẳng thể nào mang lại ích lợi cho tôi sau bài kiểm tra? Có lý không khi thầy Myers đang dành cả cuộc đời để dạy về thai kì của ếch cho những đứa mà đa phần chúng nó chẳng quan tâm?

Có lý không khi một số người có tất cả những gì họ muốn bởi họ xinh đẹp? Liệu tất cả chúng ta có trở nên tốt đẹp hơn... Hoặc chí ít cũng khiêm nhường hơn... Nếu chúng ta phải đổi thân thể hằng ngày?

“Em đang nghĩ gì đấy?”, Justin bắt gặp tôi đang ngẩn ngơ bên hộc tủ.

“Chẳng gì hết”, tôi nói với anh.

“Chỉ mơ màng thôi.”

Anh không đào bới thêm.

“Này”, anh nói. “Thế em định làm gì bây giờ?”

Tan học rồi. Tôi không biết mình sẽ làm gì nữa. Tôi có thể lái xe quay lại Starbucks và gặp anh em sinh đôi của anh chàng hôm qua. Mặc dù tôi làm sao để biết có thật là sinh đôi không chứ? Nếu vẫn cùng một người thì sao? Có vẻ tôi không thể nhận ra được.

Đột nhiên tôi thấy khả nghi.

Thực sự khả nghi.

Tôi tự hỏi liệu ngày mai cậu ấy có nói mình sinh ba không nữa.

Hay là cuối cùng thì cậu ấy đã được ở lại cùng một cơ thể.

Báo động. Tôi bắt đầu thấy cáu. Cáu vô lý. Hoặc biết đâu là cáu có lý.

“Em có nghe anh nói không?”

Tôi đang không nghe anh nói. Tôi cần nghe anh nói. Bởi vì anh là bạn trai tôi và anh không biết điều gì đang diễn ra trong đầu tôi.

“Em không có kế hoạch”, tôi trả lời.

Chúng tôi đều biết tiếp theo là gì. Nhưng anh sẽ không nói ra. Anh muốn tôi nói ra.

Nên tôi lên tiếng: “Đi đâu chơi nhé?”

“Ừ! Hay. Đâu cũng được.”

Chúng tôi tới nhà anh. Anh muốn xem một tập cũ của bộ Trò chơi vương quyền.

“Đây có phải tập mà ai đó chết không?” Tôi hỏi khi bắt đầu tập phim. Tôi nói đùa. Tập nào chẳng có ai đó chết.

“Tinh tướng!”, anh nói.

Tôi kiểm tra email. Không có gì mới từ A.

Dường như sự im lặng của tôi có thể thúc cậu ấy phải thú tội.

“Cất nó đi!”, Justin nói. “Đừng phân tâm.”

Tôi đặt điện thoại sang một bên. Tôi ngồi yên đấy. Cái đầu của ai đó bị đập nát bét.

Chúng tôi không làm tình.

Mãi đến khi hết ba tập phim và tôi sẵn sàng ra về, anh mới kể tôi nghe điều gì đó trong tâm trí anh.

“Anh ghét hội lang băm cực”, anh nói. Tôi thấy hơi bối rối. Không có bác sĩ nào trong Trò chơi vương quyền... Nếu có chắc sẽ hay ho hơn nhiều.

“Có lý do nào cụ thể khiến anh ghét các bác sĩ không?”, tôi hỏi.

“Có, bởi bọn chúng đang để mặc cho bà anh chết. Chúng làm cho bà phải chịu bao đau đớn, bắt cả nhà anh trả tiền, và cuối cùng, dù sao bà vẫn chết. Đấy là điều bọn chúng luôn làm. Bệnh viện không thể kiếm tiền nếu thiếu người đau ốm, phải không nào? Bọn chúng yêu cái mánh này.”

“Bà anh bị bệnh à?”, tôi hỏi.

“Ừ. Ông anh gọi cho cả nhà đêm qua. Nói đây là bệnh ung thư nghiêm trọng.”

“Anh ổn chứ?”

“Em có ý gì khi hỏi anh ổn không? Anh có phải người bị ung thư đâu.”

Tôi muốn hỏi: Anh có muốn nói về chuyện này không?Nhưng câu trả lời khá hiển nhiên. Anh không muốn sự đồng cảm từ tôi. Anh không muốn nói với tôi anh đang buồn. Anh chỉ muốn tôi ở đó trong khi anh xả cơn giận dữ. Nên tôi làm như vậy. Tôi nghe anh gào thét về các bác sĩ, và tại sao ông anh là kẻ hút thuốc, nhưng rốt cuộc bà anh mới là người bị ung thư. Tôi nghe anh chỉ trích phản ứng của cha mẹ anh. Anh điên lên vì họ không chịu gác mọi thứ lại để thăm bà, khi anh thực lòng muốn gác tất cả lại để thăm bà. Nhưng anh không nói điều đó. Không phải với tôi. Không phải với chính anh.

Tôi ở lại cho tới khi anh tự làm mình mệt nhoài. Tôi ở lại cho tới khi anh đổi chủ đề. Tôi ở lại cho tới khi anh quyết định xem tới tập thứ tư.

Tôi sẽ ở lại nếu anh muốn giải quyết vấn đề. Anh hiểu, và giờ đây đó là điều tốt nhất tôi có thể làm.

•••

Khi tôi về nhà, mẹ đang ngồi ở chỗ thường lệ, xem bản tin ở kênh truyền hình thường lệ. Nếu câu chuyện thực sự buồn: một cô gái mất tích, một cậu bé mắc kẹt dưới giếng, mẹ sẽ đáp lại với màn hình những lời cảm thông lí nhí: ôi, thương quá hay Lạy Chúa, tội làm sao.

Tôi hình dung ra cô biên tập viên xinh đẹp nhìn vào căn phòng này, nhìn mẹ tôi ngồi trên cái ghế đó, và nói cùng những lời đó. Bởi vì chẳng phải mẹ đã rơi xuống cái giếng của chính mình rồi sao? Chẳng phải mẹ đã mất tích theo cách của riêng mình rồi sao? Liza thường thúc giục mẹ, bảo mẹ cần phải ra ngoài nhiều hơn, có lần thậm chí còn nói mẹ cần kết bạn. Nhưng bây giờ đến lượt tôi, tôi thấy mình đã đầu hàng. Có lẽ cách duy nhất tôi có thể làm mẹ hạnh phúc là để mặc mẹ một mình. Đấy là cách bố làm suốt bao năm nay, và có vẻ hiệu quả với bố.

Tôi nghĩ tới việc gọi cho Liza, kể cho chị nghe điều gì đang diễn ra.

Mày dở hơi như mẹ. Đấy hẳn là điều chị sẽ nói.

Nhưng mẹ không dở hơi. Mẹ chỉ không quan tâm tới gì khác nữa.

Mẹ thích những chương trình của mẹ, tôi nghĩ vậy.

Tớ muốn gặp cậu ấy lần nữa.

Tôi không nghĩ Justin đã từng nói câu này với tôi. Nhưng anh đâu cần phải nói thế. Chưa từng có sự nghi ngờ về việc anh sẽ gặp lại tôi. Chưa từng phải muốn điều đó.

•••

Tôi bắt đầu viết một email.

Chào A,

Tớ chỉ muốn gặp lại cậu nếu chuyện này là thật.

Rhiannon.

Nhưng tôi không gửi.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.