Thứ Năm, tôi tới trường trước và đợi anh. Tôi không nghĩ mấy về việc này. Chỉ là việc tôi vẫn làm.
“Chúa ơi! Rhiannon!”, anh nói khi ra khỏi xe. Tôi bước sang bên khi anh kéo túi xách ra và đóng sầm cửa.
“Gì cơ?”, tôi hỏi.
“Gì cơ?”, anh nhại lại bằng giọng nữ cao. Cái giọng anh thích dùng khi tâm trạng tồi tệ.
“Buổi sáng dở tệ hả anh?”
Anh lắc đầu. “Nào! Rhiannon. Đợi anh hai phút, được không? Tất cả những gì anh yêu cầu là hai phút mỗi ngày mà không ai muốn điều gì ở anh. Bao gồm cả em. Chỉ có thế thôi.”
“Em không muốn gì ở anh hết”, tôi phản kháng.
Anh nhìn tôi, mệt mỏi, và nói: “Tất nhiên là có.”
Anh đúng, tôi biết. Anh đúng và điều này tổn thương tôi đôi chút.
Không gian. Tôi muốn một người bạn trai và anh muốn có không gian.
Vì tôi có rất nhiều không gian... không gian trống rỗng... Tôi đoán mình khó mà hiểu được.
“Em xin lỗi”, tôi nói.
“Được rổi. Chỉ là... Em nên xem em bây giờ trông thế nào. Không có ai khác đứng ở bãi đỗ xe. Thấy em anh vui. Nhưng khi em đứng như thế, giống như em đang rình rập.”
“Em hiểu rồi”, tôi cam đoan với anh. “Em hiểu mà.” Chúng tôi đang ở cửa ra vào.
Anh thở dài. “Anh sẽ gặp em sau.”
Tôi đoán mình sẽ không đi tới tủ đồ của anh. Tôi đoán thế cũng ổn.
“Anh chắc không muốn bỏ trốn chứ?”, tôi hỏi. Tôi có thể cảm thấy bãi biển và đại dương đang lên tiếng thông qua tôi.
“Em đừng nói những thứ đó nữa”, anh nói. “Cứ nhồi ý tưởng cho anh, rồi một ngày nào đó anh chỉ có thể làm theo.” Anh không bảo tôi đi theo.
Tôi lấy sách ra khỏi tủ, sẵn sàng cho bài học. Trái tim tôi không còn ở chỗ của nó, bởi vì tôi không có cảm giác như nó đang ở đâu đó gần tôi.
Tôi nghe một tiếng “Chào” và không nhận ra ngay nó dành cho tôi. Tôi quay sang bên trái và thấy một cô gái Á châu bé nhỏ đang nhìn mình.
“Chào!”, tôi đáp. Tôi không biết cô ấy là ai.
“Đừng lo, cậu chưa biết tớ đâu”, cô ấy nói. “Đây mới là... ngày đầu tiên của tớ ở đây. Tớ đang dạo qua trường học. Và tớ thực sự thích váy và túi của cậu. Nên tớ nghĩ, cậu biết đấy, tớ nói lời chào. Bởi vì, thú thực, lúc này tớ hoàn toàn cô độc.”
Tôi muốn nói: Vào câu lạc bộ đi. Nhưng điều cô gái này cần đâu phải là hình dung về những gì đang diễn ra trong đầu tôi. Cô ấy trông đã quá tải rồi.
“Tớ tên Rhiannon”, tôi nói với cô ấy, đặt sách xuống và bắt tay cô ấy. “Lẽ ra phải có ai đó giới thiệu cho cậu chứ? Giống như một ủy ban chào mừng chẳng hạn?”
Tôi cảm thấy đây hoàn toàn là việc của Tiffany Chase. Cô ta có vẻ tự hào về việc đưa mọi người đi loanh quanh. Tôi chẳng thể hiểu nổi cô ta.
“Tớ không biết”, cô gái nói. Cô ấy vẫn chưa cho tôi biết tên.
Tôi bảo mình rất vui được đưa cô ấy tới văn phòng. Tôi nghĩ chắc cô ấy kiểu gì cũng phải đăng kí ở đó.
Nhưng chuyện này không kết thúc ổn thỏa lắm.
“Không!”, cô ấy nói, giống như tôi vừa dọa gọi cảnh sát vậy. “Chỉ là... Tớ vẫn chưa chính thức là học sinh ở đây. Thực ra, cha mẹ tớ còn không biết tớ đang làm việc này. Họ chỉ bảo tớ sẽ chuyển tới đây, thế là tớ... Tớ muốn đến quan sát trường lớp và quyết định xem liệu tớ có phát hoảng lên không.”
Tôi nghĩ: Ờ, cậu thực sự phát hoảng lên rồi. Nhưng tôi không nói thế, bởi vì nó sẽ chỉ làm cô ấy bấn loạn hơn. Thay vào đó, tôi nói: “Hợp lý đấy. Thế nên cậu cúp cua để đi xem trường lớp thế nào hả?”
“Chính thế.”
“Cậu học lớp mấy?”
“Lớp Mười một.”
Hài thật. Cô ấy trông như một đứa lớp Chín. Nhưng nếu cô ấy học lớp Mười một, tôi nghĩ chắc không vấn đề gì khi để cô ấy ở bên cạnh hôm nay. Tôi có thể giả làm Tiffany Chase trong vài tiếng. Nó khiến tôi có gì đó để nghĩ ngoài chuyện Justin ra.
“Tớ cũng thế”, tôi nói với cô ấy. “Để xem liệu bọn mình có thể xử lý được không. Cậu có muốn đi dạo xung quanh với tớ hôm nay không?”
“Tớ thích lắm!” Cô ấy trông phấn khích thực sự. Một kiểu nhắc nhở tốt, rằng đôi khi thật dễ khiến cho ai đó hạnh phúc.
Có lẽ với người lạ thì dễ hơn. Tôi không chắc.
Có lẽ dễ hơn với ai đó không đòi hỏi gì ở bạn cả.
Tên cô ấy là Amy, và khá là buồn cười khi thấy cô ấy hòa nhập dễ dàng vào đám bạn tôi. Tôi rất kém trong chuyện gặp nhiều người lạ cùng lúc. Nhưng cô ấy làm được.
Tiffany Chase thấy tôi giới thiệu cho cô ấy các nơi và trông có vẻ khó chịu.
“Bạn ấy sao thế?”, Amy hỏi.
“Cậu ta thường dành phần làm hướng dẫn viên trước tiên”, tôi nói.
“Tớ thích cậu ta trong phiên bản này hơn.”
Tôi biết mình thực sự không nên hài lòng về chuyện này, nhưng đã thế rồi. Giống như tôi nỗ lực trong tuyệt vọng để giỏi một thứ, tới mức bám víu lấy bất cứ cái gì trong tầm với.
Tôi không chia sẻ suy nghĩ này với Amy.
Tôi không thấy Justin vào thời gian và địa điểm quen thuộc giữa tiết đầu và tiết hai, nhưng bất ngờ anh lại ở đó giữa tiết hai và tiết ba. Tôi không rõ có phải anh đã phá lệ để làm lành không. Chúng tôi không có cơ hội để trò chuyện hay làm gì nhưng chí ít tôi được gặp anh và thấy anh không quá bực tức.
Trong giờ Toán, Amy bắt đầu đẩy cho tôi những mẩu giấy.
Thoạt tiên, tôi tưởng cô ấy chỉ muốn hỏi. Hoặc biết đâu cô ấy nói đã chán rồi, và sẽ bỏ đi trước tiết sau. Nhưng thay vào đó, cô ấy chỉ đơn giản là... tán dóc. Kể với tôi rằng học hành ở đây chán òm chẳng khác gì trường cô ấy bây giờ. Hỏi tôi mua váy ở đâu, tôi có thích đứa con trai nào không, hay tôi nghĩ liệu có ai mà cô ấy thấy thích không.
Bọn tôi cứ chuyền giấy qua lại như thế vài lần. Cô ấy nắm bắt ngay vài kiểu cách của cô Frasier, và khá giỏi khi pha trò với chúng. (Cô ấy nói như các sơ, nhưng lại lải nhải về lượng giác thay vì Chúa Trời. Tớ không hiểu vóc người của cô ấy trông thế nào. Hình thoi chăng?)
Tôi đang vui, nhưng nó cũng khiến tôi thấy hơi buồn, bởi vì nó khiến tôi nhận ra mình đã không thực sự có bạn mới kể từ khi hẹn hò với Justin. Giống như từ khi anh và tôi bên nhau, tôi chỉ thấy những khuôn mặt quen thuộc, và ít dần đi. Tôi cần cái cô nàng trên trời rơi xuống này để có ai đó cùng chơi chuyền giấy.
Cô ấy đi ăn trưa cùng tôi. Bọn tôi đặt đồ xuống bàn và Preston phát cuồng lên với những nút khóa trên túi của cô ấy, rồi đặt một đống câu hỏi về truyện tranh Nhật Bản. Amy có vẻ xao động, tôi mong rằng Preston đã tỏ ra đủ gay để cô ấy không cho rằng đấy là tán tỉnh.
Khi Justin tới bàn ăn, tôi nhận ra anh đang nghĩ ngợi gì đó. Tôi giới thiệu anh với Amy và anh dành cho cô ấy cái gật đầu rất Justin. Rồi anh bảo đã để quên ví ở nhà. Tôi nói không sao đâu và hỏi anh muốn ăn gì. Anh nói khoai tây chiên nhưng tôi lấy cho anh cả bánh hamburger phô mai nữa. Khi tôi đưa cho anh, anh cảm ơn, và tôi biết ý anh thực sự là thế.
Ngay cả khi Amy ở đây, tôi vẫn cảm giác như chúng tôi đã quay trở lại thủ tục bữa trưa thông thường. Preston hỏi cô ấy mấy thứ nữa về truyện tranh, nhưng thay vì trả lời, cô ấy quay sang và hỏi tôi từ đây đi ra biển bao xa.
Chữ biển khiến tôi nhìn sang Justin nhưng anh dường như không nghe thấy gì, tâm trí anh như mắc kẹt trong cái hamburger.
“Thật hài hước khi cậu nói vậy”, tôi bảo Amy. “Bọn mình vừa mới tới đó thôi. Đi mất chừng một giờ thì phải.”
Justin ngồi cạnh Amy, đối diện bên kia bàn với tôi. Cô ấy quay đầu sang và hỏi anh: “Hai người vui vẻ chứ?”
Anh dường như không nghe thấy, nên tôi đáp thay: “Tuyệt lắm!”
“Cậu lái xe đúng không?”, cô ấy lại hỏi Justin.
Lần này anh đã nghe thấy.
“Ừ, tớ lái”, anh trả lời.
“Bọn mình đã trải qua một ngày tuyệt vời”, tôi xen vào. Vì đã nói vậy, tôi phải níu kéo nó thêm chút nữa. Giống như Justin và tôi giữ bí mật này và nó ở ngay trước mắt mọi người, nhưng không ai có thể nhìn thấy. Không ai trong chúng tôi tiết lộ nó ra. Nó vẫn thuộc về chúng tôi. Chỉ chúng tôi thôi.
Tôi không bận tâm chuyện này.
Tôi có thể thấy Amy muốn hỏi thêm. Tôi tự nhắc mình rằng cô ấy không phải bạn mới, mà chỉ là khách thôi. Cô ấy chỉ ở đây hôm nay.
Trong lúc ấy, Justin tiếp tục ăn. Anh chẳng có gì để nói thêm về điều vô cùng ý nghĩa đối với tôi.
Amy bám theo tôi như cái bóng cả ngày, và lặng lẽ như một cái bóng. Tôi tưởng tượng: sẽ phải như thế nào, khi nhìn vào tương lai và thấy mình đang sống ở một nơi mới. Tôi chưa từng làm thế. Tôi vẫn luôn ở đây, bám chặt lấy cha mẹ, những người không bao giờ tìm kiếm sự thay đổi, vây quanh bởi những người sợ rằng họ sẽ không bao giờ rời đi. Sau bao nhiêu năm, ý tưởng được sống ở nơi khác, với tôi, tương tự như sống ở xứ sở thần tiên vậy. Có những nơi tồn tại như chuyện kể, có những nơi có thực trên đời, và tôi đã được dạy chớ nên lẫn lộn hai thể loại đó. Không phải đợi tới khi tôi và Justin thành đôi rồi chị gái rời đi, tôi mới bắt đầu băn khoăn không chỉ điều gì sẽ diễn ra tiếp theo, mà cả nơi nào tôi sẽ đến. Tôi không muốn hình dung chúng tôi vẫn làm những việc cũ, ở chỗ cũ trong mười năm... hoặc thậm chí hai năm... kể từ bây giờ. Nhưng khi tôi thử hình dung chúng tôi ở nơi nào khác, lại thấy khó làm sao. Cả hai đều muốn nhấc cái mỏ neo lên, nhưng nó quá nặng.
Trong tiết tiếng Anh, khi đang làm bài tập, tôi tưởng tượng sẽ thế nào khi đổi chỗ cho Amy. Tôi thậm chí còn không biết trường cô ấy ở đâu, nhưng tôi tự hỏi sẽ ra sao nếu mình có một khởi đầu hoàn toàn mới. Liệu tôi có còn là tôi không? Hay tôi sẽ trở thành ai khác? Tôi sẽ phải trở thành người khác, bởi tôi không thể tưởng tượng ra tôi nếu thiếu Justin. Nghĩ vậy tôi thấy nhói trong tim. Tôi tưởng tượng mình đi bộ trên những hành lang... và sự cô đơn ở đó tệ hơn sự cô đơn tôi đang cảm thấy ở đây nhiều lắm.
Tôi nhớ biển, và bởi thế, dù cho đi đến nơi đâu, tôi cũng muốn có anh đi cùng.
•••
Thật ngớ ngẩn, nhưng tôi thấy hơi buồn khi Amy rời đi. Khi tới bãi đỗ xe vào cuối ngày, tôi viết địa chỉ email của mình và đưa cho cô ấy. Trong lúc đó, Justin bắt gặp tôi. Trông anh ổn hơn khi đã tan học. Và từ vẻ chần chừ, tôi biết anh muốn đi đâu chơi, chứ không chỉ chào tạm biệt.
“Đi với tớ ra xe của tớ nhé?”, Amy hỏi.
Tôi nhìn sang Justin, muốn chắc chắn rằng anh sẽ đợi.
“Anh sẽ đi lấy xe”, anh nói.
Thật tốt khi anh có vẻ đang kiên nhẫn, bởi vì Amy đã đỗ xe xa nhất có thể. Khi tới nơi, tôi tự hỏi liệu Justin đang làm gì. Tôi đang cố mường tượng ra thì Amy đã phá vỡ mạch suy nghĩ của tôi: “Kể tớ nghe đôi điều không ai biết về cậu đi!”
“Gì cơ?”, tôi hỏi. Nó giống như một câu hỏi ở bữa tiệc qua đêm vậy.
“Tớ hay hỏi mọi người thế - kể về điều không ai biết về bạn. Nó không cần phải quan trọng. Gì cũng được.”
Tôi đành đáp ứng với bất kì điều gì hiện ra trước tiên. “Được rồi”, tôi kể với cô ấy. “Năm 10 tuổi, tớ đã thử dùng một cái kim tự xỏ khuyên tai cho chính mình. Tớ đã hoàn thành một nửa trước khi ngất xỉu. Không có ai ở nhà nên không ai phát hiện ra. Tớ tỉnh lại với cái kim lủng lẳng trên tai, máu nhỏ xuống áo sơ mi. Tớ rút kim ra, lau dọn và không nghịch thêm lần nào nữa. Phải tới năm 14 tuổi, tớ mới lên phố mua sắm với mẹ và được bấm lỗ tai nghiêm chỉnh. Mẹ chẳng biết gì. Còn cậu thì sao?”
Cô ấy nghĩ ngợi một chút... Có vẻ hơi lệch nhịp. Nếu đây là câu cô ấy luôn hỏi, chẳng phải cô ấy luôn có sẵn một câu trả lời? Sau vài giây, Amy nói: “Năm 8 tuổi, tớ ăn trộm ở chỗ chị tớ cuốn Forever[1] của tác giả Judy Blume. Tớ cho rằng nếu đã cùng tác giả với Superfudge[2], nó kiểu gì cũng hay. Rồi, tớ mau chóng nhận ra tại sao chị ấy phải giấu nó dưới giường. Tớ không chắc mình đã hiểu hết các lớp nghĩa, nhưng tớ nghĩ thật không công bằng khi bọn con trai được đặt tên cho cái, à ừm, bộ phận của mình, còn con gái thì không. Nên tớ quyết định đặt cho nó một cái tên.”
Tôi không nhịn được cười và cũng không nhịn được hỏi: “Tên gì thế?”
“Helena. Tớ giới thiệu nó với cả nhà vào bữa tối hôm đó. Chuyện kết thúc ổn thỏa ra phết.”
Helena. Tôi không thể đoán biết liệu Justin cũng thấy buồn cười hay chỉ thấy kì quặc.
Bọn tôi đã đến chỗ xe của Amy. “Rất vui được gặp cậu”, tôi nói. “Mong sao sang năm tớ sẽ thấy cậu ở đây.”
“Ừ”, cô ấy nói, “gặp cậu tớ cũng vui lắm.”
Cô ấy cảm ơn tôi đã đưa đi thăm trường lớp, giới thiệu với các bạn tôi, và còn giải đáp những câu hỏi của cô ấy. Tôi bảo chuyện đấy không có gì to tát cả. Justin lái xe tới và bóp còi.
Tôi suýt nữa đã bảo anh tôi lại muốn ra biển.
Nhưng thay vào đó tôi nghĩ xem mình có thể mang biển tới đây được không.
Chúng tôi tới nhà anh như thường lệ, vì mẹ tôi luôn ở nhà. Chúng tôi không có cơ hội trò chuyện trên đường, bởi vì tôi lái xe của tôi, đi theo anh. Nhưng ngay cả khi tới nơi, chúng tôi cũng không nói nhiều. Anh hỏi tôi có muốn uống gì không, tôi bảo cho tôi ít nước. Anh trộm một ít rượu whiskey Scotland, nhưng không nhiều. Tôi không ngăn cản nếu anh chỉ uống một ít. Tôi thích vị của nó nơi đầu lưỡi anh.
Anh ngồi xuống ghế dài và bật tivi lên. Nhưng tôi biết chuyện gì sắp xảy ra. Có vài lần anh bắt đẩu hôn tôi ngay khi bước qua cửa, nhưng thường thì anh phải chắc chắn không ai ở nhà, làm quen với không khí trong nhà trước khi chúng tôi có thể quấy phá nó đôi chút.
Anh sẽ không nói rằng mình cần điều gì từ tôi. Nhưng điều đó đang ở ngay đây thôi. Nó ở đây và được cả hai thấu hiểu, trong khi tay anh không chịu yên vị và tay tôi chạm vào má anh, tai anh, mái tóc anh.
Tôi trở lại với anh. Anh trở lại với tôi. Nhưng vẫn chưa đủ cho chúng tôi thăng bằng. Anh đẩy nó đi. Anh nói một số chuyện, nhưng chúng không thực sự hướng tới tôi. Chúng nhắm vào điều chúng tôi đang làm. Chúng là một phần của điều chúng tôi đang làm. Hơi ấm thật tuyệt. Cái chạm thật tuyệt. Nhưng vẫn thấy chưa đủ. Chưa đủ cho anh, vì anh muốn nhiều, nhiều, nhiều hơn thế. Chưa đủ cho tôi, bởi nếu đã đủ, tôi sẽ không nghĩ ngợi xem đã đủ chưa.
Có điều gì đó anh muốn ở tôi, thực sự muốn ở tôi, rồi tôi trao nó cho anh và anh trao lại nó cho tôi. Tôi muốn anh đạt tới đỉnh, bởi tôi càng trông chờ hơn vị ngọt từ những hơi thở hòa nhịp sau đó.
[1] Cuốn sách viết về đề tài tình dục tuổi teen, thường là mục tiêu kiểm duyệt.
[2] Cuốn sách viết cho trẻ em.