Chủ nhật, tôi đầu hàng và viết cho A. Tôi lo lắng vì chưa nghe được gì.
Chào A,
Lại một dịp cuối tuần khác ở đây. Tới một bữa tiệc. Nói chuyện với vài người, nhưng chẳng ai là cậu. Gặp rắc rối với mẹ tớ, nhưng vẫn sống sót. Làm vài bài tập. Nướng cháy khét sáng nay, rồi chiều đi xem phim với Rebecca, một bộ phim hay hơn bộ tớ đã xem tối thứ Sáu. (Cảnh báo: TẤT CẢ đều nhàm chán.)
Cậu đã ở đâu/ là ai/ thế nào?
R.
Tôi nhấn “Gửi” mặc dù nghe có vẻ hơi sai sai, bởi vì tôi không thể hình dung ra làm cách nào cho nó đỡ hơn. Cậu ấy không muốn nghe chuyện về Justin và tôi không muốn kể về chúng. Vì vậy, tôi đã tự đánh bóng kì cuối tuần của mình trước khi gửi email cho cậu ấy. Tôi đã không đưa cho cậu ấy một lý do nào để thấy hứng thú.
Chắc là thế sẽ tốt hơn cả.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy và thấy uể oải. Ban đầu tôi nghĩ do tôi đã thiếp đi khi vẫn mặc quần áo thường. Điều đó không xảy ra thường xuyên mấy, nên thật lạ khi nhìn thấy áo phông và quần bò của tôi. Nhưng đấy không phải nguyên nhân duy nhất. Dường như tôi thức dậy ở một cái giường lạ lẫm, mặc dù đây đúng là giường của tôi, trong phòng tôi. Tôi mong sao khi nhìn lên đồng hồ và thấy mới 4 giờ sáng, để lý giải cho sự mất phương hướng này. Nhưng bây giờ là thời gian tỉnh giấc thông thường. Chuông báo thức của tôi đang reo inh ỏi.
Phải như thế vì hôm nay là thứ Hai, tôi nghĩ.
Nhưng rồi tôi chỉnh lại bản thân.
Không, hôm nay là thứ Ba.
Khi lần mò tắt chuông báo thức, tôi thấy một mẩu giấy gấp lại trên cái đồng hồ. Thậm chí trước khi mở nó ra, tôi có một ý nghĩ mơ hồ rằng đây là bức thư tôi viết. Nhưng tôi không nhớ nội dung.
Chào Rhiannon,
Trước khi tớ nói hay giải thích điều gì, tớ muốn cậu ngừng đọc và cố nhớ lại mọi thứ cậu đã làm ngày hôm qua.
Đây là nét chữ của tôi... nhưng tôi biết ngay lập tức là tôi không viết ra nó.
Tôi hiểu ngay lập tức.
A.
Ở đây.
A.
Tôi.
Tôi bắt đầu run rẩy không kiểm soát nổi. Tôi muốn hét lên, nhưng lại sợ cha mẹ mình nghe thấy.
Tôi không thể tin được chuyện này.
Nhưng tôi có thể tin được chuyện này.
Tôi biết tôi sẽ chỉ có một cơ hội để nhớ lại điều gì đã xảy ra, trước khi bất kì thứ gì được viết trên tờ giấy này tô màu hoặc điền đầy kí ức. Vì vậy, tôi đặt bức thư xuống. Tôi ngồi lại trên giường.
Tôi tự nhủ: Hôm qua. Hôm qua ra sao?
Tôi nhớ mình đi lên cao. Tôi ở bên ngoài, một mình. Và tôi đang trèo lên một ngọn núi. Tôi đang nhìn tất cả cây cối bên dưới.
Thật thanh bình.
Tôi đã không trốn học. Tôi đã đến trường trước đó. Tôi ăn trưa với Justin. Anh lại gọi tôi là Silver. Anh ăn pizza và than phiền về Stephanie và Steve. Tôi nhớ Stephanie và Steve cãi nhau, nhưng đó là tối thứ Bảy, ở bữa tiệc. Không phải hôm qua. Tôi không nghĩ mình đã trông thấy Stephanie hay Steve hôm qua. Tôi không thể nhớ.
Tôi cũng không thể nhớ đã nói gì với Justin. Tôi có thể nhớ anh nói với tôi những gì. Nhưng không có lời nào do tôi nói.
Có lẽ tôi đã chẳng nói gì.
Tôi nhớ mình đã rời nhà sớm, trước bữa tối. Đi lên trên đó.
Tôi nhớ chuyện viết bức thư.
Nhưng không phải tôi đang viết thư. Tôi nhớ cây bút trên tay mình. Tờ giấy bên dưới. Nhưng tôi không nhớ việc đắn đo xem viết gì.
Tôi thậm chí không nhớ chuyện nghĩ ngợi. Nhưng tôi cũng không nhớ chuyện ai đó nghĩ ngợi hộ tôi.
Tôi lại cầm bức thư lên.
Nếu có thể, tớ đã không bao giờ chọn làm chuyện này. Tớ hi vọng cậu hiểu. Tớ không biết nó xảy ra cho tới khi thức dậy và hé mở đôi mắt cậu.
Tớ đã cố gắng trân trọng ngày của cậu nhiều nhất trong khả năng của tớ. Tớ đã có thể nằm lại giường, ở lại nhà... nhưng như thế sẽ khiến tớ phát điên lên mất, khi ở một mình với cậu theo cách đó. Tớ phải đi ra ngoài, hòa mình vào ngày này, như nó là bất kì ngày nào khác.
Tớ hi vọng tớ đã không thay đổi thứ gì của cậu. Tớ hi vọng rằng tớ đã không biến đổi cuộc đời cậu theo bất cứ cách nào. Nếu tớ đã làm, mong cậu hãy hiểu đấy không phải chủ ý của tớ. Tớ đã thực hiện những gì tốt nhất có thể.
Tớ đã cố gắng không đụng vào kí ức của cậu. Tớ đã cố gắng không tìm hiểu điều gì cậu không muốn tớ biết.
Tớ hi vọng chuyện này không làm cậu sợ. Điều tớ không muốn nhất là làm cậu sợ.
Tớ phải nhắc lại với cậu: Đây không phải lựa chọn của tớ. Nếu nó là lựa chọn của tớ, nó không thể tha thứ được.
Cậu nhớ được những gì? Tớ sắp nói với cậu lịch trình trong ngày của cậu. Đây là cơ hội cuối cùng để cậu có trí nhớ trọn vẹn vì lý do này.
Khi tớ tỉnh giấc, tớ đã bị sốc. Bao nhiêu năm qua, tớ chưa từng thức dậy trong cơ thể của người tớ yêu thương. Tớ muốn tôn trọng sự riêng tư của cậu nhiều nhất có thể, nên cậu đang mặc nội y của ngày hôm qua, và trong những lúc thứ gì đó tớ chưa từng trông thấy bị lộ ra, tớ nhắm mắt lại.
Tớ gặp cha mẹ cậu ở bữa sáng, rồi lái xe đến trường. Vì tớ đã từng ở đó, đường lối không khó khăn. Tớ không nghĩ có ai biết được điều gì không ổn. Tớ vào lớp và cúi thấp đầu. Tớ cố gắng chép bài đầy đủ cho cậu. Nếu cậu cần chi tiết về bài học, cậu có thể tìm thấy trong vở ghi.
Tớ cố tránh Justin. Tớ biết cậu muốn tớ tránh cậu ta. Điều này hiệu quả cho tới bữa trưa, khi cậu ta gợi ý chúng ta đi ăn pizza. Tớ không thể tìm ra cách nào tránh được. Không có gì xảy ra ngoài nói chuyện qua lại. Cậu ta khó chịu về việc Stephanie và Steve cãi nhau.
Tớ không gặp lại cậu ta cho tới khi tan học. Cậu ta muốn làm gì đó, nhưng tớ bảo tớ cần đưa mẹ cậu đi gặp bác sĩ theo lịch hẹn. Trong trường hợp cậu ta đề cập tới nó.
(Tớ thấy thật lạ lùng khi tớ có nói “Tớ” ở đây. Khi nói “Tớ”, tớ tất nhiên có ý là “Cậu.”
Cậu phải hiểu rằng: Khi tớ làm những chuyện đó, có cảm giác như không phải cậu đang thực hiện chúng.
Cảm giác của tớ là tớ đang thực hiện chúng. Tớ tự hỏi liệu cậu có cảm thấy tương tự không.)
Bởi vì chúng ta đã từng ra biển và vào rừng cùng nhau, tớ cảm thấy sẽ tuyệt nhất khi lên núi. Tớ cũng muốn chúng ta được ở riêng với nhau... Và chúng ta đã thực sự được ở riêng với nhau khi leo núi. (Nếu cậu muốn biết chúng ta đã ở đâu, kết quả tìm kiếm thông tin vẫn còn trong điện thoại của cậu. Tớ chưa xóa đi cái gì.) Chỉ có một mình thật là tuyệt, để cảm nhận được một sự nỗ lực thuần tự nhiên. Tớ muốn cậu nhớ điều đó, và nhớ tớ đã ở đó bên cậu. Tớ không biết liệu nó có khả thi không. Nhưng... tớ biết điều này nghe lạ tai... tớ thấy mình đang cảm nhận cho cả hai chúng ta.
Vì không muốn khiến cậu gặp rắc rối, tớ về nhà sớm và dùng một bữa tối thân mật với cha mẹ cậu. Khi trở về phòng cậu, tớ cố gắng làm nhiều bài tập của cậu nhất có thể, và quyết định viết cho cậu bức thư này.
Tớ không có cách nào để biết cậu sẽ phản ứng ra sao về chuyện này, hay tớ có thể mạo muội nói rằng sẽ có một cách phản ứng tốt hay xấu. Ngay cả nếu tớ không gây ra tổn hại gì, tớ biết lỗ hổng này có thể vẫn không thể sửa chữa được. Tớ sẽ hiểu được nếu cậu không bao giờ muốn gặp lại, nói chuyện với, hay viết cho tớ một lần nữa. Nhưng tớ cũng hi vọng liều rằng cậu sẽ muốn tớ ở lại trong cuộc đời cậu. Tớ để lại quyền quyết định cho cậu.
Tớ biết chuyện này không phải lỗi hay lựa chọn của tớ, nhưng tớ xin lỗi cậu. Tớ biết đọc thư này là việc khó khăn vì viết ra nó cũng là việc khó khăn.
Chân thành,
A.
Mẹ tôi gõ cửa, để chắc rằng tôi đã thức giấc. Tôi có nhớ mình đã bảo Justin chuyện phải đưa mẹ đi bác sĩ không? Có, tôi nhớ. Tôi nhớ việc nói nó, và khi nghĩ kĩ hơn, tôi thậm chí còn nhớ đã nói rằng đó là cuộc hẹn với bác sĩ chuyên khoa về giấc ngủ. Anh đã nói đùa về chuyện tôi lấy trộm thuốc ngủ của mẹ.
Làm thế nào tôi biết được, nếu tôi không ở đó?
Tôi chỉ có thể biết bởi vì A để lại thư cho tôi. Ai trong chúng tôi điều khiển cơ thể của tôi không quan trọng, miễn là trí nhớ được tạo nên và lưu trữ lại.
Tôi muốn tức giận. Tôi muốn làm gì đó điên khùng. Tôi muốn có thể cười vào chuyện này, để thấy nó thật lố bịch. Đó đều là những sự hồi đáp có lý. Nhưng thay vào đó, tôi thấy... buồn. Buồn vì A đã phải trải qua chuyện này. Buồn vì không cách nào tránh được nó. Buồn vì nó làm mọi thứ thêm rắc rối. Tôi biết từ tận đáy lòng rằng A không nói dối tôi. Cơ thể và cuộc đời tôi được an toàn khi cậu ấy điều khiển chúng. Tôi biết A không làm gì tổn thương tôi.
Tôi cũng nhận ra, theo một cách tôi chưa từng nhận ra trước đó, rằng thật dễ dàng làm sao nếu A muốn phá hủy tất cả. A có thể khiến tôi làm bất cứ điều gì. Chia tay Justin. Chụp ảnh khỏa thân của tôi và email sang tài khoản của A. Bỏ đi thật xa.
Nhưng không hề xảy ra việc gì tương tự. Tôi biết không hề xảy ra việc gì tương tự.
Nhưng tôi vẫn không thể hoàn toàn trở lại bình thường. Không, chính chuyện này đã xảy ra với tôi. Tôi không thể giũ bỏ nó như tất cả những người khác mà A từng sở hữu cơ thể. Họ không biết họ mất một ngày ra sao. Còn tôi biết. Tôi không thể không biết.
Tôi hình dung A đang chờ đợi để xem liệu tôi có liên lạc lại không, liệu chuyện này có đủ để khiến tôi chấm dứt tất cả không.
Tôi viết:
A thân,
Tớ nghĩ tớ đã nhớ tất cả. Cậu đang ở đâu hôm nay? Thay vì viết một email dài, tớ muốn nói chuyện.
R.
•••
Gần như lập tức, tôi được đáp lại.
R thân,
Tớ thấy nhẹ cả người khi nhận tin từ cậu. Tớ ở cách đây hai giờ đi xe, trong cơ thể một anh chàng tên Dylan. Nhưng tớ sẽ đi tới bất kì nơi đâu cậu muốn.
A.
Tôi không muốn đợi. Nhưng tôi phải đến trường để xem liệu A có phá hoại chút nào mà không nhận ra chăng. Vì vậy, tôi bảo A gặp tôi ở hiệu sách, sau khi tan học. Chúng tôi sẽ phải đợi đến lúc đó.
Câu trả lời của cậu ấy là một từ đơn giản.
Cảm ơn.
Tôi không đáp lại. Tôi không cần phải làm thế. Tất cả những gì tôi phải làm là đến chỗ hẹn sau giờ học, và chuẩn bị xem điều gì đã xảy ra với những người khác trong ngày hôm qua mà tôi bỏ lỡ. Tôi dự kiến trường học là một chốn đầy cạm bẫy, nơi phải giải thích cho vài điều tôi đã hoặc đã không nói, vài chỗ tôi đã hoặc đã không đến. Tôi sẵn sàng cho việc những con người trong cuộc đời mình tức giận với tôi, làm tôi khổ tâm, hoặc bối rối vì tôi. Thay vào đó, điều đang diễn ra còn tệ hơn:
Chẳng ai có vẻ để ý rằng tôi đã không ở đây. Hoặc không phải chính tôi.
Bắt đầu từ mẹ tôi, đang ngồi trên chiếc ghế thường ngày. Tôi hỏi mẹ liệu hôm qua tôi có gì không ổn không.
“Không, trông con vô cùng tươi tỉnh”, mẹ nói. “Cả nhà đã có một bữa tối ấm cúng.”
Tôi không chỉ ra rằng một “bữa tối ấm cúng” lẽ ra phải lạ lẫm với mẹ. Khả nghi thật.
Nhưng mẹ sống trong thế giới của riêng mẹ. Tôi không ngạc nhiên vì mẹ không nhận ra.
Các bạn tôi, mặc dù... tôi nghĩ họ phải nhận ra gì đó khác lạ. Có lẽ không phải tất cả. Nhưng ít ra chút gì đó.
Tôi không cảm thấy họ đối xử với tôi khác đi chút nào. Tôi không cảm thấy một khe hở tính bằng ngày trong tình bạn với họ.
Nên tôi hỏi.
“Hôm qua tớ có gì lạ không? Có khác biệt không?”
Rebecca bảo tôi vẫn ổn.
Preston bảo cậu ấy đã không thực sự gặp tôi.
Ben giả vờ không nghe thấy câu hỏi.
Stephanie nói: “Cậu có biết ai là người khác biệt không? Steve là kẻ khác biệt.”
Còn Justin... Justin nói: “Ừ, em kì quái lắm, nhưng chính xác thì điều đó có gì khác biệt.”
Anh nói đùa. Tôi có thể thấy anh đang nói đùa. Và tôi có thể thấy trong câu bông đùa rằng đó là một ngày đẹp, rằng chúng tôi có quãng thời gian vui vẻ, rằng anh không bận tâm chuyện tôi đưa mẹ đi gặp bác sĩ chứ không tới nhà anh. A đã không làm gì để khiến mọi chuyện xấu đi giữa chúng tôi. Nếu có gì đó, đấy là A đã khiến cho mọi chuyện hơi tốt lên.
Tôi thấy nhẹ nhõm vì tránh được bị bắt thóp. Và tôi cũng phát cáu khi chẳng ai nhận ra sự khác biệt.
•••
Tôi rời khỏi trường sớm một chút. Trước khi ai đó có thể giữ tôi lại và hỏi tôi đi đâu. Trước khi không ai có thể giữ tôi lại và hỏi tôi đi đâu.
Trong khi lái xe tới hiệu sách, tôi nghĩ sâu hơn về ngày hôm qua. Hầu như tôi nhìn thấy những rặng cây bên dưới tôi. Tôi cảm thấy giống như mình đang đứng trên ngọn núi đó. Tôi hít vào trong khi tôi nhớ mình hít vào không khí mát lành trên núi.
Tôi cảm thấy thư thái hơn.
A đã không nói nhiều với tôi về Dylan - anh chàng tôi sắp gặp. Nhưng khi tôi bước vào quán cà phê của hiệu sách, không còn câu hỏi tôi đang tìm kiếm ai, bởi vì rõ ràng cậu ấy đang tìm kiếm tôi. Ánh mắt chúng tôi đang tìm nhau, rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi đi tới.
“Chào!”, tôi nói.
“Chào!”, cậu ấy nói. Cậu ấy chọn đúng cái bàn lần trước. Và điều này, trong tất cả, đang nhấn chìm tôi. Mọi thứ đã xảy ra kể từ lần gặp trước... Dường như tôi đang cảm nhận tất cả cùng một lúc.
“Tớ uống cà phê”, tôi nói với cậu ấy.
Tôi cần tập hợp lại suy nghĩ. Và tôi thực sự cần cà phê.
Cậu ấy không có vẻ bận tâm. “Ừ, tất nhiên rồi”, cậu ấy nói.
Cậu ấy trông rất giống mọt sách hôm nay, với chất giọng mọt sách. Giống như những gì trong bộ phim truyền hình Vụ nổ lớn. Áo phông của cậu ấy không có gì liên quan tới bộ phim. Nó chỉ là một cái áo phông màu xanh dương. Tôi tự hỏi A phải gặp bao nhiêu khó khăn khi tìm một trang phục mà không bị trêu đùa. Rồi tôi tự hét lên với mình vì đã nhảy bổ vào quá nhiều kết luận chỉ vì anh chàng này trông như gã mọt sách.
“Cậu muốn uống gì không?”, tôi gợi ý.
“Chắc chắn rồi.”
Cậu ấy không cố gọi đồ cùng đợt với tôi, và tôi vui vẻ với hai phút chờ đợi rồi gọi đồ rồi chờ đợi. Tôi nhìn hai bàn tay mình và nghĩ về lúc cậu ấy nhìn hai bàn tay tôi ngày hôm qua. Chúng trông có như nhau không? Hoặc sự quen thuộc biến đổi chúng theo cách nào đó? Chúng tôi ngồi đó, lúng túng. Cậu ấy đang đợi tôi nói gì đó. Tôi đang đợi cậu ấy nói gì đó. Chúng tôi không nói gì cả.
Tôi phá vỡ sự im lặng và bảo cậu ấy: “Dường như buổi sáng sau đó.”
Cậu ấy nhìn tôi trìu mến, căng thẳng. “Tớ hiểu.”
Buổi sáng sau đó. Tôi không thể tin mình đã nói thế. Bởi vì cậu ấy biết gì về một “buổi sáng sau đó”? Chẳng phải cậu ấy luôn luôn ở nơi khác sao?
Cậu ấy nhìn tôi, nhìn vào tất cả những gì thuộc về tôi. Đôi tay tôi. Khuôn mặt tôi. Đôi mắt tôi. Mặc dù tôi làm điều này mỗi ngày, tôi tự hỏi sẽ ra sao khi ở bên trong tôi, khi quan sát thế giới như thế này, mà cậu ấy thì chưa quen với nó.
Thanh thản. Tôi đang cảm thấy một sự thanh thản kì lạ. A và tôi vừa làm một chuyện có khả năng là chưa ai từng làm. Tôi đang ngồi đối diện với một người đã từng nhìn bằng đôi mắt của tôi. Và A đang ngồi đối diện với một người có thể nói cho cậu ấy biết biến mất trong một ngày sẽ ra sao.
“Tớ thức dậy và tớ biết có gì đó khác biệt”, tôi nói với cậu ấy. “Thậm chí trước khi tớ nhìn thấy thư cậu để lại. Nó không phải sự mất phương hướng thông thường. Nhưng tớ không cảm thấy mình mất đi một ngày. Giống như tớ thức dậy và có gì đó đã được... thêm vào. Rồi tớ nhìn thấy bức thư của cậu và bắt đầu đọc, và tớ lập tức biết đó là sự thật. Nó thực sự đã xảy ra. Tớ đã dừng lại khi cậu nhắc tớ dừng, và cố gắng nhớ lại tất cả về ngày hôm qua. Tất cả còn đó. Không phải những thứ tớ thường quên như ngủ dậy thế nào hay đánh răng ra sao. Mà là chuyến leo núi, ăn trưa với Justin, ăn tối với cha mẹ, thậm chí chính việc viết thư... Tớ có kí ức về nó. Thật phi lý... Tại sao tớ lại viết thư gửi chính mình cho sáng hôm sau? Nhưng trong đầu tớ, nó có lý.”
Cậu ấy dịu dàng hỏi: “Cậu có cảm thấy tớ ở đó không? Trong kí ức của cậu.”
Tôi lắc đầu. “Không theo cách cậu nghĩ đâu. Tớ không cảm thấy cậu đang điều khiển mọi thứ, đang trong cơ thể tớ, hay gì khác. Tớ cảm thấy cậu ở cùng tớ. Giống như, tớ cảm thấy sự hiện diện của cậu bây giờ, nhưng nó ở bên ngoài tớ.”
Tôi đang lắng nghe tôi nói. Nếu tôi bật tivi vào lúc 1 giờ sáng và nghe thấy một cô gái nói điều tôi đang nói bây giờ, tôi sẽ nghĩ cô ta là kẻ điên hết thuốc chữa.
“Thật điên rồ khi chúng ta đang có cuộc trao đổi này”, tôi chỉ ra.
Nhưng tất nhiên đấy không phải điều A sẽ nhìn nhận hay cảm thấy. Tôi tự nhắc mình: Điều này là bình thường với cậu ấy.
“Tớ muốn cậu nhớ tất cả”, cậu ấy nói. “Và có vẻ như tâm trí cậu đã hòa vào đó. Hoặc giả tâm trí cậu cũng muốn cậu nhớ tất cả.”
“Tớ không biết. Tớ chỉ vui vì nhớ được.”
“Thế cậu có nhớ những cảm xúc không? Hay chỉ những khung cảnh cậu nhìn thấy thôi?”
“Cậu định nói gì?”
“Giống như, nếu tớ hỏi điều gì diễn ra trong đầu cậu khi cậu ăn trưa với Justin, cậu nhớ được không?”
Tôi nhắm mắt và cố quay trở lại lúc đó. Tôi thấy anh đang ăn pizza. Tôi không thực sự nhớ anh nói gì, chỉ biết anh nói rất nhiều. Nhưng tôi không thể nhớ mình đang hạnh phúc, khó chịu, tức giận, hay gì khác. Tôi chỉ nhớ rằng tôi đã ở đó.
“Không gì cả”, tôi nói, mắt vẫn nhắm. “Cậu biết là khi cậu thực sự giận ai đó, rồi vài ngày sau, cậu nhớ rằng cậu đã từng tức giận nhưng không thể nhớ là về chuyện gì, phải không? Ừ, đây chính là sự đối lập của hiện tượng đó.”
Tôi mở mắt ra và thấy cậu ấy đang tiếp nhận những điều tôi nói. Tôi nghĩ tôi đang xác nhận điều cậu ấy luôn nghi ngờ.
“Cậu thực sự không biết nó xảy ra với chúng tớ thế nào, đúng không?”, tôi nói.
“Không”, cậu ấy trả lời nhỏ nhẹ. “Tớ không biết.”
Cậu ấy hỏi tôi về một vài điều khác đã xảy ra hôm qua: Chuyện Rebecca chặn tôi lại để copy bài tập Sinh học của tôi (không ngạc nhiên lắm), chuyến leo núi, câu chuyện trong bữa tối với cha mẹ tôi. Tôi kể với cậu ấy rằng thứ duy nhất sinh động đối với tôi là chuyến leo núi. Tôi thực sự cảm thấy điều gì đó khi nghĩ về nó... cảm giác khi hít sâu vào, cảm nhận về sự tự do. Đây là cảm xúc hay đây là cảm giác vật lý trong kí ức của tôi? Chúng tôi không thể xác định.
“Thú vị thật”, tôi thừa nhận. “Thực sự quái dị, lạ lẫm và điên khùng... nhưng cũng thú vị.”
“Cậu thật tuyệt vời vì đã thấu hiểu, và sẵn lòng gặp tớ ngay cả sau khi tớ... ở nơi tớ đã ở.”
“Không phải lỗi của cậu. Tớ hiểu.”
“Cảm ơn cậu.”
Thật khó mà tin rằng tôi đã nghĩ mình có thể rời xa khỏi cậu ấy. Thật khó mà tin rằng tôi đã nghĩ mình có thể thoát khỏi chuyện này. Bởi vì cảm giác bây giờ thật thư thái.
“Cảm ơn vì đã không làm rối tung cuộc đời tớ”, tôi nói. “Và vẫn giữ quần áo của tớ trên người. Trừ phi, tất nhiên rồi, cậu không muốn tớ nhớ rằng cậu đã lén nhìn trộm.”
“Không có cái nhìn trộm lén lút nào.”
“Tớ tin cậu. Ngạc nhiên thật, tớ tin cậu về tất cả mọi thứ.”
Và bởi vì tôi tin cậu ấy, tôi muốn cậu ấy kể cho tôi thêm về việc cậu ấy thấy như thế nào... cậu ấy nhìn thấy gì khi cậu ấy là tôi. Nhưng nó có vẻ như một cái tôi quá khích khi hỏi. Loại con gái nào phải hỏi về một lựa chọn thứ hai cho chính cuộc đời cô ấy?
A ý thức được tôi đang kìm nén. Tất nhiên rồi.
“Cái gì thế?”, cậu ấy hỏi.
Tôi quyết định nói ra.
“Chỉ là... Cậu có cảm thấy bây giờ cậu hiểu tớ hơn không? Bởi vì lạ ở chỗ... Tớ có cảm giác tớ hiểu cậu hơn. Nhờ những điều cậu đã làm và cả những điều cậu đã không làm. Thế có lạ không? Tớ nghĩ rằng cậu đã phát hiện ra thêm về tớ... nhưng tớ không chắc đó là sự thật.”
“Tớ đã gặp cha mẹ cậu”, cậu ấy nói.
Ôi chà. “Và ấn tượng của cậu là gì?”
“Tớ nghĩ họ đều quan tâm đến cậu, theo cách của riêng họ.”
Tôi phì cười. “Nói hay lắm.”
“Ừ, gặp họ thật vui.”
“Tớ sẽ phải nhớ điều đó khi cậu thực sự gặp họ: ‘Bố mẹ ơi, đây là A. Bố mẹ nghĩ đây là lần đầu tiên gặp cậu ấy, nhưng thực ra, bố mẹ đã gặp cậu ấy rồi, khi cậu ấy còn ở trong người con.’”
“Tớ chắc chắn rằng chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp thôi.”
Và điều ngớ ngẩn là: Tôi chắc chắn rằng họ sẽ thích cậu ấy. Nếu tôi có thể làm đông cứng cậu ấy của hôm nay lại, và đưa cậu ấy về cho cha mẹ, họ sẽ sướng run lên.
Nhưng tôi không thể nói điều đó với cậu ấy. Sẽ là không công bằng cho cậu ấy khi tôi nói ra điều đó. Vì vậy tôi hỏi cậu ấy chuyện khác. Chỉ để khẳng định chắc chắn.
“Nó sẽ không bao giờ diễn ra nữa chứ?”, tôi nói. “Cậu không bao giờ là một người hai lần.”
Cậu ấy gật đầu. “Chính xác. Nó sẽ không bao giờ lặp lại.”
“Tớ không có ý xúc phạm cậu đâu, nhưng tớ thấy nhẹ nhõm, vì không phải đi ngủ mà vẫn lo lắng liệu mình có thức dậy với cậu đang nắm quyền điều khiển không. Một lần thì tớ còn xử trí được. Nhưng đừng biến nó thành thói quen.”
“Tớ hứa. Tớ muốn tạo thành thói quen ở bên cậu, nhưng không theo cách đó.”
Cậu ấy nói thật vô tư, như thể chẳng quan trọng gì. Như thể có khả năng tôi không nghe thấy.
Nhưng tôi nghe thấy rồi.
“Cậu đã chứng kiến cuộc đời tớ”, tôi nói. “Hãy nói cho tớ biết một giải pháp để cậu nghĩ rằng chuyện chúng ta là khả thi.”
“Chúng ta sẽ tìm ra cách.”
“Đấy không phải là một câu trả lời”, tôi chỉ rõ. “Đấy là một hi vọng.”
“Hi vọng đã đưa chúng ta tới đây. Chứ không phải những câu trả lời.”
“Ý hay.” Tôi nhấp một ngụm cà phê. “Tớ biết điều này kì lạ, nhưng... Tớ cứ tự hỏi. Có phải cậu thực sự không phải là nam lẫn nữ? Ý tớ là, khi cậu ở trong cơ thể tớ, cậu đã cảm thấy... tự nhiên hơn khi cậu ở trong cơ thể nam giới?”
“Tớ chỉ là tớ”, cậu ấy nói. “Tớ luôn cảm thấy tự nhiên và chưa từng cảm thấy mất tự nhiên. Đấy chỉ là cách thức vận động.”
Tôi không biết tại sao câu trả lời này chưa đủ cho tôi hài lòng. Nhưng đúng là chưa đủ.
“Còn khi cậu hôn ai đó thì sao?”, tôi nhấn mạnh.
“Như nhau.”
“Và trong khi làm tình?”
“Dylan có đang đỏ mặt không? Ngay bây giờ, cậu ấy có đỏ mặt không?”
Đỏ bừng, “Ừ.”
“Tốt. Bởi vì tớ biết tớ đang thế.”
Tôi không biết tại sao từ “làm tình” khiến cậu ấy đỏ mặt nhiều như vậy. Nhưng rồi tôi nhận ra tại sao, và buột miệng: “Cậu chưa bao giờ làm...?”
Cậu ấy lắp bắp: “Sẽ không công bằng khi...”
“Chưa bao giờ!”
Bây giờ mặt cậu ấy đỏ như quả dâu tây. “Tớ vui vì cậu thấy điều này hài hước”, cậu ấy nói.
“Xin lỗi.”
“Từng có một cô gái.”
A ha! “Thật hả?”
“Ừ. Hôm qua. Khi tớ ở trong cơ thể cậu. Cậu không nhớ à? Tớ nghĩ cậu có thể đã khiến cô ấy mang thai.”
“Chẳng hài hước gì!”
“Trong mắt tớ chỉ có cậu”, cậu ấy nói. Và cách cậu ấy nói nó ra chẳng hài hước chút nào. Cũng không phải sự trêu chọc hay sự sơ suất.
Sự thật thà. Tôi nghĩ thật thà là từ dành cho nó. Vì nó mang nghĩa nào đó quá nhiều, tới mức chẳng thể là gì khác.
Tôi chưa quen với nó.
“A...”, tôi bắt đầu. Tôi phải nói với cậu ấy. Tôi phải giữ chúng ta trong thế giới của thực tế. Và trong thế giới của thực tế, chúng ta không thể ở cùng nhau.
“Không phải bây giờ”, cậu ấy ngắt lời. “Hãy ở lại trong nốt nhạc vui.”
Nốt nhạc vui. Nó đang ngân vang nốt nhạc của riêng nó trong tôi. Và nốt nhạc đó, trong chốc lát, reo to hơn thực tế.
“Được rồi”, tôi nói. “Tớ làm được điều đó.”
Cho nên, thay vì nói về ngày mai, chúng tôi nói thêm về hôm qua. Tôi hỏi cậu ấy còn nhận ra gì nữa, rồi cậu ấy kể về tất cả những thứ tôi chưa và không bao giờ nhận ra. Những thứ về vật chất, như vết bớt nhỏ màu đỏ ở gốc ngón cái tay trái của tôi; và kí ức, như lần này Rebecca đã để kẹo cao su dính lên tóc. Cậu ấy cũng khá quyết tâm trong chuyện thuyết phục tôi rằng cha mẹ quan tâm tới tôi. Tôi bảo cậu ấy đã gặp họ trong một ngày đẹp trời. Cậu ấy không phản bác... Nhưng tôi cũng có thể thấy cậu ấy không hoàn toàn hiểu ý tôi. Bởi vì cậu ấy chưa bao giờ ở cùng với ai đó qua những ngày tuyệt vời và tồi tệ. Cậu ấy không biết về cuộc đời như thế. Điều này nhắc nhở lại cho tôi rằng cậu ấy chưa bao giờ được trang bị để đối phó với người lúc hay lúc dở như tôi.
A liếc qua thời gian trên điện thoại của Dylan, và tôi nhận ra mình cũng cần theo dõi thời gian, về nhà để ăn tối. Về nhà để làm bài tập. Về nhà để ngủ. Về nhà cho cuộc đời tôi.
“Muộn rồi đấy”, tôi nói.
“Tớ hiểu.”
“Chúng ta có lẽ nên...”
“Nhưng chỉ khi cậu hứa chúng ta sẽ gặp lại nhau. Chóng thôi. Giống như, ngày mai nếu có thể. Và nếu không phải ngày mai, thì ngày kia nhé. Ngày mai là tomorrow. Hãy gọi nó là two-morrow[1].”
Nó lại bắt đầu, và tôi không thể làm gì để ngăn nó lại. Bởi vì tôi không muốn ngăn nó lại. Bởi vì miễn sao nó giữ nguyên như thế này: hai người nói chuyện bên cốc cà phê, thì không cần phải quyết định để làm gì.
“Sao tớ có thể nói không chứ?”, tôi nói. “Tớ muốn biết cậu sẽ là ai tiếp theo đến chết đi được.”
Sự thành thật quay trở lại khi cậu ấy bảo tôi: “Tớ sẽ mãi là A.”
Tôi đứng dậy và hôn lên trán cậu ấy.
“Tớ biết”, tôi nói. “Đó là lý do tại sao tớ muốn gặp cậu.”
Tôi hình dung ra mọi người nhìn chúng tôi khi chúng tôi đứng dậy khỏi bàn, khi chúng tôi vứt những cốc cà phê và chào tạm biệt. Họ sẽ nghĩ: Suôn sẻ đấy. Chỉ là hai đứa choai choai hẹn hò. Không phải buổi hẹn đầu... Không, quá quen thuộc để như thế. Và chẳng giống lần hẹn cuối. Vì nó diễn ra suôn sẻ. Bởi vì cậu mọt sách và cô kiệm lời này rõ ràng thích nhau. Bạn không cần phải ở trong cơ thể chúng tôi để nhận ra điều đó.
[1] “Morrow” cũng có nghĩa là ngày mai, “two-morrow” là “hai-ngày-mai”.