Một Ngày Khác

Lượt đọc: 149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Tôi nhận một email vội vàng từ A trong khi lái xe tới trường. Tôi đọc nó trên xe trước khi vào trường. A kể rằng hôm qua cậu ấy ở trong cơ thể của một cô gái nhập cư, phải đi cọ rửa nhà vệ sinh để kiếm sống; hôm kia cậu ấy không khỏe, nên ở nhà cô gái của ngày hôm kia và xem tivi. Hôm nay A lại là một cô gái khác, đang tham dự một giải điền kinh lớn, nên cậu ấy phải ở nơi của cô ấy. Mặc dù tôi đã bảo cậu ấy đừng tới đây, tôi vẫn thấy thất vọng.

Tôi muốn gạt bỏ sự do dự của mình. Tôi muốn A ở đây.

Nhưng tôi không thể cướp cô gái ấy khỏi giải điền kinh được. Và khi tôi hình dung A trong cơ thể một nữ vận động viên điền kinh, tôi thấy buồn hẳn. Điều gì xảy ra nếu cô ấy là một Ashley khác? Hoặc thậm chí nhan sắc chỉ thường thường thôi. Tôi sẽ làm gì?

Tôi nghĩ đến việc viết trả lời A, nhưng nếu tôi không bảo cậu ấy bỏ tất cả để đến bên tôi, tôi chẳng còn gì để nói. Tôi sẽ không kể cho A về Justin, nghĩa là cả trận cãi vã lẫn khi làm lành. Vậy trong cuộc đời tôi còn điều gì đáng để kể?

Tôi tắt điện thoại và đi vào trường.

•••

Tôi cố không nói chuyện riêng trong lớp, nhưng vẫn trao đổi khi cần. Tôi chào bạn bè, nhưng không nói gì hơn. Tôi trao cho Justin những điều anh muốn: đủ khoảng cách để là chính anh, song đủ gần gũi để biết tôi chưa tách xa. Tôi ăn trưa mà không biết mùi vị.

Tôi thấy mình đang nghĩ về Kelsea, về cuốn sổ chứa đựng tất cả những cách đi tới cái chết. Không phải vì tôi muốn tự sát. Tôi chẳng dính dáng gì tới ý muốn tự sát. Nhưng tôi có thể hiểu cảm giác quá tách biệt khỏi cuộc đời của chính mình. Để cảm thấy rằng sự kết nối của bạn tới những người khác quá mỏng manh, chỉ cần một nhát kéo nhẹ mà dứt khoát là rời xa hoàn toàn. Nếu tôi không bấu víu, tôi sẽ trôi dạt. Tôi cảm thấy không ai giữ tôi lại. Trong cuộc đời tôi, tôi là người duy nhất giữ mình lại.

Ngoại trừ A, nhưng cậu ấy không ở đây.

Rebecca và Preston cố tiếp cận tôi. Cả hai nhắc tôi rằng Daren Johnston sẽ tổ chức một bữa tiệc tối mai. Tôi chắc rồi tôi sẽ tham dự thôi.

Những kế hoạch. Tôi nhận ra mình không lên kế hoạch bởi tôi muốn biết A sẽ sống ở đâu ngày mai, và A có rảnh không. Mai là cuối tuần. Tôi có thể lái xe đi xa nếu cần.

Không. Tôi nhìn thấy Justin và nghĩ: Dừng lại! Anh hỏi tôi có muốn đi xem phim không. Thậm chí anh để tôi chọn phim.

Đã từng có lúc, điều này khiến tôi hạnh phúc.

Tôi không bận tâm tới chuyện thông báo với mẹ rằng tôi sẽ không về ăn tối. Chuyện này xảy ra hai tối liên tục rồi, và mẹ sẽ tra tấn tôi vì nó. Nên tôi dự tính cứ làm việc mình định làm và nhận sự tra tấn sau, thay vì chịu tra tấn trước và không được đi đâu.

Chúng tôi lái xe vòng quanh một lúc, ăn qua loa ở nhà hàng Taco Bell rồi đi xem suất chiếu sớm nhất. Tôi thấy mình đang quan sát tất cả những người trong rạp. Hầu hết tầm tuổi tôi, và tôi không thể không tự hỏi liệu một trong số họ có phải là A. Môn thi của cô ấy chắc giờ đã kết thúc rồi. Có lẽ A sẽ đi xem một bộ phim với các bạn của cô ấy. Không phải là không thể.

Một vài cô gái bắt gặp tôi đang nhìn. Hầu hết quay đi chỗ khác. Một cặp đôi quyết đối đầu lại, giương mắt nhìn đáp trả để khiến tôi thấy khó chịu.

Justin đang sốt ruột, có lẽ thấy tôi cứ nhìn ngó lung tung. Tôi không nghĩ đây là bộ phim anh trông mong. Những tờ quảng cáo cam đoan đây là một bộ phim kinh dị ngoài không gian. Nhưng rõ ràng điều kinh khủng nhất người phi hành gia phải chống lại là sự nhàm chán bất tận của anh ta cũng như sự vô nghĩa trong cuộc đời anh ta. Mí mắt của Justin bắt đầu rung rung. Tôi muốn dùng bờ vai của anh làm gối đầu, nhưng anh đã từng bảo nếu tôi dựa vào quá lâu, tuần hoàn máu của anh sẽ bị tắc nghẽn. Vì vậy tôi trở lại việc quan sát khán phòng nhiều nhất có thể, nhặt ra người nào tôi thấy bị thu hút nhất nếu có A bên trong.

Tôi biết câu trả lời nên là tất cả họ.

Đó không phải là tất cả họ.

Điều đó không đơn giản chỉ là nói chọn tất cả các anh chàng và loại tất cả các cô nàng. Nó phức tạp hơn thế. Mặc dù người tôi lưu ý tới hầu hết là những chàng trai.

Câu trả lời - A thực sự tôi muốn - đang ngồi ngay cạnh tôi.

•••

Khi về nhà, người đợi tôi trong bếp là bố, trông mặt bố rất thất vọng. Bố nói mẹ đã đi ngủ rồi, và thật chẳng đàng hoàng khi bỏ bữa tối mà không báo trước. Tôi nói dối rằng đã báo với mẹ về chuyện hẹn hò buổi tối nay với Justin. Tôi gọi nó là “hẹn hò buổi tối” để bố tưởng tượng ra chúng tôi đi ăn kem và nhìn vào mắt nhau tình tứ suốt cả buổi.

Bố hoàn toàn mắc mưu.

Tôi kiểm tra xem có email mới từ A không, nhưng chẳng thấy gì. Và tôi không viết trả lời, vì tôi không có gì thú vị để nói.

Sáng hôm sau, mẹ bảo sẽ không nói chuyện với tôi nữa. Tôi biết lẽ ra tôi nên cảm thấy buồn, nhưng hầu như tôi vui vì không phải đối mặt với mẹ.

Tôi lo rằng cha mẹ sẽ không để tôi dự bữa tiệc tối nay, nên tôi đã làm một lô bài tập và hoàn thành vài việc không tên ở nhà. Lấy lòng bố tôi bằng cách này mới dễ làm sao.

Trước khi ra khỏi nhà, tôi nghĩ tới việc gửi email cho A và để cậu ấy biết tôi sẽ đi đâu. Rồi tôi nhớ lại điều đã xảy ra với anh chàng tội nghiệp Nathan lần trước, và quyết định giữ im lặng. Nhưng, tôi vẫn tự hỏi cậu ấy đang ở đâu. Tôi cũng tự hỏi tại sao tôi chưa nghe tin gì.

Tôi đón Justin, vì tôi biết anh dự định uống cho thật đã. Tôi hỏi anh cả ngày đã làm gì và anh chỉ nhớ mang máng. Tôi nghĩ chắc là cuộc đời anh cũng đều đều như cuộc đời tôi, và đó là lý do chúng tôi bên nhau. Để là sự đều đều của nhau.

Hoặc có lẽ đó là lý do chúng tôi đến các bữa tiệc, để kiếm tìm đôi ba sự kiện đặc biệt. Hoặc say sưa quên đời. Hoặc cả hai. Preston cũng đến, nên cậu ấy và tôi nhâm nhi Cola không đường trong khi tôi kể lại bộ phim. Trong khi tôi nói, Preston cố định ánh mắt nơi cửa ra vào, đợi radar tìm gay của cậu ấy réo lên. Nó giữ im lặng được một lúc, cho tới khi một anh chàng cuồng James Dean sải bước đi vào. Preston tập trung như một chú chó săn phát hiện được nàng vịt xinh đẹp nhất từng rơi từ trên trời xuống.

“Thật hả?”, tôi nói. “Anh ấy?”

Preston gật một cái. Hai cái.

“Cậu có muốn tớ tìm ra anh ấy là ai không?”, tôi hỏi.

Preston gật đầu một cái. Hai cái.

Một phút sau, Dirk Nielson tung tăng bước vào, chìa khóa xe kêu leng keng trên tay. Anh ấy nhìn quanh, thấy James Dean, đi tới, và hôn thay lời chào.

“Chết tiệt”, Preston nói.

“Tiếc quá”, tôi nói với cậu ấy.

“Ừ thì, cũng mua vui được tầm năm giây.”

James Dean nhìn về phía chúng tôi... nhìn về phía tôi. Trong một giây ngắn ngủi, tôi cảm thấy sự kết nối. Nhưng rồi khi thực sự nhìn vào mắt anh ta, tôi biết: Không phải A. Chẳng là gì hết.

Tôi nói với Preston dăm ba câu nữa, rồi Rebecca và Ben gia nhập. Tôi đang kể họ nghe về bộ phim thì Stephanie lao ra khỏi bếp, trông như sắp bốc cháy. Steve theo sau cô ấy vài bước trước khi dừng lại và gào lên “CÁI QUÁI GÌ?” ít nhất ba lần sau lưng cô ấy.

“Ai muốn nhận vụ này?”, Rebecca hỏi. Không có ai nhúc nhích, cô ấy thở dài và phóng theo sau Stephanie. Ben và Preston ra chỗ Steve.

Tôi nhìn quanh và thấy Justin, anh đang trăm phần trăm với Kara Wallace. Cùng tham gia là cô nàng đã khẳng định tôi làm chuyện không đứng đắn với gã trai tôi dắt đi quanh trường: Lindsay Craig.

Tôi gồng người lên và bước tới. “Steve và Stephanie có chuyện gì thế?”, tôi hỏi.

Tôi rõ ràng đang hỏi Justin, nhưng Lindsay trả lời. “Cô ấy thấy cậu ấy ăn pizza xúc xích và nói thế là thô lỗ vì cô ấy đã ăn chay được... khoảng ba phút rồi.”

Kara thấy chuyện này thật hài. Justin chỉ nhún vai về phía tôi, như muốn nói anh đã thôi phán đoán về Stephanie và Steve bao nhiêu năm rồi.

Lindsay nhìn tôi chằm chằm theo kiểu khiến tôi tự hỏi tôi đang mặc nhầm đồ, nói nhầm câu chuyện, hay chính là kẻ ở nhầm chỗ. Tôi xác định khỏi cần hỏi.

Justin có vẻ đã được chăm sóc, nên tôi quay lại bếp. Một lần nữa, tôi thấy mình lang thang quanh tất cả những nhóm chuyện trò, tránh né tất cả những người bạn. Tôi là cơ thể này, tôi nghĩ. Khi bạn bè thấy cơ thể này, họ giả như họ biết rất nhiều về con người bên trong nó. Và khi người tôi không quen nhìn thấy nó, họ cũng tạo ra những giả định. Không ai thực sự đặt ra câu hỏi cho những giả định đó. Chúng chỉ là lớp vỏ bọc cho cách thức chúng ta sống. Và tôi không khác gì họ. Khi tôi thấy James bước vào, tôi cảm thấy mình biết về anh ta nhiều như anh ta cảm thấy mình biết về tôi khi anh ta nhìn tôi. Nó giống như một dạng đọc chớp nhoáng, cái cách chúng ta định nghĩa lẫn nhau.

Ngôi nhà không lớn lắm. Không có sàn nhảy ở tầng hầm. Tôi thậm chí không chắc liệu có tầng hầm không. Có một quan điểm rằng nhà tắm phải tách xa khỏi phòng khách, nên tôi bước lên tầng, hi vọng tìm thấy nhà tắm. Và cũng bởi bên trên tĩnh lặng hơn.

Tất cả những cánh cửa dọc hành lang đều đóng. Tôi mở cái thứ nhất ra và thấy đó là phòng ngủ. Tôi chuẩn bị đóng nó lại thì nghe thấy một giọng nói: “Ai đấy? Tớ giúp gì được không?”

Tôi thò đầu vào và thấy Daren Johnston đang ngồi xếp bằng trên giường, đọc The Outsiders[1].

“À, chào Rhiannon”, anh ấy nói. “Phòng tắm là cái thứ hai bên tay phải. Anh để cửa mở, nhưng chắc ai đó đóng lại rồi. Ý anh là nhỡ đâu có ai ở trong, nên em cứ gõ cửa trước.”

“Cảm ơn”, tôi nói. Nhưng tôi không đi ra. “Tại sao anh đọc sách trên này? Ý em định nói đây là bữa tiệc của anh mà.”

Daren nhoẻn miệng cười. “Anh cho rằng anh thích nghĩ về tổ chức một bữa tiệc nhiều hơn là thực sự có người đến dự. Đã có bài học.”

“Tại sao anh không yêu cầu mọi người về?”

“Bởi vì họ đang tận hưởng niềm vui, anh nghĩ thế. Họ không cần phải chịu đựng chỉ vì anh cảm thấy không hòa đồng. Anh cần phải ra chỗ khác.”

Tôi cúi đầu nhìn cuốn sách. “Lần đầu tiên à?”

“Không. Lần thứ mười hai thì đúng hơn.”

Tôi nhớ lại khi đọc cuốn sách này... Năm ngoái, Justin và tôi học cùng một lớp, và chúng tôi đọc cùng nhau trong một chiều Chủ nhật, nằm trên giường của anh. Đó là một cuộc đua xem ai xong trước, nhưng tôi hãm phanh bớt vì tôi yêu cảm giác chúng tôi lật trang ở cùng thời điểm, ở trong cùng một giai đoạn của câu chuyện. Khi đọc xong, anh nói mình đã ngất ngây thế nào bởi câu “Vàng thật khó giữ [2]”... Anh thực sự cảm thấy đó là sự thật. Rồi anh cười và nói: “Vì vậy anh đoán chúng ta sẽ phải là bạc hết thôi”, rồi gọi tôi là Silver nhiều ngày sau đó.

Còn trong hiện tại, tôi hỏi Daren: “Anh có nghĩ rằng vàng sẽ ở lại được không?”.

Nụ cười của anh ấy khác với của Justin, hơn một chút hiểu biết, kém một chút háo hức.

“Anh không nghĩ có cái gì ở lại được mãi”, anh ấy bảo tôi. “Dù tốt hay xấu. Nên anh nghĩ điều quan trọng là không bị mắc kẹt trong nỗi lo liệu cái gì đó sẽ ở lại hay không, mà thay vào đó, hãy tận hưởng nó khi còn có cơ hội.”

Một cánh cửa mở ra trên hành lang và giọng nam gọi: “Daren ơi! Đang trốn ở đâu đấy?” Anh ta nói như đốc công xây dựng gọi thợ làm việc tiếp sau giờ ăn trưa.

Daren không nhúc nhích. “Nhớ nhé”, anh ấy nói với tôi: “anh không trốn.”

“DAREN ƠIIIII!”, giọng vừa xong gầm lên. Sau đó, cửa phòng tắm mở rộng hơn và James Dean bước vào. Tôi đã tưởng tượng giọng anh ta phải... gợi cảm hơn thế.

“Đây rồi!”

“Đây rồi”, Daren thừa nhận.

“Tiệc tùng đê!”

“Tớ sẽ tham gia sau khi đọc xong cuốn sách này. Chỉ còn một trăm trang nữa thôi.”

James làm tư thế vác Daren lên. Rồi một giọng khác gọi: “Charles ơi! Em ở đâu hả Charles?”

“Đã từng thú vị hơn nhiều khi người ta dùng điện báo”, Daren nói trong tiếng thở dài.

“Tớ đoán Dirk muốn tớ”, Charles/ James nói. “Tớ sẽ gặp cậu khi đọc xong sách.” Rồi anh ta quay ra cửa và hét: “ĐẾN ĐÂY!”

Daren vẫn chưa đặt sách xuống.

“Em thấy chưa, Rhiannon?”, anh ấy nói sau khi Charles bỏ đi. “Chẳng cái gì ngu ngốc ở lại được.”

Sau khi dùng nhà tắm (Charles ngăn nắp một cách đáng kinh ngạc, thậm chí còn đậy cả nắp bồn cầu xuống), tôi quay trở lại bếp. Khi bước vào, tôi thấy Kara đã biến mất và chỉ có mình Lindsay cùng với Justin. Anh trông ngấm rượu rồi còn cô ta nhìn đầy quyết tâm. Dường như có thể cảm nhận tôi đang tới, cô ta vươn người tới, đặt tay lên vai anh, rồi lướt xuống ngực. Phản ứng của anh quá nhanh, tới mức có thể gọi là bản năng. Chỉ một động tác trơn tru, anh gỡ tay và đẩy cô ta ra. Cô ta không còn cách nào để gỡ thể diện, sự khước từ quá trọn vẹn. Và điều hay nhất là tôi biết anh vẫn chưa trông thấy tôi. Anh không làm thế vì tôi đang theo dõi.

Anh làm thế bởi anh chung thủy với tôi.

Tôi để một phút trôi qua, và để cho Lindsay đi khỏi. Sau đó, tôi để anh biết mình có mặt. Justin không hẳn rạng rỡ lên khi thấy tôi, song cũng không sầm sì.

Tôi kể cho anh mình đã phát hiện Daren đọc The Outsiders trên gác như thế nào.

“Anh yêu cuốn sách đó!”, Justin nói.

“Nhớ hồi bọn mình đọc nó không?”, tôi hỏi.

Anh chắc đã uống quá nhiều để còn biết tôi đang nói gì. Hoặc ít ra đó là điều tôi suy đoán. Rồi anh cất tiếng gọi: “Tiến lên, Silver!”

Không được lãng mạn như bản gốc. Nhưng tôi hạnh phúc vì anh nhớ.

Anh bước ra khỏi kệ bếp. “Đi xem có gì đang diễn ra nào!”, anh nói.

Tôi đi theo. Chúng tôi tìm đồng bọn, chúng tôi uống thứ đó, và tôi không còn cảm thấy như cô gái vô hình trong cơ thể hữu hình. Lúc này đây, tôi là phiên bản của Justin về tôi: là chính tôi và là kẻ mọi người nhìn thấy. Và như thế không sao cả. Nó giúp tôi định hướng trong bữa tiệc. Nó giúp tôi biết phải làm gì. Nó giúp tôi thấy mình phải là ai.

Tôi thôi kiếm tìm A. Tôi trở lại với những người đó, bởi vì họ là cuộc đời tôi.

[1] Tiểu thuyết kinh điển về tuổi thiếu niên nổi loạn của tác giả S. E. Hinton, được xuất bản ở Việt Nam với tựa Ngựa chứng đầu xanh.

[2] “Nothing gold can stay” là câu thơ trong bài thơ cùng tên của Robert Frost, được nhắc lại bởi nhân vật trong The Outsiders; ý của câu thơ nói những gì giá trị khó lòng giữ lại được; trong văn cảnh của tiểu thuyết, nó chỉ lòng tốt và sự trong trắng của tuổi trẻ khó giữ lại được.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.