Một Ngày Khác

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, A ở cách tôi 4 tiếng đồng hồ, trong cơ thể một cô gái nào đó. Điều này tương tự như 40 giờ hay 40 ngày.

Tôi bảo A rằng sẽ luôn có ngày mai. Và trong khi viết nó ra, tôi muốn tin vào nó.

Nhưng tôi không thực sự tin nó.

Tôi quyết định làm một thí nghiệm với cả một ngày trọn vẹn đằng trước. Tôi sẽ vờ như tôi là một người lạ trong cơ thể chính mình.

Tôi nhìn vào trong gương, ngay sau khi tắm. Đã bao nhiêu lần tôi làm thế này trước kia? Nhìn ngắm bản thân mình khi hơi nước được lau đi. Nỗ lực và thất bại trong việc làm cho bản thân có vẻ khá khẩm hơn. Không đếm xuể. Nhưng bao nhiêu trong những lần đó tôi thực sự nhìn thấy bản thân? Tôi sẽ nhìn vào cái gì bất ổn? Tôi sẽ tập trung vào những khuyết điểm: Mái tóc bù xù xấu xí, cơ thể mất cân đối, dáng vẻ mệt mỏi, dấu hiệu béo phì, hay sự bừa bãi. Nhưng tôi không có được bức tranh tổng quan. Tôi không bước lùi lại để nhìn vào tổng thể và nghĩ: Đây là tôi. Và rõ ràng tôi không bước lùi lại để nhìn vào tổng thể và hỏi: Đây có thực sự là tôi?

Bây giờ, tôi đang làm điều đó. Có bao nhiêu phần trong cơ thể tôi thực sự là tôi? Khuôn mặt là tôi, chắc chắn rồi. Bất kì ai nhìn vào mặt tôi sẽ biết nó là tôi. Ngay cả khi tóc tôi ướt và vuốt ra sau, nó vẫn là tôi. Nhưng sau đó? Nếu tôi đưa cho bản thân một bức ảnh của chính mình từ vai trở xuống, tôi có chắc chắn nó là tôi? Tôi có thể nhận dạng bản thân theo cách đó?

Tôi nhắm mắt lại và hỏi bản thân đôi chân mình trông ra sao. Tôi chỉ biết loáng thoáng. Tương tự như đôi tay tôi. Tôi không biết lưng tôi trông ra sao.

Tôi để nó định nghĩa ra tôi, song tôi không thể định nghĩa cho nó.

Nếu tôi là một người lạ trong cơ thể mình, tôi sẽ nghĩ gì về nó. Tôi mở mắt ra và không biết chắc. Một người lạ sẽ không biết câu chuyện nào đằng sau mỗi vết sẹo nhỏ, như lần ngã xe ba bánh hay lần vỡ bóng đèn. Một người lạ có thể không quan tâm liệu ngực tôi có cân xứng không, hay liệu nốt ruồi trên cánh tay có nhiều lông hơn phần còn lại. Tại sao phải buồn đánh giá nếu bạn là một người lạ trong một cơ thể. Nó gần giống như lái một chiếc xe. Đúng, bạn không muốn chiếc xe là một đống phế thải, nhưng xe phải ra xe. Trông nó thế nào không quan trọng miễn sao nó đưa bạn tới nơi cần tới.

Tôi biết tôi không phải một chiếc xe. Nhưng trong khi đi bộ trong trường, tôi hình dung cô gái Rhiannon nhỏ hơn này đang lái cơ thể tôi. Cô ấy là bản ngã thật của tôi. Cơ thể chỉ là một chiếc xe. Và tôi tự hỏi. Khi Preston nói chuyện với tôi, dường như cậu ấy đang nói chuyện với người lái xe. Nhưng khi một gã tôi không biết nhìn thấy tôi trong sảnh, anh ta nhìn vào chiếc xe. Còn thầy giáo nhìn vào lớp học trong khi mở máy đều đều với chức năng Lịch sử, thầy sẽ không thấy những tài xế, thầy sẽ thấy những chiếc xe được đỗ lại. Và khi Justin hôn tôi... Tôi không biết nữa. Đôi khi có cảm giác như anh đang cố hôn người lái xe. Những lần khác, anh chỉ hôn chiếc xe.

Tôi cố hình dung mình trong những cơ thể khác, lái chúng đi vòng vòng, trải nghiệm xem chúng được nhìn nhận thế nào. Kết luận tôi đạt được: Tôi không thích cơ thể của mình lắm, nhưng tôi không chắc mình sẽ thích cơ thể của bất kì ai hơn chút nào. Chúng đều khác lạ khi bạn nhìn vào chúng quá lâu.

Tôi biết A không ở đây, nhưng tôi muốn A ở một trong số những cơ thể tôi đang quan sát. Tôi muốn một cái đầu quay lại, để cho tôi biết A có ở đó không. Bởi vì chỉ mình A có thể hiểu được tất cả những nơi điên khùng mà tâm trí tôi đang chạy tới. Bởi vì A đã đưa tâm trí tôi tới đó. A đã khiến tôi muốn vươn ra khỏi tất cả những chiếc xe, để tiếp cận với tất cả những người lái xe.

Tôi nhận được những email từ A.

Cậu ấy kể với tôi:

Cô gái tớ đang là trong ngày hôm nay thật không tử tế. Tớ có thể khiến cô ấy tử tế trong một ngày, nhưng ích gì chứ?

•••

Cậu ấy nói:

Tớ muốn chúng ta lại đi dạo trong rừng.

Cậu ấy hỏi:

Cậu đang làm gì?

Và tôi không biết phải nói gì.

Tôi không thực sự nói chuyện với Justin cho tới khi tan học. Anh muốn tôi tới nhà anh và tôi không thể. Tôi không có lý do nào; tôi chỉ biết tôi không thể.

Tôi đã yêu cơ thể của anh quá lâu rồi. Tôi đã yêu nó với sự hết lòng, với sự mãnh liệt. Nếu nhắm mắt lại, tôi có thể nhìn thấy nó rõ hơn khi tôi nhìn cơ thể mình, bởi vì tôi đã tìm hiểu về nó, lần theo nó, chi tiết hóa nó với quá nhiều sự chú tâm, hơn là tôi dành cho cơ thể mình. Nó vẫn cuốn hút tôi. Tôi vẫn thấy gắn bó với nó. Nhưng nó cũng chỉ là một cơ thể. Chỉ là một cơ thể.

Nếu tôi hôn anh bây giờ, tôi sẽ nghĩ như thế. Nếu chúng tôi thân mật bây giờ, tôi sẽ nghĩ như thế.

Nên tôi không thể.

Tất nhiên là anh hỏi tôi tại sao không. Tất nhiên là anh hỏi tôi còn phải làm gì nữa.

“Em chỉ thấy cần về nhà”, tôi nói.

Thế là chưa đủ. Anh giận. Nếu tôi nói mình sẽ đi mua sắm với Preston, hay có những dự định với Rebecca, thế đã ra một nhẽ. Nếu thậm chí tôi nói mình có bài tập hoặc muốn về nhà với mẹ, có thể vẫn chịu đựng được.

Nhưng tôi đang nói với anh tôi chẳng muốn thứ gì hơn, và điều đó khiến anh thấy anh còn dưới cả “chẳng có gì”. Tôi hiểu điều đó, và thấy áy náy vì nó.

Nhưng tôi không thể. Tôi không thể.

Ngày hôm sau, A chỉ ở cách tôi 45 phút. Trong cơ thể một anh chàng.

Tôi có bài thi vấn đáp môn Toán trong buổi sáng, nên tôi không thể trốn đi cho tới bữa trưa. Thậm chí không phải tôi quá quan tâm tới môn Toán. Nhưng tôi nhận ra đây có thể là cách cuộc đời tôi sẽ trở thành, cố gắng ở trường ít nhất có thể để tới nơi A đang ở. Và nếu điều này trở thành cuộc đời tôi, tôi sẽ phải cẩn thận hơn với nó. Tôi sẽ không để mình thi trượt vì một sự phải lòng, hay bất kì thứ gì. Nhưng tôi cũng không thể ở lại lâu hơn nghĩa vụ học sinh được.

Vì A đang học tại gia[1], hôm nay, cậu ấy phải tính toán một kế hoạch tẩu thoát. Tôi đợi tin từ cậu ấy, và nhận được nó chừng giữa trưa.

Cậu ấy phóng tới thư viện công cộng, và tôi nên tới đó nhanh nhất có thể.

Tôi không lãng phí chút thời gian nào. Trong khi lái xe, tôi hình dung cậu ấy ở đó... Thật lạ, vì tôi không biết cậu ấy trông thế nào ngày hôm nay. Hầu như tôi toàn tưởng tượng ra Nathan trong bữa tiệc. Thậm chí tôi còn không biết tại sao.

Thư viện rất, rất yên tĩnh khi tôi tới. Chị thủ thư hỏi: “Chị có thể giúp gì cho em?” khi tôi bước vào, và tôi nói với chị rằng mình cần tìm ai đó. Trước khi chị kịp hỏi tại sao tôi không ở trường, tôi bước thật nhanh khỏi bàn của chị và bắt đầu quét mắt qua các lối đi giữa những dãy ghế. Có một ông cụ khoảng chín mươi đang tìm sách ở khu Tâm lý học, và một người phụ nữ có khả năng cao là vợ cụ đang ngủ trưa trên một chiếc ghế trông tiện nghi, bên cạnh cái tủ danh mục đã cũ. Trong khu Thiếu nhi, có một bà mẹ đang cho con bú.

Tôi sắp đầu hàng thì thấy một dãy bàn cạnh cửa sổ. Có một anh chàng tóc đỏ đang ngồi đọc sách ở đó. Cậu ấy hoàn toàn đắm chìm vào đó, không nhận ra tôi cho tới khi tôi đến bên cạnh. Tôi nhận thấy cậu ấy dễ thương theo một cách đáng ngưỡng mộ, và cùng lúc đó tôi thấy tức giận với bản thân vì nhận thấy điều này. Nó chẳng quan trọng gì. Tôi cần nghĩ về A và không quan tâm tới cơ thể có cậu ấy ở đó, trong đó.

“E hèm”, tôi nói, để kéo cậu ấy ra khỏi thế giới sách cậu ấy đang đắm chìm. “Tớ đoán cậu là vị thành niên duy nhất trong tòa nhà, nên hẳn là cậu rồi.”

Tôi trông chờ một nụ cười. Một tia sáng lóe lên. Một sự an tâm khi cuối cùng tôi đã ở đây.

Nhưng thay vào đó, cậu ấy nói: “Xin lỗi?” Cậu ấy có vẻ cực kì khó chịu khi tôi ngắt quãng việc đọc của cậu ấy.

Phải là người này. Tôi đã tìm khắp nơi rồi.

“Là cậu phải không?”, tôi hỏi.

Tôi không rung lên tiếng chuông thức tỉnh nào trong anh chàng này.

“Tớ có quen cậu không?”, cậu ấy hỏi lại.

Được rồi. Chắc là không. Chắc A đang trong nhà vệ sinh. Chắc tôi đã đi nhầm thư viện. Chắc tôi cần dừng lại chuyện bước tới chỗ những người lạ và giả định rằng họ không phải người lạ.

“À, tớ xin lỗi”, tôi nói. “Chỉ là, tớ, định gặp một người.”

“Trông cậu ấy thế nào?”

Bây giờ trông tôi sắp như một đứa ngốc. Bởi vì lẽ ra tôi phải biết câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng tôi lại không biết.

“Tớ không... biết nữa”, tôi nói với cậu ấy. “Nó, kiểu như, hẹn trên mạng ấy.”

“Sao đằng ấy không đi học?”

Anh chàng này không thể nào hơn 18 tuổi được, nên tôi đáp trả:

“Sao đằng ấy không đi học?”

“Tớ không thể”, cậu ấy nói. “Tớ cần phải gặp cô gái có một trên đời này.”

Tôi đã dợm bước đi, nên phải mất một giây tôi mới hiểu cậu ấy định nói gì.

Tôi đã bị chơi xỏ. Bởi cái người mà tôi không nghĩ sẽ chơi xỏ tôi.

“Đồ xấu xa!”, tôi nói.

“Xin lỗi, tớ chỉ...”

Không. Tôi sẽ không cho cậu ấy xin lỗi. “Cậu xấu xa... xấu xa.”

Tôi sắp bắt đầu bước đi. Tôi sắp đi. Chúng tôi chưa từng có những nguyên tắc chung, nhưng dẫu sao cậu ấy vẫn đã phá vỡ.

Lúc này A đứng dậy. “Rhiannon, tớ xin lỗi.” Cậu ấy vươn tay ra nhưng tôi không muốn.

“Cậu không được làm thế”, tôi nói với cậu ấy. “Thế không công bằng.”

Cậu ấy sẽ luôn luôn biết tôi trông ra sao. Tôi thì không bao giờ biết cậu ấy trông ra sao.

“Tớ sẽ không bao giờ làm thế nữa. Tớ hứa.”

Thế là chưa đủ. “Tớ không thể tin cậu vừa làm điều đó”, tôi nói. “Nhìn vào mắt tớ và nói lại lần nữa. Rằng cậu hứa.”

Cậu ấy nhìn vào đôi mắt tôi. Chúng tôi giữ như thế trong một giây.

Bây giờ tôi có thể nhìn thấy cậu ấy. Không theo nghĩa đen. Nó không giống như có một người tí hon đang vẫy gọi trong mắt cậu ấy. Tôi đơn giản là biết cậu ấy ở đó.

“Tớ hứa”, cậu ấy nói.

Cậu ấy thực sự có ý đó. Tôi biết cậu ấy thực sự có ý đó. Cậu ấy vô tội... Nhưng tôi chưa vội cho A cảm thấy như cậu ấy đã được thứ lỗi.

“Tớ tin cậu”, tôi nói với cậu ấy. “Nhưng cậu vẫn là đồ xấu xa cho tới khi cậu chứng minh ngược lại.”

•••

Không ai trong chúng tôi đã ăn trưa, nên cả hai đi ăn. A kể với tôi mẹ của anh chàng này sẽ trở lại sau hai tiếng để đón cậu ấy. Chúng tôi không có nhiều thời gian.

Chúng tôi đi tới nhà hàng đầu tiên tìm thấy được, một nhà hàng Trung Hoa có mùi như vừa mới được lau chùi.

“À, buổi sáng của cậu thế nào?”, A hỏi.

“Đã là một buổi sáng”, tôi nói với cậu ấy. “Tớ có bài kiểm tra Toán. Một điều chẳng đáng để nói. Steve và Stephanie lại cãi cọ trong khi họ đến trường. Hình như Stephanie muốn dừng lại ở Starbucks còn Steve thì đã không đỗ lại, và vì thế cô ấy gọi cậu ấy là kẻ ích kỉ và cậu ấy gọi cô ấy là đồ nghiện cà phê. Vì vậy, à há. Và, tất nhiên rồi, Steve cúp tiết đầu để mua cho cô ấy một cốc macchiato vị hạt dẻ. Cậu ấy thật đáng yêu vì đã mua cà phê cho cô ấy, nhưng cô ấy thực sự thích vị caramen hơn là hạt dẻ. Chí ít cô ấy đã không chỉ ra điều này khi nói cảm ơn, nên mọi thứ trở lại với sự bất ổn định thông thường trước khi tiết thứ hai bắt đầu. Đấy là tin chính trong ngày.”

Tôi không kể với cậu ấy rằng khi gặp Justin, anh hờn dỗi vì tôi đã bỏ rơi anh (mặc dù chúng tôi đâu có kế hoạch gì). Anh cứ nói mãi chuyện hi vọng rằng tôi đã có một buổi tối đáng ngạc nhiên. Tôi bảo anh tôi đã có quãng thời gian đáng ngạc nhiên khi học Toán. Anh ra vẻ không tin tôi, dường như tôi đã bỏ đi dự bữa tiệc nào đấy mà không có anh.

Thay vì nói về Justin, tôi hỏi A thêm về cô gái cậu ấy đã là, trong ngày hôm qua. Tôi cảm thấy mình xứng đáng được tin tưởng vì tôi hỏi như thể nó là câu hỏi tự nhiên nhất trên đời. Có điều gì khác cậu ấy đã làm hôm qua, khi là một cô gái?

“Nó giống như là một quả lựu đạn”, A nói. “Mọi người chỉ đợi cho cô ấy nổ tung và gây ra thiệt hại nghiêm trọng. Cô ấy có sức mạnh, nhưng nó được nuôi dưỡng hoàn toàn từ sự sợ hãi.”

Tôi nghĩ về Lindsay Craig và bè lũ của cô ta. “Tớ biết rất nhiều cô gái tương tự. Những kẻ nguy hiểm là những kẻ thực sự giỏi trong trò đó.”

“Tớ nghĩ cô ấy giỏi trong trò đó”

Tôi hình dung A là Lindsay, hoặc cô nàng xấu tính nào đó. “Ừ, tớ vui vì không phải gặp cô ấy.” Bởi vì, gặp để làm gì? Nếu A như thế, sẽ không bao giờ chúng tôi có thể được như chúng tôi bây giờ.

Đây có thể là một quán ăn Trung Hoa rẻ tiền với thực đơn dính bẩn dầu mỡ và những con mèo bằng sứ đang canh gác lọ nước chấm trên bàn, nhưng đây vẫn là một cuộc chạy trốn, vẫn thật hào hứng. Chúng tôi nắm tay, nhìn nhau, và không cần phải nói nhiều. Tôi đã tìm thấy người quan tâm tới tôi, và giờ đây tôi có thể chấp nhận điều này.

“Tớ xin lỗi vì gọi cậu là kẻ xấu xa”, tôi nói. “Tớ chỉ... Được như bây giờ đã đủ khó khăn rồi. Và tớ không chắc mình đúng hay sai.”

“Tớ đã là một kẻ xấu xa. Tớ đã xem tất cả những cảm xúc này là chuyện đương nhiên.”

“Justin thỉnh thoảng làm như thế. Giả vờ rằng tớ đã không nói cho anh ấy những điều tớ vừa mới nói cho anh ấy. Hoặc bịa ra cả một câu chuyện, rồi phá lên cười khi tớ mắc bẫy. Tớ ghét cái trò đó.”

“Tớ xin lỗi...”

“Không, không sao. Ý tớ là, anh ấy không phải người đầu tiên. Tớ đoán có gì đó ở tớ khiến người ta thích lừa phỉnh. Và tớ có thể sẽ làm thế, đi lừa phỉnh người khác, nếu trong đầu từng hiện ra suy nghĩ đó.”

Tôi không muốn tỏ ra là một kẻ hay than phiền. Tôi không muốn tỏ ra là một cô nàng yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân. Nhưng tôi cũng muốn cậu ấy biết, tôi không thể chịu đựng được khi người ta chơi xấu. Người ta chơi trò dối trá. Tôi muốn bảo vệ mình trước điều đó, nhưng tôi đã tạo ra tấm lá chắn kém phẩm chất cho trái tim mình. Tôi thà thua trong trò chơi hơn là chơi nó. Tôi thà bị tổn thương hơn là thành kẻ xấu tính. Bởi vì tôi có thể sống như chính mình nếu tôi bị tổn thương. Tôi không nghĩ tôi có thể sống như chính mình nếu tôi là kẻ xấu tính.

Tôi lo A sẽ nói gì đó để làm mọi chuyện khá hơn. Rằng cậu ấy sẽ kể tôi nghe chỉ là tôi nghĩ thế thôi. Hoặc, thậm chí tệ hơn, như Justin, cậu ấy sẽ bảo tôi phải học cách tiếp nhận lời trêu chọc. Dường như sự thiếu hài hước của tôi mới là sự xúc phạm thực sự.

Nhưng A không nói điều gì tương tự. Thay vào đó, cậu ấy lấy hết đũa trong ống ra.

“Cậu đang làm gì đấy?”, tôi hỏi. Người phụ nữ đằng sau quầy thu ngân đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt khác lạ, và tôi không trách bà ấy.

A không trả lời. Thay vào đó, cậu ấy xếp những chiếc đũa thành hình một trái tim, bao phủ lên bàn ăn. Rồi cậu ấy lấy hết những gói Sweet’N Low[2] từ bàn của chúng tôi và hai bàn bên cạnh để tô màu hồng nhạt cho trái tim.

Quá thể đáng. Nhưng cùng lúc, thật hoành tráng.

Khi xong việc, cậu ấy chỉ vào trái tim, đầy tự hào. Cậu ấy trông như một đứa trẻ mẫu giáo vừa xây xong pháo đài.

“Đây”, cậu ấy nói, “chỉ là khoảng một phần chín mươi triệu của những gì tớ cảm thấy về cậu.”

Tôi bật cười. Tôi nghĩ cậu ấy đã quên rằng tim của cậu ấy toàn là Sweet’N Low.

“Tớ sẽ cố không cười nhạo nó”, tôi bảo cậu ấy.

Cậu ấy trông có vẻ hơi bị xúc phạm. “Cười nhạo cái gì? Cậu nên cười thật tươi.”

“Cười cái sự thật rằng cậu dùng chất làm ngọt nhân tạo?”

Saccharine[3]. Tất cả đều là hàng giả. Nhưng lại thật.

Cậu ấy nhặt một gói màu hồng từ trái tim và đùa bỡn ném nó về phía tôi.

“Không phải mọi thứ đều là biểu tượng!”, cậu ấy hô.

Tôi sẽ không để mình ngồi yên không phòng thủ. Tôi rút một chiếc đũa từ trái tim và dùng nó như một mũi kiếm. Cậu ấy chấp nhận lời thách đấu, và giơ một chiếc đũa khác lên theo cùng một cách. Cậu ấy đâm tới. Tôi gạt đi. Chúng tôi là những đứa hâm hạnh phúc.

Người chạy bàn đi tới với mấy đĩa đồ ăn. A quay đầu và tôi đâm vào ngực cậu ấy.

“Tớ chết rồi!”, A kêu lên.

“Ai gọi gà moo shu[4] ạ?”, người chạy bàn hỏi.

“Của cậu ấy”, tôi nói. “Còn câu trả lời là, vâng, bọn em luôn như thế này.”

Sau khi người chạy bàn rời khỏi, A hỏi tôi: “Thật hả? Bọn mình luôn như thế này hả?”

“Ừ nhỉ, nói luôn thì hơi sớm”, tôi trả lời. Không phá hỏng bầu không khí. Chỉ để đoan chắc rằng chúng tôi không bị quá đà.

“Nhưng đấy là một dấu hiệu tốt”, cậu ấy nói.

“Luôn là như thế”, tôi nói với cậu ấy.

Tôi quên mất phần còn lại của cuộc đời mình. Tôi thậm chí còn đẩy nó đi... Tôi đã quên khuấy nó. Nó không còn ở đây nữa. Ở đây chỉ có bây giờ, chỉ có tôi và A và tất cả những gì chúng tôi đang chia sẻ. Điều này gợi cảm giác đột nhiên không nghe thấy âm thanh nào, hơn là cảm giác mất trí nhớ.

Cuối bữa ăn, chúng tôi lấy quẻ bói trong bánh may mắn[5].

Của tôi là:

Bạn có một nụ cười rạng rỡ.

•••

“Đây không phải là bói”, tôi nói, chỉ cho A xem.

“Không. Bạn sẽ có một nụ cười rạng rỡ mới gọi là bói”, cậu ấy nói với tôi.

Chính xác. Một quẻ bói phải cho bạn biết điều sẽ xảy ra, không phải điều đã xảy ra.

Và, không đùa chứ, ai mà chẳng có một nụ cười rạng rỡ?

“Tớ sẽ trả nó lại”, tôi nói.

A thấy buồn cười. “Cậu có hay trả lại bánh may mắn không?”

“Không. Đây là lần đầu tiên. Ý tớ nói, đây là quán ăn Trung Hoa mà...”

“Sai sót kĩ thuật.”

“Chính thế.”

Tôi vẫy người chạy bàn lại, anh ấy tới ngay lập tức.

“Quẻ bói của em chẳng giống một quẻ bói gì cả, chỉ là một phát biểu”, tôi bảo anh ấy. “Và còn là một phát biểu hời hợt nữa.”

Người chạy bàn gật đầu và quay lại với một nắm bánh may mắn, mỗi cái được gói riêng.

“Em chỉ cần một thôi”, tôi bảo anh ấy. Nhiều hơn một là ăn gian. “Đợi một giây.”

Tôi mở cái bánh may mắn ra... và thấy nhẹ nhõm bởi thông điệp bên trong.

Cuộc phiêu lưu ở ngay đây thôi.

“Tuyệt vời, thưa ngài”, A nói với người chạy bàn khi tôi đưa cho cả hai xem.

“Đến lượt cậu”, tôi nói. A cẩn thận mở bánh của mình ra, và mắt sáng hẳn lên trong khi đọc quẻ bói.

“Gì thế?”, tôi hỏi.

Cậu ấy đưa nó cho tôi.

Cuộc phiêu lưu ở ngay đây thôi.

Tôi không phải người mê tín. Nhưng tôi thấy hào hứng với cuộc phiêu lưu này. Bất kể nó là gì.

Tôi biết chúng tôi không còn nhiều thời gian. Tôi biết rằng A và tôi chỉ đang mượn tạm chút thời gian này từ người khác, chứ không nhận lấy hoàn toàn cho chúng tôi. Nhưng tôi muốn mượn nó càng lâu càng tốt. Tôi muốn cậu ấy tiếp tục nói với tôi. Tôi muốn tiếp tục nghe cậu ấy nói.

Quay lại thư viện, tôi bảo cậu ấy giới thiệu thêm sách để đọc. Bởi vì tôi biết đáp án cho câu hỏi này sẽ giúp tôi hiểu cậu ấy nhiều hơn nữa.

Cậu ấy chỉ cho tôi cuốn sách đang đọc lúc trước. Tên là Feed.

“Nó nói về sự khác biệt giữa giao tiếp công nghệ và giao tiếp con người, về việc chúng ta có thể nhận được nhiều thông tin tới mức quên cả bản thân là ai, hoặc ít ra nên là ai, như thế nào.”

Cậu ấy đưa tôi đi xa hơn dọc theo những giá sách, tới tận cuối khu YA[6], và lấy ra cuốn Kẻ trộm sách. “Cậu đã đọc nó chưa?”

Tôi lắc đầu, và cậu ấy tiếp tục. “Đây là cuốn tiểu thuyết về Nạn diệt chủng Do Thái, và người dẫn chuyện chính là Thần Chết. Thần Chết tách biệt khỏi tất cả, nhưng ông ta không khỏi cảm thấy như chính mình là một phần của tất cả. Và khi ông ta bắt đầu nhìn thấy câu chuyện của một cô gái nhỏ có số phận nghiệt ngã, ông ta không thể ngó lơ. Ông ta phải biết điều gì sẽ xảy ra.”

Cậu ấy kéo tôi trở lại với một giá sách đã đi qua. “Nhẹ nhàng hơn là cuốn này: Đập hết xe hơi đi. Nó nói về việc quan tâm sâu sắc tới thứ gì đó có thể khiến cậu chán ghét cả thế giới, bởi vì thế giới có thể là sự thất vọng, thất vọng thực sự. Nhưng chớ lo, nó cũng hài hước nữa. Bởi vì đó là cách cậu vượt qua tất cả những sự thất vọng, phải không? Cậu phải cảm thấy nó hài hước.”

Tôi đồng ý. Và tôi định nói với cậu ấy nhiều hơn về điểm này, nhưng cậu ấy chưa muốn dừng lại. Tôi vừa hỏi cậu ấy một câu hỏi mấu chốt, và cậu ấy muốn trả lời trọn vẹn.

Cậu ấy chỉ cho tôi một cuốn sách có tên Ngày đầu tiên đến Trái đất. “Tớ biết điều này có vẻ kì dị, nhưng nó nói về một cậu bé trong một nhóm hỗ trợ những người cảm thấy họ bị người ngoài hành tinh bắt cóc. Và cậu ta đã gặp một anh chàng có thể là hoặc không là người ngoài hành tinh. Nhưng nội dung thực sự của nó là làm người có ý nghĩa gì. Tớ đã đọc nó nhiều lần, bất cứ khi nào tìm thấy nó trong thư viện. Một phần bởi vì tớ thấy những điều mới mẻ mỗi lần đọc, nhưng cũng bởi vì những cuốn sách luôn ở đó chờ tớ. Tất cả chúng ở đó chờ tớ. Cuộc đời tớ mãi thay đổi, nhưng sách không thay đổi. Cách cậu đọc chúng thay đổi, cậu có thể mang những điều mới lạ đến cho chúng mỗi lần đọc. Nhưng từ ngữ vẫn là những từ ngữ quen thuộc. Thế giới là nơi cậu đã từng ở đó trước đây, và nó đón chào cậu trở về.”

Cậu ấy lắc đầu. “Tớ chưa từng nói điều đó với ai, cậu biết đấy. Tớ thậm chí chưa từng nói điều đó với chính mình. Nhưng nó đây rồi. Sự thật.”

Tôi muốn lấy tất cả sách ra, muốn bắt đầu chia sẻ những thế giới này với cậu ấy. Và tôi nhớ lại: Đây không phải thư viện của tôi. Đây không phải thị trấn của tôi.

“Cậu thì sao?”, A hỏi. “Cậu nghĩ tớ nên đọc gì tiếp theo?”

Tôi biết mình nên chỉ cho cậu ấy cuốn nào thực sự thông minh và phức tạp, nhưng tôi biết cậu ấy sẽ hỏi tôi theo đúng như cách tôi hỏi cậu ấy... để nhìn thấy tôi trong những câu trả lời, để sau những câu trả lời cậu ấy biết về tôi nhiều hơn trước đó. Cho nên, thay vì vờ như Jane Eyre là câu chuyện cuộc đời tôi, hay Johnny Tremain đã biến đổi tôi hoàn toàn sau khi đọc, tôi dẫn cậu ấy tới khu Thiếu nhi. Tôi tìm cuốn Harold và chiếc bút sáp màu tím, bởi vì khi còn bé, điều này vô cùng lôi cuốn tôi: năng lực vẽ ra thế giới của riêng mình, và vẽ nó bằng màu tím. Tôi thấy nó được bày ngay đằng trước và tới lấy nó.

Trong khi tôi cúi xuống cầm cuốn sách lên, A làm tôi ngạc nhiên khi kêu: “Không! Đừng chọn cuốn đó!”

“Điều gì có thể khiến cậu ghét Harold và chiếc bút sáp màu tím?”, tôi hỏi. Theo như phán đoán của tôi, đây là yếu tố phá vỡ giao kèo.

A trông thư giãn hẳn. “Tớ xin lỗi”, cậu ấy nói. “Tớ đã nghĩ cậu sẽ nhắm tới cuốn Cây táo yêu thương[7].”

Cậu ấy nghĩ tôi là ai? “Tớ GHÉT CAY GHÉT ĐẮNG cuốn Cây táo yêu thương”, tôi nói với cậu.

“Tạ ơn Chúa. Nếu nó là cuốn sách ưa thích của cậu, thì đây là dấu chấm hết cho chúng ta.”

Tôi sẽ nói điều tương tự nếu cậu ấy chọn nó. Cây táo trong cuốn sách cần phải sống cho chính nó. Còn thằng bé cần bị ăn tát.

“Đây, lấy tay của tôi đi! Lấy chân của tôi đi!”, tôi nhại lại.

“Lấy đầu tôi đi! Lấy vai của tôi đi!”

“Bởi vì đó là tình yêu!” Thực lòng, tôi không thể tin cha mẹ lại đọc cuốn sách này cho con cái nghe. Thật là một thông điệp tệ hại để truyền đi.

“Đứa bé đó như là thằng khốn thế kỉ”, A nói.

“Thằng khốn nạn nhất trong lịch sử văn học.” Thật thoải mái khi nhất trí với quan điểm này.

Tôi đặt cuốn Harold xuống và lại gần cậu ấy. Tôi không cần một chiếc bút sáp màu tím cho những gì xảy đến tiếp sau.

“Tình yêu không bao giờ có nghĩa mất đi tay hay chân của cậu”, A nói với tôi, vươn người tới.

“Chính xác”, tôi nói, hôn lên môi cậu ấy.

Không hi sinh. Không đau đớn. Không đòi hỏi.

Tình yêu. Chỉ tình yêu thôi.

Tôi lạc vào trong đó. Lạc một cách thích thú trong đó. Ít ra là cho tới khi ai đó hét lên: “Cô cậu nghĩ cô cậu đang làm gì hả?”

Trong một thoáng chốc, tôi tưởng rằng chúng tôi bị bắt quả tang bởi chị thủ thư và sắp bị phạt. Nhưng người phụ nữ vừa hét lên với tôi không phải chị thủ thư, hoặc bất kì ai tôi đã từng gặp. Đó là một người phụ nữ trung niên đang tức giận vừa nói vừa văng nước miếng. Tất cả dồn lên mặt tôi, bà ấy nói: “Tôi không biết cha mẹ cô là ai, nhưng tôi không dạy con trai mình đi chơi với điếm.”

Tôi choáng váng. Tôi chưa hề làm gì để xứng đáng phải nhận từ đó.

“Mẹ!”, A nói to. “Để cô ấy yên!”

Mẹ. Trong một giây, tôi nghĩ: Đây là mẹ của A. Nhưng tôi nhận ra, không, không phải mẹ của A. A không có một người mẹ, không có theo cùng nghĩa với tôi có một người mẹ. Không, đây phải là mẹ của anh chàng có cơ thể A đang ở bên trong. Người dạy học tại gia cho cậu ấy. Người cho cậu ấy ra ngoài để đến thư viện, và phát hiện ra chuyện này.

“Lên xe đi, George!”, bà ấy ra lệnh. “Ngay lập tức!”

Tôi đang chờ A đầu hàng. Tôi không trách cậu ấy nếu đầu hàng, mặc dù tôi đang cảm thấy thực sự bị công kích. Nhưng thay vì đầu hàng, A nhìn vào mắt mẹ George và nói: “Bình. Tĩnh. Lại.”

Bây giờ đến lượt mẹ George choáng váng. Cậu bé tóc đỏ ngây thơ này có lẽ chưa từng nói với mẹ mình như vậy, mặc dù tôi phải tưởng tượng ra rằng đã có rất nhiều lần bà ấy xứng đáng bị như vậy.

Trong một thoáng khi mẹ George bị gạt đi, A nói với tôi chúng tôi sẽ tìm ra cách và cậu ấy sẽ nói với tôi sau.

“Cô chắc chắn không có cơ hội đâu!” Mẹ George tuyên bố.

Tôi hôn cậu ấy lần nữa. Một nụ hôn đổng thời vừa là lời chào, vừa là tạm biệt, vừa là chúc may mắn, và vừa là vừa rồi vui lắm. Tôi biết những thứ ấy ở ngay đầu môi vì tôi vừa đặt chúng vào nơi đó. Thường thì cũng có những câu hỏi trong một nụ hôn. Anh có yêu em không? Có thấy gì khác lạ không? Nhưng nụ hôn này không kèm câu hỏi.

“Đừng lo”, tôi thì thầm khi môi đã rời môi. “Chúng ta sẽ tìm ra cách để được bên nhau, sắp cuối tuần rồi.”

Tôi không thể nói gì hơn thế, bởi vì mẹ George đã túm tai cậu ấy và bắt đầu kéo đi. Bà ấy nhìn tôi lần nữa, cố gắng chém gục tôi bằng những phán xét... điếm điếm điếm... nhưng tôi không chút nao núng. A bật cười vì thật là ngớ ngẩn làm sao khi bị lôi đi bằng cái tai của mình. Điều này chỉ khiến cho sức kéo của bà ấy mạnh thêm.

Khi họ ra bên ngoài, tôi vẫy tay. Cậu ấy không thể thấy tôi vẫy tay, nhưng dẫu sao cậu ấy vẫn vẫy tay đáp lại.

Còn chưa tới 3 giờ chiều. Tôi kiểm tra điện thoại và thấy một tin nhắn của Justin hỏi tôi đang ở đâu, và một cái tin nói rằng anh đã đi tìm khắp nơi. Tôi nhắn lại và bảo anh tôi thấy không khỏe, và rời khỏi trường sớm. Tôi biết anh sẽ không đề nghị được mang xúp hay đến thăm tôi, trừ phi anh muốn xem liệu tôi có nói dối không.

Vì vậy, tôi tắt điện thoại. Tôi ngắt kết nối.

Nếu ai đó hỏi, tôi sẽ bảo họ tôi đang ngủ lúc đó.

Và tôi sẽ đợi A đánh thức mình một lần nữa.

[1] Homeschooling: hình thức giáo dục ở nhà, các môn học được dạy bởi cha mẹ hoặc gia sư. Nó được xem như một lựa chọn bên cạnh học trường công lập hay dân lập.

[2] Sweet’N Low là một thương hiệu chất làm ngọt nhân tạo, dùng thay đường, có bao bì màu hồng.

[3] Thành phần chính của Sweet’N Low, có độ ngọt gấp 300-400 lần đường ăn.

[4] Gà moo shu có nguồn gốc từ phía Bắc của Trung Quốc, nó đơn giản chỉ là món gà xào rau để ăn kèm với cơm có hương vị vô cùng thơm ngon và giá trị dinh dưỡng cao.

[5] “Fortune cookies”: Bánh quy giòn và rỗng, bên trong có mẩu giấy viết lời dự đoán tương lai mơ hồ hay một câu cách ngôn. Nó thường được phục vụ trong nhà hàng của người Hoa ở Mĩ và các nước phương Tây, nhưng ở chính nước Trung Quốc thì không.

[6] Young Adult: sách dành cho thanh thiếu niên.

[7] Tên gốc là The Giving Tree: Cuốn sách về một cây táo và một cậu bé. Cây táo là người bạn đềng hành suốt chặng đường đời của cậu bé. Cậu nhóc leo trèo, đu nhảy cùng cây với những trò chơi trẻ thơ. Khi cậu trở thành chàng trai, thành người đàn ông của gia đình, và cuối cùng là trở thành một ông lão già khọm, cậu vẫn tìm thấy ở cây niềm an ủi, sự ngọt ngào vô bờ bến. Cậu bé có thể đi xa và chỉ trở về khi cần điều gì đó ở cây táo. Còn cây vẫn đứng đấy, dịu dàng mở lòng đón nhận những yêu cầu với niềm hạnh phúc và vui sướng. Cuốn sách kết thúc bằng hình ảnh ông lão ngồi trên gốc cây bị chặt cụt. Lời cuối cùng của cây táo là nó vẫn luôn “... rất hạnh phúc”.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.