Một Ngày Khác

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Tôi gọi cho cha mẹ.

Tôi bảo họ tôi sẽ ngủ lại nhà Rebecca.

Rồi tôi qua đêm ở nhà Rebecca.

Sáng hôm sau, Will mời chúng tôi trở lại nhà anh ấy dự picnic.

“Cậu chắc anh ấy không mời mỗi Preston chứ?”, tôi hỏi. Đã mười một giờ sáng và tôi vẫn chưa ra khỏi giường.

“Không”, Rebecca nói. Tôi chắc chắn rằng cô ấy đã thức giấc ít nhất là một tiếng rồi. “Tất cả chúng ta. Tớ và Ben. Steve và Stephanie. Will và Preston. Và... cậu. Cậu có muốn hỏi Anh Chàng Bí Ẩn của cậu không?”

“Tớ không thể”, tôi nói.

“Nào, nào. Chẳng phải đã đến lúc cho chúng tớ gặp anh ấy sao?”

“Chỉ là tớ không thể.”

“Hả? Cậu xấu hổ vì chúng tớ à?” Cô ấy đang trêu chọc, nhưng tôi có thể nhận thấy một nỗi lo đấy là sự thật.

“Không”, tôi nói. Bởi vì sự thật là tôi chắc chắn A sẽ chẳng thích gì hơn một buổi picnic với tôi và bạn bè tôi. A sẽ hòa nhập một cách hoàn hảo. Tôi thấy đau lòng khi hiểu điều này.

“Thế tại sao không?”

“Bởi vì tớ không nghĩ sẽ thực hiện được”, tôi nói. “Với anh ấy và tớ. Tớ chỉ không nghĩ là...”

Tôi không thể nói hết câu, bởi vì tôi cảm thấy quá lạ lùng để nói rõ ra.

Rebecca ngồi xuống giường bên cạnh tôi và ôm lấy tôi. “Ôi, Rhiannon!”, cô ấy nói. “Được rồi.”

Tôi không biết tại sao cô ấy đối xử với mình theo cách này, nhưng tôi đoán mình đang khóc hoặc gì đó tương tự. Tôi muốn nói với cô ấy đây là nước mắt vì sự bối rối, không phải vì nỗi buồn. Tất cả những chuyện này chẳng để làm gì hay sao? Tôi nghĩ về Justin tối qua. Tôi nghĩ về A ở nơi nào đó. Và tôi nghĩ, không, chuyện này không phải chẳng để làm gì. Ngay cả nếu tôi sẽ không ở bên A, tôi cần phải dừng việc để Justin định đoạt cuộc đời mình. Tôi cần tìm thấy cuộc đời của chính mình. A, theo một cách riêng, đã đưa tôi tới đó. Và nó không vô nghĩa. A và tôi vẫn có điểm chung, ngay cả khi nó khiến cho cậu ấy không thể dự một buổi picnic với bạn bè tôi.

Tôi trấn tĩnh lại. “Xin lỗi”, tôi bảo Rebecca.

“Không cần phải xin lỗi”, cô ấy quả quyết với tôi.

“Tớ biết.”

“Cậu có muốn kể ra không?”

Đúng, tôi muốn kể ra.

Không, tôi không thể kể ra.

“Đấy chỉ là chuyện yêu xa. Khó lắm”, tôi nói.

Rebecca gật đầu thông cảm. Tôi biết cô ấy muốn hỏi thêm.

“Hãy sẵn sàng cho buổi picnic nào”, tôi nói.

•••

Chúng tôi tổ chức ở sân sau nhà Will và xem đó là Công viên Trung tâm. Không ai nhắc tới Justin. Không ai nhắc tới Anh Chàng Bí Ẩn. Ngoại trừ những suy nghĩ của tôi. Chúng nhắc tới Justin và A suốt.

Tôi thấy vui vì Justin không ở đây. Nếu anh ở đây, bầu không khí sẽ không như thế này được. Rebecca và Ben đang tranh luận về chuyện: Trong khi bạn đang nói tiếng Anh, có phải là khoe khoang không khi phát âm croissant bằng giọng tiếng Pháp. Will và Preston tìm từng dịp có thể để chạm vào nhau: chân, tay, má,... Steve và Stephanie đang thư giãn... Stephanie đang bảo Steve bóc một quả nho cho cô ấy, và Steve làm thật, cả hai phá lên cười vì cái quá trình ấy thật là lộn xộn. Nếu Justin ở đây, anh sẽ cảm thấy chán nản. Và anh sẽ cho tôi biết anh đang chán đến mức nào. Tôi sẽ không thể tận hưởng chút gì từ những người bạn, bởi vì tôi sẽ bị mắc kẹt trong cách Justin cảm nhận.

Nhưng nếu A ở đây. Hình dung biểu cảm của A hiện ra đầu tiên. Nhưng rồi đó có thể là bất kì A nào. Bởi vì ngay cả nếu cậu ấy là một cô gái xinh đẹp, hoặc ngay cả nếu cậu ấy là một gã khổng lồ, hoặc ngay cả nếu cậu ấy là Kelsea tội nghiệp vừa trở lại từ nơi bố cô ấy gửi gắm... Sẽ có một vị trí. Bởi vì A sẽ trân trọng điều này. A sẽ hiểu điều này quan trọng nhường nào, khi được dành một ngày lười biếng bên những người bạn, nói những câu vui đùa bên trong nhóm bạn, và cảm nhận bên trong mỗi người bọn họ. A chưa từng có được điều này. Nhưng tôi có thể trao cho A phần nào đó của tôi.

Tôi có thể viết email. Tôi có thể nói Tới đây đi. Nhưng tôi lo cậu ấy sẽ không hiểu tại sao tôi nói thế. Cậu ấy sẽ nghĩ tôi định nói chúng tôi có thể ở bên nhau. Một cặp đôi.

Hơn nữa, sẽ không công bằng cho người cậu ấy đang ở trong.

Tôi cũng phải ghi nhớ điều đó.

•••

Tôi nghĩ về việc liên lạc với cậu ấy cả nghìn lần. Trong những phút vui với bạn bè khi tận hưởng phần còn lại của buổi picnic, hay trong những phút tĩnh lặng khi ở nhà mình. Trở lại trường, đó là trong những khi nhìn thấy thứ gì vui vui để kể cho cậu ấy, hay trong những phút dài như hàng giờ trên lớp. Tôi muốn kể với cậu ấy về Justin, về chuyện chúng tôi lờ nhau đi như những người không quen biết ra sao mỗi khi chạm mặt trong sảnh, mặc dù cách chúng tôi lờ nhau đi không giống với những kẻ lạ mặt. Tôi muốn kể cho A rằng cậu ấy đã đúng về Justin nhưng cũng sai về Justin. Đúng, anh đã không tốt với tôi. Nhưng, không, không phải anh không quan tâm. Bây giờ những kết luận đó là hiển nhiên.

Cuối cùng, vào tối thứ Hai, tôi đầu hàng. Thay vì kể cho A tất cả, tôi chỉ viết đơn giản, để đảm bảo rằng giữ liên lạc thì được thôi.

Cậu khỏe không?

R.

Sau một tiếng, tôi nhận được thư trả lời từ cậu.

Đã trải qua hai ngày gian nan. Hình như tớ không phải người duy nhất như vậy. Thật là khó nghĩ.

A.

Và chỉ thế thôi, tôi cảm thấy mình lại bị cuốn vào. Tôi bắt đầu viết email trả lời... một email dài... Nhưng sau một vài đoạn.

Tôi nghĩ: Không. Dừng lại. Tôi đã nghĩ sẽ có khoảng cách, nhưng chẳng có khoảng cách nào cả. Tôi biết rằng nếu bây giờ tôi để mình dính líu vào, chuyện sẽ tương tự như lúc trước. Và nó không thể như thế.

Tôi trì hoãn lại. Tôi gọi cho Rebecca và nói chuyện về những thứ khác.

Tôi cần phải xây dựng một cuộc sống không có A trước khi để cậu ấy quay trở lại.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.