Truất Long

Lượt đọc: 1656 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Thiên Nhai Hành (4)

❊ ❊ ❊

Trương Hành cũng không ngờ mình chỉ hỏi một câu, suýt biến hiện trường thành đại hội văng tục Đông Đô, thậm chí còn có xu hướng nhân đó náo loạn. Nhưng rất có thể là nhận thấy bên này đã có động tĩnh và cảm xúc, một toán Cẩm Y tuần kỵ có tổ chức lập tức quành lại, dẫn đầu là Chu Thụ, chẳng phải ai khác mà chính là thượng cấp trực tiếp của Trương Hành, Bạch Hữu Tư.

“Tuần kiểm.”

“Tuần kiểm.”

“Bạch tuần kiểm.”

“Tuần kiểm vất vả rồi.”

“Tuần kiểm có nóng không?”

Mà rõ ràng, Bạch Hữu Tư ở toàn bộ Đài Tĩnh An đều có vẻ rất có địa vị và uy tín, chỉ là người vừa đến, bầu không khí xung quanh lập tức đổi vị.

Tuy rằng vẫn rất nhiệt liệt.

“Đây là việc Nam Nha đã thương nghị định đoạt, đừng khiến Trung Thừa khó xử.” Bạch Hữu Tư đã tới, biết rõ bầu không khí đã hòa hoãn, nhưng vẫn dặn dò đôi câu.

Mọi người liên tục vâng dạ.

Ngay sau đó, vị Bạch tuần kiểm đội mũ nhỏ võ sĩ liền chú ý tới thuộc hạ trực thuộc mình trong đám đông, không khỏi đến hỏi: “Trương Hành, ngươi không phải xin phép đi chuyển nhà sao? Thế nào còn đến trên đảo?”

“Bẩm tuần kiểm.” Trương Hành có sao nói vậy. “Nhà chuyển xong rồi, đang định đến dắt ngựa…”

“Chuyển nhanh vậy sao? Có điều hôm nay e là không tiện dắt ngựa.” Bạch Hữu Tư quay đầu nhìn sau lưng, rồi dứt khoát ra lệnh cho Trương Hành. “Trong đội đang bận, đã tới rồi thì cùng đến giúp áp giải tội phạm… Thiên lao từ tầng thứ ba trở đi, đều là tay luyện nhà nghề thực sự, không thể chủ quan… chỉ cần là xảy ra chuyện trên đảo, tất nhiên là liên lụy của chúng ta.”

Trương Hành ngẩng đầu nhìn mặt trời cháy da, lại nhìn thân cẩm y trắng tinh không vương chút bụi trên người đối phương, trong lòng không nói nên lời, nhưng vẫn bị ép tăng ca.

Tuy nhiên, nhờ vậy, Trương Hành lại được kiến thức hung phạm bị truy nã cùng hung cực ác trên thế giới này rốt cuộc là ra sao.

Những tên tù phạm mới lôi ra ban đầu phần nhiều vẫn là như trong dự liệu, hai tay bị dây thừng trói buộc, mắt bịt vải đen, vừa ra tới đã có kẻ co rúm cầu xin, có kẻ ngang ngược chửi bới, có kẻ giễu cợt tự nhiên, còn có người cảm nhận được ánh nắng mặt trời liền như hoa hướng dương nhảy múa về phía mặt trời, nhưng thường thường chỉ cần mấy gậy của lính tốt Bộ Hình quất tới, liền lập tức thành thật.

Mà mấy chục tên tù nhân kéo ra từ tầng thứ ba dưới lòng đất lại là phong cách hoàn toàn khác, bất luận bề ngoài trông có vẻ già yếu hay cường tráng, đều đeo gông nặng, có tên còn mang xiềng sắt nặng nề, trông cũng dường như đều đã mất hết năng lực hành động, gần như bị kéo nhét vào tù xa.

Những điều này còn chưa nói làm gì, điều khiến người xung quanh thấy khó chịu là, những người này rõ ràng đều còn sống, lại trọn quá trình không có bất kỳ thanh âm gì phát ra… ngay cả rên rỉ cũng không có.

Cân nhắc đến việc những tù nhân có thể vào được tầng thứ ba dưới lòng đất, điều kiện tiên quyết trước hết là tu vi chân khí đạt tới cảnh giới kỳ kinh bát mạch, thì càng thấy rợn người hơn.

Một màn ghê rợn nhất xuất hiện ở tên tù nhân cuối cùng.

Đây là một tên tù nhân tráng niên khung xương to kỳ dị, để trần thân trên, mà cơ thể lộ ra tuy gầy gò, nhưng xa chưa tới mức bị phế bỏ, cùng với tấm vải đen bịt mắt, bị bốn tên lính tinh tráng kéo ra từ trong đại viện dưới tháp, Trương Hành nheo mắt nhìn… nói thật, phản ứng đầu tiên của hắn là còn ngỡ mình xuyên qua tới một thế giới kỳ ảo phương Tây nào đó, mà tên tù nhân này làm nghề thợ săn ác quỷ.

Và chính là tên tù nhân khung xương to dị thường này, lại ngay thời khắc trước khi lên tù xa, quay đầu về phía Trương Hành cười một cái, để lộ ra hàm răng trắng nhởn đầy miệng.

Chỉ một nụ cười như thế, Trương Hành chỉ cảm thấy mồ hôi sau lưng lập tức lạnh toát.

Có điều rất nhanh, Trương Hành, Tần Bảo, bao gồm cả những kỵ binh tuần tra khác xung quanh đều ý thức được là việc gì rồi, người này không phải nhìn mình, mà là nhìn Bạch Hữu Tư.

Nguyên nhân đơn giản không thể hơn, dưới lòng đất không biết đã bị giam bao nhiêu năm, ra ngoài lại quấn bao nhiêu lớp sa đen dày như vậy, tên tù nhân này tuyệt đối không thể có thị lực gì lúc này, hắn ta ắt hẳn là thông qua một loại pháp môn chân khí nào đó để nhìn người. Nghĩ tới thì, thứ thấy được cũng là từng đoàn chân khí, chứ không phải từng con người cụ thể.

Còn nếu bàn về chân khí, chân khí của Bạch Hữu Tư trong một đội người này, e là như mặt trăng rạng ngời giữa trời cao rồi.

“Tư tỷ.”

Ngó theo xe tù đi xa, không đợi Trương Hành mở lời, Lý Thanh Thần đã hạ giọng hỏi: “Vị này là ai vậy? Tu vi thế nào? Có quen biết ngươi không?”

“Không quen, không biết.” Bạch Hữu Tư bình thản đáp. “Nhưng bàn về tu vi, e rằng trước khi vào ngục đã tương đương ta, cho nên hẳn là tù nhân tầng thứ năm.”

“Tầng thứ năm?!” Lý Thanh Thần giật mình. “Tầng thứ năm sao dám tùy tiện di chuyển?”

Trương Hành cũng giật mình, rồi buột miệng hỏi: “Bộ Hình có tông sư tọa trấn sao?”

Mấy người chung quanh cũng vội nhìn sang Bạch Hữu Tư.

“Bộ Hình dĩ nhiên là không có.” Nữ tuần kiểm nhìn theo xe tù xa dần, vẻ trầm ngâm. “Nhưng kẻ này ở dưới Hắc Tháp nhiều năm, trước đó vẫn luôn bị tiểu thiên địa của Trung Thừa đè ép, khí hải đan điền chỉ e đã sớm khô kiệt. Mấy năm trước Trung Thừa rõ ràng tiến vị đại tông sư, e rằng y còn bị đè mạnh hơn, dù trước khi vào ngục đã ngưng đan tiểu thành, cũng không phải sớm chiều có thể khôi phục rồi xuất thủ được… Thật sự nếu cố gượng vận dụng, rất có thể làm nội đan cùng khí hải tan vỡ, hoặc chết hoặc phế.”

Chúng nhân lúc này mới hơi yên lòng, rồi lại nối bước theo sau, xa xa thả bộ sau đuôi đoàn xe tù, mãi đến khi chiếc xe tù cuối cùng đã lên cầu rồi xuống hẳn, mới kể như xong chuyện.

Ngay lúc ấy, một đoàn người quay đầu trông ra trên đảo, chỉ thấy đám võ sĩ cẩm y cùng những văn lại bình thường của đài Tĩnh An, bao gồm cả bộc dịch, mã phu đều đang tụm năm tụm ba nghị luận ầm ầm, cũng thấy không thú vị gì.

Một trận ngượng ngập, không khỏi có người theo lệ cũ, quan tâm dò hỏi Bạch tuần kiểm.

“Tuần kiểm.” Tiền Đường thân hình cao lớn, đeo bạch thụ, nghiêm trang chắp tay hỏi. “Thuộc hạ mạo muội, nghe nói kẻ họ Trương dạo này trực tiếp đưa tay đến nhà họ Bạch rồi? Bắt không ít người sao?”

Bạch Hữu Tư nghe vậy khẽ mỉm cười, không hề để ý: “Chỉ là thập thất ca của ta hồi Dương Thận làm tổng quản Giang Đô, có theo dưới trướng ông ta làm hiệu úy, cho nên bị liên lụy, đã chủ động lên Bộ Hình trình bày sự việc… chờ hỏi cho rõ rồi thì hẳn sẽ thả ra thôi.”

Mọi người vội gật đầu, nhất loạt làm ra vẻ đã hiểu, thì ra hơn năm chục người thân thích đều không tính, chỉ có độc một vị thập thất ca nào đó mới coi là người nhà họ Bạch thôi.

Riêng Trương Hành, nhớ lại kiến thức khi vừa vào kinh ở phủ Cát An Hầu, không khỏi lén méo miệng.

Lại nói, gia môn của mụ nương này dựng lên từ đời ông nội, là một trong tám trụ quốc thuở đầu Bạch Trung Trường.

Theo Trương Hành tự xem quan tu sử sách rồi tự ngẫm ra vị… phẩm cách của Bạch lão gia tử cũng chỉ tầm đó, nhưng chịu ở chỗ đánh được, sống dai, chịu cúi mình.

Đánh được tới mức nào, đặt vào cái thế giới lúc Trương Hành xuyên tới đây, cơ bản thuộc hàng cái loại xưa nay bảy mươi hai danh tướng, mấy trận đánh quan trọng cơ bản cũng phải lên sách sử. Ở vào cái thời nửa tranh chiến huy hoàng của Bạch lão gia tử, cũng thuộc cảm giác loại top 3 có năm người, kiểu gì cũng có một chỗ của ông ấy, thậm chí mơ hồ còn có cảm giác có thể tranh một ngôi danh tướng đương thời đệ nhất.

Tình huống như vậy, lúc lão gia tử còn sống, quốc gia hễ muốn đánh trận lớn, không mời ông xuất sơn thì trong lòng đều thấp thỏm.

Thế mới dẫn đến chư công thần khai quốc Đại Ngụy, bao gồm cả Tiên Đế, bao gồm cả cha của Dương Thận là Dương Bân, bao gồm cả Trung Thừa Tào Lâm trên Hắc Tháp, bao gồm cả Cao Lự, Hạ Nhược Phụ bị Trương Văn Đạt tiễn đi, hầu như toàn là thuộc hạ cũ của Bạch lão gia tử.

Vậy mà cũng chẳng ngăn nổi Bạch lão gia tử sắp chết già đến nơi rồi, còn kéo được cái mặt mo xuống mà đi dập đầu cho Tiên Đế sắp soán vị, dâng bảo vật gia truyền Kim Long… khiến cho vị Tiên Đế gia lúc đó còn chưa soán vị, một mực ra vẻ ta là tấm gương thiên hạ, ta lễ hiền hạ sĩ, ta giỏi hơn cái tên thiên tử hỗn trướng kia nhiều, ngượng muốn chết.

Nhưng mà, nếu không như thế, họ Bạch cũng sẽ không trải qua ba triều đại, sáu hoàng đế, tám quyền thần, mười mấy lần chính biến mà vẫn chưa bị tạo phản tru diệt.

Năm thứ ba Tiên Đế đăng cơ, sau khi thay Tiên Đế dẹp yên một cuộc tạo phản, Bạch lão gia tử an ổn qua đời, lưu lại năm con trai, bốn cháu trai, hai mươi bảy hai mươi tám đứa cháu trai cháu gái, cháu gọi bằng bác cháu gọi bằng chú.

Còn như trước mắt, cha của Bạch Hữu Tư tuy không phải trưởng tử, nhưng không gánh nổi công lao quá lớn ở trên, cộng thêm bản thân cũng có chí tiến thủ, nên ngoài việc trưởng huynh được thế tập tước Anh Quốc Công cùng chức Thượng Trụ Quốc ra, ông còn dựa riêng vào quân công bình định Nam Trần mà được phong tước Cát An Hầu, nay lại là Đại Tướng Quân một vệ.

Ngoài ra, nàng còn có một người đường bá được quá kế cho bá gia gia, đang làm Thượng Thư Bộ Dân, lĩnh tước Huân Quốc Công.

Còn có một người thân thúc thúc làm Tổng Quản Kinh Tương, lĩnh Đại Tướng Quân một vệ.

Còn có một đường huynh làm Thị Lang Bộ Hình.

Còn có một đường đệ làm Phò Mã.

Còn có hai mươi ba đường huynh đệ tỷ muội tuổi tác khác nhau, phẩm cấp khác nhau, nhưng toàn bộ đều đang giữ thực chức mỹ khuyết chính lục phẩm trở lên, phân bố ở các nơi địa phương, trung khu, quân đội.

Chứ như chuyện Lạc Dương Huyện Lệnh Trương Nhạc là đường tỷ phu của nàng ấy mà, chắc còn ngại không buồn nói ra… Ngược lại chính Trương Nhạc, trên dưới đều biết, đây là con rể nhà họ Bạch, dù có làm cái chức Lạc Dương Lệnh người ghét chó khinh đi nữa, thì cũng phải nể mặt.

Đúng rồi, mẹ của Bạch Hữu Tư nghe nói cũng là đích trưởng tôn nữ của một trong tám vị Thượng Trụ Quốc ban đầu, nhưng bình thường cũng chẳng ai nhắc tới, chủ yếu là vì ông ngoại nàng tạo phản một lần, bị ông nội nàng diệt luôn.

Cho nên mới nói, thế nào gọi là quyền quý?

Thế nào gọi là tập đoàn quý tộc?

Thế nào gọi là tôn ti hữu biệt, thế nào gọi là xuất thân?

Trương Hành ngay ngày đầu tiên đến Đông Đô, sau khi tìm mã phu ở sân sau của thiên viện trong thiên viện trong thiên viện của phủ Cát An Hầu để hỏi thăm gia thế của Bạch Hữu Tư, liền biết mình đã đến một thế giới có khái lược chính trị như thế nào.

Hơn năm mươi thân thích bị bắt?

A phì!

Ngươi cũng xứng mang họ Bạch sao?!

Chuyện phiếm thiếu giảng, Bạch Hữu Tư rõ ràng không muốn nói nhiều về chuyện này, qua loa xong xuôi, quay đầu lại, thấy thuộc hạ kẻ thì khẩn trương hoặc mệt nhọc, kẻ thì phẫn nộ hoặc nản lòng, kẻ thì qua loa hoặc đùa cợt, cuối cùng lại nhìn về phía Trương Hành, kẻ có vẻ mặt khiến nàng khó chịu nhất, rồi mỉm cười lên tiếng:

"Trương Hành hôm nay vừa mới dọn nhà, liền đến chấp cần, xem như từ nay nhập đội, thôi được rồi, trên đảo loạn quá, chúng ta không về nữa, hôm nay để ta mời khách, mọi người về nghỉ ngơi chút đi, trước giờ tịnh nhai cùng vào Ôn Nhu Phường, chúc mừng Trương Hành nhập đội, bất túy bất quy."

Mọi người đều giãn mặt ra, ngay cả đứa thật thà Tần Bảo cũng nhất thời hưng phấn.

Duy chỉ có Trương Hành, trông thì có vẻ cái gì cũng biết, nhưng lại chẳng biết cái gì cả, không nhịn được buột miệng hỏi: “Tuần Kiểm, ta biết vì con đường tu hành bày ra ở đây, nên chiếu theo lệ, nữ tử chỉ cần cải nam trang là có thể làm quan, tòng quân, nhưng Ôn Nhu Phường cũng có thể đi dạo được sao?”

Mọi người lộ vẻ khinh bỉ, Bạch Hữu Tư cũng khó có dịp giãn mặt nhướng mày, đùa cợt đáp lại: “Ai nói không được nào?”

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.