Mahmoud mở ô cửa sổ trượt trông ra ban công căn phòng tầng hai của anh ở khách sạn Dilshad. Hoi ấm tràn vào mặt anh, và anh thấy hơi nóng bốc lên từ lớp nhựa đường trên phố Saadoun. Ánh nắng chói gắt, phản chiếu lấp loáng trên đám xe qua lại, làm mắt anh nhức nhối. Chỉ nhìn tác động của hơi nóng bên trên với những gì xảy ra bên dưới cũng đủ khiến anh không muốn rời khỏi khách sạn.
Mahmoud cuối cùng cũng chuyển từ khách sạn Orouba tới Dilshad, với sự khuyến khích của Saidi, ông muốn trợ lý của mình sống trong điều kiện tử tế hơn, có vẻ như muốn chuẩn bị anh cho những trọng trách lớn hơn.
Mahmoud đóng cửa sổ trượt, chặn lại bớt mớ âm thanh đường phố và giao thông huyên náo. Anh cầm điều khiển điều hòa nhiệt độ chỉnh xuống 23 độ C. Ngồi xuống ghế gỗ, anh chống khuỷu tay lên chiếc bàn tròn màu cà phê, đưa máy ghi âm kỹ thuật số cũ lên ngang miệng và ấn nút Record. Anh muốn ôn lại chi tiết việc xảy ra hai ngày trước, nhất là cuộc trò chuyện kỳ lạ với tay buôn đồ cũ Hadi.
Hadi có vẻ sẵn lòng trả lời bất cứ câu hỏi nào của Mahmoud. Gã hăm hở thuyết phục Mahmoud rằng câu chuyện của gã là thật. Thái độ của gã khác hẳn so với thường lệ, khi gã có khán giả. Thông thường gã nom thoải mái và vui vẻ khi biết rõ người khác không tin những gì gã kể, việc họ không tin gã tuồng như là một phần của cái nghi thức mà gã lấy làm thích thú khi kể chuyện. Khi kể cho Mahmoud câu chuyện về Vô Danh, gã lại chẳng thích thú như vậy. Mà giống như đang hoàn thành một nhiệm vụ hoặc truyền tải thông điệp thì đúng hơn.
Vô Danh đã ghé thăm Hadi vào chính cái đêm xảy ra mấy vụ giết người ở khu vực Bataween, sau khi Aziz cảnh báo gã đừng kể chuyện về cái xác mà gã đã khâu nên. Câu chuyện không còn vui nữa: giờ nó chỉ khơi lên nghi ngờ, Aziz nghĩ. Hadi đang uống cốc arak cuối cùng thì Vô Danh xuất hiện trên ngưỡng cửa phòng gã. Khi Hadi thấy hắn đứng chỉ cách vài mét, gã đã nghĩ đó chỉ là con ác mộng. Nếu cơn mộng trở thành hiện thực trước mắt gã, thì hẳn ý định của sinh vật này chẳng tốt đẹp gì. Có lẽ hắn đến để giết gã.
Câu đầu tiên Vô Danh nói đã khẳng định nỗi sợ hãi của Hadi: thực sự hắn ghé thăm gã tối hôm đó để giết gã.
“Ngươi phải chịu trách nhiệm cho cái chết của người bảo vệ khách sạn, Hasib Mohamed Jaafar,” Vô Danh nói. “Nếu người không đi qua khách sạn đó thì người bảo vệ đã không bước ra cổng. Anh ta lẽ ra đã ở gần bốt canh gác vốn cách khá xa cổng ngoài, và nã đạn từ xa vào kẻ đánh bom tự sát lái chiếc xe rác. Vụ nổ có thể gây cho anh ta vài vết thương, hay cú nổ có thể hất văng anh ta đi, nhưng chắc chắn anh ta không chết, và sáng hôm sau anh ta đã có thể về nhà với vợ và đứa con gái bé bỏng. Trong khi ăn sáng với họ, anh ta có thể đã cân nhắc đến việc từ bỏ công việc nguy hiểm đó mà đi bán hạt giống hoa hướng dương trên vỉa hè khu 44.”
Vô Danh có vẻ tập trung thực hiện cái nhiệm vụ khiến hắn phải đến đây. Hadi cự cãi, thu hết can đảm để bao biện cho bản thân. Theo một lẽ nào đó Hadi là cha gã; chẳng phải gã đã mang hắn đến thế giới này hay sao?
“Ngươi chỉ là kênh dẫn, Hadi ạ,” Vô Danh đáp. “Hãy nghĩ xem có bao nhiêu người cha người mẹ ngu ngốc đã sản sinh ra những thiên tài và vĩ nhân trong lịch sử. Công không thuộc về họ mà là do hoàn cảnh và những thứ khác nằm ngoài sự kiểm soát của họ. Ngươi chỉ là một công cụ, hay một chiếc găng phẫu thuật mà Số Phận đã đeo vào tay để di chuyển những con tốt trên bàn cờ cuộc sống.”
Một bài diễn thuyết thật hùng hồn làm sao! Tất cả mọi việc Hadi đã làm - những việc mà không ai tỉnh táo dám làm - chỉ mang lại cho gã cái danh kênh dẫn, một con đường lát đá để chiếc xe của Số Phận có thể lướt nhanh trên đó.
Cuộc tranh cãi kéo dài vài phút, và chính nó cũng cho thấy Vô Danh không chắc về những gì mình đang làm. Nếu quyết định giết Hadi, thì ngay từ đầu hắn đã không nói chuyện với gã. Hắn sẽ đến, và như đã làm với bốn người ăn xin, siết chặt cổ họng gã với đôi bàn tay to khỏe cho đến khi Hadi đầu hàng bóng ma. Rồi hắn sẽ ném cái xác vô hồn của Hadi lên chiếc giường bẩn thỉu của gã. Hắn sẽ bỏ mặc gã ở đó rồi bỏ đi, và có lẽ phải một tháng sau người ta mới phát hiện xác của Hadi vì chẳng mấy người đến thăm gã từ khi Nahem Abdaki chết, và chẳng ai yêu quý gã gì lắm hay nhớ đến gã.
Vô Danh nhìn câu thơ thứ 255 của chương thứ 2 trong kinh Qur’an trên bức tường phía xa trong phòng. Hắn cần làm gì đó để sao nhãng bản thân và cho não mình một cơ hội để quyết định xem nên hành động thế nào. Hắn cứ nhìn câu thơ và phần mép bìa các tông bong rũ xuống. Hắn tiến lên trước vài bước và kéo mép bìa các tông. Những góc khác được dán vào tường trước đó cũng bong ra theo. Cả cái khung rời ra từng mảnh và dễ dàng rơi khỏi bức tường, như thể nó đã đợi ai đó đến kéo nó xuống từ lâu lắm rồi. Hadi không thể nhớ tại sao Nahem treo câu thơ đó lên và treo khi nào, nhưng nó đã ở đó từ khi họ dựng căn phòng. Vô Danh vứt bản viết sang một bên, và trên tường xuất hiện một cái lỗ đen đằng sau chỗ câu thơ từng ngự, cao khoảng bốn lăm phân và rộng ba mươi phân. Sáng hôm sau Hadi sẽ tìm hiểu xem trong lỗ có gì.
Thời gian trôi thật chậm với Hadi trong sự đồng hành khó xử của Vô Danh, nhưng tình thế này cho thấy tác phẩm của gã không chắc chắn về nhiệm vụ của mình đêm hôm đó. Vô Danh quay sang gã thừa nhận rằng hắn đang bối rối, vì linh hồn của Hasib Mohamed Jaafar đang đòi trả thù, và hắn phải giết kẻ đã gây ra cái chết của Hasib.
“Chính kẻ đánh bom tự sát người Sudan đã gây ra cái chết của anh ta,” Hadi dõng dạc nói, cố tận dụng hoàn cảnh để tạo lợi thế cho mình.
“Phải, nhưng hắn ta chết rồi. Làm sao ta có thể giết một kẻ đã chết đây.”
“Thế thì là quản lý khách sạn. Cái công ty điều hành khách sạn ấy.”
“Phải, có lẽ thế. Nhưng ta phải tìm kẻ thực sự đã giết Hasib Mohamed Jaafar để linh hồn anh ta được yên nghỉ,” Vô Danh nói, kéo chiếc thùng gỗ lại và ngồi lên.
2
Mahmoud cầm số mới nhất của tạp chí al-Haqiqa lên và đọc một đoạn trong cột hằng tuần của Ali Baher al-Saidi:
Có những thứ luật mà con người không biết tới. Những luật này không vận hành suốt ngày đêm như các định luật vật lý mà theo đó gió thổi, mưa roi, đá rớt từ trên núi xuống, hay như những luật khác mà con người có thể quan sát, xác minh và định nghĩa bởi chúng áp dụng cho những việc tái lặp. Có những luật vận hành chỉ trong hoàn cảnh đặc biệt, và khi sự việc xảy ra theo những luật đó, mọi người sửng sốt bảo rằng điều đó là không thể, rằng đó chỉ là truyện cổ tích hoặc hợp lẽ nhất là điều kỳ diệu. Họ không nói rằng mình không hay biết về thứ luật đằng sau nó. Con người thật mù quáng và không bao giờ thừa nhận sự thiếu hiểu biết của bản thân.
Mahmoud tưởng tượng đoạn này có thể tóm tắt những ý nghĩ của Vô Danh về lý do hắn tồn tại. Nhưng Hadi trung thành với một công thức giàu trí tưởng tượng hơn - rằng Vô Danh được tạo nên từ bộ phận cơ thể của những người đã bị giết chết, cộng thêm linh hồn của một nạn nhân khác, và được đặt theo tên của một nạn nhân khác nữa. Hắn là sự kết hợp của các nạn nhân tìm kiếm sự trả thù cho cái chết của họ để họ có thể an nghỉ. Hắn được tạo ra để trả thù thay họ.
Vô Danh kể về cái đêm hắn gặp đám người ăn xin say xỉn. Hắn nói đã cố tránh họ rồi, nhưng họ quá hung hăng và lao về phía hắn để giết hắn. Khuôn mặt đáng sợ của hắn là thứ kích động họ tấn công hắn. Họ không biết gì về hắn, nhưng lại bị dẫn lối bởi sự thù ghét ngấm ngầm có thể thình lình bộc lộ ra ngoài khi gặp ai đó không phù hợp với số đông. Họ đánh suốt nửa tiếng đồng hồ, cố hạ hắn bằng những nắm đấm và túm cổ hắn để bóp ngạt. Trong bóng tối, một kẻ trong số họ túm cổ bạn mình, và được tiếp sức bởi con cuồng điên của bản thân, kết liễu anh ta. Rồi hắn nhận thấy một người ăn xin khác cũng làm điều tương tự. Hai người ăn xin đã chết là nạn nhân của những hành động ngu ngốc, còn hai kẻ sống sót là tội phạm, vì thế Vô Danh đã bóp cổ họ để trả thù cho những người ăn xin bị họ giết. Vì họ đã âm thầm lên kế hoạch làm điều tương tự với hắn, và bởi bốn kẻ bọn họ đằng nào cũng đã thất bại trong việc tìm cách giết hắn (và đây là ý nghĩa chính của chuyện xảy ra vào cái đêm kỳ lạ đó), họ định tự tử nhưng không tìm ra cách thích hợp để thực hiện cho đến khi Vô Danh xuất hiện, lê bước dọc con đường tối trong bộ quần áo cũ của Daniel.
Daniel, hay Vô Danh, chỉ là phương tiện để họ tìm đến cái chết, thứ vốn là số phận an bài cho họ mỗi lần uống say túy lúy, bao gồm cả bữa đêm hôm đó.
Họ chết bởi vì họ muốn chết, và điều đó lý giải tại sao họ lại ở trong tư thế kỳ dị ấy khi người dân địa phương phát hiện ra họ sáng hôm sau, ngồi thành hình vuông, người này siết cổ người kia.
Mahmoud lưu lại tất cả vào máy ghi âm kỹ thuật số, biết rằng anh đang diễn đạt lại những lời mà Hadi bảo là của Vô Danh và anh cũng cho thêm chú thích cá nhân vào.
“Thật khó thuyết phục bất kỳ ai tin vào điều vô nghĩa này, nhưng điều vô nghĩa có tổ chức kiểu này lại đứng sau tất cả những tội ác đã phạm phải,” Mahmoud nói. Rồi anh tiếp tục tường thuật lại những chi tiết kỳ lạ. Vô Danh đã định làm một việc hoàn toàn khác, thay vì dính líu vào cuộc ẩu đả với những kẻ ngay từ đầu đã không phải kẻ thù của hắn. Hắn không nghi ngờ khả năng sống sót của mình, cho dù người ta có tìm cách nào để giết hắn đi chăng nữa, nhưng hắn không tìm kiếm sự nổi tiếng hay cơ hội thể hiện hay phô diễn sức mạnh của mình. Hắn cũng không có ý định dọa ai. Hắn có một nhiệm vụ cao cả và phải thực hiện nó với càng ít rắc rối càng tốt, vì thế sau sự cố với bốn người ăn xin và một sự cố khác trong đó xe cảnh sát vô tình đâm trúng hắn trên đường gần Tượng đài Tự do, hắn quyết định không đi lại ngoài đường nữa để tránh mọi người được chừng nào hay chừng đó.
Hắn ở đó, ngồi trên chiếc thùng gỗ úp ngược trong phòng của Hadi, nhìn và nghe những câu chuyện về mình đã lan trong khu dân cư và những nơi khác ở Baghdad như thế nào. Những câu chuyện khắc họa hắn như một tên tội phạm nguy hiểm, nhưng thực tình hắn chẳng hề như thế.
Hắn đã giết Bố Zaidoun để trả thù cho Daniel Tadros, và hắn giết tay sĩ quan trong nhà thổ vì gã ta phải chịu trách nhiệm cho cái chết của người mà Hadi đã lấy ngón tay để tạo nên cơ thể Vô Danh. Hắn sẽ tiếp tục việc này cho đến cùng.
“Thế nào là cùng?” Mahmoud hỏi. “Khi nào chuyện này mới dừng lại?”
Sau một thoáng im lặng, Hadi đáp, “Hắn sẽ giết tất cả bọn họ, tất cả những kẻ thủ ác đã phạm tội với hắn.”
“Còn sau đó hắn sẽ làm gì?”
“Hắn sẽ phá bỏ cơ thể hắn và trở về như trước kia. Hắn sẽ mục rữa và chết đi.”
Bản thân Hadi cũng nằm trong danh sách của Vô Danh. Nhưng thời gian của Vô Danh chẳng phải vô hạn, và hắn phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Lẽ ra hắn phải đứng lên ngay lúc ấy, bóp cổ Hadi trên giường, khiến gã nôn ra gối tất cả chỗ arak vừa nốc, nhưng Vô Danh không có quyết tâm làm việc đó. Với linh cảm tựa loài cáo, Hadi đã đánh hơi thấy điều này và nắm lấy cơ hội.
“Hãy để tôi đến cuối,” gã nói. “Đằng nào tôi cũng không muốn sống nữa. Sống có nghĩa gì với một kẻ như tôi chứ? Tôi chẳng là gì cả, cho dù sống hay chết. Tôi chẳng là gì. Hãy giết tôi đi, nhưng hãy để đến cuối. Cho tôi làm người cuối cùng.”
Vô Danh chỉ nhìn Hadi từ hai hốc mắt đen ngòm. Sự im lặng của hắn đủ để trấn an Hadi rằng đêm ấy gã sẽ không chết.
3
Cái hôm sau chuyến ghé thăm của Vô Danh, Hadi gặp Mahmoud bảo rằng đã đưa chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cho Vô Danh. Mahmoud lập tức hình dung ra cảnh tay buôn đồ cũ bán chiếc máy ghi âm ở chợ Harj tại Bab al-Sharqi. Nhưng mười ngày sau Hadi đã xóa tan nghi ngờ của Mahmoud bằng cách trả lại anh chiếc máy. Vậy là gã không phải tên trộm hay kẻ nói dối. Giờ, trong căn phòng mới thoải mái ở khách sạn Dilshad, Mahmoud bật máy ghi âm lên và thấy bộ nhớ đã đầy ắp.
Sau khi được Mahmoud đưa cho chiếc máy ghi âm, Hadi lại ngồi như thường lệ trong khoảnh sân bên ngoài phòng. Gã đã mang giường ra ngoài trời và gieo mình xuống nằm để ngắm mấy vì sao le lói trên bầu trời đêm. Trong khi đó, gần tới nửa đêm, lúc Mahmoud đang dỗ giấc dưới tiếng quạt trần lạch cạch trong căn phòng tồi tàn ở khách sạn Orouba, thì tiếng súng nổ ra.
Chuyện đó thì chẳng có gì bất thường hay kỳ lạ, nhưng tiếng súng nghe có vẻ như ở khá gần. Hadi lo rằng nhỡ đạn rơi từ trên trời xuống thì gã toi mạng mất.
Đó là một sai lầm nghiêm trọng của đội hành động thuộc Cục Theo dấu và Truy nã do hai sĩ quan trẻ vận sơ mi hồng dẫn đầu. Chuẩn tướng Majid đã nói rõ với họ là đừng gây chú ý, nhưng, với sự đồng hành của một trong các chiêm tinh gia trong cục, họ đã có thể xác định địa điểm của tên tội phạm và dần siết chặt thòng lọng quanh hắn cho đến khi phát hiện ra hắn trong một con ngõ tối. Quên mất rằng hắn không thể bị đạn hạ gục, họ cứ nã đạn và đuổi theo hắn trong khi hắn trèo tường và nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác. Một sĩ quan tìm cách chặn tên tội phạm lại và túm lấy quần áo hắn. Họ vật lộn mất vài phút, tay sĩ quan hy vọng những người còn lại trong đội sẽ sớm tới để còng tay tên tội phạm lại, nhưng Vô Danh đã trên cơ. Hắn túm cổ họng tay sĩ quan, khiến mắt anh ta gần như lòi ra khỏi tròng. Khi Vô Danh thấy những người còn lại trong đội tiến tới gần, hắn bèn dộng đầu tay sĩ quan vào tường. Tay sĩ quan gục xuống, còn Vô Danh chạy đi, biến mất khỏi tầm mắt.
Nửa tiếng sau không còn tiếng súng hay bất kỳ âm thanh nào nữa. Hadi ra khỏi căn phòng nóng nực và bốc mùi ẩm thấp để lại ngả lưng ngoài sân, nhưng gã thấy ai đó đang ngồi trên giường gã. Đó là tay bạn Vô Danh.
Trong một thoáng Hadi tưởng Vô Danh đã làm xong nhiệm vụ và còn lại mỗi Hadi để trả thù. Nhưng gã chưa kịp há mồm ra nói, Vô Danh đã bảo rằng khu vực này bị cảnh sát và người của đơn vị tình báo đặc biệt bao vây. Hắn sẽ ở lại chỗ Hadi một lúc cho đến khi chắc chắn là họ đã đi.
Mỗi ngày Vô Danh lại khám phá ra những điều mới mẻ, hắn nói với Hadi. Hắn đã phát hiện ra, chẳng hạn như, từng mẩu thịt chết tạo nên cơ thể hắn sẽ rời ra nếu hắn không kịp trả thù cho kẻ đã cho hắn bộ phận đó trong khoảng thời gian nhất định. Nhưng nếu gã trả thù ai đó xong rồi thì mẩu thịt ấy cũng sẽ rời ra, như thể nó không còn được cần đến nữa.
Hadi cảm thấy khá thoải mái khi ngồi cạnh Vô Danh trên giường, từ đó gã có thể ngửi thấy mùi cơ thể thối rữa của đối phương. Gã bảo Vô Danh rằng gã sẵn sàng giúp hắn theo bất cứ cách nào hắn muốn. Vô Danh nói hắn cần thay thế những phần cơ thể đã rời ra, vì thế hắn cần thịt mới từ những nạn nhân mới. Hadi đáp là sẽ cố giúp, bắt đầu từ hôm sau, nhưng thực ra gã có ý tưởng khác. Thật tốt, gã nghĩ, nếu cơ thể Vô Danh rời ra nhanh chóng để gã có thể gọn ghẽ xử lý hắn cùng nỗi kinh hoàng mà hắn mang tới.
Vô Danh quay sang Hadi. “Chưa hết,” hắn nói. “Cái tệ hơn là người ta đã đổ tiếng xấu cho ta. Họ buộc tội ta đã thực hiện những tội ác đó, nhưng điều họ không hiểu được là: ta là công lý duy nhất hiện hữu ở đất nước này.”
Hadi đột nhiên nhớ ra chiếc máy ghi âm kỹ thuật số của Mahmoud. Gã đứng lên mời Vô Danh uống gì đó nhưng hắn từ chối. Gã vào phòng, thắp chiếc đèn dầu lên, lấy đồ uống ra rót cho mình một ly arak. Gã nhìn Vô Danh mà nói, “Cậu nên trả lời phỏng vấn với báo chí để giải thích lý do.”
“Phỏng vấn? Ta đang bảo ngươi là ta không muốn gây chú ý, thế mà người lại đề nghị ta trả lời phỏng vấn báo chí!”
“Cậu đã gây chú ý rồi,” Hadi nói. “Cậu nên bảo vệ mình, để kiếm được vài người bạn giúp cậu thực hiện nhiệm vụ. Còn hiện tại, cậu là kẻ thù của tất cả mọi người.”
“Nhưng ta có thể trả lời phỏng vấn của ai chứ? Ý người là ta cứ thế bước vào đài truyền hình à? Cái quái gì mà nghe vô lý thế này?”
“Tôi có thể phỏng vấn,” Hadi nói, lấy máy ghi âm ra. Gã cố bật lên nhưng không nhớ làm thế nào. Vô Danh, ngồi trên giường của Hadi, cầm chiếc máy ghi âm hí hoáy trong khi Hadi cố thưởng thức ly arak ấm mà không có đá hay đồ nhắm. Rồi thêm nhiều tiếng súng nổ ra, Vô Danh liền đứng lên.
“Ta sẽ tự phỏng vấn chính mình,” Vô Danh nói, đoạn quay sang Hadi. “Sẽ được việc chứ?”
“Sẽ ổn cả thôi,” Hadi nói, nhìn tay bạn đồng hành kỳ dị nhảy qua những viên đá về phía nhà Elishva. Hắn biến mất vào ngôi nhà khi những tiếng súng lác đác nghe gần hơn, cùng với tiếng bước chân và la hét loáng thoáng từ đám người chạy trên phố.
4
Sáng hôm sau khu vực đó bị Vệ binh Quốc gia Iraq và quân cảnh Mỹ bao vây. Một lính Mỹ gốc Phi hét lên với Mahmoud và chĩa súng vào anh khi anh tìm cách tiếp cận và giải thích rằng mình là nhà báo. Sợ hãi, Mahmoud quay trở về khách sạn. Anh thấy Bố Anmar trong sảnh, đang bàn tán với vài người về chuyện xảy ra đêm trước. Mấy nhà đã bị bố ráp, cửa bị đạp, khóa bị đập vỡ. Cầm đèn pin xông vào, binh lính bắt vài người mà họ tình nghi, nhưng không phải tội phạm. Khu vực này nhanh chóng bị phong tỏa, vì thế tên tội phạm vẫn còn ở trong phạm vi Bataween.
Mahmoud gọi cho Saidi, tổng biên tập của anh, báo cáo với ông và bảo mình không đến tòa soạn được. Saidi hối anh ra ngoài xem chuyện gì đang diễn ra, phỏng vấn người dân và cố gắng tìm hiểu từ những người lính Iraq xem mục đích của hành động này là gì.
Mahmoud ghét bị Saidi bắt ép, nhưng anh vẫn rời khỏi khách sạn. Thông tin mà anh xoay xở có được chẳng có giá trị gì: rằng một sĩ quan tình báo đã được đưa tới bệnh viện do chấn thương nặng ở đầu trong cuộc săn lùng tên khủng bố nguy hiểm bị phát hiện trong khu này hồi đêm.
Đến trưa họ ngừng lục soát và dỡ hàng rào an ninh. Mahmoud thấy mấy người đàn ông trẻ và trung tuổi bị dồn lên xe tải quân đội, tay bị trói sau lưng. Điểm chung giữa tất cả bọn họ, Mahmoud nhận ra ngay, là họ đều xấu xí. Người bị dị tật gien, người biến dạng vì bỏng, người có vẻ điên khùng: khuôn mặt họ bình thản, chẳng toát lên vẻ sợ hãi hay lo lắng.
Mahmoud quay về căn phòng của mình ở khách sạn Orouba. Buổi chiều quạt trần ngừng chạy do máy phát điện mà Bố Anmar mua cho bốn khách bị trục trặc. Mahmoud bắt đầu vã mồ hôi đầm đìa. Anh tới quán cà phê của Aziz, nơi mà từ đầu hè đã lắp chiếc điều hòa nhiệt độ to oành có giá đỡ kim loại phía trên khung cửa sổ trước cỡ lớn. Tại đó Mahmoud chạm trán Hadi đang ngồi hút shisha tại chỗ ngồi quen thuộc của gã cạnh cửa sổ trước.
Mahmoud ngồi xuống cạnh Hadi và gọi shisha cùng một cốc trà. Hadi có vẻ đã lấy lại sự vui vẻ vốn có. Gã bảo Mahmoud rằng cảnh sát nhắm đến Vô Danh nhưng vồ trượt hắn. Gã nói với vẻ khá tự tin, sau đó thông báo với Mahmoud rằng gã đã thuyết phục Vô Danh trả lời phỏng vấn.
“Hắn ta sẽ phỏng vấn chính mình,” gã nói.
Đến lúc đó Mahmoud đoan chắc Hadi đã làm mất chiếc máy ghi âm trị giá một trăm đô la của anh. Cười to hớn hở, Hadi nom giống kẻ nói dối và lừa đảo mà ai nấy đều mô tả.
Nhưng mười ngày sau, Hadi thật sự trả lại chiếc máy ghi âm. Mahmoud dành mấy tiếng liền chỉ để nghe, rồi nghe lại lần nữa. Đoạn ghi âm gây rúng động và choáng váng. Vô Danh xuất hiện như một thực thể hữu hình - một người bằng xương bằng thịt, như Mahmoud hay Hadi hoặc Bố Anmar. Hắn không chỉ hiện lên qua lời mô tả của Hadi với cuộc nói chuyện kỳ khôi nữa.
Mahmoud nghe đi nghe lại, đắm mình trong câu chuyện kịch tính của Vô Danh, cùng lúc đầm đìa trong không khí nóng ẩm ở khách sạn Orouba. Đến ngày thứ hai, Saidi nhận thấy những quầng thâm quanh mắt Mahmoud.
“Tôi có khối việc với nhiệm vụ cho cậu đây. Rời khỏi cái khách sạn như hang động đấy đi,” Saidi nói, khăng khăng bắt Mahmoud chuyển tới khách sạn Dilshad ở phố Atibbaa. Khi Bố Anmar thấy Mahmoud đứng trước mặt mình với chiếc va li, chồng sách và những tài sản khác, quyết tâm rời đi, ông không nói một lời. Mahmoud nghĩ chắc hẳn đó là một cú sốc với Bố Anmar, nhưng Bố Anmar đã hành xử một cách chuyên nghiệp, đóng tài khoản của Mahmoud sau khi Mahmoud trả hết số tiền còn lại.
Saidi hết sức phấn khích trước những chi tiết trong thỏa thuận giữa Mahmoud và Hadi và mời Mahmoud dùng trà ở khu vườn bên trong tòa soạn để ông có thể trực tiếp nghe câu chuyện.
“Cậu nên trân trọng cây cối vườn tược,” Saidi nói. “Nó tốt cho cậu, quan trọng với sức khỏe thể chất và tinh thần của cậu.” Rồi ông nói thêm, “ít nhất cũng là sự thay đổi so với màu xám của những rào chắn bê tông ở khắp thành phố này.”
Mahmoud không biết phải đối đáp ra sao với màn lạc đề này - liệu anh nên nối tiếp câu chuyện của ông hay đợi Saidi cho mình một dấu hiệu.
Không ai trong họ nói gì trong ba mươi giây, nhưng rồi Saidi quay sang Mahmoud bảo, “Viết cho tôi một phóng sự về tất cả những chuyện này. Làm một bài chuyên đề hoặc phỏng vấn với kẻ đó. Làm gì đó cho số tới.”
Hai ngày sau Mahmoud nộp cho Saidi một bài báo với nhan đề, “Những truyền thuyết đô thị từ đường phố Iraq.” Saidi ưng ngay tắp lự. Khi Mahmoud làm bản dàn cho tạp chí, anh minh họa cho bài báo bằng một tấm ảnh lớn của Rober De Niro trong bộ phim Frankenstein của Mary Shelley. Mahmoud không vui khi cầm trong tay một bản của số này, nhất là khi anh thấy nhan đề đã bị thay đổi.
“Frankenstein ở Baghdad,” Saidi la lớn, nụ cười tươi nở trên mặt. Mahmoud đã cố viết thật chân thật và khách quan, nhưng Saidi thì quá phấn khích. Ông thậm chí còn viết một bài riêng cùng chủ đề cho cùng số.
Cầm số báo mới nhất trong tay, Mahmoud nằm trên giường trên tầng hai khách sạn Dilshad. Khí lạnh khiến anh run rẩy, nên anh tắt điều hòa đi. Hôm nay là ngày nghỉ của anh, và anh đang cố ngủ. Nhưng anh cứ nhìn vào trang bìa tạp chí, với khuôn mặt dữ tợn của De Niro nhìn ra thế giới đã quay lưng lại với mình, và tự hỏi liệu Vô Danh, nếu hắn thực sự tồn tại, sẽ hiểu bài báo này như thế nào. Hắn có xem đó lại là một sự hiểu lầm khác về sứ mệnh tiên tri của hắn không?
Và liệu Hadi sẽ nói gì về bài báo? Gã sẽ công kích Mahmoud hay tung hô anh?
5
Khi Mahmoud đang nằm ườn trên giường, chuẩn tướng Sorour Majid đang ở trong đại văn phòng tại Cục Theo dấu và Truy nã, đứng trước điều hòa nhiệt độ. Ông biết như thế không tốt cho sức khỏe của mình, nhưng ông đang nóng điên. Có lẽ là do chứng cao huyết áp. Nhân viên của ông đã đợi cho đến khi ông ngủ trưa dậy mới dám đưa cho ông số mới nhất của al-Haqiqa, do Ali Baher al-Saidi, bạn thời thơ ấu của ông làm chủ biên.
Ông đã đọc bài báo của Mahmoud hai lần và nghĩ rằng nó chứa những thông tin lẽ ra không nên được tiết lộ mà không có sự tán thành của Cục Theo dấu và Truy nã, nhưng ông có thể làm gì với cái thứ tự do báo chí đột nhiên rơi xuống đất nước này đây? Saidi đã phạm sai lầm với bài báo này và lẽ ra nên bàn với ông trước khi cho xuất bản mới phải.
Hai bầu má đầy đặn tê lạnh vì điều hòa, nhưng chuẩn tướng Majid vẫn có cảm giác nóng như lửa đốt. Ông quẳng tờ tạp chí lên chiếc bàn lớn, cầm điện thoại di động lên gọi cho Saidi.
Như thường lệ, Saidi cười.
“Có chuyện gì thế ông anh?” Saidi hỏi.
“Tay nhà báo của anh thực sự đã gặp tên tội phạm rồi à?”
“Tôi không nghĩ vậy. Cậu ta nói chuyện với một gã dân địa phương có trí tưởng tượng hoang đường. Chuyện đơn giản thôi, bạn tôi ơi. Gã đó là kẻ ba xạo,” Saidi nói.
“Phải, nhưng có lẽ đó là tên tội phạm chúng tôi đang tìm kiếm. Da hắn màu gì? Hắn có sẹo do bị đạn bắn hay vết thương nào bị khâu không?”
“Tôi chịu. Tất cả đều dựa trên trí tưởng tượng của một kẻ hạ lưu nào đó thôi, bạn tôi oi.”
“Không phải tưởng tượng đâu. Tôi có thể gặp tay nhà báo của anh ở đâu?”
“Hôm nay thứ Sáu mà ông bạn. Anh không ở nhà à?”
“Thằng nhóc đó sống ở đâu?”
Chuẩn tướng Majid ghi lại địa chỉ vào một mẩu giấy rồi cúp máy. Ông nhấn chuông gọi người, một thanh niên cơ bắp liền bước vào, chào ông theo kiểu quân đội rồi đứng nghiêm.
“Gọi Ihsan cho tôi,” vị chuẩn tướng nói.
Khoảng một phút sau, một thanh niên to béo, mày râu nhẵn nhụi bước vào. Anh ta cắt tóc ngắn, vận sơ mi hồng và quần đũi đen.
“Đi thẳng tới địa chỉ này và mang tay nhà báo này, Mahmoud Riyadh Mohamed al-Sawadi về đây cho tôi,” vị chuẩn tướng nói.