Frankenstein ở Baghdad

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương mười bốn: THEO DẤU VÀ TRUY NÃ
1

❊ ❊ ❊

Chuẩn tướng Majid đang ngồi trong văn phòng xem Farid Shawwaf phát biểu trên ti vi về Tội phạm X, như cách đám nhà báo hiện giờ gọi Kẻ Không Tên. Các kênh truyền hình đưa tin về tên tội phạm này gần như mỗi ngày, trưng những bức vẽ mô phỏng khuôn mặt hắn, với dòng chú thích thông báo số tiền thưởng cho bất kỳ ai cung cấp thông tin để bắt hắn. Nếu ông có thể bắt tên tội phạm không tên không tuổi này, đó sẽ là vinh quang rực rỡ cho bao nỗ lực mấy năm ròng, chuẩn tướng nghĩ. Tên tội phạm giờ là một ngôi sao truyền hình, và khi chuẩn tướng bắt hắn, trong nháy mắt ông cũng sẽ trở thành người nổi tiếng.

“Họ đang treo một một khoản tiền mà họ biết thừa là sẽ không bao giờ phải trả,” chuẩn tướng Majid nói với một nhân viên cấp dưới. Ông lập tức cảm thấy đây là kiểu câu mà cái tay ăn vận đỏm dáng trên ti vi có lẽ đã nói - tay đó luôn mặc những bộ com lê mà chuẩn tướng thèm muốn nhưng biết rằng mình sẽ không bao giờ được mặc chừng nào còn mắc kẹt trong văn phòng ở Cục Theo dấu và Truy nã.

Ông lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một chiếc gương nhỏ, săm soi những quầng thâm bên dưới mắt và cách khuôn mặt ông xệ xuống. Ông lấy lòng bàn tay lau mặt - một việc ông đã quen làm nhưng chỉ khi nào ở một mình trong văn phòng. Suốt ba năm qua, công việc của ông tiếp diễn mà không có bất ngờ lớn nào. Với các trợ lý lập dị, ông phác thảo phỏng đoán về các vụ nổ trên đường phố Baghdad, nghe ngóng những lời đồn và phân tích chúng, cung cấp lời khuyên tối mật cho các chính trị gia đang tìm cách gầy dựng liên minh cho các cuộc bầu cử sắp tới hoặc suy tính đến việc cộng tác kinh doanh. Ông buồn khi cấp bậc và sự nghiệp quân đội của mình không được màng tới và ai đó từ các trụ sở của chính phủ gọi cho ông sau nửa đêm để hỏi cách giải mã giấc mơ. Ông dành phần lớn thời gian cho những việc vô nghĩa như vậy.

Trong thời kỳ hoàng kim khi cuộc sống còn dễ dàng, trước khi tên tội phạm vô danh xuất hiện, thi thoảng ông cũng được ngạc nhiên vài lần trước sự viếng thăm của một chính trị gia nổi tiếng. Tên tuổi họ với ông đều như nhau cả, và họ sẽ hỏi ông nhiều câu hỏi, như thể ông là người có thể đọc lá trà và tiên đoán tương lai, nhưng ông biết chỉ có một câu hỏi duy nhất dẫn lối họ tới văn phòng của ông:

“Khi nào tôi sẽ chết và chết như thế nào?” Câu này thường xuất hiện vào cuối một tràng câu hỏi xây xẩm mặt mày, tạo ấn tượng rằng đó chỉ là một trong số nhiều câu hỏi mà thôi.

“Tôi có nên đặt một chiếc xe bọc giáp, hay là không cần?” một chính trị gia từng hỏi ông. Khối nghị viện của ông ta chỉ được phân ba chiếc xe bọc giáp, chính trị gia giải thích; ông ta có nên đấu tranh để có một chiếc không?

Bất kỳ ai khác ở vị trí của ông cũng sẽ tận dụng những chính trị gia này để bản thân được cất nhắc, cố giành một vị trí cao hơn và thoát khỏi cảnh mắc kẹt trong Cục Theo dấu và Truy nã, nhưng chuẩn tướng Majid lại muốn thể hiện giá trị của mình qua nỗ lực thực sự, không phải nhờ vận may của các chính trị gia mà nhờ vào việc bắt tội phạm. Tuy nhiên, chuyện đã thay đổi, dẫu vậy, với sự xuất hiện của tên tội phạm nguy hiểm này.

Farid Shawwaf đã biến mất khỏi màn hình ti vi, tiếp nối là phần tin tức, khi một sĩ quan khiến chuẩn tướng ngạc nhiên với một ý tưởng kinh hoàng mà Majid chưa bao giờ nghĩ tới trước đó.

“Nếu đạn thực sự không thể giết được hắn và hắn biết chúng ta đang cố theo dấu hắn, vậy ngộ nhỡ hắn theo ngược lại chúng ta, tìm ra cơ quan đầu não của chúng ta, rồi đến đây giết hết tất cả thì sao?”

2

Chiêm tinh gia bậc thầy đang băn khoăn cùng câu hỏi này khi lật những lá bài trong căn phòng dùng chung với chiêm tinh gia tập sự. Lão lại xáo bài lần nữa, như một tay chơi poker thành thạo, rồi rút từng lá bài một và giơ thẳng trước mắt. Lão chằm chằm nhìn nó như thể thấy trong đó một khe nứt sâu hoặc một cánh cửa dẫn tới cả một thế giới mà chỉ mình lão thấy.

Lão biết rằng sẽ có ngày lão mặt đối mặt với tên tội phạm và nhận ra hắn. Nhưng trong lúc này, khuôn mặt ấy vẫn mơ hồ và không chịu thành hình. Lão vuốt chòm râu dài nhọn trắng như cước và nhắm mắt lại. Tên tội phạm đang chạy trên những mái nhà ở một khu nghèo của Baghdad, nhưng có báo với chuẩn tướng Majid cũng vô ích bởi tên tội phạm không bao giờ ở nguyên vị trí, và hắn di chuyển với tốc độ khác thường mà không con người nào có thể bắt kịp.

Chiêm tinh gia tập sự đang chăm chú theo dõi những cử động cẩn trọng của sư phụ. Chiêm tinh gia bậc thầy cảm thấy khó chịu khi môn đồ trẻ tuổi của mình có vẻ quá thư thái.

“Hắn rất có thể bất thần xông vào đây ngay bây giờ và giết cả hai chúng ta đấy,” chiêm tinh gia bậc thầy nói.

“Nếu cuối cùng chuyện đó cũng xảy ra, vậy tìm cách xoay xở thì có ích gì cơ chứ? Chúng ta có thể làm gì để ngăn hắn đây? Chúng ta là Chúa à?”

“Nếu trò có thể nhìn thấy trước những gì sẽ xảy ra, thì đó chính là món quà của Chúa, và Người đang nói với trò rằng trò có thể thay đổi số phận theo hướng tốt hơn. Ta là vị chúa cho trò thấy những gì sẽ xảy ra vì cái xảy ra phụ thuộc vào cái ta làm. Nếu trò không làm gì cả, thì cái trò nhìn thấy trước sẽ xảy đến. Nếu trò hành động, trò có thể tận dụng sự cho phép của Chúa để thay đổi những gì sẽ xảy ra.”

“Vâng, lúc nào sư phụ cũng nói vậy,” chiêm tinh gia tập sự đáp, ra dấu cuộc nói chuyện đã kết thúc và cậu không muốn nghe thêm bất cứ bài giảng nào từ sư phụ của mình nữa, người xem ra không dạy được thêm cho cậu cái gì mới.

Chiêm tinh gia tập sự đứng lên vươn vai. Cậu cầm bao cát trên bàn lên, nhét vào túi rồi leo lên giường.

3

Những hạt cát đỏ mịn vẫn còn vương trên mép chiếc bàn gỗ nơi chiêm tinh gia bậc thầy đang ngồi. Ông đứng lên và lấy tay lau bàn, rồi chùi tay vào chiếc áo choàng mềm rũ. Ông quyết định ra ngoài hút thuốc, bất chấp cái lạnh. Ông cần không khí.

Ngay sau khi chiêm tinh gia bậc thầy rời khỏi phòng, sập cửa lại sau lung, chiêm tinh gia tập sự liền ngồi thẳng dậy trên giường. Có một nhiệm vụ cậu muốn tiến hành đêm nay.

Cậu đứng lên ra bàn ngồi, loại trừ khả năng sư phụ của cậu bất chợt đổi ý mà quay lại. Cậu lấy bao cát đỏ ra khỏi túi, trút hết ra bàn, rồi bắt đầu nghịch. Cậu tạo thành một vòng tròn cát lớn, rồi lấy một nắm cát khác, cẩn thận cho cát chảy xuống thành một đường mảnh bên trong vòng. Đó là trò chơi ngớ ngẩn của trẻ con, chuẩn tướng Majid từng tự nhủ khi thấy chiêm tinh gia tập sự nghịch những bao cát. Nhưng chỗ cát này đến từ một nơi đặc biệt ở sa mạc Empty Quarter của Ả Rập Xê út, và nó có sức mạnh thần kỳ mà chỉ những ai biết tận dụng thì mới trân trọng mà thôi. Chuẩn tướng Majid đã đánh giá sai tầm quan trọng của việc mà chiêm tinh gia trẻ tuổi này làm.

Chiêm tinh gia bậc thầy cảm thấy cái lạnh của đêm luồn vào tận xương. Lão quẳng đầu mẩu thuốc lá đi và quyết định quay về phòng ngủ. Cùng lúc, môn đồ trẻ tuổi của lão cũng sắp hoàn thành xong thí nghiệm bí mật của mình. Cậu đang cố liên lạc với linh hồn của Kẻ Không Tên. Trong khi cấp trên của cậu hứng thú với việc tìm ra chân dung tên tội phạm thì chiêm tinh gia tập sự lại hứng thú với linh hồn của hắn. Suốt vài tuần qua cậu đã cố liên lạc với gia đình Hasib Mohamed Jaafar, nhân viên bảo vệ thiệt mạng ở Sadeer Novotel có linh hồn đang trú ngụ trong cơ thể mà Hadi đã ráp nối trong xưởng của mình.

Đêm ấy chiêm tinh gia tập sự đã kết nối được với linh hồn của tên quái vật. Có những hồi rung điện thoại di động giữa cậu và quái vật, qua đó cậu truyền tải thứ gì đó vào bộ não của quái vật khiến hắn ngừng di chuyển trong chốc lát. Nếu chiêm tinh gia bậc thầy ở đó, lão đã có thể nhìn thấy trong những lá bài rằng tên quái vật thực sự đã dừng lại. Hắn dựa vào tường một tòa nhà cao tầng trên con phố tối, dọc hai bên là những tiệm sửa ô tô, và nhìn vào bức tường của một trường trung học cơ sở bỏ hoang đâu đó ở ngoại ô phía Nam của Baghdad. Giờ chiêm tinh gia tập sự cảm thấy mình siêu việt hơn chính cấp trên của mình.

Khi chiêm tinh gia bậc thầy quay về phòng, lão đóng cửa lại sau lưng, rồi nhìn vào giường của môn đồ, thấy cậu đang ngủ, mặt quay vào tường như lúc lão đi. Lão bước qua chiếc bàn gỗ và nhận thấy những hạt cát vương trên đó. Lão chắc chắn rằng mình đã lau sạch chỗ đó một tiếng trước.

4

Vô Danh bỗng dừng lại giữa con đường phụ và quay lại nhìn về hướng nơi hắn đã đến. Có vài chiếc xe lái dọc con đường chính. Như thể thoát khỏi một cơn mộng dài, hắn nhận ra mình không nhớ nổi làm sao đôi chân lại dẫn lối hắn tới đây. Hắn không biết mình đang đi đâu hay sẽ qua đêm ở đâu. Mấy người đi ngang qua đường khi hắn lang thang trong đêm, hoặc là họ chạy khỏi hắn, hoặc họ là những môn đồ cũ sẵn sàng giúp đỡ hắn.

Trong tâm trí mình hắn vẫn có một danh sách dài những người phải giết, và cho dẫu danh sách đó có co lại nhanh bao nhiêu thì nó vẫn được bổ sung những cái tên mới, biến việc trả thù những mạng sống này thành một nhiệm vụ bất tận. Hoặc có lẽ một ngày hắn thức dậy và phát hiện ra rằng chẳng còn một ai để giết, bởi đám tội phạm và các nạn nhân đã lẫn vào nhau theo cách phức tạp chưa từng thấy.

“Không người vô tội nào vô tội hoàn toàn, không tên tội phạm nào là tội phạm hoàn toàn.” Câu nói này xoáy vào đầu hắn như một viên đạn bất ngờ. Hắn đứng giữa đường và ngước lên bầu trời, đợi chờ khoảnh khắc cuối cùng khi hắn phân rã thành những mảnh ban đầu. Đó chính là sự nhận thức làm lung lay nhiệm vụ của hắn - bởi mỗi tên tội phạm hắn giết cũng đồng thời là nạn nhân. Phần nạn nhân ở một số kẻ thậm chí còn nhiều hơn phần tội phạm, vậy nên có thể hắn đã vô tình được tạo nên từ những phần vô tội nhất trong cơ thể đám tội phạm.

“Không người vô tội nào vô tội hoàn toàn, không tên tội phạm nào là tội phạm hoàn toàn.” Câu nói này lại xoáy vào đầu hắn lần nữa, và hắn đứng đó, rõ rành trong ánh đèn pha một chiếc xe vừa rẽ vào con đường phụ. Tài xế dừng lại đủ lâu để nhận ra hắn đang nhìn gì giữa phố, rồi chậm rãi quay lưng, trở lại con đường nơi từ đó mình đã đến.

5

Chiêm tinh gia bậc thầy đi vào văn phòng của chuẩn tướng Majid cùng mấy đồng nghiệp - nhưng không có môn đồ trẻ của mình - trong khi chuẩn tướng đang dùng bữa sáng trên xô pha đối diện chiếc bàn làm việc khổng lồ. Lão đưa cho chuẩn tướng một phong bì màu hồng, song song với những thủ tục quen thuộc.

“Vào lúc mười một giờ trưa nay, một vụ bom xe sẽ xảy ra bên ngoài Bộ Tài chính,” chiêm tinh gia bậc thầy nói trước cả khi chuẩn tướng mở phong bì, bên trong chứa cùng thông tin đó. Chuẩn tướng Majid cho một miếng bánh mì phết kem đông vào miệng, rồi đứng lên. Ông bấm số trên điện thoại di động và đợi có người nghe máy, rồi đề nghị được nối máy với một quan chức cao cấp hơn. Ông truyền đạt lại nội dung lời tiên đoán, rồi ngồi lại xuống bàn ăn nốt bữa sáng.

Hai năm trước, khi chiêm tinh gia bậc thầy mang theo thông tin kiểu này tới đây, chuẩn tướng sẽ coi đó là trường hợp khẩn cấp. Ông sẽ liên lạc với các chỉ huy an ninh, và sẽ suy sụp khi nghe tin vụ nổ xảy ra bất chấp lời cảnh báo của ông.

“Lũ ngốc. Khi họ xác định được vụ bom xe, họ lại thích tháo chạy hơn là dỡ bom,” ông luôn nói vậy. Nhưng giờ ông đã bình tĩnh hơn, nhất là khi ông thấy rằng có những tội ác và sự cố an ninh khác cứ diễn ra mà đội của ông không thể dò ra.

“Chúng ta giảm nhẹ tác động, nhưng chúng ta không thể ngăn được hết các vụ. Nếu họ muốn thiết lập an ninh toàn diện, họ nên để chúng ta chịu trách nhiệm về đất nước này,” thi thoảng ông nói vậy, với lòng tin thái quá vào bản thân và năng lực của đội pháp sư và chiêm tinh gia dưới quyền mình. Nhưng ông đã ảo tưởng.

Chiêm tinh gia bậc thầy phẩy tay, những người khác bèn rời khỏi phòng. Khi họ đóng cửa lại sau lưng, nhà chiêm tinh già ngồi xuống trước mặt chuẩn tướng lúc này đang điềm thản nhấp trà.

Chiêm tinh gia bậc thầy lo lắng hỏi chuẩn tướng. “Ngài có nhớ không, thưa ngài, cái hồi chúng ta bắt đầu nhìn thấy bóng ma của Kẻ Không Tên?”

“Đó hẳn là mùa xuân, tầm cuối tháng Tư.”

“Ngài đã bao giờ nghĩ đến chuyện tên tội phạm quái vật đó được tạo ra như thế nào chưa?”

“Tôi không biết. Sao ông lại hỏi vậy? Nếu không phải vì tất cả những lời đồn và lòng tin của tôi vào những gì ông nói, tôi sẽ không tin một sinh vật như vậy lại tồn tại. Chúng ta đang sống ở đâu, vào thời đại nào vậy? Ma quỷ và nữ yêu, trong thời buổi này và thời đại này? Chúng không chỉ là biểu hiện nỗi sợ của con người,” chuẩn tướng tức giận.

“Không, thưa ngài. Hắn có tồn tại. Ngài có quyền không tin tôi, nhưng khi chúng tôi bắt được hắn, ngài sẽ thấy.”

“Ông đến đây chỉ để nói với tôi điều này, hay có gì khác mà ông đang giấu?”

“Vâng, tôi nghĩ chúng ta có vai trò trong việc tạo ra sinh vật này, theo cách này hay cách khác. Mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường trước khi hắn xuất hiện. Tôi nghĩ có kẻ trong chúng ta đã tiếp tay tạo ra hắn,” chiêm tinh gia nói. Chuẩn tướng giữ cốc trà giữa lung chừng. Ông không uống cũng không đặt xuống.

“Ý ông là gì?”

“Có kẻ đã truyền cảm hứng tạo ra sinh vật này để ngăn chặn tội ác trước khi nó xảy ra. Tiên đoán nơi tội ác xảy ra để làm gì khi ta có thể loại trừ kẻ gây án trước khi hắn ra tay.”

“Ý ông là gì?” chuẩn tướng hỏi lại, cốc trà vẫn ở giữa lung chừng. Ông khó chịu và bối rối. Ông sẽ không tin những lời mà chiêm tinh gia được ông tin tưởng nhất nói bởi lão không đưa ra được bất cứ bằng chứng gì, kể cả khi lão bán cho chính phủ và người Mỹ những thông tin thu được từ mớ lá bài, cát, gương, chuỗi tràng hạt làm từ đậu, vân vân. Nhưng chuẩn tướng sẽ không dễ tin những câu chuyện thế này.

Tất An dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.