Mahmoud mơ thấy mình đang nắm tay cô, ngón tay anh đan vào ngón tay cô. Họ lững thững dạo qua khách sạn Sheraton về phía đường Abu Nuwas, bàn tay nói lên tất cả, như sợi dây điện truyền tải thông điệp giữa hai tâm hồn.
Không có âm thanh nào ở hậu cảnh - không tiếng còi xe, không xe cảnh sát hay Hummer. Thế giới quanh họ tươi vui hơn, bớt tẻ nhạt và u ám hơn, còn tương lai không có vẻ gì là hoàn toàn vô định. Có một sự đảm bảo rằng tình hình sẽ tốt đẹp hơn, khiến mọi thứ dường như bớt ngột ngạt hơn, hoặc như cú chạm của vua Midas, biến chúng thành vàng.
“Em đã bao giờ nhìn thấy một cục phân vàng chưa?” anh hỏi. “Em thấy nó đẹp hay chỉ đơn giản là một cục phân thôi?”
Anh không biết tại sao mình lại hỏi câu này. Nhưng khi nhìn cô, anh phát hiện ra cô chỉ là một cái cây nứt vỏ, một cây khuynh diệp trên phố Abu Nuwas. Anh cảm thấy cổ họng đắng ngắt và ngửi thấy mùi lốp những chiếc xe chạy qua. Trong tay anh là chiếc khăn đẫm mồ hôi của chính anh. Không hiểu sao anh siết chặt nó.
Anh tỉnh dậy đầm đìa mồ hôi và cảm thấy thất vọng tận tâm can. Anh đã trải qua một giấc ngủ dài. Anh không muốn ra khỏi giường. Anh quay lại ngủ tiếp, đến với những hình ảnh yên lòng trong giấc mơ của anh. Đến khi anh đứng dưới làn nước lạnh từ vòi sen thì đã trưa. Anh gọi cho Raghyib, mụ dắt gái cho anh, và đợi trong phòng. Anh xem ti vi, hút thuốc, ngắm xe cộ và người đi đường trên phố Saadoun từ cửa sổ khách sạn. Anh cứ như vậy cho tới lúc hoàng hôn, khi Zeina xuất hiện.
Bên ngoài trời nóng ẩm. Dù mặt trời đã lặn, hơi nóng vẫn bốc lên từ mặt đường, thế là việc đầu tiên Zeina làm sau khi vào phòng Mahmoud là đứng trần truồng dưới vòi sen suốt mười lăm phút. Tóc cô, cặp lại bằng chiếc kẹp hồng, ướt sũng. Lóp trang điểm của cô trôi sạch, và cô chả buồn quan tâm Mahmoud nghĩ gì khi cô khỏa thân ra khỏi buồng tắm, làn da lạnh và ẩm, với một cảm giác thư giãn đơn thuần.
Giống như lần trước, cô bảo anh tên cô là Zeina, nhưng Mahmoud nói tên cô là Nawal al-Wazir. Cô cười ngất và nói rằng cái tên Nawal sao mà xưa cũ, xưa cũ hơn cả câu chào truyền thống Assalam aleekum[1]. Rồi cô lại cười và nằm xuống giường, giạng chân cho anh thấy chỗ cô đã cạo sạch lông mu. Anh tự nhủ rằng việc dùng câu Asalama aleekum nói về cái cổ xua là tự thân nó đã xưa cũ rồi, nhưng nghe nó thật hay khi được phát ra từ miệng cô. Tất cả những gì anh muốn là vòng tay quanh người cô và lướt tay dọc cơ thể trần truồng, sạch sẽ của cô. “Đây là khoảnh khắc mày vẫn luôn chờ đợi đấy, anh bạn,” anh tự nhủ. “Sau đêm nay, cuộc sống sẽ không còn chút gì như trước nữa.”
Anh nghe tiếng Zeina bảo anh tắt đèn. Anh cởi quần áo ra và gieo mình xuống giường bên cạnh cô. Ánh sáng từ ti vi quét lấp loáng khắp phòng. Cô bảo anh tắt nốt ti vi đi, nhưng như lần trước, anh muốn cô nhảy theo một bài hát từ Vùng Vịnh.
“Nhảy nhé, Nawal,” anh nói.
Cô cười và kéo anh về phía mình.
“Vẫn Nawal à?” cô nói.
Anh nắm cánh tay tròn lẳn của cô và kéo cô lại gần hơn, quên mất lời rủ rê cô nhảy. Tim anh đập như trống trận. Khi anh vòng tay ôm cô, cô dùng bàn tay đang rảnh với lấy chiếc điều khiển từ xa trên gối và tắt ti vi đi. Không đến nỗi tối như hũ nút - vẫn có ánh sáng lờ mờ lọt vào từ cửa sổ ban công - nhưng khi anh nhìn cô, anh không thấy gì cả, chỉ có những đường sáng viền quanh người phụ nữ có thể là bất cứ người phụ nữ nào trên thế giới. Ấy nhưng anh vẫn nhìn cô như một người phụ nữ đặc biệt, Nawal al-Wazir, người phụ nữ anh yêu. Cô nằm đây trong vòng tay anh, kể cả khi cô nói tên mình là Zeina.
Anh phủ những nụ hôn lên cơ thể tối sẫm của cô, và cô liền bật cười, việc mà anh chẳng thích chút nào. Anh thúc sâu vào trong cô, khoái cảm tràn qua anh với nhịp độ tăng dần, nhưng rồi cô bắt đầu rên rỉ vẻ không thoải mái, vờ như lên đỉnh. Cô không quyện hòa với anh mà muốn anh đạt cực khoái thật nhanh để cô có thể xong việc.
“Im nào,” anh nạt, và cô bèn thôi. Rồi anh lấy tay che miệng cô khi nhấn cô từ đằng sau. Khi anh làm xong, cô càu nhàu rời khỏi giường. Cô ngồi trần truồng trên chiếc ghế kế bên cửa sổ ban công và bắt đầu hút thuốc. Mahmoud có thể thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô trong ánh sáng khuếch tán. Cô đang điên tiết, nhưng cô vẫn đẹp. Một khắc sau anh hét lên với cô và cô bèn giận dữ đáp trả, “Cái cô Nawal mà anh cứ lải nhải mãi là ai? Em đã bảo tên em là Zeina, chết tiệt, mà sao anh cứ gọi em là Nawal thế?”
2
Mahmoud rút một điếu thuốc ra khỏi bao và bắt đầu hút, trong khi Zeina ngồi kế bên ban công cửa sổ. Anh nhớ lại chuyện đã xảy đến với mình trong hai tư giờ qua.
Buổi sáng anh tới quán cà phê của Aziz, muốn khơi lại chút không khí xưa cũ và quên đi sự đơn điệu của tòa soạn. Anh thân thiện chào Aziz và mong gặp tay buôn đồ cũ Hadi ở đó.
“Ông ta ở nhà à,” Mahmoud hỏi.
“Đừng tới chỗ ông ta, thưa anh. Hãy để ông ta yên, vì Chúa.” Aziz nói với giọng nghiêm túc mà Mahmoud chưa từng được nghe. Khi không còn khách trong quán, Aziz tới ngồi bên cạnh anh. Mahmoud hỏi về Vô Danh, liệu hắn có đúng là tên tội phạm mọi người đang nói đến hay không. Aziz bảo tất cả chỉ là chuyện bịa rồi kể cho anh nghe về Nahem Abdaki, bạn thân, đối tác và người đồng hành mà Hadi đã mất trong một vụ nổ hồi đầu năm. Hadi đã kinh qua nhiều tai họa, nhưng sau một thời gian gã biến tất cả mọi thứ thành những câu chuyện mua vui.
“Vô Danh mà Hadi nói đến thực ra là Nahem Abdaki, mong cậu ấy yên nghỉ,” anh ta nói thêm.
“Sao lại có thể là cậu ấy được?” Mahmoud hỏi. Aziz giải thích rằng sau vụ nổ, Hadi đã tới nhà quàn để nhặt xác vì Nahem không còn người thân nào khác ngoài vợ và con gái nhỏ. Hadi sốc khi thấy xác các nạn nhân vụ nổ bị xếp lẫn vào nhau và nghe nhân viên nhà quàn bảo gã xếp lại một cái xác hoàn chỉnh rồi mang đi - lấy cái chân này cái tay này vân vân.
Hadi nhặt nhạnh những gì gã nghĩ là xác của Nahem, rồi đến nghĩa trang Mohamed Sakran cùng vợ góa của Nahem và mấy người hàng xóm. Nhưng sau đó Hadi đã thay đổi. Gã không nói gì suốt hai tuần liền, rồi gã cũng há miệng cười trở lại và tiếp tục kể chuyện, và khi gã kể chuyện về Vô Danh ở quán cà phê của Aziz, Aziz và những người ngồi đó biết rằng Hadi đã rút Nahem ra và thế Vô Danh vào vị trí đó.
“Được rồi, nhưng còn mấy bản ghi âm thì sao? Tôi đã đưa cho ông ta máy ghi âm, và ông ta đã ghi lại cuộc trò chuyện giữa mình và Vô Danh.”
“Hadi là kẻ một tấc lên giời. Có khi ông ta lấy bạn ra để ghi âm cũng nên. Tay đấy có ối bạn mà chúng ta không biết.”
“Tôi không tin đâu. Những gì hắn ta nói trong bản ghi âm rất mạnh mẽ. Ý tôi là, là kẻ thông minh nói ra. Những câu chuyện lớn có chiều sâu.”
“Tôi thực sự không biết. Nhưng Hadi là con quỷ gian xảo; gì ông ta cũng nghĩ ra được.”
Mahmoud tin Aziz, dù có những lỗ hổng trong câu chuyện của anh ta, những câu hỏi không có lời giải đáp. Trên đường về anh dừng lại ở cuối đường 7 và phóng tầm mắt ra xa về bức tường mặt tiền xập xệ của “đống đổ nát Do Thái”, nơi Hadi sống. Anh tính lờ đi mong cầu của Aziz và gõ lên cánh cửa đó để nghe trực tiếp câu chuyện từ Hadi, nhưng anh lo rằng có lẽ Hadi thực sự khôn ngoan hơn anh, như Aziz tin chắc, và biết đâu gã lại lôi anh vào vòng xoáy của câu chuyện hoang đường ấy. Giờ Mahmoud không có hơi sức đâu cho chuyện này.
3
Ali Baher al-Saidi đi được vài ngày thì một nhóm đàn ông ria bạc rậm rì và bụng phệ như trống xuất hiện ở tòa soạn al-Haqiqa để tra hỏi về ông. Mahmoud tiếp họ với vẻ mệt mỏi. Họ hỏi số điện thoại của Saidi ở Beirut, Mahmoud đáp rằng anh không có. Họ lại hỏi nhà Hadi, họ hàng của ông, công ty của ông, vân vân. Mahmoud đều bảo rằng không biết gì sất. Khi đã từ bỏ mọi hy vọng moi được chút thông tin gì hữu ích, họ bỏ đi, càu nhàu tức tối.
Đến chiều, nóng ruột vì lo lắng, Mahmoud cô gọi cho Ali Baher al-Saidi, nhưng ông không bắt máy. Mahmoud cố thử lại lần hai lần ba, cuối cùng Sadi cũng nghe. Như thường lệ ông tỏ ra điềm thản. Mahmoud kể cho ông về mấy người khách, và Saidi khen ngợi cách anh đối phó với họ. Ông bảo Mahmoud hãy cư xử cứng rắn với những người tương tự nhưng không giải thích những người tương tự là ai và tại sao họ lại tra hỏi. Ông bảo Mahmoud gọi cho thư ký riêng của mình và nhắn cô đến tòa soạn để mắt đến những vị khách như vậy.
“Cô ấy biết cách trả lời họ, và đó không phải việc của cậu,” ông nói. “Cậu chỉ cần tập trung vào tạp chí thôi.”
Saidi nhanh chóng cúp máy, bỏ lại Mahmoud lòng đầy băn khoăn. Anh ngại không dám gọi cho ông hỏi thêm nhiều câu nữa.
Hôm sau Mahmoud gọi cho thư ký của Saidi, nhưng cô bảo anh là đã từ chức rồi. Hôn phu của cô không đồng ý để cô làm việc ở một nơi toàn đàn ông, nói rằng có đầy rẫy nguy hiểm trên đường phố. Mahmoud không biết đáp lại thế nào và cũng chẳng muốn tranh cãi.
Anh đang ở ngay đúng tuyến lửa, tình huống mà anh chưa từng quen. Anh dậy lúc tám giờ sáng, tắm rửa, cạo râu, ăn mặc chỉnh tề cho giống Saidi. Lấy cuốn sổ nhỏ ra, anh xem những việc cần ưu tiên trong ngày. Anh gọi cho Sultan, tài xế riêng của Saidi, bảo anh ta đưa anh đi lấy tin. Nhân viên tòa soạn - tất cả trừ Farid Shawwaf - ngước nhìn anh như “sếp lớn” và là một phiên bản y chang của chính Saidi. Có lẽ họ thấy anh thoải mái và hạnh phúc, như Saidi vẫn luôn tỏ ra. Nhưng thực ra trong lòng anh đầy lo lắng và sợ những sự bất ngờ. Anh còn sợ mất điểm trong mắt Saidi hơn. Anh nóng lòng muốn bước ra khỏi ánh đèn sân khấu và trở lại làm số hai vốn luôn nhận chỉ thị từ sếp.
Mahmoud đang bận tối mắt tối mũi thì Nawal al-Wazir gọi vào số của Saidi. Anh thấy số 666 bèn nhấc máy, nhưng không ai lên tiếng. Anh nghe thấy tiếng thở dài ở đầu dây bên kia, hoặc có lẽ là anh tưởng tượng ra, trước khi người gọi cúp máy.
Hai ngày sau người tạp vụ già, Bố Jouni, vào phòng thả một quả bom: Nawal al-Wazir đang ở tòa soạn. Cô đến trên chiếc Suzuki trắng nhỏ xíu nom không khác gì đồ chơi. Cô tháo cặp kính ôm sát mắt ra và ngồi xuống chiếc xô pha da đỏ, tỏa ra sức sống, sự khỏe mạnh và mỉm cười với Mahmoud, khiến tim anh đập loạn nhịp. Trông cô xinh đẹp gấp bội phần so với hai tháng trước.
“Té ra là người bạn hài hước của anh để anh mắc kẹt ở đây trong khi rong chơi khắp nơi hả?” cô nói.
“Ông ấy đi dự một hội nghị truyền thông và nhân quyền ở Beirut.”
“Phải, anh nói với tôi rồi, phải. Giờ anh sẽ thấy ông ấy lừa anh như thế nào.”
Cô dụi điếu thuốc vào gạt tàn trước khi nó cháy hết, rồi nói tiếp: “Ông ấy tới đó để chơi thôi. Không có hội nghị gì sất.”
“Thật ư? Tôi nào biết.”
“Anh là một chàng trai tử tế thật đấy, Mahmoud. Ngay khi tôi nhìn thấy anh với Saidi, tôi đã nói, ‘Họ khác nhau một trời một vực, hai người bọn họ.’ Và người bạn kia của anh thực sự là kẻ dối trá.”
“Ông ấy là bạn tôi hay bạn cô?” Mahmoud đánh liều hỏi. Anh thấy cô cười, rồi khúc khích.
“Phải, bạn tôi,” cô nói. “Nhưng đừng để bị ảnh hưởng chứ. Ông ấy chỉ giúp tôi làm phim thôi. Ông ấy cho tôi cốt truyện ngay từ đầu.”
Cô nhìn đồng hồ, mở chiếc túi hình bầu dục lạ mắt ra, lấy một chiếc chìa khóa nhỏ, rồi nhìn Mahmoud nói, “Anh có phiền không?” Cô tới chỗ chiếc bàn khổng lồ của Saidi, cúi xuống ngăn kéo cuối cùng, cái lúc nào cũng đóng chặt. Mahmoud không biết bên trong có gì và cũng không có chìa khóa để mở, nhưng Nawal đã mở ra. Cô lấy ra mấy tập tài liệu và một cái hộp nhỏ chắc là đựng đồng hồ hoặc một chiếc bút máy đắt tiền, rồi đến một hộp giấy loại được các cửa hàng ở Bab al-Sharqi dùng để rửa và in ảnh. Cô cho tất cả vào một túi ni lông dày bên trên in quảng cáo thuốc lá Gitanes, rồi cầm lên lắc lắc như để xem có nặng không.
“Đừng lo,” cô nói. “Ông ấy biết mà. Ông ấy đã đưa tôi chìa khóa. Đây là đồ của tôi. Kịch bản phim và mấy thứ khác.”
“Thế tại sao cô lại lấy chúng đi? Ý tôi là, có chuyện gì vậy?”
“Tất cả kết thúc rồi, và tôi khuyên anh hãy cẩn thận. Anh làm tôi nhớ đến em trai tôi đã chuyển tới Thụy Điển mười năm trước, và người chồng quá cố của tôi nữa, cầu mong anh ấy yên nghỉ.”
“Vậy tôi nên làm gì?” Mahmoud hỏi. “Tại sao tôi lại phải cẩn thận?”
Cô quay ra phía cửa, rồi quay lại nhìn Mahmoud. Cô thở dài nói, “Chúng ta không thể nói chuyện ở đây.”
Anh nghĩ cô đang gọi ý họ rời khỏi tòa soạn và đi chỗ khác nói chuyện, nhưng vì một lý do nào đó anh xin thôi, nói mình đang rất bận và hứa sẽ gọi cho cô để sắp xếp thời gian gặp gỡ nói chuyện.
Thực ra thì anh đang nghi ngờ và muốn dành thời gian ngẫm nghĩ những gì cô nói. Anh tiễn cô ra cửa trước, hoa mắt trước màu sắc con Suzuki mới coóng của cô. Cô không có vẻ gì là kẻ ăn xin hay gái làng chơi; cô là một phụ nữ đáng tôn trọng. Có lẽ Mahmoud đã phạm sai lầm và lẽ ra nên đi cùng cô tới bất cứ nơi nào cô muốn. Chẳng phải anh đã mơ được gặp cô sao? Chẳng phải anh đã tưởng tượng ra khuôn mặt và cơ thể cô trong những ảo mộng xác thịt rõ đến từng chi tiết sao? Anh thậm chí đã chọn một người đàn bà để ngủ cùng vì ả giống Nawal.
Trước khi cô đi, Mahmoud đứng trên đường xe chạy của cô như một kẻ ngốc. Suýt nữa xe đã đụng trúng anh. Cô phanh gấp lại, và anh giơ tay lên ra hiệu cho cô đợi. Anh vội vã quay vào tòa soạn, túm lấy chiếc túi da, nhắn nhủ Bố Jouni, rồi lao ra ngoài. Anh mở cửa xe vào ngồi cạnh cô. Khi cô lái đi, anh cảm thấy hạ bộ mình căng cứng nhưng cố tỏ ra điềm nhiên, ơ bên cô thôi là anh đã thấy thỏa mãn, như thể giấc mơ khiến anh thất vọng khi phải thức dậy đã bắt đầu trở thành hiện thực.
Trước khi ra tới đường chính, họ đi qua Sultan đang ngồi trong con xe bốn bánh, cố rẽ vào. Nawal nhường đường cho ông, và khi lái qua, ông cố nhìn ra những khuôn mặt đằng sau kính chắn gió. Trông thấy Mahmoud, ông tỏ vẻ không đồng ý, báo cho họ biết chỉ bằng hai hồi còi ngắn, giống như cách cánh tài xế xe tải chào hỏi lẫn nhau.
4
Nawal nói Saidi là ác quỷ, kẻ quỷ quyệt nhất mà cô từng biết. Cô gặp ông thông qua những người bạn và đã đọc một cuốn sách của ông được xuất bản ở London mang tên Những điều kiện cho nền dân chủ ở nhà nước cho thuê. Ông thuyết phục cô rằng ông có thể tài trợ cho bộ phim chiếu rạp đầu tay của cô bằng cách giới thiệu cô với những tổ chức có liên hệ với Đại sứ quán Mỹ ở Baghdad sẵn lòng trợ cấp cho những bộ phim từ thế giới Hồi giáo do phụ nữ sản xuất. Họ đã thống nhất ý tưởng, và rồi ông viết kịch bản. Ông bảo cô nội dung là về con quỷ ẩn mình bên trong tất cả chúng ta, nó bám rễ bên trong chúng ta sâu đến thế nào, kể cả khi chúng ta muốn đặt dấu chấm hết cho nó ở thế giới bên ngoài, bởi tất cả chúng ta đều là tội phạm đến một chừng mực nào đó, và bóng tối bên trong chúng ta là thứ đen tối nhất loài người từng biết đến. Ông nói tất thảy chúng ta đều giúp tạo nên sinh vật xấu xa đó mà giờ đang hủy hoại chính chúng ta.
Nawal nói rằng Saidi đã tìm cách thân mật với cô vài lần. Ông muốn ở cô thứ mà hầu hết đàn ông đều muốn. Khi không thể chịu đựng ông thêm nữa, cô ngừng dự án và lánh mặt cho tới ngày hôm nay, khi cô đến lấy lại đồ để nơi bàn của Saidi trước lúc ông quay về. Nhìn nhận tốt về Mahmoud, cô cảm thấy rốt cuộc cũng có chút hy vọng cho bộ phim, rằng nó có thể thành hình với sự giúp đỡ của một người đàn ông trẻ tuổi tham vọng và có năng lực như anh.
“Tôi đã đọc những bài báo anh viết cho tạp chí. Tuyệt vòi. Anh sẽ là một cây viết xuất sắc đấy, Mahmoud.” Đôi mắt Mahmoud lấp lánh tự hào, như thể anh nghe được lời tiên tri từ một bà đồng đáng tin cậy. Nhưng anh muốn nhiều hơn từ Nawal. Anh đã học được vài chiêu hiệu quả từ Saidi. Lời buộc tội mà những người bạn của anh đưa ra, rằng anh đã trở nên giống hệt Saidi, chẳng hề làm anh bận tâm. Nhưng để giống Saidi cho trọn vẹn, Mahmoud phải vượt qua thêm một bài kiểm tra nữa. Anh phải có được Nawal al-Wazir theo cách Saidi đã có được cô. Hoặc giả Saidi chưa thực sự có được cô, như cô một mực khẳng định, thì anh sẽ vượt mặt Saidi, cho ông hít khói.
“Tôi đồng ý,” anh nói. “Tôi sẽ hoàn tất kịch bản cho cô, nhưng chỉ cho cô thôi đấy.”
Cô mỉm cười, như thể anh vừa nói lời khen cô, rồi nhấp một ngụm nước quả và nhìn ra bầu trời chiều từ quán cà phê nằm trên tầng sáu một khách sạn đắt tiền trên phố Arasat. Mahmoud không biết mình lấy đâu ra can đảm, nhưng anh vươn tay ra đặt lên tay cô. Có lẽ anh nghĩ mình vẫn đang trong giấc mơ đêm qua, nhưng dù tình huống có là gì đi chăng nữa, anh cũng không còn cảm thấy quá rụt rè và cho rằng cô không thể nào phản ứng quá mạnh.
Linh cảm của anh đúng: Nawal không phản ứng. Cô tiếp tục nhìn ánh sáng lọt vào qua khung cửa sổ lớn và lặng lẽ nhấm nháp nước xoài, rồi quay sang anh nói, “Anh có vẻ không khỏe, Mahmoud ạ. Ta nói về chuyện kịch bản đi.”
Mahmoud không bỏ tay ra. Anh siết chặt tay cô một chút, khiến cô cảm thấy phải chầm chậm rút tay lại.
“Sao vậy, Mahmoud? Tôi đã nói với anh suốt một tiếng đồng hồ về Saidi và trò chơi của ông ấy. Xem ra anh không hiểu rồi.”
“Không, tôi hiểu mà. Nhưng tôi nghĩ về em.”
“Tại sao anh lại nghĩ về tôi chứ? Ở tòa soạn có nhiều phụ nữ trẻ cho anh mà. Những phụ nữ ở độ tuổi anh. Hãy nghĩ về họ ấy.”
Có gì đó mà Mahmoud không hiểu. Tại sao Nawal không nói tất cả những điều này ở tòa soạn? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu có nhân viên nghe được cô nói xấu Saidi? Mahmoud đã vài lần nghe được các đồng nghiệp ở tòa soạn chế nhạo Saidi và gu thời trang quá đỏm của ông. Rồi cái ý tưởng viết kịch bản cũng chẳng có vẻ hay ho đến thế. Mãi đến giờ Nawal mới nói về chuyện phim ảnh, và nghe cô giống nữ doanh nhân hay bà vợ buồn chán của một doanh nhân, chứ không phải một đạo diễn phim. Nom cô có vẻ dành nhiều thời gian ngồi trước gương hơn là đằng sau máy quay.
Cô đang tìm một người đàn ông để ngủ cùng, Mahmoud nghĩ, và khi Saidi đi quá lâu, cô bèn quăng lưới ra xa hơn. Cô muốn nếm mùi người đàn ông trẻ tuổi da ngăm này. Đó là những gì Mahmoud tự nhủ khi anh ngả người về lại ghế, giữ một khoảng cách lịch sự giữa anh và Nawal.
5
Mahmoud đã ngồi trong quán bar ở quận Zawya lâu đến độ không nhớ nổi. Bầu trời bên ngoài đã tối, và anh đã uống say đến lú lẫn khi nhớ lại cuộc gặp của anh với Nawal kết thúc thảm hại như thế nào. Họ đã đồng ý gặp lại để anh có thể đưa cho cô bản tóm tắt sơ bộ kịch bản, rồi họ rời khỏi nhà hàng và đi vào thang máy xuống lầu. Ngay khi cửa đóng lại và chỉ còn mình họ với nhau, Mahmoud quay sang Nawal, ôm cô, và hôn lên đôi môi đỏ của cô. Cô không phản kháng khi anh áp môi anh vào môi cô và ôm chặt cơ thể mềm mại của cô trong vòng tay. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi. Khi thang máy xuống tầng trệt, Nawal lấy tay đẩy Mahmoud ra và ra ngoài ngay khi cửa vừa mở. Mahmoud cố đuổi theo cô. Đến chỗ cửa xe ô tô, cô nói, “Làm thế không hay đâu. Nếu tôi yêu anh, tôi đã chả ngại gì mà không phóng khoáng rồi. Cố mà tôn trọng tôi đi.”
Anh muốn xin lỗi, nhưng cô đã sập cửa trước mặt anh và lái xe đi.
Anh ngẫm về những lời cô nói lúc chia tay trong cái đầu say xỉn của mình, cố hiểu ý cô. Tại sao cô lại cự tuyệt anh quyết liệt đến thế? Cô đã thắp một ngọn lửa trong anh, rồi lại bỏ anh.
Khi rời quán bar, anh thấy mình khó mà đi vững. Anh nhận ra chưa đầy một tiếng nữa sẽ tới giờ giới nghiêm. Ai sẽ chở anh tới Bataween lúc đêm hôm thế này đây?
Nhìn thấy vài chiếc xe trên đường chính, anh viện ngay đến kế sách khẩn cấp và gọi cho Sultan.
Sau nửa tiếng căng thẳng, xe của Sultan cũng đến. Khi Mahmoud lên xe, anh nhận ra Sultan cũng say. Anh liên mồm xin lỗi vì muộn thế này mà còn gọi ông nhưng lại thấy nhẹ nhõm hơn những gì anh tưởng tượng về chuyện phải chứng kiến bộ mặt nhăn nhó của Sultan bên cạnh.
Bất ngờ thay, Sultan cất tiếng với giọng điệu mà Mahmoud chưa từng nghe thấy trước đó - như một người anh lớn, chứ không phải tài xế của sếp.
“Nếu cậu không phiền để tôi nói, thưa cậu, hôm nay tôi đã thấy cậu với cô Nawal đó.” Mahmoud chưa kịp phản ứng, Sultan đã nói tiếp. “Xin lỗi nếu tôi tọc mạch, nhưng hôm nay tôi mới có cơ hội nói chuyện với cậu chứ ngày mai hay ngày mốt chắc không được rồi.”
“Tại sao lại không ạ?”
“Mai tôi đi rồi.”
“Đi ạ?”
“Vâng. Nhưng tôi muốn nói với cậu, thưa cậu. Cậu thấy đấy, cái cô Nawal đó không hay ho gì đâu. Tôi mong cậu đừng tin những gì cô ta nói. Cô ta là bạn gái của ông Ali. Ông ấy từng vui vẻ với cô ta. Ý tôi là, cô ta bám lấy ông ấy như giấy dính ruồi vậy, rồi còn muốn lấy ông ấy nữa, mà ông Ali lại không có thời gian cho mấy chuyện như vậy. Ý tôi là, cậu biết là…”
“Vâng.”
“Mà đấy, vì cô ta mà ông ấy bị kiện. Cô ta bắt đầu chạy theo ông Ali, rồi đe dọa nếu ông ấy không lấy cô ta. Cô ta là một ả đàn bà thô thiển, phóng đãng, cô ta lại còn có các mối quan hệ ở Vùng Xanh và họ hàng ở quốc hội gây rắc rối cho ông chủ. Cậu nghĩ ông ấy tới Beirut để dự hội nghị hả? Không đâu, ông ấy tránh mặt ả gái điếm Nawal đó.”
“Được rồi, thế khi nào ông ấy quay về? Ý chú là có khả năng ông ấy không quay về luôn sao?”
“Không, ông ấy sẽ quay về. Ông ấy đang huy động bạn bè để chặn vụ này lại, nhưng họ khuyên ông ấy rời Baghdad một thời gian.”
“Được rồi, thế sao mai chú lại đi?”
“Tôi phải đưa mẹ và các em gái của ông chủ tới Amman. Mẹ ông ấy ốm nặng lắm, cần phải điều trị, giờ ông Ali đang đợi chúng tôi ở Amman.”
Mahmoud ra khỏi xe trước cửa khách sạn Dilshad và cảm ơn Sultan không ngớt. Trước khi vào khách sạn, anh lấy điện thoại ra quay số của Saidi ở Beirut. Anh nhận được tin nhắn tự động báo rằng số anh vừa quay không hoạt động nữa.
❀ ❀ ❀
[1] Chúc bạn bình an.