Frankenstein ở Baghdad

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương mươi bảy: VỤ NỔ
1

❊ ❊ ❊

Vào năm rưỡi sáng, lúc Vô Danh còn đang ngủ say bên con mèo Nabu trong phòng khách cũ nhà Elishva, thì chuẩn tướng Sorour Majid lại gặp phải những giấc mơ khắc khoải trong văn phòng của mình ở Cục Theo dấu và Truy nã. Chiêm tinh gia bậc thầy sải bước dọc các hành lang, đánh thức người lính gác đang ngủ bên ngoài văn phòng của chuẩn tướng Majid, và gõ mạnh lên cửa.

Chuẩn tướng Majid giật mình tỉnh giấc. Khi thấy chiêm tinh gia bậc thầy đứng trước mặt mình, ông đồ rằng đây hẳn là vấn đề khẩn cấp không thể trì hoãn đến lúc mặt trời mọc. Chiêm tinh gia bậc thầy giơ một mẩu giấy màu hồng ra trước mặt ông, và chưa để chuẩn tướng có cơ hội đọc, nhà chiêm tinh già đã nói, “Hắn ở đây. Trong ngôi nhà này ở Bataween. Ngài phải hành động ngay lập tức, trước khi hắn thức dậy.”

Chuẩn tướng Majid cho triệu tập xe và vội vàng thay trang phục. Cuối cùng ông sẽ bắt được tên tội phạm này, làm những kẻ gièm pha mình phải câm nín. Có thể họ sẽ đưa ông lên làm bộ trưởng nội vụ hoặc bộ trưởng quốc phòng hoặc giám đốc cơ quan tình báo cũng nên, ông tự nhủ. Ông leo vào chiếc xe truyền động bốn bánh với cửa sổ kính màu. Hai chiếc xe cỡ nhỏ khởi hành cùng ông phóng vun vút qua những con phố Baghdad gần như vắng ngắt vào giờ này. Nhà chiêm tinh già ngồi ở ghế sau cùng chuẩn tướng Majid. Lão muốn thấy khuôn mặt của tên tội phạm nguy hiểm này trước khi nó bị biến dạng bởi những cú đấm và tát từ các trợ lý của chuẩn tướng Majid. Trước đây lão chưa từng gặp khó khăn nào trong việc tìm ra những khuôn mặt người, song những đường nét của Kẻ Không Tên luôn lảng tránh lão. Điều đó khiến hắn trở nên bí ẩn và nguy hiểm hơn tất thảy những kẻ khác. Lão cứ miên man nghĩ về chuyện này cho đến khi họ tới phố Saadoun, nơi đang có biến lớn - xe cảnh sát và xe quân đội Mỹ đỗ dọc vỉa hè phía nhà thờ Ortali và các hiệu ảnh, và thêm nhiều xe cảnh sát nữa ở bùng binh gần đài tưởng niệm Tự Do. Khi tới quảng trường Tayaran, họ chắc chắn rằng Bataween đang bị phong tỏa.

“Có chuyện gì vậy?” chuẩn tướng Majid hét lớn. Ông ra khỏi xe và nói chuyện với mấy sĩ quan, cho họ xem thẻ căn cước, nhưng họ không để ông qua. Một cuộc lục soát đang được tiến hành để tìm nghi phạm đánh bom xe với công cụ là chiếc Opel trắng đời cũ, hiện đang đỗ gần nhà Elishva.

Chiêm tinh gia bậc thầy không ra khỏi chiếc xe bốn bánh. Sự xuất hiện của lão chỉ tổ làm dấy lên nghi ngờ - trang phục kỳ lạ của lão, chiếc mũ chóp cao có tua rua, mái tóc dài, bộ râu dày chải chuốt cẩn thận, hai đầu nhọn được một chiếc cặp tóc kẹp lại. Lạc quan nhất là họ sẽ cười vào mặt lão hoặc nghĩ lão là một diễn viên trong nhà hát trẻ con. Lão ngó ra ngoài từ cửa sổ ô tô.

Kẻ đánh bom tự sát đang ngồi trong chiếc Opel trắng đậu ven đường, bị bao vây tứ phía. Đó là những gì Bố Salim nhìn thấy từ cửa sổ chỗ ban công mashrabiya gỗ. Lẽ ra lão nên xuống nhà cảnh báo người thân ra khỏi nhà, hay ít nhất cũng vào tránh trong căn phòng phía sau. Ngôi nhà này sẽ đổ sập nếu kẻ đánh bom tự sát làm mình nổ tung.

Nhưng Bố Salim không làm gì cả. Lão thức tỉnh khỏi cơn mơ màng bởi tiếng loa ra lệnh cho kẻ đánh bom liều chết ra khỏi xe, giơ tay lên. Lão leo lên thêm tầng nữa, nhìn ra ngoài cửa sổ, và ngã ngửa khi thấy chiếc xe ở ngay dưới ban công nhà mình, nhưng lão vẫn thấy chưa cần hành động vội. Lão thậm chí còn không để ý là mình đi chân đất.

Trong lúc đó Bố Anmar đã xoay xở rời được khỏi khu nhà trên con xe mới trước khi họ dựng hàng rào an ninh. Faraj tay cò nhà đất ra khỏi nhà nhìn sang khách sạn y mới mua bên kia đường. Y đang định tới hiệu bánh ngay cuối đường để mua bánh mì và một bát kem đông thì bom nổ.

Hadi thấy tấm ván gỗ tối màu khắc hình Chúa Jesus bay trong không trung và mấy cái chúc đài gỗ long ra vỡ thành từng mảnh. Hoặc có lẽ là gã tưởng tượng ra trong thời gian nằm viện dài ngày.

Mọi thứ trong nhà gã bay tung tóe vào cái giây khắc toàn bộ sức công phá của vụ nổ giáng xuống. Không chỉ tên lái xe đeo đai nổ mà cả chiếc xe cũng được cài chất nổ. Vụ nổ làm rung chuyển cả khu dân cư - sau đó người ta phát hiện ra những vết nứt ở đài tưởng niệm Tự Do - nhưng chịu tác động nghiêm trọng nhất là các ngôi nhà cũ ở đường 7, trong đó mấy nhà được xây từ những năm 30.

Nhà Elishva đổ sập. Nhà Hadi cũng vậy. Đồ đạc của Elishva và mấy món đồ gỗ khác bắt lửa trong sân nhà Hadi, rồi lửa lan đến giường Hadi. Việc Hadi sống sót được xem là một phép mầu, nhắc mọi người nhớ lại những chuyện ba xạo của gã suốt bao năm về chuyện gã đã sống sót khi rơi xuống núi và bị bắn văng lên không trung sau các vụ nổ. Lần này gã thực sự đã đánh bại tử thần.

Vụ nổ hất tung Faraj khỏi mặt đất vài mét, khiến y bị thương nặng và mặt mũi bầm tím. Mặt ngoài nhà Mẹ Salim bị hư hại, trong khi các bức tường phía trong nứt toác. May mắn là hầu hết cả nhà đều đang ngủ bên trong và sống sót. Còn Bố Salim, lão bị rơi xuống đất cùng cái ban công, chân tay gãy, cùng các vết thương và xước xát, nhưng lão không chết. Lão được đưa tới bệnh viện Kindi gần đó, nơi lão kể lể như điên dại với đám phóng viên tới chụp ảnh người bị thương và nghe họ thuật lại sự cố. Lão giống như một bản ghi âm bị hỏng, cứ kể đi kể lại mọi thứ mình nhìn thấy từ ban công suốt bao năm - những người tới lui sáu ngôi nhà trong tầm mắt lão, những ả gái điếm vào ra chỗ máy in ép kế bên nhà Elishva, những tên trộm trèo tường. Một tuần sau lão có một vị khách đặc biệt: một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề quãng bốn mươi tuổi, mang theo máy ghi âm kỹ thuật số, ngồi trên cái ghế gần đó, chào lão với vẻ thân thiện, và bảo lão hãy nói đi. Bố Salim hỏi anh ta là ai, thì anh ta đáp, “Tôi là một cây viết.”

“Viết cái gì?”

“Tôi viết truyện ngắn.”

“Anh muốn tôi kể anh nghe chuyện gì?”

“Hãy kể tôi nghe tất cả mọi chuyện.”

3

Chiêm tinh gia bậc thầy nhìn từ sau cửa sổ chiếc xe bốn bánh đang kéo xuống he hé, xem chuẩn tướng Majid vượt qua đám lính gác chặn đường 7 như thế nào. Điều này làm lão lo lắng. Lão mở cửa bước ra, bộ râu dài rậm đung đưa hai bên trong khi lão vội vã bước đi. Khi tới chỗ lính gác, lão gọi với theo chuẩn tướng.

“Ngài đang làm gì vậy, thưa ngài? Ngài muốn chết hay sao?”

“Tôi phải tự tay bắt tên tội phạm này,” chuẩn tướng nói.

“Ngài sẽ bị giết mất, thưa ngài. Quay lại đi - tôi xin ngài đó. Xin ngài. Hãy để tôi đọc những lá bài.”

Chuẩn tướng thấy chiêm tinh gia bậc thầy khom mình dưới đất rồi ngồi xuống khoanh chân, như lão vẫn hay làm trong văn phòng của Cục Theo dấu và Truy nã. Lão lấy từ trong túi ra một bộ bài cỡ lớn rồi bắt đầu xáo như dân chuyên nghiệp. Rồi lão lia bài lên vỉa hè, lấy ra vài lá, và bỏ đi những lá khác. Lão nhặt một lá bài lên nhìn chăm chú, như thể phát hiện ra điều gì đó. Chuẩn tướng cúi xuống bên cạnh lão. Đám lính gác đứng cuối đường không biết chuyện gì đang diễn ra nhưng cũng tò mò và rời mắt khỏi kẻ đánh bom liều chết trong giây lát.

Chiêm tinh gia rút một lá bài mới, soi xét kỹ lưỡng rồi nói, “Kẻ Không Tên không có trong ngôi nhà đó.”

“Ý ông là gì? Thế sao ông lại đưa chúng ta tới đây? Hắn ở đâu?”

“Cách đây mười lăm phút hắn còn ở đây. Hắn đã leo qua các mái nhà. Tôi không biết chính xác hắn đi khi nào. Có lẽ hắn chưa rời khỏi Bataween đâu. Nhưng hắn đã ra khỏi ngôi nhà rồi - điều này thì chắc chắn.”

“Nhưng tôi thì muốn khẳng định,” chuẩn tướng nói. Ông đứng lên quay bước về phía con đường và chiếc Opel trắng.

“Làm thế ngài sẽ mất mạng đó,” nhà chiêm tinh già nói, vội vã thu bài cho vào túi chiếc áo choàng dài.

“Còn một chuyện nữa,” chiêm tinh gia nói, mong chuẩn tướng Majid quay về phía mình. “Vụ bom xe - chúng ta phải chịu trách nhiệm cho nó.”

Chuẩn tướng quay lại khi nghe thấy điều đó và đi về phía nhà chiêm tinh già. “Như thế nào?” ông hỏi.

“Chúng ta phải quay về cục ngay lập tức. Đó là một trong các trợ lý của tôi - chiêm tinh gia tập sự. Cậu ta đã di chuyển chiếc xe tới chỗ này nhằm mục đích giết chết tên tội phạm Không Tên, nhưng giờ tội phạm đã tẩu thoát, còn kẻ đánh bom liều chết lại không biết tại sao mình được đưa đến đây.”

“Ý ông là gì? Chuyện vô nghĩa gì thế không biết?”

“Chúng ta phải quay về ngay,” chiêm tinh gia kiên quyết, đi về phía chiếc xe bốn bánh. Thế rồi chiếc xe cài bom phát nổ.

Chuẩn tướng Majid và chiêm tinh gia bị nuốt chửng trong đám bụi dày đặc. Họ lên xe quay trở lại văn phòng, nơi chuẩn tướng triệu tập toàn đội và mở cuộc thẩm tra về sự cố. Ông phát hiện ra rằng ban đầu kẻ đánh bom định tới học viện cảnh sát và làm mình nổ tung giữa buổi tụ họp của các sĩ quan mới, nhưng có gì đó đã khiến hắn đổi hướng tới các con phố hẹp ở Bataween. Các chiêm tinh gia nhao nhao lên, mặc kệ chuẩn tướng trong khi buông lời thóa mạ lẫn nhau. Trong vòng một tiếng đồng hồ chuẩn tướng nhận thấy cuộc thẩm tra do ông mở ra chẳng có ích gì - nó thậm chí còn đặt ông và cục của ông vào vị trí tuyến lửa so với các nhánh khác của chính phủ - vì thế ông kết thúc cuộc thẩm tra và tạm thời ngừng hoạt động của các chiêm tinh gia.

Hai tuần sau một ủy ban các sĩ quan cấp cao trong quân đội và lực lượng tình báo đến hỏi cung ông trước sự hiện diện của một sĩ quan liên lạc Mỹ. Trong khi ông từng mơ về việc được cất nhắc lên vị trí giám đốc tình báo, giờ ông phát hiện ra mình đang đối mặt với khả năng về hưu sớm.

4

Mahmoud đang ngủ trong phòng thì một chấn động mạnh phía xa làm rung chuyển khách sạn. Anh mở mắt ra vài giây, rồi quay lại ngủ tiếp. Khoảng tám rưỡi anh nghe một thanh niên làm việc ở khách sạn kể về sự cố kinh hoàng đó.

“Giờ nước từ các ống cống và đường ống nước bị vỡ tràn lênh láng khắp phố Saadoun và đường hầm Bab al-Sharqi. Nghe nói là hàng chục ngôi nhà đã bị san phẳng. Có một cái hố ở giữa đường 7, một cái hố khổng lồ, và có người nói là họ thấy một bức tường đá ở bên dưới.”

Mahmoud nghĩ đến khách sạn Orouba, vốn ở gần hiện trường vụ nổ. Không chừng có chuyện đã xảy ra với tay bạn nhiếp ảnh gia của anh, Hazem Abboud, hoặc với Bố Anmar và những người khác trong khu mà anh biết. Anh gọi cho Hazem thì anh ta bảo mình không ở Baghdad mà đang đi tác nghiệp với quân đội Mỹ, chụp ảnh tác chiến cho một hãng tin của Mỹ. Anh ta nói Bố Anmar đã rời Baghdad sau khi bán khách sạn và trở về quê ở Qalat Sukkar.

Mahmoud ngạc nhiên khi nghe thấy những điều này, nhưng anh nhẹ nhõm vì không người quen nào của anh mất mạng, anh tự nhủ, đoạn ra đường gọi taxi tới tòa soạn.

Trên quãng đường ngắn ngủi, anh điểm qua tình hình ở tòa soạn. Thời hạn cho số tới đang cận kề. Anh chưa trả lương cho một số nhân viên. Saidi không gửi gì cho anh. Nhân viên kế toán có khuôn mặt cau có không nghe điện thoại của Mahmoud suốt hai ngày. Saidi phải trở về để giải thoát anh khỏi sự căng thẳng này. Khi nào gặp ông, anh sẽ nói với ông rằng anh muốn quay về làm công việc cũ với tư cách phó tổng biên tập.

Khi tới tòa soạn, anh thấy mấy chiếc xe công vụ đỗ trên đường. Có lẽ họ đang kiểm tra Ngân hàng Quốc gia Iraq ở gần đó. Nhưng khi đi qua cửa trước đang mở rộng, anh chắc chắn rằng họ đến tìm mình. Những vệ binh có vũ trang vận thường phục chặn anh lại và hỏi thẻ căn cước của anh. Khi biết anh là biên tập viên của tạp chí, họ để anh vào. Người tạp vụ già nhìn anh vẻ bối rối nhưng không nói gì, chỉ tiếp tục lau bàn và đi đi lại lại như thể hôm nay là một ngày bình thường. Ai nấy đều có vẻ tránh né, hoặc giả họ biết điều gì đó mà anh không biết và không muốn dính líu vào.

Khi Mahmoud vào phòng làm việc của Saidi, anh thấy bốn người đàn ông có ria mép, mặc com lê. Họ tầm tuổi Saidi. Khi anh giới thiệu bản thân, họ mời anh ngồi xuống, rồi bảo anh họ sẽ đóng cửa tòa soạn và tịch biên mọi tài sản.

“Có chuyện gì vậy?” anh hỏi.

Mahmoud cảm thấy bụng mình bắt đầu quặn lên. Một trong những người đàn ông nhìn anh chăm chú, giơ một ngón tay lên trước mặt rồi nói, “Bạn anh đã ăn cắp mười ba triệu đô la tiền trợ cấp của Mỹ.”

“Mười ba triệu đô la?! Làm sao ông ấy có thể ăn cắp được? Ông ấy là một nhà báo nổi tiếng, một người nổi tiếng mà.”

“Đi mà hỏi ông ta sao lại thế. Giờ thì đưa chúng tôi chìa khóa cái két này đi.”

Mahmoud đưa cho họ chìa khóa, và đám người lạ mau mắn hành động, tịch thu mọi thứ - nhưng Saidi chưa bao giờ để chút tiền nào ở tòa soạn cả. Họ lật tung các phòng làm việc, di chuyển đồ đạc và thậm chí còn cuộn thảm trong phòng hội nghị lên, tìm kiếm nơi Saidi có thể giấu số tiền đánh cắp.

“Làm sao Saidi có thể làm việc này? Ông ấy thực sự làm thế với mình sao?” Mahmoud tự hỏi. Mọi chuyện dường như là một sự hiểu lầm lớn, rồi những người đàn ông này sẽ xin lỗi, đưa trả lại anh chìa khóa và xin anh bỏ qua thôi.

Người đàn ông có bộ ria mép xồm xoàm nhất, có vẻ là người đứng đầu nhóm này, tiến đến chỗ Mahmoud.

“Gọi cho sếp của anh đi, nếu ông ta nghe máy thì đưa điện thoại cho tôi.”

Mahmoud lập cập gọi cho Saidi, dù anh nhận thức rõ là sẽ chẳng có ai nghe máy. Anh gọi lại cho ông bằng điện thoại khác, nhưng kết quả vẫn thế.

“Số này không hoạt động nữa,” Mahmoud nói vẻ áy náy. Người đàn ông ria mép dày nhìn anh với ánh mắt hoài nghi.

Mọi chuyện kết thúc trong vòng bốn mươi lăm phút. Bố Jouni vác cây chổi ướt lên vai và cứ thê rời khỏi tòa nhà, thậm chí không liếc Mahmoud lấy một cái khi đi qua. Mahmoud không biết phải làm gì. Anh đang đợi khoản lương trả chậm để trả nợ cho khách sạn. Anh gọi cho kế toán rồi đến các bạn anh và đồng nghiệp ở tòa soạn. Có những số chỉ reo mãi; người thì nhấc máy nói rằng họ rất tiếc nhưng chẳng thể giúp gì. Cuối cùng người đàn ông ria mép dày quay sang Mahmoud, vỗ vai anh nói, “Đi thôi, bạn tôi. Anh đi với chúng tôi để lấy cung.”

“Lấy cung ư?”

“Phải, anh có nghĩ việc đó dễ dàng không?”

Mahmoud vào một xe. Anh biết, từ cách Saidi đùa với ông bạn chuẩn tướng Majid, rằng bị các cơ quan an ninh Iraq lấy cung đồng nghĩa với “đau đớn về mặt thể xác”, như Saidi miêu tả. Anh cảm thấy choáng váng. Mọi thứ đã sụp đổ. Anh đã đánh mất bản thân mình, và để cứu mình anh quyết định sẽ không giấu giếm điều gì, vì anh vô tội. Mười ba triệu đô la! Anh cố thông não khi chiếc xe công vụ xé toạc con đường về nơi vồ định.

5

Cuộc thẩm vấn chuẩn tướng Majid dường như kéo dài bất tận. Ban hội thẩm, gồm các sĩ quan tình báo Iraq và sĩ quan liên lạc từ cảnh sát quân sự Mỹ, quyết định đợi thêm bằng chứng cần thiết trước khi đưa ra cáo buộc chính thức với chuẩn tướng và văn phòng của ông. Trong lúc đó, nhờ những người bạn là quan chức cấp cao, chuẩn tướng cũng xoay xở trì hoãn được cuộc thẩm vấn và tránh bị bẽ mặt thêm một thời gian.

Ông gọi chiêm tinh gia bậc thầy, chiêm tinh gia tập sự và những chiêm tinh gia khác ở cấp thấp hơn để họp nhanh. Ông phát hiện ra rằng vào thời điểm nào đó đã có một cuộc đấu tranh âm thầm diễn ra giữa các nhân viên và giờ nó quay ngược lại chính ông, có nguy cơ khiến ông bị sa thải và có thể phải ra hầu tòa.

“Các người bị sa thải,” ông thông báo với họ, chờ xem những nét mặt hoài nghi. Nhưng thay vào đó, bọn họ đứng lên không nói một lời. “Sao các người không nói gì?” ông hét lên với chiêm tinh gia bậc thầy.

“Tôi đã biết rồi,” lão đáp. “Tất cả là do tay trợ lý dốt nát của tôi. Cậu ta là kẻ thù của tôi, và cậu ta đã hủy hoại tôi. Việc này chẳng liên quan gì tới ngài cả. Đó không phải lỗi của ngài.”

Chuẩn tướng Majid bối rối. Tất nhiên bọn họ đã thỉnh thị những lá bài, tấm gương và chuỗi tràng hạt làm từ đậu trước khi đến buổi họp này, vì thế bọn họ đã biết quyết định của ông. Nhưng ông nghĩ họ sẽ phản kháng hoặc cầu xin sự tha thứ hoặc nói rằng họ sẽ giúp ông xử lý tình hình, chứ không phải cứ thế mà bỏ rơi ông thế này. Ông không thể tự làm khó mình bằng cách thay đổi quyết định - họ sẽ xem ông như kẻ yếu đuối. Cục này đã sụp đổ từ bên trong, và giờ chỉ còn lại mình ông.

Chiêm tinh gia bậc thầy quay về phòng. Lão bình tĩnh gói đồ, rồi vào phòng tắm lấy xà phòng và nước xoa lên bộ râu để tẩy sạch lớp gel. Lão lấy một chiếc kéo nhỏ ra, cắt đi nửa bộ râu, và tỉa tót sao cho phù hợp với diện mạo của một người theo tôn giáo. Đây sẽ là hình ảnh mới của lão.

Lão cởi bộ quần áo lòe loẹt ra ném vào thùng rác lớn trong buồng tắm, rồi mặc chiếc sơ mi cotton trắng sọc xanh dọc cùng chiếc quần cotton sẫm màu vào, xỏ đôi giày mùa hè. Lão cầm túi lên và định rời khỏi cục về nhà ở quận Zaafaraniya, phía Nam thủ đô, thì để ý thấy những hạt cát đỏ mịn trên sàn nhà, trên giường, khắp mọi nơi. Lão thấy chiêm tinh gia tập sự bước vào, và lão bèn nghĩ, Gan làm sao. Lão muốn hét vào mặt cậu ta, “Mày đã hủy hoại tất cả mọi thứ, đồ ngu,” và có lẽ trong một thoáng lão đã nghĩ đến việc đấm và bóp cổ cậu ta bằng đôi tay già nua này, nhưng giờ làm thế cũng chẳng ích gì. Lão có thể để mắt đến cậu ta và ra tay với cậu ta bằng cách riêng của lão, thậm chí giết ngay tại chỗ, dù lão chưa từng làm thế với bất kỳ ai.

Chiêm tinh gia tập sự cũng thay đồ, nhưng cậu ta mặc bộ pyjama vào. Cậu ta nhìn sư phụ của mình, trong lớp vỏ mới, với ánh mắt nhuốm màu khinh thị, như thể cậu ta muốn găm vào đầu khoảnh khắc này - khoảnh khắc chiêm tinh gia bậc thầy rơi khỏi ngai và trở thành một người bình thường.

Họ không nói với nhau một lời, chỉ có ánh mắt giao nhau, và rồi chiêm tinh gia bậc thầy rời khỏi cục, tức giận và cay đắng, vắt chiếc túi nhỏ lên vai.

Lên taxi, chiêm tinh gia bậc thầy nói cho người tài xế già địa chỉ, rồi họ thỏa thuận giá. Chiêm tinh gia quẳng chiếc túi ra ghế sau và duỗi mình nơi ghế trước. Nom lão như một giáo sĩ cải trang trong bộ thường phục. Vài phút sau lão nhận thấy họ đang đi dọc con đường không có xe cộ hay khách bộ hành nào. Chiếc taxi đi chậm lại, tài xế hắng giọng nói, “Tôi nghĩ mình lạc đường rồi.”

Tài xế quay lại đường họ đã đi trước đó, nhưng rồi phát hiện ra người Mỹ đã phong tỏa đường. Một người lính rọi đèn pin chói sáng vào những người lái xe và bảo họ đi vào đường phụ. Đến cuối đường tài xế không biết phải đi hướng nào. Ông tạt xe vào vỉa hè nói, “Xin lỗi người anh em. Nhà tôi ở sau những tòa nhà này. Không phải ngại khoản tiền nong đâu, cứ ra khỏi xe thôi, làm ơn đi, tìm cho mình một chiếc taxi khác. Phố này an toàn.”

Chiêm tinh gia cự lại, nhưng tài xế không thông cảm. Ngay khi khách ra khỏi xe, tài xế bèn vội vã lái đi, để lại chiêm tinh gia đứng đợi trên đường, với chiếc túi, tìm một chiếc xe khác.

Hai phút sau, chiêm tinh gia quyết định tới con phố nào có nhiều xe cộ đi lại hơn. Lão đi dọc con đường phụ, rồi nhận ra nó dài dẵng và không có đèn. Lão biết, hoặc cho là mình biết, rằng chuyện gì sẽ xảy ra đêm hôm đó, nên thấy chẳng có lý do gì phải sợ hãi. Cảm thấy kiệt sức, lão nhớ ra mình chưa ăn trưa, mà giờ thì đã qua giờ ăn tối rồi. Và ngoại trừ tất cả những thứ đó ra, lão còn là một ông già yếu ớt - ngay cả chiếc túi nhỏ dường như cũng làm vai lão trĩu nặng. Lão tiếp tục men theo con phố tối tăm, và qua cặp kính tròn lão thấy một dáng hình đàn ông mờ mờ đứng ở giữa phố.

Cổ họng chiêm tinh gia khô khốc, lão bèn nuốt nước bọt, rồi dừng lại cách gã đàn ông trên phố hai mét. Lão có nên nói chuyện với hắn hay không? Sao không cứ thế bước qua và tiếp tục đi đến cuối phố? Lão không ngây thơ đến mức làm vậy. Lão biết, hoặc có dự cảm, rằng cuộc gặp mà lão mong đợi từ lâu sắp xảy ra, và lão không muốn để lộ ra bất cứ dấu hiệu sợ hãi hay yếu đuối nào. Lão quá già cho việc đó rồi, và lòng tự trọng không cho phép lão cầu xin sự thương hại từ kẻ sắp kết liễu mình.

“Đây là bức tường dài của hai trường nữ sirth - một trường tiểu học và một trường trung học cơ sở,” người lạ cất tiếng, khuôn mặt chìm trong bóng tối. “Còn đây là những cửa hàng và gara sửa xe, bên trên là văn phòng đã được khóa một tiếng trước hoàng hôn. Giờ không có ai khác trên con phố này đâu. Có thể một chiếc xe sẽ chạy qua, hoặc cũng có thể không.”

“Anh nghĩ tôi sợ hoặc muốn kêu cứu sao?” chiêm tinh gia nói, khẽ hạ chiếc túi xuống mặt đường. Có lẽ lão sẽ cần cả hai tay khi nói chuyện với hồn ma của tên tội phạm nguy hiểm mà lão đã đợi bấy lâu nay. Đó là lý do tại sao lão lại đi đến đường 7 ở Bataween. Lão không biết cuộc nói chuyện sẽ kéo dài bao lâu, nhưng lão muốn thấy khuôn mặt gã đàn ông trước khi khoảnh khắc cuối cùng đến. Tại sao lão lại không thể khắc họa diện mạo hắn, và tại sao gã đàn ông lại đứng ở một vị trí mà ánh đèn đường phía xa không chiếu tới mặt hắn?

“Anh nên biết, trước khi định làm gì, rằng toàn bộ chuyện này là do môn đồ của tôi lên kế hoạch. Cậu ta không thể giết anh vào cái ngày xảy ra vụ bom xe, và giờ cậu ta đang lợi dụng anh để giết tôi. Đó là trận chiến giữa tôi và cậu ta, và cậu ta lợi dụng anh để chống lại tôi,” chiêm tinh gia nói.

“Ý ông là sáng hôm đó ông đã cứu tôi à?”

“Không, tôi sẽ không nói dối anh. Tôi đã muốn bắt anh - để ít nhất cũng được thấy mặt anh. Tôi muốn biết trông anh như thế nào.”

“Còn tôi muốn bộ bài mà ông đã dùng để tìm tôi. Tôi muốn cả đôi bàn tay của ông nữa.”

“Tôi đã vứt bộ bài cùng chỗ rác rưởi rồi. Tôi không còn tìm anh nữa. Tôi thôi rồi.”

“Phải, bộ bài không quan trọng. Cái quan trọng là đôi tay đã sử dụng bộ bài đó.”

“Nếu có thể, tôi muốn được thấy mặt anh.”

“Để làm gì cơ chứ? Nó thay đổi suốt. Tôi không có một bộ mặt cố định đâu.”

“Cứ cho tôi xem đi.”

“Được thôi,” tên tội phạm Không Tên đáp, lao bổ vào chiêm tinh gia và túm lấy đôi tay lão. Hắn siết chặt đến nỗi chiêm tinh gia có cảm giác như sức lực bị rút kiệt. Lão khuỵu gối, còn tên tội phạm tiếp tục ấn lão xuống và siết chặt tay lão.

“Đây không phải trận chiến của anh. Anh không hiểu đâu. Đây không phải trận chiến của anh,” chiêm tinh gia nói, giọng run rẩy. Thế rồi, khi lão nhìn thẳng vào khuôn mặt chìm trong bóng tối của tên tội phạm, ánh đèn pha một chiếc xe phía xa đã giúp lão. Nhờ ánh đèn, cuối cùng lão cũng thấy nó. Dẫu rằng lão, với bộ bài và các chiêu ma thuật, từng không tin rằng mình sẽ nhìn thấy nó. Một giọng nói vọng lại từ quá khứ bảo với lão rằng mọi thứ mà lão đã trải qua trong đời đều vô nghĩa và dối trá, và rằng lão đắm chìm trong những lời dối trá ấy đến độ lão đã tin chúng là thật.

Khuôn mặt lão vừa mới thấy lần đầu và cũng là lần cuối đến từ quá khứ của lão. Lão nhận ra nó, nhưng đó là khuôn mặt của ai nhỉ?

Trong khi từ từ giãy chết trên con phố vắng, lão hoàn toàn tin rằng đó là một khuôn mặt ghép, được tạo nên từ những khuôn mặt trong quá khứ xa xôi của lão. Đó là khuôn mặt từ quá khứ của chính bản thân lão, mà lão từng nghĩ là vô diện hoặc không có đường nét nào. Và giờ nó đã xuất hiện trước mặt lão một cách rõ rành, bị bắt gặp trong khoảnh khắc dưới ánh đèn pha một chiếc xe chạy ngang qua.

Người lái xe đã thấy điều gì đó đáng ngờ khi đi đến nửa đường và đổi ý không rẽ nữa. Cái mà anh ta không thấy đằng xa là ai đó đang cầm rìu bổ vào cánh tay một người đàn ông nằm trên lớp nhựa đường.

Tất An dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.