Ngay sau khi mẹ bước ra khỏi cửa, Tả Tước Ban lập tức chạy đến lật đống đồ của bà.
Nếu như mẹ Tả Tước Ban là một giáo viên, bác sĩ, đầu bếp, chắc chắn túi đồ của bà sẽ chẳng có gì thú vị.
Nhưng bà lại là một nữ pháp sư! Những lược, gương, dây… nhỏ bé kia, trông có vẻ bình thường, nhưng bên trong đều ẩn chứa một phép thuật phi thường nào đó.
Chiếc lược nhỏ có thể biến đổi màu tóc của bạn.
Chải một lượt, tóc bạn biến thành màu đỏ, chải thêm lượt nữa lại thành màu xanh!
Nhìn vào gương, có thể bạn sẽ nhìn thấy kiếp trước của mình, kiếp trước có thể bạn là một con chim, một cái cây hoặc một ngọn cỏ, chứ không phải là người!
Cuốn sợi dây quanh đầu ngón tay rồi chỉ vào một chiếc bánh bao chay, bánh bao chay có thể lập tức biến thành bánh bao nhân thịt thơm phức!
Hôm nay, Tả Tước Ban sẽ tìm thấy điều gì thú vị ở phòng mẹ đây?
Trên bàn Hữu Lão Sư có một cuốn sách với tựa đề Làm thế nào để biến người thành động vật. Tả Tước Ban lật xem, trong sách đều là những thứ trông giống những câu vè, nhưng lại không hề dễ hiểu tẹo nào. Cô chọn đại một đoạn đọc chơi:
Gâu gâu dog cờ a a man, Dog cờ dog cờ man man man, Dog cờ man, man dog cờ, A a dog cờ gâu gâu man.
Đúng lúc đó, cha Tả Tước Ban bước vào nhà và ông liền bị câu thần chú kia biến thành một chú chó!
Tả Từ phát hiện ra sự thay đổi trên người mình, tức giận định mắng Tả Tước Ban: “Chuyện gì thế này?!”
thế nhưng giọng nói của ông đã biến thành tiếng gâu gâu của một chú chó.
Nghe thấy tiếng chó sủa, Tả Tước Ban giật mình, đánh rơi cuốn sách trên tay và quay người lại.

Tả Tước Ban vốn rất thích chó, từ lâu cô đã muốn nuôi một chú chó, nhưng mẹ nhất quyết không cho. Mẹ cô chê lũ chó bẩn thỉu, bà nói chỉ cần ngửi thấy cái mùi ấy là bà đã không chịu nổi rồi. Tả Tước Ban không ngờ một chú chó to khỏe thế này lại tự tìm đến cửa nhà cô! Nhưng cũng không thể không cảnh giác với những chú chó lạ, Tả Tước Ban hỏi chú chó: “Mày có phải là chó dại không?”
Ông Tả lắc đầu.
“Mày có đồng ý cho tao ôm một cái không?”
Ông Tả gật đầu.
Thế là Tả Tước Ban vui mừng ôm chú chó vào lòng.
Ông Tả vừa xúc động vừa tủi thân, chảy cả nước mắt.
Tả Tước Ban nói với chú chó: “Tao là chủ của mày, tao phải đặt cho mày một cái tên mới được.”
Ông Tả vội vàng gật đầu, thực ra ý ông là: Cha đã có tên rồi, tên cha là Tả Từ!
Tả Tước Ban hỏi ý kiến chú chó: “Tao gọi mày là Mi Mi, được không?”
Ông Tả lắc đầu.
“Thế Cún thì sao?”
Ông Tả vẫn lắc đầu. Ông lắc đầu, cả cái đuôi cũng vẫy vẫy.
Thấy chú chó vẫy đuôi, Tả Tước Ban liền hỏi: “Mày muốn gọi là Vĩ Vĩ à? Ba Ba?(1)
Ông Tả gật đầu. Ba Ba nghe giống với Papa, còn miễn cưỡng chấp nhận được.
Tả Tước Ban đang chơi đùa vui vẻ với “Ba Ba” thì Hữu Lão Sư về.
Vừa nhìn thấy chó, Hữu Lão Sư liền bịt mũi lại:
“Con chó ở đâu ra thế này? Mau đuổi nó ra ngoài đi!”
Tả Tước Ban nói: “Đây là Ba Ba của con, mẹ không được đuổi nó đi.”
Nghe đến Ba Ba, Hữu Lão Sư liền hỏi con gái:
“Cha con đâu?”
“Cha vẫn chưa về.” Tả Tước Ban trả lời.
“Ông ấy phải về từ lâu rồi mới phải, bởi vì hôm nay chúng ta phải tổ chức sinh nhật cho cha con.”
Tả Tước Ban nói với chú chó: “Ba Ba, mày là một chú chó ngoan, mày đi tìm cha tao về nhé.”
Chú chó ngơ ngác không biết phải làm sao.
“À, mày chưa biết cha nhỉ.”
Tả Tước Ban lấy một tờ giấy vẽ chân dung của cha rồi đưa cho chú chó xem, sau đó để chú ngậm bức vẽ đi tìm cha.
“Đi đi!”
Ngậm bức tranh vẽ mình, ông Tả đi ra ngoài đường.
“Tìm cha về! Tìm bằng cách nào đây?”
Nó nghĩ một hồi, rồi quyết định chạy đi tìm pháp sư Quản Lộ. Có thể Quản Lộ sẽ phát hiện ra đây không phải là một chú chó bình thường và giúp ông trở lại thành người chăng?!
Nó chạy đến căn hầm cất trữ rất nhiều bắp cải của Quản Lộ.
Nó chạy vào bên trong và phát hiện ra Quản Lộ không có nhà. Từ trước đến nay, Quản Lộ ra ngoài không bao giờ khóa cửa, ông không sợ kẻ trộm ăn trộm đồ của mình, vì ông là một pháp sư, chỉ cần một cái huýt sáo, những đồ bị lấy cắp sẽ tự động bay trở lại.
Nó dùng mũi ngửi ngửi trong đống bắp cải, cuối cùng nó tìm ra một cuốn sách.
Nó ngậm cuốn sách chạy về nhà.
Tả Tước Ban lấy cuốn sách từ mõm chú chó, Làm thế nào để biến động vật thành người.
“Ý mày là sao?” Tả Tước Ban hỏi chú chó, “Mày muốn biến thành người?”
Hữu Lão Sư nói: “Khoan đã, cuốn sách này đã nhắc nhở ta. Cha của con có thể đã gặp phải một pháp sư khác, và bị biến thành động vật rồi, nếu không, ông ấy không thể không về nhà được.”
“Con có ý này!” Tả Tước Ban nói: “Chúng ta sẽ cùng nhau lên phố, nếu như nhìn thấy loài động vật nào khả nghi, chúng ta sẽ biến chúng thành người và xem đó có phải là cha hay không!”
“Ý này được đấy!”
Và thế là, Hữu Lão Sư tay cầm cuốn sách Làm thế nào để biến động vật thành người, Tả Tước Ban đi sau bà, chú chó đi sau Tả Tước Ban, họ cùng nhau lên phố.
Họ nhìn thấy một con mèo, đây chỉ là một con mèo ghẻ. Tả Tước Ban nói: “Con mèo này có thể là cha con đấy.”
Hữu Lão Sư hỏi: “Con dựa vào cái gì mà phán đoán vậy?”
“Vì cha con cũng có bệnh da liễu mà,” Tả Tước Ban trả lời.
Thấy con gái nói cũng có lý, Hữu Lão Sư bèn lật cuốn sách, tìm đến trang biến mèo thành người và đọc thần chú:
A a cat tờ meo meo man, Cat tờ cat tờ man man man.
Man cat tờ, cat tờ man, Meo meo cat tờ a a man.
Câu thần chú thật hiệu nghiệm, Hữu Lão Sư vừa dứt lời, chú mèo ghẻ liền biến thành một người mắc bệnh da liễu.
Nhưng người này không phải là cha của Tả Tước Ban.
Anh ta vô cùng lạ lẫm và hoảng hốt với thân thể mới của mình, anh ta sờ về phía đuôi và dường như vô cùng đau khổ vì chiếc đuôi đã biến mất.
“A? A!” Anh chàng hãy còn chưa biết nói tiếng người, chỉ biết kêu “a, a”.
Thấy một chú mèo khác chạy đến, anh chàng vui mừng đuổi theo. Nhưng chú mèo kia sợ quá chạy mất, anh chàng không thể đuổi theo kịp, bởi lẽ anh ta đã mất đi chiếc đuôi và tốc độ của một chú mèo.
Hữu Lão Sư thở dài: “Anh ta vốn không phải là một con người, chỉ là một con mèo. Ép một con người biến thành một con mèo thì quả là mất nhân tính, còn ép một con mèo biến thành một con người, thì quả thật không còn tình thương đối với loài vật! Chúng ta nên biến chú mèo không định biến thành người này trở về hình dạng cũ.”
Vốn đã đọc qua cuốn sách Làm thế nào để biến người thành động vật ở nhà, nên Hữu Lão Sư cũng rất quen thuộc với tất cả câu chú trong sách. Bà đọc câu chú biến người thành mèo:
Meo meo cat tờ a a man, Cat tờ cat tờ man man man.
Man cat tờ, cat tờ man, A a cat tờ meo meo man.
Và thế là anh chàng chỉ biết kêu “a, a” biến trở lại thành mèo, chú mèo tỏ ra vô cùng mừng rỡ với chiếc đuôi mới được tìm lại của mình.
Phía bên kia đường có một con chuột, sau khi chứng kiến quá trình mèo biến thành người, rồi người lại biến thành mèo, nó liền chạy lại đứng trước mặt Hữu Lão Sư và kêu “chít chít”.
Tả Tước Ban hỏi mẹ: “Mẹ có hiểu chuột nói gì không?”
Hữu Lão Sư nói: “Tuy mẹ không hiểu chuột nói gì, nhưng mẹ đoán đây là một con người bị biến thành chuột, nó đang cầu cứu chúng ta biến nó trở lại thành người.”
“Tại sao mẹ lại đoán thế?”
“Nếu như đúng là một con chuột, nó sẽ không bao giờ chạy lại trong khi mèo còn chưa rời đi.”
“Đúng thế!” Tả Tước Ban reo lên, “Có thể con chuột này chính là cha của con! Mẹ, mẹ mau tìm câu chú biến chuột thành người nhanh lên, để con đọc, con sẽ biến cha trở lại thành người.”
Hữu Lão Sư lật cuốn Làm thế nào để biến động vật thành người và tìm ra câu chú biến chuột thành người.
Tả Tước Ban vội hào hứng đọc:
A a mouse sờ chit chit man, Mouse sờ mouse sờ man man man.
Man mouse sờ, mouse man, Chit chit mouse sờ a a man.
Chú chuột lập tức biến thành một con người.
Nhưng vẫn không phải là cha của Tả Tước Ban, mà là một cụ già.
Cụ già không kêu “a, a”, mà nói tiếng người với Tả Tước Ban: “Rất nhiều năm về trước, tôi bị kẻ thù truy sát, trong lúc nguy cấp, một vị pháp sư đã giúp tôi biến thành một con chuột để thoát nạn. Thoát được kiếp nạn, nhưng tôi lại không còn cơ hội chung sống với vợ con nữa. Hôm nay, cuối cùng tôi cũng được trở lại thành người, nếu như gặp được các vị sớm hơn thì tốt quá.”
Tả Tước Ban liền nghĩ: “Người cha đáng thương của mình không biết đã bị biến thành con vật gì rồi, không biết bao giờ ông mới lại có cơ hội trở lại thành người…”
Đang mải nghĩ, Tả Tước Ban phát hiện ra chú chó đang dùng mõm kéo vạt áo của cô. Chú ngậm ngùi kêu ư ư.
“Ba Ba”, Tả Tước Ban hỏi chú chó: “Mày cũng muốn biến thành người ư?”
Và chắc chắn là chú chó đã gật đầu.
“Được rồi,” Tả Tước Ban nói với mẹ, “Mẹ giở sách ra, tìm giúp con câu chú biến chó thành người.”
Hữu Lão Sư đồng ý, đang định lật giở cuốn sách Làm thế nào để biến động vật thành người trên tay bà thì bỗng dưng nó không cánh mà bay!
Chỉ nghe trong không trung một tiếng huýt sáo… Hữu Lão Sư nói: “Quyển sách này nhất định là của Quản Lộ, nên ông ta đã thu hồi lại rồi. Huýt sáo thu lại đồ vật, chính là phép thuật của Quản Lộ đây mà.”
Tả Tước Ban hỏi mẹ: “Chúng ta không thể đến nhà chú Quản Lộ mượn sách được hả mẹ? Chú chó của con rất muốn được biến thành người.”
Tả Tước Ban chưa kịp dứt lời, chú chó của cô đã chạy đi rồi.
Tả Tước Ban đang định chạy đuổi theo thì bị Hữu Lão Sư ngăn lại: “Đừng đuổi nữa, nó sẽ tự quay về thôi. Con nhìn ra chưa, chú chó này chính là cha con đấy.”
“Hả?!”
“Con chó này chạy về phía nhà Quản Lộ, thông thường chỉ có pháp sư mới tìm được nhà của pháp sư mà thôi.”
Tả Tước Ban nghĩ lại một hồi rồi bỗng dậm chân:
“Thôi chết rồi, hình như chính con đã biến cha thành...”