Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ẤP TRỨNG NHÂN TẠO
ẤP TRỨNG NHÂN TẠO

❊ ❊ ❊

Cậu vừa mừng vừa tiếc: “Cô Hữu sẽ không đến nữa đâu, cô ấy đã thu lại hết phép thuật rồi.”

Hai nước Ngụy - Ngô xảy ra chiến tranh.

Lần này nước Ngụy bại trận. Tàn binh bại tướng đều đã lần lượt rút quân về, duy chỉ tướng quân Hạ Hầu Tôn vẫn không thấy bóng dáng đâu.

Mưu sĩ Tưởng Cán nói với Tào Tháo: “Con độc nhãn long này không phải đã đầu hàng nước Ngô rồi chứ?”

Tào Tháo lắc đầu: “Hạ Hầu tướng quân không phải loại người ấy. Ta phải nhờ pháp sư tìm tông tích của Hạ Hầu tướng quân mới được.”

Pháp sư Quản Lộ được gọi tới.

Quản Lộ nói: “Đem cho ta một món đồ nào đó của Hạ tướng quân, bất cứ đồ gì cũng được.”

Con gái của Hạ Hầu Tôn, Hạ Hầu Kiên Cường, tìm được một món đồ ở nhà và đưa cho Quản Lộ. Đó là con mắt dự trữ của Hạ Hầu Tôn.

Quản Lộ để con mắt giả này chuyển động trên tay mình và nhíu mày suy nghĩ.

Tào Tháo hỏi: “Đã có kết quả chưa?”

Quản Lộ trả lời: “Nhãn cầu tức là ‘mục’. ‘Mục’ gần âm với ‘mộc’. Cho nên, Hạ Hầu Tôn có thể đang ở trong rừng. Ông ta bị lạc trong rừng chăng?”

Tào Tháo hỏi thêm: “Còn đoán được gì nữa không?”

Quản Lộ nói với Hạ Hầu Kiên Cường: “Cô hãy nhìn vào nhãn cầu này và nói một từ.”

Hạ Hầu Kiên Cường nhìn vào quả nhãn cầu đang lăn trên tay Quản Lộ, bèn nói đại một từ: “Động”.

“Động...?” Quản Lộ lẩm bẩm một hồi, “Có rồi, ‘động vật’. Bên cạnh Hạ Hầu Tôn chắc chắn có một con vật nào đó. Nhãn cầu hình tròn, nên con vật này chắc chắn cũng là hình tròn.”

“Con vật hình tròn?” Tào Tháo và các mưu sĩ ngơ ngác nhìn nhau, họ không tưởng tượng nổi đây là loài động vật gì.

Quản Lộ cầm nhãn cầu của Hạ Hầu tung lên không...

Theo hướng lăn của nhãn cầu, mọi người đến một khu rừng.

Đột nhiên, sâu trong khu rừng vẳng lại một tiếng gõ yếu ớt...

“Cốc! Cốc! Cốc!...”

Lần theo tiếng gõ, cuối cùng mọi người cũng tìm được Hạ Hầu Tôn đang ngồi dưới gốc cây, bên cạnh là một quả trứng còn to hơn cả đầu ông ta.

Tưởng Cán chỉ quả trứng và nói với Quản Lộ:

“Quản tiên sinh, đây chính là thứ mà ông nói là ‘Con vật hình tròn’?”

Quản Lộ hỏi lại: “Đây không phải là động vật thì là thực vật chắc? Hay là khoáng vật?”

Cuối cùng, Tưởng Cán cũng phải thừa nhận đây đúng là một loài động vật.

Quản Lộ quan sát tỉ mỉ quả trứng và những hoa văn trên mình nó, ông kết luận: “Đây là một loài động vật rất quý hiếm, nó có tên là Thú nhả lửa.”

Tưởng Cán hào hứng: “Nó có thể phun lửa?”

“Đúng thế.”

“Nếu có thể dùng nó trong quân sự thì chắc chắn đó sẽ là một loại vũ khí sinh học uy lực vô song.”

Tưởng Cán lại hỏi Quản Lộ: “Quản tiên sinh, nếu muốn ấp nhân tạo quả trứng này, kỹ thuật có khó lắm không?”

Quản Lộ nói: “Tuy ta chưa bao giờ ấp trứng, nhưng ta không chịu nổi kẻ nào nghi ngờ khả năng của ta. Ta xin thề, nếu như ta không ấp thành công quả trứng này, ta sẽ là một tên ngốc!”

Chợt nhớ ra việc gì đó, Quản Lộ quay lại hỏi Hạ Hầu Tôn: “Hạ Hầu tướng quân, vừa nãy ta nghe tiếng ‘cốc, cốc’, ngài đang gõ cái gì vậy?”

“Ta đang gõ trứng”, Hạ Hầu Tôn trả lời.

“Gõ trứng làm gì?”

“Ta đói quá, mấy ngày không được ăn gì rồi. Tìm được quả trứng này trong đống cỏ, nhưng ta lại không nỡ ăn, muốn để đến lúc cuối cùng mới tính. Nhưng đến lúc không thể không ăn được nữa, thì ta đã yếu đến mức không gõ nổi rồi.”

Tưởng Cán vui mừng: “Nếu ngài mà khỏe thêm tí nữa thì lại hỏng hết việc!”

Họ cùng nhau khiêng Hạ Hầu Tôn và quả trứng của Thú nhả lửa về.

Tưởng Cán báo cáo lại tình hình với Tào Tháo, Táo Tháo rất vui mừng và lập tức ra chỉ thị: “Để có thể đốt trụi quân Ngô, sẽ không tiếc nhân lực, vật lực bảo đảm cho Quản Lộ ấp trứng thành công.”

Tưởng Cán bèn đi hỏi Quản Lộ: “Quản tiên sinh, ngài cần những gì, chúng tôi sẵn sàng cung cấp.”

Quản Lộ nói: “Hãy cho ta một căn phòng làm phòng ấp trứng, lấy cỏ làm thành một cái ổ.”

“Giống như ổ gà phải không?”

“To hơn ổ gà một chút.”

Ổ ấp trứng nhanh chóng hoàn thiện.

Quản Lộ thử ngồi vào trong ổ.

Tưởng Cán nói: “Quản tiên sinh, xem ra ngài chuẩn bị đích thân ấp trứng rồi.”

“Đành vậy thôi. Tuy nhiên...”, Quản Lộ nói: “Ta đã tra cứu tài liệu, muốn ấp quả trứng này phải cần nhiệt độ cao gấp đôi thân nhiệt con người.”

“Vậy làm thế nào?”

“Có thể tăng nhiệt độ cơ thể lên gấp đôi.”

“Như vậy là sốt cao rồi còn gì?”

“Đúng thế. Trong tài liệu có nói, trứng Thú nhả lửa phải đợi đến sau 81 ngày mới nở. Chỉ sợ chưa đến một tháng thì ta vì sốt cao liên tục mà biến thành tên ngốc rồi cũng nên.”

“Cái giá này quá đắt đối với ngài.”

Quản Lộ bóp trán suy nghĩ, cuối cùng nghĩ ra một cách: “Có thể, ta không cần phải làm cho mình sốt cao như vậy. Ta có thể tích tụ nhiệt lượng toàn cơ thể vào một điểm, như vậy, nhiệt độ ở điểm này sẽ tăng lên gấp bội, những chỗ không cần nóng sẽ không nóng chút nào.”

Tướng Cán nghi ngờ: “Vậy có được không?”

Quản Lộ lập tức áp hai lòng bàn tay lên đỉnh đầu, làm tư thế dần dần ép xuống.

Tưởng Cán trông thấy sắc mặt vốn hồng hào của Quản Lộ dần dần tái mét.

Quản Lộ đưa tay ra cho Tưởng Cán, Tưởng Cán sờ vào – lạnh như băng!

Quản Lộ nói: “Ngươi thử sờ phía dưới của ta xem.”

Tưởng Cán thử sờ hạ bộ của Quản Lộ – “Ối!”, tay Tưởng Cán như sờ phải chiếc chảo bỏng, ông vội vàng rụt tay lại.

Quản Lộ nói: “Xem ra vấn đề nhiệt độ đã được giải quyết, chỉ còn vấn đề an ninh.”

“Là sao?”

“Nước Ngô biết tin, nhất định sẽ cử Vu Cát, pháp sư của bọn chúng, đến đánh cắp trứng.”

“Chúng tôi sẽ tăng cường binh lính bảo vệ phòng ấp.”

“Vậy vẫn chưa đủ. Ông biết là ta không dùng dầu để thắp đèn mà luôn muốn dùng điện sinh học của loài cá dưới biển sâu. Nếu dùng lưới điện sinh học che phủ phòng ấp này, Vu Cát chắc sẽ ko làm gì được.”

“Nhưng...”, Tưởng Cán nói, “an toàn của tôi thì sao?”

“An toàn của ông?”

“Hàng ngày tôi đều đến đưa cơm cho ông ba lần, có phải ngày nào tôi cũng sẽ bị điện giật ba lần?”

“À, ta sẽ làm cho ông một bộ quần áo bảo hộ.”

Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, công việc ấp trứng nhân tạo chính thức bắt đầu.

Mặc lên người bộ quần áo bảo hộ, Tưởng Cán yên tâm đi xuyên qua màng lưới điện sinh học để mang thức ăn vào cho Quản Lộ.

Ông nhìn thấy Quản Lộ sắc mặt xanh tái đang ngồi lên quả trứng.

Tưởng Cán không dám cất tiếng làm phiền, chỉ để mùi thơm của thức ăn tự động hấp dẫn dạ dày của Quản Lộ. Quản Lộ từ từ mở mắt ra.

Trong lúc chờ thu dọn thức ăn cho Quản Lộ, Tưởng Cán tranh thủ “buôn bán” vài câu.

“Quản tiên sinh, ông sẽ ngồi liên tục như thế này 81 ngày ư?”

“Đúng vậy. Quá trình ấp trứng không thể bị gián đoạn được.”

“Hoạt động một chút cũng không được sao?”

“Không được.”

“Thế... đi vệ sinh thì sao? Ông có thể cứ ăn vào mà không thải ra sao?”

Quản Lộ nói: “Việc này thì phải dựa vào công lực của pháp sư, người bình thường thì không nhịn được.”

Đang nói chuyện, hai người bỗng nghe thấy một tiếng xẹt từ trên vọng xuống.

Quản Lộ hỏi Tưởng Cán: “Ông nghe thấy gì không?”

Tưởng Cán nói: “Có, tôi còn ngửi thấy mùi khét nữa.”

Quản Lộ cười: “Vu Cát bị điện giật đấy!”

[Tại nước Thục] Gia Cát Lượng và Trương Phi đang bàn luận việc nước Ngụy ấp trứng Thú nhả lửa.

Trương Phi hỏi: “Thú nhả lửa có thể coi là động vật quý hiếm đúng không, thưa tiên sinh?”

“Đương nhiên”, Gia Cát Lượng trả lời, “còn quý hiếm hơn cả gấu trúc Tứ Xuyên của chúng ta ấy chứ.”

“Vậy thì, chúng ta nên ngăn chặn việc nước Ngụy biến Thú nhả lửa thành công cụ chiến tranh.”

“Nước Ngụy sẽ không đem Thú nhả lửa dùng vào chiến tranh đâu.”

“Tôi không hiểu ý ngài, Tào Tháo đã quyết tâm thiêu trụi quân Ngô cơ mà...”

“Nhưng quân Ngô sẽ không đời nào giương mắt nhìn nước Ngụy ấp trứng thành công, Vu Cát sẽ đến nước Ngụy ăn cắp trứng.”

“Ngài không biết ư? Quản Lộ đã dùng lưới điện sinh học để bảo vệ phòng ấp trứng, Vu Cát đã bị điện giật rồi đấy.”

Gia Cát Lượng nói: “Vu Cát được mệnh danh là ‘đại đạo tặc’ trong pháp giới, hắn ta sẽ có biện pháp đánh cắp món đồ hắn muốn, Quản Lộ đã bị hắn chơi xỏ nhiều lần rồi đấy.”

Trương Phi hỏi: “Vậy ngài bảo phải làm sao?”

Gia Cát Lượng nói: “Đợi sau khi Vu Cát trộm được trứng, chúng ta sẽ nghĩ cách sau.”

Đã sang ngày thứ 38.

Khi Tưởng Cán đến đưa thức ăn, Quản Lộ vui mừng nói: “Sắp xong rồi, ta đã cảm nhận được anh chàng nhỏ cựa quậy trong vỏ trứng. Còn một ngày nữa, ta sẽ...”

“Sẽ thành công rực rỡ!”

“Không, ý ta là sẽ có thể đi vệ sinh được rồi, ta khó chịu lắm rồi.”

Tưởng Cán tỏ ra thông cảm: “Tôi có thể thay ngài một lát được không?”

Quản Lộ nghĩ rồi nói: “Theo lý mà nói, ấu thú đã thành hình, chỉ còn đợi phá vỏ trứng ra ngoài nữa thôi... hay là, phiền Tưởng tiên sinh trông hộ ta vài phút vậy?”

Quản Lộ đứng dậy. Nhưng ngay lập tức ông nghĩ rằng, mình đã tốt thì nên tốt đến cùng: “Thôi, ta nhịn thêm một ngày nữa vậy.”

Và Quản Lộ lại ngồi xuống...

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Quản Lộ đứng lên, Vu Cát đã mang trứng đi mất.

Vu Cát dùng cách lăn trứng. Lưới điện sinh học bảo vệ rất nghiêm ngặt trên mặt đất, nhưng dưới lòng đất lại không được bảo vệ. Vu Cát đã đào một đường hầm rất dài, đường hầm này đầu Bắc cao, đầu Nam thấp, có thể làm cho trứng Thú nhả lửa từ nước Ngụy lăn thẳng về nước Ngô...

Mông Quản Lộ ngồi đúng vào lỗ đường hầm, may nhờ có Tưởng Cán kịp kéo lại mới không bị rơi xuống hố.

Từ nước Ngụy đến nước Ngô đường xá xa xôi.

Quả trứng phải lăn mất một ngày một đêm mới lăn từ đầu này đường hầm đến đầu kia đường hầm.

Chu Du đang trực sẵn ở đầu kia đường hầm, nhìn thấy quả trứng quá đỗi vui mừng, đang lúc định ôm lấy vật báu, thì thấy trên vỏ trứng có vài vết nứt.

Chú thú nhỏ làm vỡ vỏ trứng chào đời.

Hình dạng của chú trông khá giống cá sấu. Chú rất hào hứng quay đầu về phía người đầu tiên mà chú nhìn thấy.

Chu Du lập tức lùi về phía sau!

“Chu Đô đốc,” Vu Cát nói, “ngài không cần phải hoảng sợ, trong ba ngày đầu kể từ khi vỡ vỏ, con thú này còn chưa phun lửa được đâu, giống như con người chúng ta khi mới sinh, cũng không biết chạy, không biết mắng người vậy.”

Sau ba ngày, con thú nhỏ thỉnh thoảng đã phun ra một vài tia khói.

Qua ba ngày tiếp theo, chú bắt đầu phun ra những đốm lửa, không để ý, còn có thể đốt cả túi thuốc của lão tướng Hoàng Cái.

Thú nhả lửa là động vật quý hiếm, nhưng lại không hề khó nuôi, nó chỉ ăn một vài vỏ rau, hạt quả, thậm chí cả giấy rác,...

Vu Cát nói với Chu Du: “Thực ra, kết cấu bên trong của Thú nhả lửa giống như một cái lò đốt rác vậy.”

10 ngày trôi qua, chú thú nhỏ đã rất quen thân với Chu Du và Vu Cát.

Chu Du chỉ vào một nồi gạo sống và dặn: “Đi đun chín nó đi.”

Tiểu thú lúc lắc cái đầu chạy về phía nồi cơm, mở miệng “phù” một tiếng phun lửa ra bên ngoài.

Chu Du bèn tiến đến nồi gạo mở ra xem.

Vu Cát hỏi: “Gạo sống đã được nấu chín chưa?”

Chu Du nói: “Không phải là cơm chín, mà là cơm khét.”

Vu Cát nói: “Quá tốt, chúng ta cũng đâu cần Thú nhả lửa đi làm đầu bếp đâu...”

Đang bàn luận, Vu Cát bỗng nhiên hắt xì: “A, a… hắt xì!”

Vu Cát hắt xì không phải vì bị cảm cúm, mà là dấu hiệu có pháp sư khác có việc muốn liên lạc.

Gia Cát Lượng đặt mật mã ám hiệu cho Vu Cát là: 1357305 (mật mã này rất dễ nhớ, chỉ cần nhớ thành “muốn ta măm bẩn ta không măm” là được). Vu Cát sau khi hắt xì sẽ lập tức chìm vào giấc ngủ và đến gặp Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng hỏi Vu Cát: “Các cậu đã lấy được Thú nhả lửa rồi, có cách nào thả nó về với tự nhiên không?”

Vu Cát trả lời: “Hiện tại thì không được. Ít nhất phải đợi đến khi nó giúp bọn đệ đánh thắng trận xong đã.”

Gia Cát Lượng bèn nói: “Các cậu muốn đánh thắng trận, thì ngoài việc dùng nó phun lửa, còn phải lợi dụng tiếng kêu của nó nữa.”

“Việc này đúng là đệ chưa nghĩ đến, nhưng tiếng kêu của Thú nhả lửa không có mấy uy lực.”

“Có thể phóng to âm lượng lên để tăng cường uy lực.”

“Bằng cách nào?”

“Chuẩn bị cho nó một thiết bị phóng âm là được.

Như vậy, quân địch chỉ cần nghe thấy tiếng kêu của con thú là đã kinh hồn bạt vía, người bị bệnh tim mạch còn có thể bất tỉnh tại chỗ.”

“Nhưng...”, Vu Cát cảm thấy hơi khó, “đệ là pháp sư chứ không phải nhà khoa học... Huynh là pháp sư kiêm nhà khoa học, có thể mượn gió Đông, lại phát minh ra trâu gỗ ngựa máy(1). Vậy huynh có thể giúp đệ chế tạo máy phóng thanh được không?”

Vu Cát khẩn thiết cầu xin nên cuối cùng Gia Cát Lượng cũng đồng ý giúp đỡ.

Mấy ngày sau, Trương Phi cưỡi gà bay mang máy phóng thanh đến nước Ngô.

Thiết bị này giống như một chiếc loa lớn, có thể đeo nó lên mõm của Thú nhả lửa.

Vu Cát hỏi Trương Phi: “Có thể thử nghiệm trước được không, xem hiệu quả thế nào?”

Trương Phi nói: “Những người tham gia thử nghiệm phải nhét bông tai vào.”

Và thế là Vu Cát, Chu Du bịt tai lại.

Trương Phi vội vàng cưỡi gà bay đi.

Tiểu thú hét lên một tiếng, bức tường gạch cách đó ngoài 10 bước đổ sập.

Chu Du và Vu Cát vỗ tay kịch liệt, chúc mừng thử nghiệm thành công.

Bọn họ không ngờ rằng, tiếng hét của con thú nhỏ đã bị loa phóng thanh phóng ra xa, đến nơi ở của cha mẹ nó – hai con Thú nhả lửa lớn.

Hai con thú lớn lập tức lao đến cứu con, và còn giận dữ dùng ngọn lửa thiêu cháy Chu Du và Vu Cát.

Chu Du và Vu Cát đành đi tìm pháp sư Hoa Loa để chỉnh hình, phải mất rất nhiều lần chỉnh đi chỉnh lại mới khôi phục lại được hình dáng cũ.

Hai con thú lớn lập tức lao đến cứu con, và còn giận dữ dùng ngọn lửa thiêu cháy Chu Du và Vu Cát.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.