Tào Hùng đang ở trong lớp học bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ ngoài cửa sổ “Cộc cộc cộc!”
Không phải là tiếng gõ nhẹ mà là tiếng gõ rất to.
Kỳ lạ là thầy giáo và các bạn khác không hề có phản ứng gì, như là tai họ bị điếc. Chỉ có Tào Hùng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tào Hùng quay đầu nhìn, Tả Tước Ban đang đứng ở ngoài cửa sổ nháy mắt ra hiệu với cậu.
Muốn biết Tả Tước Ban tìm cậu có chuyện gì, Tào Hùng phải đợi đến khi tan học. Nhưng Tào Hùng lại nghĩ: “Nếu Tả Tước Ban có thể làm cho một mình mình nghe thấy tiếng của cậu ấy thì cậu ấy cũng có thể làm cho chỉ có cậu ấy mới nghe thấy tiếng của mình!”
Tào Hùng liền thử. Mắt cậu vẫn nhìn chăm chú vào thầy giáo nhưng mồm lại gọi: “Tả Tước Ban!”
Thầy giáo vẫn tiếp tục giảng bài, các bạn vẫn đang chăm chú nghe giảng, không ai để ý đến Tào Hùng cả.
Tào Hùng mạnh dạn hơn một chút nữa, cậu lớn tiếng gọi: “Tả Tước Ban!”
Tiếng hét lớn này của cậu vẫn không làm ảnh hưởng gì đến lớp học.
Tào Hùng liền hỏi Tả Tước Ban: “Có việc gì thế?”
Tả Tước Ban nói: “Một mình tớ ở nhà chán quá nên tìm cậu nói chuyện. Tớ nghe nói bây giờ trong trường học đang có mốt nhận anh.”
Tào Hùng nói: “Đúng thế”
“Thế đã có cô bạn nào nhận cậu là anh chưa?”
“Chưa. Thứ nhất là vì tớ không đẹp trai, không sáng sủa. Thứ hai là vì tớ không biết đánh nhau, không thể bảo vệ cho các bạn gái. Thứ ba là tớ cũng không có tài ăn nói, không thể chọc cười các bạn gái.”
Tả Tước Ban liền cho Tào Hùng một cơ hội: “Vậy thì cậu làm anh trai tớ đi, tớ đang cần có anh trai.”
“Nếu cậu cần anh trai thì tớ có thể giúp cậu có bốn người anh trai”, Tào Hùng nói.
“Ba người khác là ai?”
“Chính là ba ông anh trai của tớ, tớ có thể thuyết phục các anh ấy nhận cậu làm em gái. Anh cả của tớ biết ăn nói, anh hai có thể làm vệ sĩ, anh ba là anh chàng sát gái, cực kỳ đẹp trai.”
Tả Tước Ban vốn cô độc từ nhỏ, bỗng chốc sắp được có rất nhiều anh thì cảm thấy hạnh phúc ngập tràn. Cô bé bắt đầu kén chọn.
Tả Tước Ban hỏi Tào Hùng: “Cậu chắc chỉ bằng tuổi tớ thôi nhỉ. Cậu tuổi gì?”
Tào Hùng nói: “Tớ tuổi hợi.”
“Tớ cũng tuổi hợi, tớ sinh tháng ba, cậu sinh tháng mấy?”
“Tớ cũng sinh tháng ba.”
“Tớ sinh ngày mồng ba tháng ba.”
“Tớ sinh ngày mồng bốn tháng ba.”
“Ha ha, cậu còn sinh sau tớ một ngày, cậu không làm anh của tớ được.”
Tào Hùng vội nói: “Lớp tớ có một cậu bạn, cậu bạn này nhỏ hơn một cô bạn khác đến mấy tháng tuổi nhưng vẫn có thể làm anh của cô ấy.”
Tả Tước Ban khéo léo giải thích: “Tớ đã có ba người anh, tớ làm em như thế có vẻ nhiều quá. Cậu đừng buồn, đợi cậu lớn hơn một chút nữa là có thể làm anh tớ rồi.”
Tào Hùng hỏi: “Đợi tớ lớn hơn một chút nữa thì chắc là có thể làm anh cậu phải không?”
Lúc này thầy giáo bắt đầu cảm thấy Tào Hùng có vẻ gì đó là lạ, mồm của Tào Hùng liên tục động đậy, thầy hỏi: “Tào Hùng, em đang ăn gì đấy?” nên họ phải dừng lại cuộc trò chuyện.
Mặc dù không làm được anh trai của Tả Tước Ban nhưng Tào Hùng vẫn giúp Tả Tước Ban thuyết phụ Tào Phi, Tào Chương, Tào Thực nhận cô làm em gái.
Một lần, Tả Tước Ban đi mua bánh nướng. Trên đường về nhà, cô gặp phải một cậu béo. Cậu béo này chỉ vào vết tàn nhang trên mặt Tả Tước Ban châm chọc:
“Mặt giống hệt cái bánh nướng rắc đầy vừng ở trên thế mà còn mua bánh nướng làm gì cơ chứ?”
Tả Tước Ban cười nhạt trong bụng nhưng lại giả vờ tỏ vẻ sợ hãi, nói: “Cậu đừng bắt nạt tôi, cho cậu bánh nướng của tôi này!”
Nói rồi Tả Tước Ban liền giơ tay đưa chiếc bánh nướng cho cậu ta.
Chỉ cần cậu ta cầm lấy thì chiếc bánh nướng này sẽ dính chặt vào tay của cậu ta. Hơn nữa, pháp thuật của Tả Tước Ban sẽ khiến cho chiếc bánh nướng này nóng sôi lên. Cậu béo này sẽ hét to lên vì bị bỏng nhưng không làm cách nào vứt cái bánh nướng đi được… Nhưng đúng lúc đó thì tên béo này bị một người chặn trước mặt, hóa ra là Tào Chương đã ra tay.
Tào Chương nói với Tả Tước Ban: “Đừng sợ nó, không cần đưa bánh nướng cho nó đâu.”
Tào Chương lại nói với tên béo: “Mày hãy xin lỗi cô bé này vì những gì mà ban nãy mày nói!”
Tên béo trừng mắt: “Mày là ai? Mày muốn lấy bánh nướng của nó à?”
Tào Chương nói: “Tao là anh của nó!”
“Anh?” Tên béo nhìn Tào Chương, “Bọn mày không giống nhau, trên mặt mày không có vừng!”
“Bây giờ”, Tào Chương ra lệnh, “mày không những phải xin lỗi em tao mà còn phải xin lỗi cả tao nữa, thế là phải xin lỗi hai lần.”
“Làm sao?” Tên béo đẩy Tào Chương một cái, “tao không xin lỗi ai cả đấy, mày dám làm gì nào?”
Thế là hai người liền xông vào đánh nhau.
Tả Tước Ban rất vui, lần đầu tiên có một người anh vì bảo vệ cô mà đánh nhau với người khác.
Cô đứng một bên hò hét cổ vũ cho anh.
Nhưng hò hét một hồi, cô không thể tiếp tục vui mừng được nữa. Tên béo đó không chỉ béo mà còn cao hơn Tào Chương một cái đầu, lại còn khỏe hơn Tào Chương. Rất nhanh, tên béo đó đã quật được Tào Chương xuống dưới đất, chiếm thế thượng phong.
Tên béo ra lệnh cho Tào Chương: “Mày xin lỗi tao đi, phải xin lỗi ba lần!”
Nhìn thấy Tào Chương bị bóp cổ tới mức khó thở, Tả Tước Ban đành phải đọc thần chú, sử dụng pháp thuật “truyền năng lượng”, tạm thời chuyển một phần sức lực của tên béo sang cho Tào Chương, khiến Tào Chương trở nên mạnh hơn. Tào Chương lập tức quật lại tên béo và đè nó xuống đất. Cuối cùng, tên béo đành phải xin lỗi Tào Chương và Tả Tước Ban.
Tên béo ấm ức bỏ đi. Tào Chương dương dương tự đắc nói với Tả Tước Ban: “Hôm nay nếu không có anh thì em đã thê thảm rồi!”
Tả Tước Ban gật đầu lia lịa: “May mà có anh ra tay bảo vệ em và bánh nướng.”
Cho dù thế nào đi nữa, đối với một cô gái mà nói, có một người anh trai sẵn sàng đứng ra bảo vệ mình là một chuyện đáng tự hào và cảm động.
Tả Tước Ban cảm thấy, có một người anh như Tào Phi ban đầu cũng đem lại rất nhiều niềm vui mới.
Tào Phi đố Tả Tước Ban: “Một cô béo bị ốm, cô ta sợ nhất những người đến thăm nói với cô ta câu gì?”
Tả Tước Ban lắc đầu: “Không biết!”
Tào Phi nói ra đáp án: “Cô ta sợ nhất là nghe thấy câu: Xin hãy ‘bảo trọng’!”
Tả Tước Ban cười phá lên, đáp án này rất thú vị!
Tào Phi lại hỏi: “Một bác nông dân nuôi 10 con trâu, tại sao lại chỉ có 19 cái sừng?”
Tả Tước Ban trả lời: “Vì có một con trâu đánh nhau với một con trâu khác và bị gãy mất một chiếc sừng.”
“Không đúng, sừng của mỗi con trâu đều còn nguyên vẹn, không có chiếc sừng nào bị gãy cả.”
“Thế tại sao lại chỉ có 19 chiếc sừng?”
“Tại vì trong số 10 con trâu này có một con là tê giác.”
Đúng là tê giác chỉ có một sừng ở trên mũi. Haha, đúng là chỉ có Tào Phi mới nghĩ ra những đáp án như vậy.
Câu hỏi thứ ba là: “Tiểu nhị bưng một bát canh ra cho khách, bỗng dưng một con ruồi bay vào trong bát canh. Hỏi ai là người xui xẻo nhất?”
Tả Tước Ban nói: “Vị khách là xui xẻo nhất. Anh ta bỏ tiền ra mua một bát canh có ruồi, thật là buồn nôn!”
Tào Phi lắc lắc ngón tay trỏ.
Tả Tước Ban lại nói: “Thế thì là tiểu nhị xui xẻo nhất, anh ta đắc tội với khách hàng, bị ông chủ đuổi việc.”
Tào Phi lại lắc lắc ngón tay trỏ: “Đáp án chính xác là: Con ruồi xui xẻo nhất!”
Tả Tước Ban phá lên cười ha ha.
Tào Phi nói: “Anh mang lại cho em gái nhiều niềm vui như vậy, em gái cũng nên có gì báo đáp anh chứ nhỉ?”
Tả Tước Ban nói: “Em không biết kể chuyện cười.”
“Anh không cần em kể chuyện cười, chỉ cần em gái thay anh trực nhật, quét dọn là được.”
“Thôi… được!”
“Anh kể cho em nghe ba câu chuyện cười, em cũng giúp anh quét dọn ba ngày có được không?”
Tả Tước Ban nghe mà muốn ngất!
“Cứ theo quy tắc này”, Tào Phi đề xuất, “anh em mình ký một bản Cam kết giúp đỡ lẫn nhau lâu dài giữa anh trai và em gái được không?”
Mặc dù Tả Tước Ban có thể dùng pháp thuật ung dung nhẹ nhàng quét dọn nhưng cô bé cũng chẳng hứng thú ký bản cam kết này với Tào Phi.
Người anh đẹp trai là Tào Thực biết được chuyện này, liền tuôn tràn tứ thơ:
Ký tên,
Đóng dấu.
Anh tặng em, những trận cười sảng khoái
Em giúp anh, căn phòng sạch bụi đất
Anh trai mặt dày như vậy
Em gái cũng không cần nể tình.
Mãi cho đến khi nhận được bài thơ Tào Thực tặng, Tả Tước Ban mới lại cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Tào Thực nói với Tả Tước Ban: “Em gái, có muốn cùng anh ra ngoài đi dạo không?”
Tả Tước Ban không mong điều gì hơn thế: “Dĩ nhiên là em muốn!”
Sánh vai với một anh chàng đẹp trai ở trên đường, Tả Tước Ban sung sướng với mọi ánh mắt đố kỵ từ các cô gái khác.
Tả Tước Ban hỏi Tào Thực: “Anh, chúng ta đi đâu vậy?”
Tào Thực nói: “Đi thăm một người em gái khác của anh. Cô ấy bị ốm.”
Tả Tước Ban vừa đi vừa nghĩ: “Nếu cô em gái này là một cô béo thì mình sẽ nói với cô ấy ‘xin hãy bảo trọng!’”
Nhưng cô gái này còn yểu điệu thướt tha hơn cả Tả Tước Ban, cô ấy nói với Tào Thực: “Cảm ơn anh đã quan tâm đến em, vừa gặp anh là mọi bệnh tật của em đều đã tiêu tan hết. Chúng mình ra ngoài chơi đi.”
Tào Thực nói: “Xin lỗi, anh còn một người em gái khác cũng bị ốm. Các em có muốn đi thăm cô ấy với anh không?”
“Đồng… ý!”, hai cô gái miễn cưỡng trả lời.
Cứ như vậy, ba người cùng đi trên đường. Một lát sau, bốn người cùng đi trên đường…
Sau khi Tào Thực đi thăm rất nhiều em gái, đằng sau cậu hình thành cả một đội hình toàn là em gái…
Cuối cùng, Tả Tước Ban không bước nổi nữa, đành rút khỏi đội hình. Thực ra Tả Tước Ban dùng pháp thuật di chuyển rất tiết kiệm sức nhưng đi trong đội quân em gái của Tào Thực, cô cảm thấy rất mệt.
Tả Tước Ban bỗng dưng nghĩ đến Tào Hùng. Cậu ta chẳng có một cô em gái nào cả.
Tả Tước Ban đi tìm Tào Hùng. Cô dùng phép tàng hình khiến cho Tào Hùng không nhìn thấy cô. Cô còn thay đổi cả giọng nói.
Tào Hùng nghe thấy một giọng nói lạ lẫm nói với cậu: “Cậu có muốn làm anh trai của Tả Tước Ban không?”
Tào Hùng nói: “Muốn! Nhưng tôi nhỏ hơn cô ấy một ngày tuổi!”
Giọng nói lạ tiếp tục: “Cô ấy không để ý nữa. Cô ấy ốm rồi!”
“Cô ấy bị ốm?!”
“Cậu không cần phải lo, cô ấy nhìn thấy cậu là hết bệnh thôi. Nếu cậu đi thăm cô ấy thì cần phải chú ý một điều.”
“Chú ý điều gì?”
“Không được nói ‘xin hãy bảo trọng!’
“ vào phòng giặt qua chiếc cửa sổ này.
Mẹ của Tả Tước Ban lại nói: “Phải đổ nước vào trong phòng.”
Tào Tháo sai người gánh từng thùng nước tới và đổ vào trong phòng qua cửa sổ.
Mực nước trong phòng giặt dần dần dâng cao.
Khi mực nước dần dần dâng đến gần chỗ cửa sổ, mẹ của Tả Tước Ban bảo mọi người ngừng đổ nước.
Bà đứng trước cửa sổ và nâng hai cánh tay lên. Ống tay áo rộng lùng thùng để lộ ra đôi cánh tay rất đẹp.
Sau đó bà liền ngân vang một vũ khúc và nhún chân quay vòng theo vũ khúc này.
Nước trong phòng giặt cũng quay theo nhịp nhảy của mẹ Tả Tước Ban.