Liên hoan pháp thuật lần này được tổ chức tại nước Ngụy. Trong thời gian diễn ra liên hoan, các pháp sư đến từ các nước không chỉ được cọ xát, học hỏi mà còn được biểu diễn công khai. Những người yêu thích pháp thuật ở nước Ngụy sắp có một bữa tiệc mãn nhãn!
Pháp sư nước Thục, Gia Cát Lượng, biểu diễn một tiểu phẩm pháp thuật tên là Ngỗng, ngỗng, ngỗng, bằng cách chỉ dùng một cọng lông ngỗng để biến ra cả một đàn ngỗng.
Pháp sư nước Ngô, Vu Cát, là một anh chàng rất đẹp trai. Vu Cát hỏi khán giả: “Mọi người có muốn lấy ảnh lưu niệm của tôi không?”
Đám đông hỏi: “Ảnh lưu niệm là cái gì?”
Vu Cát nói: “Mọi người sẽ hiểu ngay thôi. Nhưng tôi chỉ có thể đáp ứng nguyện vọng của một vị khán giả.”
Vu Cát mời một cô gái trẻ lên sân khấu, hỏi: “Cô có khăn mùi xoa không?”
“Có”, cô gái trẻ đáp.
Vu Cát bảo cô gái lấy khăn mùi xoa ra và dặn dò: “Lấy khăn mùi xoa đắp lên mặt tôi.”
Cô gái làm theo. Thế là khán giả chỉ nhìn thấy khăn mùi xoa chứ không thấy mặt Vu Cát đâu. Tiếng nói của Vu Cát vọng ra từ sau chiếc khăn mùi xoa: “Bây giờ hãy hô ‘Cười lên Konica!’.”
Cô gái cảm thấy khó hiểu: “Là ý gì vậy?”
Vu Cát nói: “Đây là câu thần chú chụp ảnh lưu niệm.”
“Không phải là pháp sư đọc thần chú à?”
“Bây giờ cô đã trở thành trợ lí của pháp sư. Có nhiều lúc pháp sư phải nhờ trợ lí đọc thần chú.”
Cô gái trẻ bán tín bán nghi đọc: “Cười lên Konica!”
Chỉ thấy chiếc khăn mùi xoa “tạch” một cái.
Khán giả chăm chú theo dõi Vu Cát, tò mò không biết sau khi đọc thần chú sẽ xảy ra chuyện gì.
Vu Cát lại bảo cô gái: “Hãy gỡ chiếc khăn xuống.”
Cô gái run rẩy gỡ chiếc khăn xuống. Cô sợ câu thần chú sẽ biến vị pháp sư đẹp trai thành ma quỷ.
Chiếc khăn đã được gỡ xuống nhưng tướng mạo của Vu Cát vẫn không có gì thay đổi. Khán giả rất thất vọng.
Vu Cát nói với cô gái: “Hãy giơ chiếc khăn của cô lên cho mọi người xem!”
Cô gái làm theo. Trên chiếc khăn mùi xoa lưu lại rõ nét hình ảnh khuôn mặt của Vu Cát.
Vu Cát nói: “Đây chính là pháp thuật chụp ảnh lưu niệm của tôi.”
Cô gái trẻ vui mừng cầm chiếc khăn mùi xoa xuống sân khấu, mọi người đều rất ngưỡng mộ cô.
Hai cô bé Tư Mã Kiều Nhu và Hạ Hầu Kiên Cường cũng chen lấn trong đám đông xem biểu diễn pháp thuật.
Tư Mã Kiều Nhu chỉ vào một góc trong hậu trường nói: “Nhìn kìa, họ ở đằng kia!”
Thì ra Gia Cát Lượng và Vu Cát đang giao lưu sau màn biểu diễn.
Tư Mã Kiều Nhu rủ Hạ Hầu Kiên Cường: “Chúng ta đi xin chữ ký của các đại pháp sư đi!”
Thế là họ liền đi đến chỗ Gia Cát Lượng và Vu Cát xin chữ ký.
Gia Cát Lượng cười ngượng ngập: “Không phải là ta không muốn ký mà là ta không đem bút.”
Vu Cát hừm một tiếng: “Gia Cát tiên sinh, không có bút thì không ký được à? Chúng ta là pháp sư cơ mà.”
Vu Cát giơ một ngón tay ra, hỏi hai cô bé: “Các cô thích ký vào đâu?”
Hạ Hầu Kiên Cường nói nhỏ với Tư Mã Kiều Nhu: “Tớ không đem theo giấy, ký vào áo vậy!”
Tư Mã Kiều Nhu kéo tay áo lên, để lộ ra cánh tay: “Ký vào đây!”
Vu Cát đung đưa ngón tay: “Cô nghĩ cho kỹ nhé, ký rồi là không xóa được đâu.”
“Xóa làm gì?” Tư Mã Kiều Nhu nói, “Pháp sư là thần tượng của tôi, tôi muốn lưu giữ chữ ký của pháp sư cả đời!”
“Vậy được thôi!”
Vu Cát dùng đầu ngón tay ký tên lên cánh tay của Tư Mã Kiều Nhu.
Hạ Hầu Kiên Cường hỏi Tư Mã Kiều Nhu: “Có đau không?”
Tư Mã Kiều Nhu nói: “Không đau, hơi buồn buồn.”
Thế là Hạ Hầu Kiên Cường cũng kéo tay áo lên:
“Gia Cát tiên sinh, mời tiên sinh ký cho tôi!”
Gia Cát Lượng cũng ký tên lên cánh tay của Hạ Hầu Kiên Cường.
Tối hôm đó Hạ Hầu Kiên Cường tắm rửa. Bình thường tắm thế nào thì hôm nay cô cũng tắm như vậy. Khi cô nhớ ra ở trên cánh tay có chữ ký của Gia Cát Lượng thì cô cũng gần tắm xong. Cô vội vàng nhìn xuống cánh tay, cũng may, ba chữ “Gia Cát Lượng” vẫn còn, không hề bị mờ đi. Đúng là chữ ký pháp thuật!
Qua một đêm. Sáng ngày hôm sau khi Hạ Hầu Kiên Cường tỉnh dậy, đột nhiên nghĩ: “Chẳng nhẽ ba chữ này thật sự sẽ gắn bó với mình, hơn nữa sẽ theo mình cả đời sao?”
Hạ Hầu Kiên Cường rút cánh tay ra khỏi chăn, muốn nhìn lại một lần nữa nhưng chữ ký của Gia Cát Lượng đã biến mất.
“Hay là ở trên cánh tay kia?”
Cô vội vàng giơ cánh tay còn lại ra, kỳ lạ, vẫn không thấy chữ ký của Gia Cát Lượng đâu cả.
“Hay là nó chạy đi đâu rồi? Bình thường thì chữ không thể chạy được, nhưng chữ ký pháp thuật chắc là có thể chạy tới chạy lui.”
Hạ Hầu Kiên Cường kiểm tra hai chân của mình, cũng không thấy đâu cả.
Cô hỏi mẹ: “Trên lưng con có chữ không?”
Mẹ cô nhìn lưng con gái, nói: “Không có!”
Hạ Hầu Kiên Cường mừng rỡ: “Gia Cát Lượng thật tốt bụng, không muốn để mình cả đời gắn với chữ ký của ông ấy, nhưng mình sẽ ghi nhớ ông ấy cả đời.”
Hạ Hầu Kiên Cường đến trường, vội đi tìm Tư Mã Kiều Nhu.
“Kiều Nhu, chữ ký trên người mình biến mất rồi. Của cậu thì sao?”
Tư Mã Kiều Nhu vén tay áo lên: “Vẫn ở đây này.”
“Cậu hy vọng nó mãi mãi ở đấy sao?”
“Tại sao tớ lại hy vọng như thế?”
“Vì pháp sư Vu Cát là thần tượng của cậu mà!”
“Hôm qua thì đúng là như thế,” Tư Mã Kiều Nhu thở dài, “nhưng hôm nay thì không phải nữa rồi.”
“Sao thế?”
“Anh ta có tin đồn tình ái.”
Hạ Hầu Kiên Cường không hiểu: “Tin đồn tình ái là cái gì???”
Tư Mã Kiều Nhu cảm thấy nói chuyện với một người đến tin đồn tình ái là gì cũng không biết thật là mệt. “Là các tin đồn liên quan đến chuyện tình cảm.
Một pháp sư thần tượng chỉ có thể yêu fan. Nếu anh ta yêu một cô gái nào đó tức là có lỗi với fan. Khi đó các fan có quyền rời bỏ thần tượng.”
“Vậy thì…”, Hạ Hầu Kiên Cường hỏi: “Vu Cát yêu ai à?”
Tư Mã Kiều Nhu nói: “Tối hôm qua, pháp sư Tả Từ phát hiện Vu Cát và nữ pháp sư Vũ Trụ Phong cùng ngồi trên một ngọn cây cao.”
“Họ ngồi trên cây làm gì?”
“Tả Từ rất thích sưu tập các tin đồn nên đã sáng chế ra 'Bít tất nghe trộm'. Tối qua, Tả Từ cho chiếc tất này bay lên ngọn cây, vắt ngay bên cạnh chỗ Vu Cát và Vũ Trụ Phong ngồi. Hai người này đang ngâm thơ với nhau, nhưng họ không hề biết rằng lời nói của họ đang bị thu vào trong một chiếc bít tất. Sau đó, Tả Từ copy những gì ghi âm được thành nhiều bản, sáng sớm nay, tất cả các pháp sư tham gia liên hoan pháp thuật đều thấy một chiếc bít tất treo ngay ở cửa phòng.”
“Các pháp sư nghe thấy những gì từ chiếc tất?”
“Là một bài thơ cổ, gồm bốn câu. Vu Cát đọc hai câu trước, Vũ Trụ Phong đọc hai câu sau. Bài thơ như thế này…”
Tư Mã Kiều Nhu bắt đầu cất giọng:
“Quan quan thư cưu
Tại hà chi châu
Yểu điệu thục nữ
Quân tử hảo cầu.”
Hạ Hầu Kiên Cường hỏi: “Nghĩa là gì?”
“Tóm lại là…”, Tư Mã Kiều Nhu nói, “Tóm lại là một bài thơ tình!”
“Có thế thôi mà đã được gọi là tin đồn tình ái sao?”
Suy nghĩ của Hạ Hầu Kiên Cường thường không bắt kịp thời đại, “Vu Cát có tin đồn tình ái là có lỗi với fan?
Cậu cũng nghĩ như thế thật à?”
Tư Mã Kiều Nhu: “Tớ cũng không biết nữa, nói chung là nếu không nghĩ như vậy thì không được gọi là fan ruột. Tớ phải đi tìm Vu Cát, bảo anh ta xóa chữ ký trên tay tớ đi.”
Sáng hôm nay Vu Cát cũng nhận được một chiếc tất nghe trộm nên đang rất tức giận. Một pháp sư không được phép quá nóng giận. Nếu nóng giận quá mức, cái vũ trụ bên trong của anh ta sẽ bị nổ tung. Vu Cát phải nghĩ cách trút hết nỗi bực tức ra ngoài.
Đúng lúc này, Tư Mã Kiều Nhu đi cùng với Hạ Hầu Kiên Cường đến tìm Vu Cát.
“Đừng có mà làm phiền tôi!” Vu Cát được thể trút giận, “Bất kỳ ai cũng đừng hòng xin tôi chữ ký nữa!”
Tư Mã Kiều Nhu nói: “Không phải tôi muốn xin anh chữ ký, mà muốn anh xóa chữ ký của anh đi hộ tôi!”
Tư Mã Kiều Nhu kéo tay áo lên, để lộ ra cánh tay in hai chữ “Vu Cát”.
“Tại sao lại phải xóa đi?” Vu Cát ngạc nhiên.
“Bởi vì…” Tư Mã Kiều Nhu hơi ấp úng.
Hạ Hầu Kiên Cường giải thích giúp: “Bởi vì anh không còn là thần tượng của cô ấy nữa.”
Vu Cát giận run người, nhưng ngay lập tức khống chế được bản thân.
Vu Cát rên lên với Tư Mã Kiều Nhu: “Tôi đã rất tức giận rồi, tại sao cô lại cố tình làm tôi tức giận hơn nữa.
Một pháp sư không thể quá tức giận…”
Hạ Hầu Kiên Cường khuyên Tư Mã Kiều Nhu:
“Đợi đến lúc anh ta hết tức giận, anh ta sẽ đồng ý giúp cậu xóa chữ ký.”
“Không được! Lúc tôi không tức giận mà nghe thấy yêu cầu này của các cô thì tôi chắc chắn sẽ lại tức giận.”
“Vậy thì…”, Tư Mã Kiều Nhu hỏi: “Anh sẽ không bao giờ giúp tôi xóa chữ ký này đi à?”
“Không bao giờ!”
“Vậy thì tôi chỉ còn cách là nhờ pháp sư khác giúp vậy!”
“Được thôi”, Vu Cát cười nhạt, “các cô cứ thử đi!”
Hai cô gái đi ra ngoài thì gặp ngay nữ pháp sư Vũ Trụ Phong. Họ nhờ Vũ Trụ Phong giúp.
Vũ Trụ Phong lắc đầu nói: “Cởi chuông phải cần đến người buộc chuông. Ngoài Vu Cát ra thì chẳng ai dám xóa chữ ký của anh ta cả.”
Tư Mã Kiều Nhu và Hạ Hầu Kiên Cường lại gặp Tả Từ, một pháp sư chuyên thích gây chuyện.
Nhưng khi Tả Từ nghe yêu cầu của hai cô gái cũng cau mày: “Không phải là tôi không dám. Chữ ký pháp thuật của mỗi pháp sư đều dùng các bí quyết riêng. Chữ ký của tôi Vu Cát cũng không xóa được, vậy nên…”
Vậy nên Tả Từ cũng không giúp Tư Mã Kiều Nhu xóa chữ ký của Vu Cát.
Tiếp đó hai cô gái gặp pháp sư Quản Lộ.
Quản Lộ đồng ý ngay: “Tôi tin rằng sau khi nghiên cứu, tôi nhất định sẽ tìm ra cách xóa chữ ký của Vu Cát.”
Hai cô gái hỏi: “Ông định nghiên cứu thế nào?”
Quản Lộ chỉ vào cánh tay có chữ ký của Tư Mã Kiều Nhu: “Tôi phải mang nó về nghiên cứu.”
Tư Mã Kiều Nhu giật mình: “Ông định nói là ông chỉ mang cánh tay của tôi về nghiên cứu?”
Hạ Hầu Kiên Cường hỏi Quản Lộ: “Tại sao không mang luôn cả các bộ phận khác về?”
Quản Lộ nói với Tư Mã Kiều Nhu: “Như thế này tiện hơn cho cả cô và tôi, đúng không?”
Tư Mã Kiều Nhu nghĩ: “Đúng vậy, ngồi trước mặt người ta, để người ta lật đi lật lại nghiên cứu, đúng thật là khó chịu!”
Cô hỏi Quản Lộ: “Mất bao nhiêu thời gian?”
Quản Lộ nói: “Một đêm là được rồi.”
“Thôi được”, Tư Mã Kiều Nhu đồng ý, “nhưng ông không được làm cho cánh tay của tôi biến dạng.”
“Cô yên tâm”, Quản Lộ đảm bảo, “nếu có gì hư hỏng mất mát, tôi sẽ đền cánh tay của tôi cho cô.”
Quản Lộ dùng bàn tay mài vài nhát trên đầu gối như kiểu mài dao, rồi sau đó giơ bàn tay chém một nhát vào giữa cánh tay của Tư Mã Kiều Nhu. Một nửa cánh tay của Tư Mã Kiều Nhu rớt xuống.
Hạ Hầu Kiên Cường thấy Tư Mã Kiều Nhu không có biểu hiện đau đớn, trong lòng rất khâm phục tài năng của Quản Lộ.
Buổi tối, nữ pháp sư Vũ Trụ Phong tìm thấy Vu Cát trong lỗ kim của một chiếc kim khâu. Lần trước cô tìm thấy Vu Cát ở trên ngọn cây, đố Vu Cát xem có thuộc bài thơ Quan quan thư cưu không, kết quả là bị Tả Từ đồn thổi thành scandal tình ái.
Vu Cát nhìn Vũ Trụ Phong với ánh mắt không được thân thiện cho lắm: “Cô tài thật đấy, lần này lại bị cô tìm thấy.”
Vũ Trụ Phong đắc ý nói: “Tôi có một cái sa bàn tìm kiếm, bên trong nuôi một con giun do thám. Chỉ cần dùng một ấm trà nhỏ có chứa mật ong vẽ hai chữ ‘Vu Cát’ lên mặt sa bàn, con giun sau khi uống mật ong sẽ vẽ ra các loại ký hiệu. Chỉ có tôi mới hiểu các ký hiệu đó. Cũng chỉ có tôi mới biết anh đang trốn ở chỗ nào.”
Vu Cát nói: “Chỉ tại cô, toàn gây rắc rối cho tôi, các fan không coi tôi là thần tượng nữa. Còn có fan đòi xóa chữ ký của tôi đi.”
Vũ Trụ Phong: “Hi hi, cô gái đó cũng đến tìm tôi, tôi không nhận lời giúp cô ta.”
Vu Cát hừm một tiếng: “Cô có khả năng giúp cô ta không?”
“Tôi không có khả năng giúp cô ta, nhưng người khác có lẽ có!”
“Ai?”
“Thôi”, Vũ Trụ Phong chui ra khỏi cái lỗ kim, “tôi cũng không gây thêm phiền phức cho anh nữa, một trăm năm nữa anh cũng đừng hòng dùng cái sa bàn của tôi để tìm ra đáp án mà anh cần.”
Một lúc sau, Vu Cát nghe thấy Vũ Trụ Phong gọi: “Ra đây đi!”
Vu Cát hỏi: “Cô lại gọi tôi ra làm gì?”
Vũ Trụ Phong nói: “Một trăm năm đã qua, bây giờ là năm thứ một trăm linh một.”
Thời gian thực ra là một thứ rất dễ nắm bắt, nói một năm thì là một năm, nói một trăm năm thì là một trăm năm.
Vu Cát từ từ chui ra khỏi cái lỗ kim. Anh ta nhìn thấy Vũ Trụ Phong lôi một chiếc hộp gỗ từ trong chiếc túi pháp thuật ra. Cái hộp này chính là chiếc sa bàn tìm kiếm của cô ta.
Vũ Trụ Phong rót mật ong lên chiếc sa bàn, lần này cô viết: “Chữ ký của Vu Cát”.
Con giun chui ra từ đống cát nhỏ, ngơ ngác một lúc rồi từ từ uống sạch chỗ mật ong. Tiếp sau đó, nó dùng thân san bằng đống cát. Con giun bắt đầu vẽ ra một loạt các ký hiệu…
Đầu tiên nó vẽ ra một hình tam giác, vẽ xong nó liền xóa đi. Nó lại vẽ một dấu #, sau đó lại xóa đi. Ngoài việc vẽ ra các ký hiệu kỳ quái, nhiều lúc nó còn tự biến mình thành các ký hiệu. Ví dụ nó tự buộc mình thành một cái nút thắt hoặc là ngước đầu lên như một con rắn mắt kính,…
Vu Cát hỏi Vũ Trụ Phong: “Nó có nghĩa là gì?”
Đến khi con giun vẽ xong ký hiệu cuối cùng, Vũ Trụ Phong mới bảo Vu Cát: “Quản Lộ đồng ý giúp cô bé đó, ông ta đã mang cánh tay có chữ ký về nhà nghiên cứu.”
Một đêm đã trôi qua. Qua một đêm, mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Buổi sáng, Hạ Hầu Kiên Cường lại đi cùng Tư Mã Kiều Nhu đến nhà Quản Lộ. Quản Lộ ở trong một căn hầm chất đầy rau bắp cải.
Vẫn còn chưa tới nơi, hai cô gái đã nhìn thấy Quản Lộ hấp ta hấp tấp ra khỏi nhà.
Vừa mới gặp mặt, Tư Mã Kiều Nhu đã vội hỏi: “Tay của tôi…?”
Lúc này, Tư Mã Kiều Nhu đã không còn để ý đến việc có xóa được chữ ký hay không nữa, cô chỉ nhớ cánh tay của mình, cánh tay đó từ trước đến nay chưa bao giờ rời xa cô.
Quản Lộ liền rút trong tay áo ra một cánh tay và giúp Tư Mã Kiều Nhu gắn lại. Pháp sư gắn cánh tay còn nhanh hơn bác sĩ nhiều!
“Cám ơn!” Tư Mã Kiều Nhu nhìn cánh tay của mình, quả nhiên là rất sạch sẽ, không còn tí dấu vết nào của chữ ký. “Nhưng…”, Tư Mã Kiều Nhu đột nhiên hét lên, “Đây không phải là cánh tay của tôi!”
“Không phải chứ?” Hạ Hầu Kiên Cường an ủi bạn:
“Cậu nhìn kỹ lại xem nào?”
“Tay của tớ, tớ biết!”
“Đây quả thật không phải là cánh tay của cô”, Quản Lộ nói: “Đây là cánh tay của tôi!”
Hai cô gái bây giờ mới để ý, một bên tay áo của Quản Lộ hoàn toàn không có gì.
“Thế là thế nào?”, Tư Mã Kiều Nhu sắp phát khóc, “Tôi không cần tay của ông! Cánh tay của tôi đâu?”
“Xin lỗi”, vẻ mặt của Quản Lộ nặng trĩu, “Cánh tay của cô bị tôi làm mất rồi. Theo giao ước của chúng ta, tôi phải bồi thường cho cô. Nếu cô không hài lòng với cánh tay này, tôi có thể mời Hoa Loa tiên sinh đến giúp. Ông ấy là em của thần y Hoa Đà, cũng là một pháp sư chỉnh hình nổi tiếng.”
“Quản tiên sinh”, Hạ Hầu Kiên Cường hỏi Quản Lộ, “Ông là một người làm việc rất cẩn thận, sao lại có thể làm mất cánh tay được?”
Quản Lộ nói: “Tôi làm việc đến rạng sáng, lúc đó trời vẫn còn nhá nhem tối, cuối cùng cũng hóa giải được pháp thuật ký tên của Vu Cát. Đúng lúc tôi định tách chữ ký ra khỏi cánh tay thì đèn vụt tắt!”
Tư Mã Kiều Nhu hỏi: “Gió thổi tắt à?”
“Tôi không dùng đèn dầu. Các cô chắc biết rằng dưới lòng đại dương sâu thẳm có một vài loại cá có thể tự phát ra ánh sáng. Loại đèn của tôi dùng điện sinh vật từ các loại cá đó, gió không thể thổi tắt được. Chiếc đèn cá đại dương của tôi vừa tắt thì những tia nắng đầu tiên cũng bắt đầu rọi vào căn hầm tối. Nhưng cũng chính vào khoảnh khắc chuyển giao đó, cánh tay ở trước mặt tôi bỗng biến mất.”
Hạ Hầu Kiên Cường hét lên: “Chắc chắn là do Vu Cát làm!”
“Nhưng không bảo quản được cánh tay là trách nhiệm của tôi.” Quản Lộ nói: “Tôi quyết định bồi thường cho cô trước rồi đi tìm Vu Cát sau. Chắc chắn sẽ xảy ra một cuộc chiến sống còn với Vu Cát.”
“Nhưng mà ông mất đi một cánh tay không phải là càng khó đánh thắng Vu Cát sao?”
Đúng lúc họ đang nói chuyện sôi nổi thì Gia Cát Lượng tay cầm quạt lông lướt tới.
Gia Cát Lượng nói với Quản Lộ: “Liên hoan pháp thuật lần này thật là một dịp hiếm có. Hôm nay ta phải về nước Thục rồi. Chúng ta hẹn sau này gặp lại.”
Gia Cát Lượng định bắt tay tạm biệt Quản Lộ, nhưng khi đưa tay ra thì phát hiện Quản Lộ đã bị mất một bên cánh tay.
Hai cô gái liền thuật lại chuyện vừa diễn ra cho Gia Cát Lượng nghe.
Gia Cát Lượng phe phẩy chiếc quạt lông ngỗng.
Thời tiết hôm nay không nóng nhưng khi Gia Cát Lượng suy nghĩ, ông thường phe phẩy chiếc quạt.
Rất nhanh, chiếc quạt đứng lại. Mọi người hiểu rằng Gia Cát Lượng đã nghĩ ra cách.
Gia Cát Lượng tìm Vu Cát cáo biệt. Ông nói với Vu Cát: “Liên hoan pháp thuật lần này thật là một dịp hiếm có. Hôm nay ta phải về nước Thục rồi. Chúng ta hẹn sau này gặp lại.”
Gia Cát Lượng đưa tay ra. Vu Cát bắt tay Gia Cát Lượng. Sau khi bắt tay, Gia Cát Lượng nói với Vu Cát:
“Ta tặng đệ mấy chữ!”
Vu Cát hỏi: “Ở đâu?”
“Mấy chữ này vốn ở lòng bàn tay của ta, khi nãy bắt tay với đệ đã đưa cho đệ rồi.”
Vu Cát vội vàng mở lòng bàn tay ra, chỉ nhìn thấy bốn chữ: “CHÚC LỢN VUI VẺ”.
Vu Cát nói: “Nếu để người khác nhìn thấy mấy chữ này, họ lại tưởng đệ là lợn.”
Gia Cát Lượng nói: “Thì đệ đừng để cho người khác nhìn thấy.”
“Nhưng mà như thế thì suốt ngày phải cẩn thận từng li từng tí, hốt hoảng lo sợ, thật là không dễ chịu chút nào!”
“Vậy thì đệ xóa mấy chữ đó đi là được.”
Vu Cát lẩm bẩm: “Muốn xóa chữ của Gia Cát Lượng tiên sinh đâu có dễ dàng thế!”
“Nói dễ thì cũng dễ,” Gia Cát Lượng nói, “ta đã dùng pháp thuật mặc định trên mấy chữ này, chỉ cần đệ trả cánh tay cho người ta, mấy chữ này sẽ lập tức biến mất. Đệ cũng không cần phải lo lắng bị người khác coi là lợn nữa.”
“Uhm, được rồi, đệ hiểu rồi.”
“Ta phải đi đây. Chúc lợn không còn là lợn nữa!”