Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHÁP SƯ GIÚP VIỆC THEO GIỜ
PHÁP SƯ GIÚP VIỆC THEO GIỜ

❊ ❊ ❊

Tào Hùng trong lúc buôn chuyện với Tả Tước Ban hỏi: “Mẹ em bình thường làm những việc gì?”

Tả Tước Ban nói: “Mẹ em giúp việc theo giờ cho người ta.”

“Ủa, em bảo mẹ em là pháp sư cơ mà?”

“Vâng, mẹ em là pháp sư giúp việc theo giờ.”

Điều này khá mới mẻ với Tào Hùng.

Tào Hùng hỏi: “Công việc của pháp sư giúp việc theo giờ và người giúp việc theo giờ bình thường có gì khác nhau không?”

Tả Tước Ban: “Pháp sư giúp việc theo giờ cũng giúp người ta làm những việc như dọn dẹp phòng, giặt quần áo, nấu cơm,… không có gì khác so với công việc của một người giúp việc bình thường, chỉ là quá trình làm những công việc này có đôi chút khác biệt.”

“Thù lao chắc cũng không giống nhau. Mời pháp sư làm giúp việc chắc là rất đắt nhỉ?”

“Cũng hơi đắt một chút thôi ạ. Bởi vì chất lượng phục vụ của pháp sư giúp việc chắc chắn là cao hơn người bình thường.”

“Vậy thì”, Tào Hùng tự dưng nảy ra ý nghĩ, “có thể mời mẹ em đến nhà anh giúp… không?”

“Đến nhà anh giúp việc chứ gì?”

“Uhm.”

Tả Tước Ban cởi mở: “Anh không cần phải ấp a ấp úng như thế. Anh sợ làm tổn thương lòng tự trọng của em chứ gì? Làm giúp việc theo giờ cũng là kiếm tiền bằng sức lao động, không có gì mất mặt cả. Tối nay em nói với mẹ em, bảo mẹ em sáng mai đến nhà anh.”

Sáng ngày hôm sau, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề đến phủ Tào Tháo.

Người phụ nữ trung niên nói với Tào Tháo: “Tôi đến phụ việc nhà.”

“Uhm, ta đã nghe con trai ta nói.” Tào Tháo liền hỏi:

“Không biết nên xưng hô với chị thế nào?”

Người phụ nữ trung niên nói: “Chồng tôi họ Tả, tôi họ Hữu…”

“Đúng là một đôi trời sinh.”

“Ngài cứ gọi tôi là Hữu Lão Sư là được.”

Tào Tháo nghĩ thầm: “Chưa thấy ai gọi người giúp việc là sư phụ bao giờ.”

Nhưng Tào Tháo vẫn rất lịch sự: “Hữu Lão Sư, cô có nên thay một bộ quần áo khác để tiện cho công việc?

Cô ăn mặc như thể đi dự tiệc tối vậy.”

Mẹ của Tả Tước Ban nói: “Không sao, chiếc váy này của tôi không hề cản trở công việc, mà công việc cũng không ảnh hưởng gì đến chiếc váy của tôi cả.”

Lúc này, bốn người con trai của Tào Thào đều ra xem một pháp sư giúp việc rút cục sẽ làm những việc gì.

Mẹ của Tả Tước Ban hỏi Tào Tháo và bốn đứa con:

“Các vị đều không sợ độ cao đúng không?”

“Đúng!”

“Vậy thì xin mời ngồi lên ghế.”

Mọi người đều ngồi đâu vào đấy.

Mẹ của Tả Tước Ban lấy ra một cái còi: “Đây là chiếc còi pháp thuật.”

“Tuýt!… Tuýt!…”

Mẹ của Tả Tước Ban thổi còi, đồng thời đưa hai tay lên cao.

Dưới sự chỉ huy của mẹ Tả Tước Ban, bàn, ghế (có người ngồi ở trên), tủ, giường bắt đầu từ từ bay lên.

“Tuýt!”

Mẹ của Tả Tước Ban thổi một tiếng còi, tất cả đồ đạc đều đứng lại trong không trung.

Tào Tháo và các con trai nhìn xuống dưới… Chỉ nhìn thấy mẹ của Tả Tước Ban nhắm mắt, hai tay xòe váy. Môi của bà không ngừng mấp máy đọc những câu thần chú mà mọi người đều nghe không rõ.

Tiếng gió từ bên ngoài thổi vào. Nhưng tiếng gió này có vẻ kỳ quái, rít từng hồi như kiểu những người bị đau răng đang cố hít thở không khí.

Bụi đất, rác rưởi trong phòng miễn cưỡng chui ra từ các góc xó. Chúng bị tiếng gió kỳ lạ hút ra bên ngoài cửa.

Tiếp đó, mẹ của Tả Tước Ban phát ra tiếng mèo kêu, rất giống!

Bỗng dưng một đàn mèo đen không biết từ đâu đến xông vào cửa.

Tào Hùng đếm qua rồi nói với Tào Thực: “Có 49 con mèo tất thảy.”

Lông của những con mèo đen này sáng mượt như sa tanh. Chúng đưa đi đưa lại chiếc đuôi được xòe rộng. Một lúc sau, mặt sàn đã được lau sáng bóng, giống như bộ lông của những con mèo đen này vậy.

Xong việc, 49 con mèo hướng về phía mẹ của Tả Tước Ban kêu to một tiếng, sau đó liền nhanh chóng chạy khỏi căn phòng.

Mẹ của Tả Tước Ban lại thổi còi, đưa đồ đạc trong không trung trở về vị trí vốn có.

Sau khi quét dọn phòng, mẹ của Tả Tước Ban bắt đầu giặt quần áo.

Bà hỏi Tào Hùng: “Nhà cháu có căn phòng trống nho nhỏ nào không?”

Tào Hùng nói: “Để cháu xem xem.”

Nhà Tào Hùng có rất nhiều phòng. Cậu nhanh chóng tìm được một căn phòng nhỏ. Căn phòng này tuy không có người ở nhưng lại chất đầy một đống đồ linh tinh.

Tào Hùng rất tán thưởng màn biểu diễn pháp thuật của mẹ Tả Tước Ban nên đã toát mồ hôi dọn đống đồ này ra ngoài.

Mẹ của Tả Tước Ban nói: “Mọi người hãy đem những đồ cần giặt để vào căn phòng này. Từ nay về sau đây sẽ là phòng giặt chuyên dụng.”

Mẹ của Tả Tước Ban đóng cửa ra vào của phòng giặt nhưng lại mở cửa sổ ra.

Cha con Tào Tháo vứt quần áo bẩn của mình vào phòng giặt qua chiếc cửa sổ này.

Mẹ của Tả Tước Ban lại nói: “Phải đổ nước vào trong phòng.”

Tào Tháo sai người gánh từng thùng nước tới và đổ vào trong phòng qua cửa sổ.

Mực nước trong phòng giặt dần dần dâng cao.

Khi mực nước dần dần dâng đến gần chỗ cửa sổ, mẹ của Tả Tước Ban bảo mọi người ngừng đổ nước.

Bà đứng trước cửa sổ và nâng hai cánh tay lên. Ống tay áo rộng lùng thùng để lộ ra đôi cánh tay rất đẹp.

Sau đó bà liền ngân vang một vũ khúc và nhún chân quay vòng theo vũ khúc này.

Nước trong phòng giặt cũng quay theo nhịp nhảy của mẹ Tả Tước Ban.

Quay theo chiều kim đồng hồ được một lúc, mẹ của Tả Tước Ban lại đổi hướng quay ngược chiều kim đồng hồ.

Nước trong phòng giặt cũng quay theo chiều ngược lại.

Cứ thế, sau ba lần quay thuận chiều kim đồng hồ và ba lần quay ngược chiều kim đồng hồ, mẹ của Tả Tước Ban ngừng lại, nước trong phòng giặt cũng ngay lập tức ngừng quay.

Mẹ của Tả Tước Ban hạ cánh tay xuống.

Lúc này, mực nước trong phòng giặt bắt đầu hạ xuống. Nước từ khe cửa chảy ra ngoài.

Sau khi nước trong phòng đã xả hết ra ngoài, nữ pháp sư đột nhiên quay vòng, lần này còn quay nhanh và điên cuồng hơn lần trước.

Những chiếc áo dài, áo choàng, quần, bít tất của cha con Tào Tháo cũng bay lượn trong phòng giặt và bước vào công đoạn vắt.

Công việc tiếp theo của pháp sư giúp việc là nấu cơm.

Tào Tháo hỏi: “Hữu Lão Sư, cô biết làm những món ăn gì?”

Mẹ của Tả Tước Ban trả lời: “Ngài thích ăn món gì?”

“Ý của cô là ta thích ăn món gì cô cũng đều có thể làm được đúng không?”

“Nói chính xác thì ngài thích ăn món gì tôi cũng đều có thể đáp ứng.”

“‘Làm’ với ‘đáp ứng’ có gì khác nhau à?”

“Nếu mà chỉ nhìn vào kết quả thì không có gì khác nhau, nhưng quá trình thì có đôi chút khác biệt.”

“Được”, Tào Tháo cố tình làm khó mẹ Tả Tước Ban, “Ta muốn ăn vịt quay Bắc Kinh, cô có thể ‘đáp ứng’ không?”

Mẹ của Tả Tước Ban điềm tĩnh nói: “Xin hỏi, ngài muốn ăn vịt quay Bắc Kinh địa phương hay vịt quay Bắc Kinh chính thống?”

Tào Tháo kinh ngạc nói: “Để đáp ứng nhu cầu của tôi, cô định đi Bắc Kinh mua vịt à?”

Mẹ của Tả Tước Ban nói: “Ngài đưa tôi 10 quan tiền đồng!”

Tào Tháo đưa cho mẹ của Tả Tước Ban 10 quan tiền đồng. Mẹ của Tả Tước Ban để tiền đồng vào lòng bàn tay, ngón tay hướng về phía bắc mở ra gập vào vài lần. Cuối cùng, mẹ của Tả Tước Ban mở rộng hai lòng bàn tay, các quan tiền đồng đã không cánh mà bay.

Tào Tháo hỏi: “Tiền đâu rồi?”

Mẹ Tả Tước Ban nói: “Tiền đã được gửi đến quán vịt quay ở Bắc Kinh rồi. Tôi đã dùng phép vận chuyển.

Đây là pháp thuật cơ bản, đến con gái tôi cũng biết làm.”

“Uhm,” Tào Tháo gật đầu, “ta nghe Tả Tước Ban nói, lúc lên lớp nó cũng từng dùng pháp thuật này để mua một bát mì bò.”

“Đó chỉ là vận chuyển đường ngắn”, mẹ của Tả Tước Ban nói, “nếu dùng phép vận chuyển đường dài thì đừng nói là Bắc Kinh, đến cả vịt quay ở Bắc Cực cũng có thể lấy được.”

Tào Tháo mở to mắt ngạc nhiên: “Nói như thế nghĩa là cô có thể giúp tôi mua được cả đồ ăn từ nước ngoài?”

“Việc đó dễ như trở bàn tay.”

“Thế thì ta không cần vịt quay nữa…”

Mẹ Tả Tước Ban lập tức mở hai lòng bàn tay ra, các ngón tay lần lượt gập vào. Khi các ngón tay nắm chặt lại cũng là lúc 10 quan tiền đồng được lấy về từ quán vịt quay Bắc Kinh.

Mẹ của Tả Tước Ban hỏi Tào Tháo thích ăn gì.

Tào Tháo nói: “Ta nghe nói ở nước Ý có một loại bánh, tên gọi rất là kinh dị, hình như là ‘bi sắt’.”

“Là Pizza.”

“Nói chung khá là nổi tiếng, có thể giúp ta mua một ít về nếm thử không?”

“Nhưng mà”, mẹ của Tả Tước Ban nói, “tiền của chúng ta không thông dụng ở Ý.”

“Thế là không được ăn Pizza à?”

“Có thể trao đổi bằng thứ khác.”

Tào Thực nói: “Tức là lấy đồ đổi đồ. Nhà ta có rất nhiều đồ quý, lấy một thứ đồ gì đó đổi lấy Pizza là được.”

“Chọn món đồ nào bây giờ?”, Tào Tháo trầm ngâm suy nghĩ.

“Phụ thân”, Tào Phi đưa ra ý kiến, “Nước Cao Li có tặng nhà mình nhân sâm quý, vì phụ thân bị nóng trong người nên không dùng được. Lấy nhân sâm Cao Li đổi lấy Pizza chắc là người Ý sẽ rất hài lòng.”

“Được, cứ làm theo lời thằng cả đi.”

Mẹ của Tả Tước Ban đã từng có lần hợp tác với một tiệm Pizza của Ý nên đã rất nhanh chóng chuyển nhân sâm đi.

Cha con Tào Tháo nuốt nước bọt chờ Pizza.

Nhưng họ chờ mãi, chờ mãi… Tào Tháo tự lẩm bẩm: “Chắc là làm loại bánh này rất mất thời gian.”

Mẹ của Tả Tước Ban nói: “Để tôi xem xem.”

“Cô làm sao mà…?”

“Pháp sư có khả năng nhìn xa.”

Mẹ của Tả Tước Ban nhắm mắt lại, hai ngón tay trỏ ấn chặt vào thái dương.

Tào Tháo hỏi: “Hữu Lão Sư, cô nhìn thấy gì?”

Mẹ của Tả Tước Ban nói: “Sắp xong rồi. Họ đã cho bánh vào hộp và… đang buộc dây.”

Ngay lập tức, chỉ nghe thấy tiếng “bốp” một cái, một hộp giấy long lanh rơi xuống bàn.

Tào Chương tính tình vốn nôn nóng liền cởi nút dây và mở hộp ra.

Trong hộp không phải là bánh Pizza mà là củ nhân sâm vừa gửi đi lúc nãy.

Tất cả mọi người đều tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Tào Hùng tinh mắt nói: “Trên củ nhân sâm có chữ!”

Tào Chương nói: “Là tiếng nước ngoài!”

Tào Thực giỏi ngoại ngữ nhất trong ba anh em, liền phiên dịch cho mọi người nghe:

“Củ cải không còn tươi nữa, không cần!”

Tào Tháo quát lên: “Người nước ngoài đúng là không có mắt, tưởng nhân sâm là củ cải.”

Lúc này ngoài cửa có tiếng rao của người bán dong.

Tào Tháo hỏi: “Ở ngoài đang rao bán cái gì vậy?”

Tào Phi nói: “Bẩm phụ thân, họ bán khoai nướng.”

Mùi thơm của khoai nướng bay vào đầy hấp dẫn.

Tào Hùng hỏi mẹ của Tả Tước Ban: “Hữu Lão Sư, cô có thể dùng pháp thuật chuyển đồ thì chắc cũng có thể dùng pháp thuật truyền mùi thơm của khoai nướng nhỉ?”

Mẹ của Tả Tước Ban cười: “Ta chưa chuyển mùi vị bao giờ, đây đúng là một thử thách mới của giới pháp thuật. Nhưng ta rất muốn thử xem thế nào. Ta hiểu ý của cháu, cháu muốn thông qua mùi hương để quảng cáo khoai nướng đúng không? Nếu người Ý thích mùi vị này, chúng ta sẽ dùng khoai nướng để đổi lấy bánh Pizza?”

“Đúng vậy.”

Mẹ của Tả Tước Ban đưa tay ra nắm bắt lấy làn hương trong không trung và tập trung vào lòng bàn tay, sau đó chuyển tới nước Ý. Lúc mẹ của Tả Tước Ban mở lòng bàn tay ra, trong lòng bàn tay của bà không còn gì cả! Mà vốn dĩ cũng chẳng có gì cả!

Tào Hùng hỏi: “Đã gửi đi chưa ạ?”

Mẹ của Tả Tước Ban không được tự tin cho lắm:

“Cô cũng không chắc lắm.”

Tào Chương nói: “Cô thử nhìn xem phản ứng của bên đấy thế nào?”

Mẹ của Tả Tước Ban lại nhắm mắt lại, ngón tay ấn chặt thái dương.

“Cô nhìn thấy gì?”, Tào Tháo hỏi.

Mẹ của Tả Tước Ban nói: “Họ lại đang đóng hộp và buộc dây.”

“Bốp!”, một chiếc hộp đẹp long lanh lại rơi xuống mặt bàn.

Tào Chương mở hộp ra, lần này trong hộp đúng là có bánh Pizza. Tào Thực đọc dòng chữ trên chiếc bánh:

“Đã nhận được mùi hương. Chúng tôi rất mong muốn nhận được thứ đồ ăn đã phát ra mùi hương này!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.