Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHÃN CẦU BAY
NHÃN CẦU BAY

❊ ❊ ❊

Hôm nay người dân nước Ngụy may mắn được chứng kiến cuộc triển lãm các tác phẩm pháp thuật của các pháp sư được tổ chức trên Đài Đồng Tước. Các pháp sư nổi tiếng đều mang đến tác phẩm của riêng mình, người xem đông như đi trẩy hội, cảnh tượng nhộn nhịp chưa từng thấy.

Pháp sư nước Ngụy, Quản Lộ, đem ra triển lãm tác phẩm mang tên “Máy sưởi trứng gà”. Đây không phải là máy sưởi có hình quả trứng gà, mà nó chính là một quả trứng gà, một quả trứng gà bình thường. Chỉ có điều, pháp sư đã yểm vào đó pháp thuật, khiến nó không còn là một quả trứng gà bình thường nữa.

Quản Lộ chỉ vào quả trứng và quảng cáo: “Ai muốn xem thử thì hãy đến cầm quả trứng này lên.”

Một ông lão bước đến, cầm quả trứng lên.

Quản Lộ hỏi ông lão: “Lão có thấy khác gì so với quả trứng bình thường không?”

Ông lão trả lời: “Không có gì khác.”

Quản Lộ lại nói: “Lão sẽ có cảm giác khác ngay thôi.”

Rất mau sau đó, ông lão kêu lên: “Nóng rồi, hơi nóng rồi!”

Trước khi quả trứng gà nóng bỏng lên, nó liền tự động ngắt nhiệt.

Quản Lộ nói: “Mùa đông đến, có một quả trứng thế này thì dễ chịu rồi, phải không nào?”

Nhưng pháp sư nước Ngô, Vu Cát, lại chế tạo một chiếc áo bông mặc trong mùa hè.

Chiếc áo kỳ diệu này mặc lên người sẽ có cảm giác vừa nhẹ, vừa mát.

Một người trung niên hỏi Vu Cát: “Mùa hè mặc áo bông, anh không thấy kỳ kỳ sao?”

Nhưng chưa đợi Vu Cát trả lời, một cô nàng lập tức phản bác: “Mùa hè mặc áo bông sành điệu, cá tính quá đi chứ! Hôm nay trông nó có vẻ lạ, không biết chừng ngày mai lại thành mốt cũng nên!”

Nữ pháp sư Vũ Trụ Phong đưa ra quạt Hương phong.

Đây là chiếc quạt được làm từ gỗ hương, nó có thể tỏa ra mùi thơm thoang thoảng trong vòng một thước quanh đó. Vũ Trụ Phong nói: “Chiếc quạt này, nếu như phẩy một lần, mùi hương có thể tỏa ra thêm ba thước.

Vậy nếu phẩy hai lần, hương thơm có thể bay bao xa?”

“Sáu thước.”

“Không đúng, là bảy thước, phải cộng cả một thước ban đầu nữa chứ! Tôi hỏi thêm một câu nữa nhé, muốn làm hương thơm từ thành nước Ngụy bay sang thành nước Ngô cách đó cả trăm dặm, có làm được không?”

“Không làm được.”

“Đáp án là: Được. Chỉ cần mọi người chịu khó quạt một chút thôi.”

Pháp sư chỉnh hình Hoa Loa lại mang đến một con dao. Con dao này lưỡi rất dày, nhưng lại chẳng đáng sợ chút nào.

Một tên béo cười và nói: “Dùng con dao này mà giết người thì chắc cả ngày cũng chẳng chảy một giọt máu nào.”

“Con dao này không phải dùng để giết người”, Hoa Loa giải thích, “nó dùng để cạo mỡ. Rất thích hợp với những người có thân hình như anh đấy.”

Hoa Loa cầm con dao tiến về phía cái bụng to phình của anh béo và huơ huơ vài đường.

Anh béo kia lắp bắp sợ hãi: “Muốn… cạo… cạo mỡ bụng tôi ư?”

“Đúng, cuộc phẫu thuật này sẽ kết thúc rất nhanh thôi.”

“Vậy, phải mổ bụng tôi ra đúng không?”

“Không cần, không cần.”

Hoa Loa đưa dao cho anh béo, để anh ta tự cạo mấy lượt bên ngoài lớp bụng của mình.

Vòng bụng của anh béo dần dần thu nhỏ lại… Những người thích giảm béo liền nhanh chóng xếp thành hàng dài sau lưng anh béo.

Người pháp ngôn bản tin Thời sự pháp thuật, Tả Từ, thì mang đến “Cây bút âm thanh”.

Ông có thể dùng cây bút không đầu này viết tin tức lên tờ truyền đơn, sau đó để tờ truyền đơn bay đi khắp nơi. Người nào nhặt được tờ truyền đơn sẽ không nhìn thấy chữ nào trên đó, mà những chữ đó sẽ biến thành âm thanh.

Phu nhân của Tả Từ, Hữu Lão Sư, mang đến một “Lá cờ quét dọn”.

Vật này có liên quan đến nghề nghiệp của bà, Hữu Lão Sư vốn làm người giúp việc theo giờ. Chỉ cần bà vẩy “Lá cờ quét dọn”, lá cờ này sẽ dần dần biến thành màu đen, căn phòng cũng sẽ dần trở nên sạch sẽ.

Tả Tước Ba, con gái của Tả Từ và Hữu Lão Sư, cũng đến tham gia triển lãm, cô mang đến một chiếc kèn nhỏ. Nhưng chiếc kèn này không thổi ra giai điệu vui vẻ, mà lại làm cho người thổi nó biến thành một quả bóng và bay lên không trung. Nếu không thổi kèn nữa, “người bóng” sẽ dần dần thu nhỏ lại và rơi xuống mặt đất. Bọn trẻ thích nhất là món đồ chơi này. Chúng lần lượt thay nhau thổi kèn để được biến thành những quả bóng rồi bay lên trời.

Đối với các pháp sư, những hoạt động như thế này có thể tạo cơ hội để họ thể hiện trí tuệ và công lực của mình, đồng thời cũng là dịp để họ giao lưu và học hỏi lẫn nhau.

Pháp sư Quản Lộ vốn là người rất ham học hỏi.

Ông quan sát tỉ mỉ tác phẩm của người khác. Ông xem từng chiếc từng, chiếc một và dừng lại rất lâu trước tác phẩm của Gia Cát Lượng. Đó là một con chó bằng sứ đang nằm nhắm mắt và được đặt tên là “Chó yên tĩnh”. Đến gần con chó sứ, những tiếng ồn ào xung quanh sẽ biến mất trong nháy mắt. Con chó sứ này rất phù hợp với những ai thích sự yên tĩnh, thích suy nghĩ một mình.

Quản Lộ nhìn chằm chằm vào con chó yên tĩnh.

Đột nhiên, đôi mắt hôm nay được sử dụng quá nhiều của Quản Lộ bỗng có cảm giác khác thường.

Ông cảm thấy nhãn cầu của mình đang nhô về phía trước và nhảy bung ra khỏi tròng mắt!

Dù đây chỉ là chuyện xảy ra trong tích tắc, sau khi bay ra tầm một thước, nhãn cầu lập tức trở lại ngay, nhưng điều này vẫn khiến Quản Lộ rất hồi hộp. Việc nhãn cầu bỗng nhiên bay ra ngoài khiến ông nảy sinh nhiều ý tưởng.

“Phải chăng điều này đồng nghĩa với việc nhãn cầu của ta có thể tự do hành động, ta chỉ cần ngồi trong nhà cũng có thể quan sát được những việc xảy ra xung quanh?”

Quản Lộ bắt đầu tiến hành luyện tập cho nhãn cầu bay từ gần tới xa.

Để đảm bảo an toàn, trước hết chỉ dùng một bên nhãn cầu.

Từ bay thẳng dần dần chuyển sang bay đường vòng. Từ tập bay dần dần chuyển sang bay thật.

Trước khi Quản Lộ muốn đi vệ sinh, ông sẽ phái nhãn cầu đi do thám trước. Chiếc nhãn cầu liền bay khỏi hầm của Quản Lộ và ra phố… Chỉ cần ngồi trong hầm, Quản Lộ cũng có thể thấy rõ nhà vệ sinh công cộng chỉ đủ dung nạp một người kia đã có ai chưa.

Cuối cùng cũng đến một ngày, Quản Lộ khiến Tào Tháo chú ý đến việc do thám của nhãn cầu.

Quản Lộ hỏi Tào Tháo: “Tối qua có một con chuột chui vào phòng ngủ của ngài phải không?”

Tào Tháo rất lấy làm kinh ngạc: “Sao ông biết?”

“Ngài xuống giường, lấy kiếm định chém chuột, kết quả là chém đôi giày thành hai nửa.”

“Chẳng lẽ… ông trốn dưới gầm giường của ta như một tên trộm?”

Quản Lộ vẫn từ tốn tiếp tục kể: “Mặc dù giày hỏng, nhưng ngài đã tức cảnh sinh tình, làm một bài thơ để bù đắp tổn thất. Bài thơ như thế này…”

“Không thể thế được!” Tào Tháo kêu lên, “Ông trốn trong gầm giường không thể nhìn thấy bài thơ của ta được!”

“Tôi có nói mình trốn trong gầm giường đâu.”

Quản Lộ bèn đọc bài thơ của Tào Tháo:

Thấy chuột kêu chít chít,

Vung kiếm chém khỏi nhơ.

Ngờ đâu mất đôi dép,

Lại được một bài thơ.

Tào Tháo nghi ngờ: “Ông ăn cắp bản nháp của ta?”

Quản Lộ nhắc nhở Tào Tháo: “Ngài thấy chưa hài lòng với bài thơ nên đã đốt ngay lúc đó rồi còn gì.”

“Đúng rồi, đúng rồi.“ Tào Tháo ủ rũ: “Rốt cuộc chuyện này là sao? Ông làm ta chẳng còn thấy an toàn nữa!”

Quản Lộ bèn để một chiếc nhãn cầu của mình bay vào lòng bàn tay và nói: “Nó có thể bay vào phòng ngủ của ngài, ở trên trần nhà mà quan sát từng cử chỉ, hành động của ngài.”

Tào Tháo chuyển lo sang mừng: “Hóa ra là một loại phép thuật khác ông vừa sáng tạo ra, sẽ rất có giá trị nếu dùng trong quân sự hay kinh tế đấy. Đáng mừng, đáng mừng!”

Quản Lộ nói: “Tôi chỉ muốn dùng phép thuật của mình để cống hiến cho đất nước. Ví dụ như khi đánh trận, nhãn cầu có thể bay đi thăm dò tình hình doanh trại của địch. So với việc phái gián điệp thì việc này vừa an toàn, lại nhanh hơn.”

Tào Tháo nói: “Thời gian gần đây cũng coi như yên bình, mọi người cũng ngại ra trận, nên tạm thời chưa cần đến tình báo quân sự, chúng ta có thể làm tình báo kinh tế.”

“Tình báo kinh tế?”

“Nghe nói nước Ngô đang chế tạo ra một loại đậu phụ rất kỳ diệu, trong đó có chứa rất nhiều chất dinh dưỡng, còn bổ hơn cả nhân sâm. Để tăng cường sức khỏe cho nhân dân, ta đã từng định nhập khẩu loại đậu phụ này. Nhưng đối phương đề nghị phải thu một ngàn lượng vàng phí chuyển giao kỹ thuật, ta chê đắt quá nên việc vẫn chưa thành. Giờ có nhãn cầu bay của Quản tiên sinh rồi, chúng ta có thể có công thức một cách dễ dàng!”

“Việc này…” Quản Lộ hơi do dự, “Việc này có phù hợp không? Khi ra trận chúng ta là kẻ thù, nhưng khi không đánh nhau, chúng ta là hàng xóm mà.”

Thấy chuột kêu chít chít,

Vung kiếm chém khỏi nhơ.

Ngờ đâu mất đôi dép,

Lại được một bài thơ.

Tào Tháo làm công tác tư tưởng cho Quản Lộ: “Tiên sinh là người nước Ngụy, có thể giúp nước Ngụy tiết kiệm tiền của thì đó cũng là một hành động ái quốc đấy.”

Và thế là, kẻ ái quốc Quản Lộ đồng ý cho nhãn cầu ái quốc của mình bay sang nước Ngô.

Hôm nay, nhãn cầu của Quản Lộ bay rất xa… Ngồi trong phủ Tào Tháo, nhưng Quản Lộ lại có cảm giác như mình đang lơ lửng trên không trung.

Tào Tháo hỏi Quản Lộ: “Bây giờ tiên sinh nhìn thấy gì rồi?”

Quản Lộ nhắm mắt nói: “Thấy mây… chim ưng… phía dưới là một con sông lớn…”

Tào Tháo vội đi tra bản đồ, “Chắc là sông Hoài đây.”

Theo báo cáo của Quản Lộ, ngón tay của Tào Tháo dần dần di chuyển trên bản đồ, càng ngày càng tiến gần đến đô thành nước Ngô… Cuối cùng Quản Lộ báo cáo: “Tôi đã vào…, à nhầm, nhãn cầu của tôi đã vào được thành nước Ngô rồi.”

Nhãn cầu của Quản Lộ tìm đến xưởng làm đậu phụ lớn nhất nước Ngô.

Nhãn cầu bay đi bay lại trong xưởng đậu phụ, quan sát tỉ mỉ các nguyên liệu và quy trình làm loại đậu phụ kỳ diệu… Các sư phụ chỉ tập trung vào việc làm đậu phụ nên không ai biết rằng, cơ mật quốc gia đang bị bại lộ bởi một chiếc nhãn cầu.

Bên nước Ngụy, Quản Lộ lần lượt báo cáo thành phần nguyên liệu mà ông nhìn thấy với Tào Tháo, Tào Tháo ghi chép lại tỉ mỉ.

Đến khi đã lấy được hết công thức làm đậu phụ, nhãn cầu mới rời khỏi xưởng đậu và thắng lợi trở về.

Nhưng lúc nhãn cầu của Quản Lộ bay ra khỏi tường thành cao vút của nước Ngô, một việc bất ngờ đã xảy ra.

Bất cứ một vật thể bay nào trong không khí đều tạo ra ma sát và phát ra tiếng ồn, nhãn cầu cũng không ngoại lệ, chỉ có điều nó rất nhỏ, nên âm thanh phát ra cũng rất nhẹ. Nhưng với đôi tai của một pháp sư có thính giác siêu nhạy như Vu Cát, tiếng bay của nhãn cầu tuyệt đối không thể bị bỏ qua.

Lần theo âm thanh, Vu Cát ngẩng đầu lên và phát hiện ra một vật thể bay lạ.

Vu Cát ra lệnh: “Không được để nó bay khỏi nước Ngô!”

Câu này là nói với con vật cưng của anh chàng - một chú quạ.

“Quạ!” Chú quạ lập tức bay lên, đuổi theo nhãn cầu.

Cuộc truy đuổi kết thúc tại biên giới hai nước Ngô - Ngụy. Nhãn cầu bị quạ nuốt gọn vào trong bụng.

[Tại nước Ngụy]

Khuôn mặt Quản Lộ tỏ rõ vẻ lo lắng.

Tào Tháo hỏi: “Tiên sinh nhìn thấy gì rồi?”

Quản Lộ nói: “Bóng tối… sau đó là cổ họng… dạ dày… một đống thức ăn lung tung đang được tiêu hóa ở dạ dày…”

Tào Tháo bắt đầu thấy lo lắng cho nhãn cầu của Quản Lộ.

“Bây giờ đang qua những khúc cong ở đại tràng…”

“Giờ là ruột non…”

“Sắp đến hậu môn rồi…”

Cuối cùng, Quản Lộ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ông nói: “Thấy ánh sáng rồi, nhãn cầu của tôi đã được quạ bài tiết ra ngoài.”

“Tốt quá!” Tào Tháo nói, “Bây giờ tiên sinh lại nhìn thấy mây và trời rồi chứ?”

“Không, tôi nhìn thấy mặt của Vu Cát. Ông ta đang nhìn vào nhãn cầu và nói…”

“Có nghe thấy ông ta nói gì không?”

“Không nghe thấy, nhưng có thể đoán qua khẩu hình. Hình như ông ta nói: ‘Các người đã thâm nhập vào lãnh thổ nước Ngô làm gián điệp, thật không hề hữu hảo chút nào. Nhãn cầu bay này sẽ bị giữ lại đây, cho đến khi nào các người đến nộp phạt.’”

“Phải nộp phạt bao nhiêu?”

“Một ngàn lượng vàng!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.