Sáng sớm, Chu Du thức dậy với tâm trạng rất vui vẻ.
“Em yêu ơi”, chàng khẽ lay mình Tiểu Kiều, “em có biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ngày gì?” Tiểu Kiều hãy còn mắt nhắm mắt mở, “Cách ngày Lễ tình nhân những hơn 300 ngày…”
“Không phải Lễ tình nhân.”
“Là ngày các shop thời trang bắt đầu đại hạ giá?”
“Cũng không phải. Anh nói cho em biết nhé, hôm nay là ngày Vạn Gia Hoan mở thưởng xổ số đấy.”
“Anh lại mua xổ số à?”
“Thử may mắn chút ấy mà.”
“Thử bao nhiêu lần rồi, đến cái giải Bảy anh cũng có được đâu.”
“Lần này có hy vọng!”
“Hy vọng thế nào?”
“Nãy anh vừa có một giấc mộng đẹp, mơ thấy chúa công nói với anh: ‘Ngươi đừng làm Đô đốc nữa, về nhà trồng rau đi.’”
Tiểu Kiều ngạc nhiên: “Thế thì có gì là đẹp? Chúa công sa thải anh, rõ ràng phải là ác mộng chứ.”
Chu Du giải thích cho: “Em không hiểu, ‘trồng rau’ gần âm với ‘trúng giải’, ta sắp đổi đời rồi!”
Đang nói chuyện vui vẻ, bỗng bên ngoài vọng lại một tiếng kêu… “Quạ! Quạ! Quạ!”
Là tiếng quạ kêu.
Mặt Chu Du liền biến sắc: “Lũ quạ chết tiệt, vận may của ta bị mỏ chúng ăn hết rồi.”
Tiểu Kiều nói: “Em chẳng tin, chúng kêu là việc của chúng, anh trúng là việc của anh, chẳng liên quan gì đến nhau cả.”
“Được, em cứ đợi đấy mà xem.”
Tối ngày hôm đó, xổ số mở thưởng.
Quá trình mở thưởng bắt đầu bằng sự háo hức của Chu Du và kết thúc bằng sự tiu nghỉu của chàng.
Chu Du bực mình nói với Tiểu Kiều: “Đều tại lũ quạ kia!”
[Sáng sớm hôm sau]
Chu Du tỉnh dậy, chàng mở mắt ngồi thẫn thờ.
Tiểu Kiều hỏi: “Lại nằm mơ thấy gì à?”
“Chúa công nói với ta: ‘Ngươi đừng trồng rau nữa, về làm Đại Đô đốc đi.’”
Vừa nói xong, bên ngoài lại vọng lại tiếng kêu… “Quạ! Quạ! Quạ!”
Chưa kịp mặc y phục, Chu Du nhảy ngay xuống giường, chạy đi lấy cung tên.
Tiều Kiều giật mình: “Anh làm cái gì thế?”
Chu Du nói; “Ta đi bắn chết mấy con quạ kia!”
Tiểu Kiều nói: “Hôm nay không mở thưởng nữa, lũ quạ kêu thì có ảnh hưởng gì đến anh?”
“Nhưng chúng sẽ mang xui xẻo khác đến.”
Chu Du đi vào trong vườn, nhắm chuẩn con quạ trên cành cây và “vút” một tiếng!
Nhưng đây không phải là quạ bình thường, nó là con thú cưng của pháp sư Vu Cát.
Sáng sớm là lúc các loài chim đua nhau cất tiếng hót, quạ cũng thuộc họ chim, nên nó cũng phải bay ra hót mấy tiếng.
Nhưng những loài chim khác không xui xẻo như quạ.
Cũng may Chu Du mắt cận, chàng ta dựa vào thính giác để bắn tên, chú quạ của Vu Cát cũng khá nhanh nhạy nên chưa bị bắn trúng.
Ngậm mũi tên vào mỏ, quạ ta bay về bên cạnh chủ nhân.
Vu Cát cầm lấy mũi tên và nhìn vào dòng chữ được khắc ở trên mũi tên, chàng nói với quạ: “Đây là tên của Chu Du. Ngươi không làm gì xấu cả, tại sao anh ta lại hận ngươi thế nhỉ?”
Quạ ta lắc lắc cái đầu.
Vu Cát nói: “Chắc do tiếng hót của ngươi khó nghe quá chứ gì. Người ta thường thích nghe tiếng hót của chim chích chòe hơn, đúng không?”
Chú quạ gật gật cái đầu.
“Ngươi nên cảm thấy may mắn vì được làm vật cưng của một pháp sư nổi tiếng…”, Vu Cát nói.
Chàng dặn dò chú quạ: “Ngươi đi tìm một sợi lông của chích chòe lại đây.”
Chú quạ kêu một tiếng đồng ý rồi bay đi.
Khi chú bay về, mỏ ngậm một sợi lông của chim chích chòe.
Vu Cát đặt sợi lông vào giữa lòng bàn tay và bắt đầu tập trung nhìn chằm chằm vào sợi lông.
Dưới ánh mắt sáng rực của Vu Cát, sợi lông bốc khói rồi bốc cháy, ngọn lửa có màu tím.
Rất nhanh chóng, sợi lông đã biến thành một nhúm tro xám.
Vu Cát nói với quạ: “Ngươi ăn chúng đi.”
Chú quạ đậu trên cánh tay của chủ nhân, ăn hết đống tro của lông chích chòe.
Vu Cát nói: “Ngươi thử hót mấy tiếng xem.”
“Chích chích chích! Chích chích chích!”
Quạ không biết mình nên vui hay nên buồn, chú phát ra tiếng hót của chim chích chòe… Quạ lại bay đi.
Khi về, chú lại ngậm trong mỏ một mũi tên.
Vu Cát nhìn kỹ, vẫn là mũi tên của Chu Du.
Chàng hỏi quạ: “Vẫn bị ghét à?”
Từ khóe mắt quạ chảy ra hai giọt nước mắt.
“Bởi vì dù cho hót tiếng của chích chòe nhưng ngươi vẫn là một con quạ?”
Quạ gật đầu.
Chú mở to mỏ, nhưng lại không phát ra tiếng kêu.
“Ta hiểu rồi”, Vu Cát nói, “Ngươi hy vọng có thể khôi phục tiếng kêu của quạ.”
Vu Cát cầm lại một cái bát và nói với quạ: “Ngươi tiếp tục khóc đi, để nước mắt chảy vào trong bát.”
Thế là quạ lại khóc, khóc mãi… Khóc được nửa bát.
Vu Cát nói: “Được rồi, đủ rồi, ngươi uống chỗ nước mắt này vào đi.”
Chú quạ uống hết chỗ nước mắt trong bát.
“Quạ!”
Quạ vô cùng mừng rỡ, chú lại được kêu tiếng của quạ.
Vu Cát nói: “Xem ra, để bảo đảm an toàn cho ngươi, cần phải thay đổi tiếng tăm cho quạ mới được.
Phải làm cho mọi người tin rằng, quạ không những không mang lại xui xẻo, thậm chí còn có thể mang đến những điều tốt đẹp nữa kìa.”
“Quạ?” Chú quạ tỏ vẻ không hiểu lắm.
Vu Cát nói: “Ngươi có thể bay vào rừng và mang về đây một ít quả ngọt…”
“Quạ! Quạ! Quạ!”
Nghe thấy tiếng quạ kêu, Chu Du lại vội vội, vàng vàng vác cung tên ra.
Tiểu Kiều ngăn chàng lại: “Anh đừng bắn nó nữa, nó mang đồ đến cho chúng ta này.”
“Đồ gì?”
“Là một loại quả.”
Quạ mang một loại quả màu đỏ rất đẹp đặt ở trên cửa sổ.
Tiểu Kiều đang định cầm lấy quả thì bị Chu Du ngăn lại.
Chu Du nói: “Đồ quạ mang đến có ăn được không?
Chắc chắn là có độc!”
Quạ tức giận bay vào trong cửa sổ và từng miếng từng miếng mổ cái quả mình mang đến.
Tiểu Kiều nói với Chu Du: “Anh thấy chưa? Ý nó là: Ông nói có độc, tôi ăn cho ông xem đấy!”
Chu Du thản nhiên: “Con cóc có độc đúng không?
Nhưng rắn vẫn ăn được nó. Nếu đây là một con chim độc, nó sẽ không sợ ăn phải bất cứ thứ gì có độc.”
Quạ phẫn nộ ném quả vào đầu Chu Du, anh chàng chưa kịp giương tên thì chú đã bay đi mất.
Quạ lại bay đến, lần này chú ngậm một đồng tiền.
Đây là ý tưởng mới của chủ nhân chú.
Quạ để đồng tiền ở vườn nhà Chu Du rồi lập tức bay về.
Chu Du nhặt đồng tiền lên rồi lật đi, lật lại xem.
Anh chàng lại đưa cho Tiểu Kiều xem.
Chu Du hỏi Tiểu Kiều: “Đây không phải là tiền giả chứ?”
Tiểu Kiều đáp: “Hình như là thật.”
Chu Du liền cầm đồng tiền chạy ra ngoài phố.
Anh chàng đi đến tiệm bánh nướng, giơ đồng tiền hỏi người bán bánh: “Đồng tiền này có thể mua bánh nướng được không?”
Người ta trả lời chàng: “Được, một đồng mua được một chiếc.”
Người bán bánh lấy tiền và đưa cho Chu Du một chiếc bánh nướng.
Chu Du cầm lấy chiếc bánh xong là chạy luôn.
Về đến nhà, chàng ta liền ngoạm lấy, ngoạm để chiếc bánh nướng.
Tiểu Kiều hỏi: “Anh làm gì mà như chết đói thế?”
Chu Du không kịp trả lời, chỉ làm sao mau mau chóng chóng nuốt hết chiếc bánh vào trong bụng, chiếc bánh làm anh ta nghẹn đến nỗi cứ trợn hết cả mắt.
Sau khi đã tiêu diệt chiếc bánh, Chu Du thở một hơi, nói: “Tạm yên tâm rồi.”
Tiểu Kiều hỏi: “Tại sao lại ‘tạm’? Chẳng lẽ anh vẫn chưa hoàn toàn yên tâm?”
Chu Du nói: “Còn phải đợi một lát nữa. Nếu ta không bị đi ngoài thì mới có thể chứng minh rằng quạ không gây tai họa cho con người được.”
Không ngoài dự đoán của Vu Cát, việc quạ mang tiền đến cho người nhanh chóng được lan truyền khắp nước Ngô. Hơn nữa càng truyền càng hăng, thậm chí có đến mấy dị bản khác nhau.
Dị bản đầu tiên là: Quạ mang đến cho Chu Đô đốc không chỉ một đồng tiền bình thường, mà là một đồng tiền vàng.
Dị bản thứ hai là: Quạ mang đến cho Chu Đô đốc tiền bình thường, người bán bánh có thể chứng minh. Hàng ngày quạ đều mang tiền đến cho Đô đốc, Đô đốc lại dùng tiền đó đi mua bánh nướng, còn mua thêm cả xì dầu, cà rốt, cả khoai nướng,…
Dị bản thứ ba là: Quạ mang đến cho Chu Đô đốc một đồng tiền, Đô đốc đem đồng tiền cất vào trong thùng gạo. Ngày thứ hai, một đồng tiền biến thành hai đồng tiền, ngày thứ ba biến thành ba đồng tiền. Đến ngày thứ một trăm thì có một trăm đồng tiền. Chu Đô đốc phát tài rồi!
Dị bản thứ tư còn li kì hơn: Chu Đô đốc nghe thấy ba tiếng quạ kêu, mở cửa ra xem thì chẳng thấy quạ đâu, chỉ thấy một cô nàng dung mạo vô cùng xinh đẹp.
Hóa ra, một hôm Chu Đô đốc cho một con quạ sắp chết thức ăn, con quạ này liền biến thành một cô nàng xinh đẹp đến báo ơn Đô đốc. Cô nàng đưa cho Đô đốc một đồng tiền và nói: “Chàng hãy đem đồng tiền này đặt vào trong thùng gạo, nó sẽ mang cho chàng thật nhiều, thật nhiều tiền…”
Và thế là, cả nước Ngô bắt đầu đối xử tử tế với quạ.
Mọi người đều đặt thức ăn trước cửa nhà, đợi quạ đến ăn.
Quạ bay đến ăn, cả chích chòe cũng bay đến cùng.
Nhưng mọi người đuổi chích chòe đi, vì chưa ai nghe thấy chuyện chích chòe mang tiền đến cả.
Tuy về sau không còn chuyện quạ mang tiền đến nữa, nhưng thiên hạ cũng truyền tai nhau nhiều tin vui về quạ.
Mọi người hào hứng nói với nhau:
“Sáng hôm trước tôi cho một đàn quạ ăn, đến tối lại gặp được vận may rồi.”
“Vận may gì?”
“Hàng ngày đánh bạc, tôi toàn đánh 10 ván thua cả 10, nhưng hôm qua đánh 10 ván chỉ thua có 9!”
“Tôi cũng gặp may nhé. Hôm qua nghe tiếng quạ kêu, con trai tôi thi qua luôn, nó hiếm khi thi qua lắm.”
“Nhưng lão Tam này, hôm nay ông cũng cho quạ ăn, thế mà sao nhà ông lại xui xẻo thế nhỉ, bà nội ông chẳng ngã gãy xương là gì?”
“Tôi đoán nhất định liên quan đến lũ chích chòe.
Tôi đang cho quạ ăn, tự dưng mấy con chích chòe chạy đến tranh, chúng nó kêu ‘chích chích’ làm cả nhà tôi xui xẻo.”
Hôm nay, Vu Cát đang ngồi tĩnh tại trong nhà, anh chàng đang ôn lại pháp thuật.
“Quạ! Quạ! Quạ!”
Bỗng nhiên con vật cưng kêu lên đầy hốt hoảng, bay lượn lung tung trong nhà.
Vu Cát bực mình mở mắt ra.
Anh chàng nghe thấy phía xa khẽ có tiếng ồn.
“Là quân địch đến tấn công phải không?!”
Không phải. Đây không giống tiếng của loài người.
Vu Cát vội ra ngoài cửa xem.
Là quạ! Hàng triệu con quạ đua nhau xông đến, trong nháy mắt Vu Cát không thể phân biệt nổi ngày đêm.
Trong bóng tối, Vu Cát lẩm bẩm: “Gay rồi, quạ nước ngoài nghe tiếng đồn bay hết đến đây, vậy là mình đã rước họa cho nước Ngô rồi, làm sao có đủ thức ăn cho chúng bây giờ?”