Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỜI NGUYỀN NGỌT NGÀO
LỜI NGUYỀN NGỌT NGÀO

❊ ❊ ❊

Công việc phát ngôn viên của bản tin Thời sự pháp giới của Tả Từ thực ra rất vất vả, miếng cơm này không dễ ăn như nhiều người vẫn tưởng.

Trong pháp giới xảy ra bất kỳ chuyện gì có tính chất thời sự là Tả Từ lại phải lập tức có mặt ngay.

Nếu có phát minh gì mới, ông cũng phải là người đầu tiên chạy đến nhà pháp sư đó để phỏng vấn đưa tin. Các hoạt động thi đấu trong pháp giới cũng nằm trong phạm vi phỏng vấn của Tả Từ. Ví như cuộc thi trong đường ruột giữa Quản Lộ và Vu Cát, ông cũng phải chui tận vào trong bụng của trọng tài để quan sát trận đấu!

Tả Từ còn phải quan tâm đến các ứng dụng của pháp thuật trong chiến tranh. Ví như khi đánh trận phải qua sông, không có thuyền thì phải dựng cầu, vừa phiền phức mà lại làm lỡ thời cơ. Gia Cát Lượng liền đem thuật đóng đông thực phẩm dùng trong chiến tranh, ngày nắng nóng cũng có thể làm mặt nước đóng băng, “chíu” một cái là có thể trượt qua sông. Tả Từ cũng bắt buộc phải trượt thử trên sông băng mới đưa tin được.

Trong các loại tin tức thời sự pháp giới, hấp dẫn nhất vẫn là tin xì căng đan của các minh tinh. Vu Cát và Vũ Trụ Phong tan rồi hợp, hợp rồi tan, tạo thành một bộ phim truyền hình dài tập ly kỳ trong giới pháp sư. Và để có thể lấy những thông tin hấp dẫn mới nhất của hai người, hôm nay Tả Từ đã phải ra ngoài từ sáng sớm, bận bịu đến tận tối mà vẫn chưa xong việc.

Vũ Trụ Phong dùng pháp thuật và bùn làm thành một hỗn hợp “bùn đáng yêu”, chậu bùn nhìn trông có vẻ rất đỗi bình thường, Vũ Trụ Phong bước vào, làm cho toàn thân dính đầy bùn. Từ trong bùn bước ra, cô nàng gặp ngay phải Tả Từ vừa chạy đến lấy tin.

Nước bùn trên người Vũ Trụ Phong từng giọt, từng giọt rớt xuống sàn, nhưng đây không phải là loại bùn bình thường, nó có thể tỏa ra một sức hút kỳ lạ.

Tả Từ bị sức hút ấy làm cho ngây người: “Chà, dễ thương quá!”

Vũ Trụ Phong hỏi lại: “Ông thấy đáng yêu thật sao?”

“Đúng vậy.”

“Tốt quá, vậy là tôi có thể đi chinh phục chàng được rồi!”

Vũ Trụ Phong mang đống “bùn đáng yêu” trên người, ngồi lên cánh diều đứt dây của mình và bay đi trong nháy mắt. Tả Từ cưỡi chiếc phi thuyền hình dây pháo của mình bí mật đuổi theo sau. Dây pháo thông thường không rẽ ngang, rẽ dọc được, nên chiếc phi hành này được gọi là “pháo rẽ”.

Vụ Trụ Phong tìm thấy Vu Cát trong một sơn động, trong động ngoài Vu Cát ra, còn có một con gấu đang ngủ đông.

Vu Cát mở to mắt nhìn Vũ Trụ Phong: “Ôi, so với con gấu này, nàng còn đáng...”

“... đáng sợ hơn?”, Vũ Trụ Phong hỏi.

“Không, đáng yêu hơn.”

Vũ Trụ Phong thở phào, như vậy là nước bùn đã có hiệu nghiệm.

Vu Cát nói: “Ta thấy rất vui, ta sẽ tặng nàng một món quà.”

Vũ Trụ Phong từ trước đến nay chưa được nhận quà của Vu Cát bao giờ, vì thế cô rất háo hức: “Quà gì vậy?”

Vu Cát nhấc con gấu ngủ đông lên và đưa cho Vũ Trụ Phong: “Nàng có thích không?”

“Thích!” Cô nàng đỡ lấy món quà tỏ vẻ rất hài lòng, “ta có thể ôm nó đi ngủ, ôi êm quá.”

“Nhưng...”, Vu Cát nhắc nhở Vũ Trụ Phong, “đây là món quà theo mùa thôi, mùa đông kết thúc nàng phải vứt nó đi ngay. Nếu đến mùa xuân mà nàng vẫn còn ôm nó đi ngủ thì hơi nguy hiểm đấy.”

“Hay quá!”, Tả Từ chen ngang, “Ta đã nghĩ ra tiêu đề cho bài báo mới rồi, Ôm gấu đông đi ngủ, tình yêu được đánh thức, hai người thấy sao?

Vu Cát vốn không ưa gì những người hay đưa tin vịt như Tả Từ, nhưng hôm nay “bùn đáng yêu” đã làm tâm trạng anh chàng rất vui vẻ, nên Tả Từ trong mắt chàng cũng trở nên đáng yêu hơn...

[Ở nhà Tả Từ]

Vợ Tả Từ - Hữu Lão Sư và Tả Tước Ban - con gái ông đang đợi ông về ăn cơm tối.

Cơm tối đã làm xong xuôi, thậm chí nguội tanh nguội ngắt rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Tả Từ đâu cả.

Từ trước đến nay, khi làm người giúp việc ở nhà người khác, Hữu Lão Sư không bao giờ tự tay nấu nướng, bà đều dùng phép vận chuyển để “gọi đồ ăn ngoài”, mang một số đồ ăn trên khắp thế giới vận chuyển về. Nhưng ba bữa cơm ở nhà lại đều do bà tự tay làm, từ chuyện mua thức ăn, rửa thức ăn cho đến nấu nướng, bà không dùng pháp thuật trong bất cứ khâu nào. Hữu Lão Sư nói: “Đồ tự tay mình nấu bao giờ cũng ấm áp và đáng trân trọng hơn.”

Bữa tối nay có sủi cảo. Đầu tiên phải làm bột, dùng phép thuật làm bột rất nhanh, chỉ cần cho bột và nước vào trong một chiếc chậu và nói câu chú: “Trôn trốn trổn trộn!”, bột và nước sẽ ngay lập tức hòa trộn vào với nhau, trong nháy mắt đã có một khối bột vừa quánh vừa mềm. Nhưng Hữu Lão Sư nhất quyết kiên trì dùng tay trộn bột và nhào bột. Chỉ cần đọc câu chú: “Xăn xắn xẳn xắt“, lập tức con dao sẽ tự bay đến bên thớt và xắt nhân ra làm các phần bằng nhau đều tăm tắp. Đọc câu chú “Goi gói gỏi gói”, từng lát bột sẽ thi nhau bay múa bọc lấy nhân vào trong. Nhưng nhà Tả Từ không ăn sủi cảo như vậy, nếu ăn thì nhất định phải là tự tay Hữu Lão Sư cán bột, tự tay bọc nhân mới được.

Bánh đã được bọc xong và để từng hàng thẳng tắp trên thớt.

Tả Tước Ban hỏi mẹ: “Sao mẹ vẫn chưa luộc sủi cảo?”

Hữu Lão Sư nói: “Đợi cha con về rồi nấu.”

“Sao cha vẫn chưa về?”

“Cha con ấy à, cứ làm việc là quên luôn cả ăn cơm.

Vấn đề là, ông ấy có thể quên ăn cơm, nhưng không được quên người nhà đợi ông ấy về ăn cơm, ông ấy không ăn cơm tức là người nhà cũng không ăn được cơm!” Hữu Lão Sư ấm ức.

“Mẹ ơi”, Tả Tước Ban nghĩ ra một cách, “Mẹ có thể nấu trước vài cái sủi cảo. Sau đó, để hương thơm của sủi cảo bay đến chỗ cha, cha con ngửi thấy mùi thơm nhất định sẽ không quên về ăn sủi cảo đâu.”

“Cách này hay đấy.”, Hữu Lão Sư gật đầu, “Con gái ta thật thông minh.”

[Trước động gấu]

Vũ Trụ Phong tay ôm gấu đông, đang ngồi ngắm trăng cùng ý trung nhân của nàng.

Vũ Trụ Phong cất giọng điệu đà hỏi Vu Cát: “Chàng nói xem, trăng hôm nay ngọt hay là mặn?”

Vu Cát trả lời: “Ta thấy trăng hơi chua.”

Vũ Trụ Phong lại hỏi: “Chàng thấy trăng vàng hay là xanh?”

Vu Cát lại trả lời: “Ta thấy trăng giống màu quả ô-liu.”

Đúng lúc này, Tả Từ bỗng nhiên ngửi thấy mùi thơm của sủi cảo mà ông có thể chắc chắn rằng, đây là bánh do chính tay vợ mình làm!

Mùi thơm đã nhắc nhở ông: Phải về nhà ăn cơm thôi, sao lại phải ôm cái bụng đói để nghe những câu đối đáp vô vị thế này chứ.

Tả Từ đang định bay về phủ thì bỗng phát hiện ra, nước “bùn đáng yêu” trên mình Vũ Trụ Phong đang khô đi, chúng nứt và bong xuống như những chiếc vẩy cá… Hóa ra, loại bùn này sợ bị phơi ra ánh sáng. Nhưng không phải sợ ánh sáng mặt trời, mà lại sợ ánh sáng của mặt trăng.

Sự nhạy cảm nghề nghiệp làm ông ý thức được rằng: “Nếu ‘bùn đáng yêu’ trên người Vũ Trụ Phong bong hết, Vũ Trụ Phong trong mắt Vu Cát sẽ không còn đáng yêu nữa. Như vậy sẽ có bước chuyển đầy kịch tính đây! Trong giây phút quan trọng thế này, sao ta lại có thể vì sủi cảo mà rời bỏ hiện trường được cơ chứ?”

[Ở nhà Tả Từ]

Tả Tước Ban nhíu mày hỏi mẹ: “Đáng lẽ cha phải ngửi thấy mùi thơm của bánh và về nhà từ lâu rồi chứ, sao giờ này vẫn chưa về?”

Hữu Lão Sư nói: “Đợi thêm một chút nữa đi… Phải rồi, ăn sủi cảo phải chấm với dấm, nhà ta hết dấm rồi, con đi mua thêm ít dấm đi.”

“Vâng.”

“Đợi con mua dấm về, chắc cha con cũng về đến nhà rồi.”

Tả Tước Ban cầm chai dấm ra ngoài.

Không lâu sau, cô cầm chai không về: “Con ra hiệu dấm, người ta nói hết dấm rồi, toàn bộ dấm nước Ngụy đều đã bán hết.”

Hữu Lão Sư có thể dùng phép vận chuyển để mua dấm từ nước Thục hay nước Ngô về nhà, nhưng bà đã đặt ra quy định cho mình, nhất định phải để người nhà thưởng thức đồ ăn hoàn toàn do tự tay bà làm.

Cũng may, nhà bà cách biên giới hai nước Ngụy và Ngô không xa.

Hữu Lão Sư nói với con gái: “Ta sang nước Ngô mua dấm, chắc mất khoảng hai mấy dặm đường. Nếu ta mua xong dấm về mà cha con vẫn chưa về thì đúng là không ra làm sao cả!”

Hữu Lão Sư vội vàng ra khỏi cửa.

Và lại vội vàng trở về.

Bà hỏi con gái: “Dấm về rồi đây, cha con vẫn chưa về à?”

Tả Tước Ban nói: “Con nghĩ rằng ngoài cha con ra có lẽ tất cả các ông bố nước Ngụy đều đã về cả rồi.”

Giống như tất cả những bà vợ bị đẩy đến giới hạn không thể nhẫn nhịn được nữa, Hữu Lão Sư cuối cùng cũng phải nổi cáu: “Tả Từ, ông đừng có về nhà nữa, chết quách ở ngoài cho rồi!”

Lúc này, lớp ‘bùn đáng yêu’ trên mình Vũ Trụ Phong đã bị ánh trăng “bóc trần” hoàn toàn, nàng trở lại với hình hài ban đầu.

Vu Cát liền giật lại con gấu đông Vũ Trụ Phong đang ôm trong tay tức giận nói: “Hóa ra sự đáng yêu của cô chỉ là sự dối trá!”

Tả Từ nói: “Cuộc phỏng vấn của ta đã kết thúc. Tiêu đề bài báo sẽ thay đổi. Lúc đầu là gì ấy nhỉ?”

Vũ Trụ Phong nói: “Ôm gấu đông đi ngủ, tình yêu được đánh thức. Đổi như thế nào?”

Tả Từ nói: “Đổi thành tên bài hát đi, Lỗi tại ánh trăng.”

Tả Từ vẫy tay chào hai nhân vật chính và định dùng thuật độn thổ để nhanh chóng về nhà. Nhưng bỗng nhiên, ông ôm ngực và bước đi lảo đảo.

Vũ Trụ Phong sợ hãi kêu lên: “Tả Từ, ông sao thế?”

Tả Từ vừa lảo đảo vừa nói: “Tôi… không… về nhà được… nữa rồi.”

Nói xong, ông ngã phịch xuống đất bất động.

Vu Cát vội vàng bước lên, áp vào mình Tả Từ nghe ngóng.

Vũ Trụ Phong hỏi: “Tim còn đập không?”

“Không thấy gì.”

Vu Cát lại vạch mí mắt của Tả Từ ra xem… “Có tìm ra được gì không?”

“Gay rồi, đồng tử giãn ra rồi.”

“Có cách nào cứu được không?”

Vu Cát hỏi lại: “Cô có cách nào cải tử hoàn sinh không?”

Vũ Trụ Phong nghĩ rồi nói: “Tôi nghe nói có một loại ‘Phép kích thích bằng tiếng ồn’… Vu Cát, anh có hát sai nhạc không?”

Vu Cát trả lời: “Hát sai nhạc liệu có làm thần tượng được không?”

“Nói như vậy là anh không biết hát sai nhạc?” Vũ Trụ Phong nói, “vậy tôi đành thử vậy.”

Yêu cầu một người thường xuyên hát sai nhạc phải hát đúng nhạc đương nhiên là một điều khó khăn, nhưng yêu cầu một người hát rất hay cố tình hát lệch nhạc đi cũng không phải là một điều dễ dàng. Vũ Trụ Phong không những cố gắng hát cho sai nhạc, mà còn làm cho giọng ca thanh trong của mình trở nên khàn đặc hơn.

Vu Cát đau khổ bịt lỗ tai nghĩ bụng: “Loại âm thanh này không những có thể khiến người chết sống lại, mà còn có thể ép người sống tự tử cũng được luôn.”

Thế nhưng “Phép kích thích bằng tiếng ồn” cũng không cứu sống Tả Từ được.

Vu Cát nói: “Vũ Trụ Phong này, tuy cô không thành công, nhưng nỗ lực biến giọng hát hay thành giọng hát dở cũng khiến cô trở nên đáng yêu hơn một chút rồi đấy.”

“Khoan hãy nói chuyện này, cứu người quan trọng hơn.”

Vu Cát hỏi: “Cô có mang theo tiền không?”

Vũ Trụ Phong lấy trong túi ra mấy đồng tiền đưa cho Vu Cát. “Anh muốn mua gì à?”

“Không phải mua đồ.”

Vu Cát đặt mấy đồng tiền của Vũ Trụ Phong vào túi áo bên trái của Tả Từ, và lấy mấy đồng tiền của mình đặt vào túi phải của Tả Từ. Tiếp đến anh chàng vung vẩy hai tay, cơ thể của Tả Từ liền đứng dậy nhảy nhót, lắc lư theo nhịp điệu của Vu Cát, những đồng tiền trong túi ông kêu “lẻng xẻng, lẻng xẻng.”

Vũ Trụ Phong không hiểu: “Anh đang làm gì vậy?”

Vu Cát giải thích: “Tôi nghe nói Tả Từ rất thích tiền, có thể âm thanh của đồng tiền sẽ đánh thức ông ta dậy.”

Nhưng chiêu thứ hai này cũng không có hiệu quả.

Vu Cát nói: “Vũ Trụ Phong này, cô hãy đi kiếm một con mèo lại đây.”

“Để làm gì?”

“Mèo có chín mạng đúng không? Ta để nó làm chút việc tốt, tặng cho Tả Từ một mạng”

Vũ Trụ Phong tìm về một chú mèo.

Cô hỏi Vu Cát: “Nếu lấy một mạng mèo cho Tả Từ, về sau không phải ông ta sẽ nói ‘meo meo’ đấy chứ?”

Vu Cát nói: “Mất tiếng người còn hơn mất mạng.”

Vu Cát và chú mèo dùng ánh mắt để nói chuyện một hồi.

Sau đó, chú mèo đi đến bên người Tả Từ, bắt đầu chậm rãi đi mấy vòng quanh ông… Đến vòng thứ chín, chú mèo bỗng nhảy phắt lên, từ người Tả Từ nhảy ra bên ngoài!

Chỉ nhìn thấy Tả Từ đột nhiên ngồi dậy, cổ họng phát ra tiếng kêu: “Me…o…!”

Vũ Trụ Phong và Vu Cát vui mừng vỗ tay, nhưng “phịch”, Tả Từ lại ngã xuống đất.

Con mèo hoang ngửi ngửi Tả Từ rồi thất vọng bỏ đi.

“Lại thất bại rồi.” Vũ Trụ Phong thở dài.

Vu Cát lẩm nhẩm: “Tả Từ này sao lại chết ngoan cố thế nhỉ, không thể sống lại được sao?... Chúng ta phân tích lại một chút, ông ta chết như thế nào nhỉ?”

Vũ Trụ Phong nói: “Trước khi chết, ông ta có nói một câu: ‘Ta không về được nhà nữa rồi’.”

“Đầu mối này rất quan trọng,” Vu Cát nói, “Có thể ông ta đã bị chết bởi một lời nguyền nào đó.”

Vũ Trụ Phong hoài nghi hỏi: “Cái gọi là ‘lời nguyền rủa’ ấy có tác dụng không? Tôi thường nghe nói phụ nữ nguyền rủa chồng của họ rằng ‘đừng có về nữa, chết quách ở ngoài cho rồi!’. Nhưng phu quân của họ vẫn không hề chết, cùng lắm thì say bét nhè rồi vẫn sống mà trở về nhà đấy thôi.”

Vu Cát nói: “Lời nguyền phân hai loại: Một loại là lời nguyền hiệu nghiệm, một loại là lời nguyền vô hiệu nghiệm. Loại cô vừa nói là lời nguyền vô hiệu nghiệm. Nhưng nếu lời nguyền không phải được phát ra từ một người phụ nữ bình thường, mà là một pháp sư, tình hình sẽ khác.”

Vụ Trụ Phong “A” lên một tiếng: “Vợ của Tả Từ không phải là một người phụ nữ bình thường, bà ta là một pháp sư!”

[Ở nhà Tả Từ]

Hữu Lão Sư ngày càng thấy sốt ruột, trong lòng nóng như lửa đốt.

Bà bực mình nói với con gái: “Sao cha con giờ này vẫn chưa về?”

Tả Tước Ban nói: “E là cha không về được nữa đâu.”

“Tại sao?”

“Có thể cha đã chết ở ngoài rồi.”

“Con đừng có dọa mẹ! Sao lại thế được?!”

“Chẳng phải vừa nãy mẹ nói: ‘Ông đừng có về nữa, chết quách ở ngoài cho rồi!’là gì?”

Hữu Lão Sư giật mình: “Mẹ đã nói những lời tuyệt tình như vậy sao?”

Tả Tước Ban khẳng định: “Con có thể làm chứng.”

“Nếu mẹ có nói, thì cũng chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi.”

“Nhưng lời nói ấy xuất phát từ miệng một nữ pháp sư thì sẽ thành một lời nguyền hiệu nghiệm đấy.”

Cứ nghĩ đến cảnh Tả Từ nằm bất động ở một góc xó xỉnh nào đó trong đêm giá rét thế này là lòng Hữu Lão Sư lại nhói đau.

“Là mẹ đã giết ông ấy! Không phải mẹ cố ý…”

Hữu Lão Sư khóc lóc thảm thiết.

Tả Tước Ban khuyên nhủ mẹ: “Mẹ đừng khóc nữa, cứu sống cha quan trọng hơn.”

Hữu Lão Sư lập tức nín khóc: “Cha con còn cứu được ư? Lòng mẹ rối quá, con mau nghĩ cách cho mẹ đi.”

Cô con gái thông minh liền đưa ra ý kiến: “Thì mẹ lại nguyền rủa cha thêm lần nữa đi.”

“Tức là sao?”

“Mẹ nói: ‘Tả Từ à, ông đừng có chết ở ngoài nữa, về nhà quách cho xong!’.”

Hữu Lão Sư vội vàng nguyền rủa chồng lần nữa theo lời con gái.

Sau khi nguyền xong, bà vội vào bếp thả sủi cảo trên thớt cho vào nồi nấu… Không lâu sau, Tả Từ dùng phép độn thổ từ dưới đất chui lên. Ông muốn khen một tiếng “thơm quá!”, nhưng do bị ảnh hưởng của chú mèo lúc nãy, ông mở mồm là nói: “Me…o...!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.